Thái âm

hophach

Moderator
Dear all,

Mình được các anh chị đi trước giới thiệu bài này, mình thấy hay nên gửi mọi người tham khảo. Bài viết từ 2007, đến nay một số thông tin ko còn cập nhật nhưng ý nghĩa sâu sắc của nó thì còn nguyên vẹn.
Hy vọng mỗi người sẽ chắt lọc ra được bài học cho riêng mình để hoàn thiện bản thân hơn.
Trong số báo chúng ta gần đây nhất một lần nữa nhắc đến căn bệnh thái âm: “Người Việt Nam mình vốn thái âm, nếu không thúc vào mông thì hay ì ra”, điều này đúng và liên hệ với FSS lại càng thấy... quá đúng!Nếu nhìn một cách tổng quan trong các phong trào ăn chơi nhảy múa của FPT mà chúng ta thường gọi là Stico, tính thái âm gần như không thấy sự tồn tại của nó. Kết quả đạt được khi nhìn từ bên ngoài vào có thể đúc kết vào bằng một câu: Đúng là FPT. Tuy nhiên để có được 3 tiếng vàng ngọc đó, thực sự không đơn giản... đó là “phá vỡ tính thái âm trong mỗi con người”.

Thái âm là gì?


Tôi còn nhớ, buổi học đầu tiên của tôi trong khoá đào tạo CNTT Nhật Bản, tiết mục giới thiệu của từng thành viên (tiếng Anh) chỉ đơn giản có mấy câu: Hello everybody, My name is..., I am working in... Rất đơn giản chỉ giới thiệu về mình nhưng mỗi người một vẻ: Đỏ mặt, ấp úng, ngượng nghịu thậm chí nói lắp, nói sai hoặc không nói được ra lời. Trong khi đó giáo viên người Singapore thì giới thiệu về mình một cách đơn giản, nhẹ nhàng và chuyên nghiệp như đã được học nghi thức này từ bé.


Và khoá học bắt đầu, học bằng tiếng Anh. Giáo viên rất giỏi và uyên bác tuy nhiên, sự khác biệt về giáo dục giữa đào tạo của Nhật có khác với Việt Nam nên không phải ai cũng hiểu. Trong bài giảng, có một phần, tôi chẳng hiểu gì nhưng ngại không dám hỏi vì nghĩ mình ngu, còn mọi người xung quanh chắc là hiểu nên tôi không dám làm phiền. Đến giờ nghỉ giải lao, tôi “bẽn lẽn” hỏi anh lớp trưởng, hắn nhỏ nhẹ trả lời: Anh cũng ù ù cạc cạc, không clear lắm. Hỏi thử thằng kia xem... Được một lúc, tôi mới phát hiện ra, cả lớp chẳng có ma nào hiểu cả, và họ cũng như tôi, không dám hỏi.


Sau khi kết thúc khoá học, tôi đứng ra thành lập một câu lạc bộ cho khoá học này với mục đích: Giữ mối quan hệ giữa các kỹ sư CNTT của các đơn vị miền Bắc; lập một phong trào chia xẻ kinh nghiệm cho mọi người. ý tưởng quá hay, mọi người đều nhất trí chọn tôi làm Chủ tịch. Tôi lập tức bắt tay vào việc xây dựng câu lạc bộ một cách chuyên nghiệp: Name, logo, Slogan, Vision cho câu lạc bộ; làm thẻ CLB; khuyếch trương; mở Forum trên mạng; mời các chuyên gia quốc tế đang làm việc tại Việt Nam về CNTT đến trình bày cho hội viên nghe; giao lưu với các CLB tin học khác... nói chung là làm tất cả. Lịch sinh hoạt là chiều Chủ nhật hàng tuần từ 14h đến 16h30. Được một thời gian ngắn, số lượng người giảm dần, giảm đến mức báo động, song song là không ai vào forum theo dõi, gửi bài trao đổi. Tôi phải hành động mạnh hơn để cứu vãn CLB với chiêu gửi questionare đến từng người hỏi về những việc như: Chất lượng các Xeminar, thời gian sinh hoạt của CLB... CLB ổn định hơn chút xíu rồi đuối dần, đuối dần... Cuối cùng tôi phải quyết định stop cái CLB này lại. Khi đưa ra quyết định, nhiều người phản đối, hứa hẹn này nọ... nhưng tôi đã quyết.


Qua câu chuyện, tôi đã tự rút cho mình một bài học về thái âm. Trong mỗi con người chúng ta đều có thái âm níu giữ mình lại và gây tai hại cho bản thân, cho tập thể và hậu quả của nó khó có thể cân đo đong đếm được. Bản thân tôi đang ngày đêm chống lại căn bệnh thái âm của mình và đôi khi thành công của nó tạo nên một sức mạnh vô cùng to lớn trước đây tôi chưa từng có.

Để lý giải cho thái âm, theo tôi có 2 lý do chính:


Thứ nhất: Cái tôi trong mỗi người quá lớn. Khi “tôi” đứng lên tự giới thiệu, cái tôi của “tôi” nhắc nhở rằng nói thế nào để “an toàn” cho mình nhất với những người xung quanh đang “soi” mình. Từ “an toàn” ở đây thực sự khó diễn tả vì cái an toàn trong tâm khảm của mỗi con người khác nhau lắm. Đó chính là thái âm. Nhưng nếu chỉ đơn giản ta nghĩ: Tôi là tôi, như mọi người, tôi có phong cách riêng của tôi, bạn có cách riêng của bạn, bình dị và đời thường... thì lúc này ta tự tin, thoải mái, dễ chịu khi giới thiệu mình hoặc là hoà nhập mình với thế giới xung quanh. Thái âm biến mất. Chúng ta hiên ngang bước đi, hiên ngang nói chuyện với mọi người quanh ta và thậm chí sẵn sàng hát trước đám đông. (Đối với những người thái âm nặng, nếu phải hát trước đám đông là sợ vãi đé ra ấy chứ).


Thứ 2: Cái tôi của mình với tập thể quá nhỏ. Nếu tôi không đến tham dự xeminar của câu lạc bộ hôm nay thì thiếu tôi có sao đâu. Thái âm rồi! Xin nhắc lại, người Việt Nam mình vốn thái âm. Đa số các hội viên của tôi đã cùng nghĩ như vậy nên kết quả là CLB đã chết tức tưởi. Bài học cay đắng này khiến tôi đã liên tưởng đến câu chuyện ngụ ngôn: mấy chú khỉ bê một tảng đá, chú nào cũng nghĩ nếu mình bỏ tay ra thì hòn đá cũng chẳng rơi vì có nhiều người cùng bê. Kết quả là tảng đá đã rơi xuống chân các chú. Trong một tập thể, thái âm của cá nhân sẽlàm tổn hại đến tập thể chung.


Thái âm trong FSS

Tôi vào FSS, có thêm một nghề tay trái là hoạt động Đoàn. Tôi thích làm Đoàn đơn giản là vì căm ghét cái thái âm của mình và căm ghét cái thái âm của mọi người.


Bắt đầu bằng vụ 13-9 năm 2002, FSS với trích đoan Kiều. Kịch bản phải viết lại đến 4 lần để phù hợp với diễn viên. Đến thời khắc quyết định là đêm diễn trên Cung văn hoá, thái âm lại xuất hiện với sự kiện đầu tiên là Hoạn thư nhất quyết không cho phép có đoạn (không phải cảnh) Hoạn Thư hý Thúc Sinh vì có bố mẹ em đến xem. Sau đó, Thúc Sinh năn nỉ “em không bế Hoạn Thư đâu” (vì hôm đó cậu đi với bạn gái). Thuý Kiều khi ra diễn không mang theo đàn, vũ khí phải sử dụng khi đánh nhau trong vở kịch. Đến khi ra diễn, Thuý Kiều hét lên: Đàn của ta đâu, đàn của ta đâu. Một lúc sau, một chú mới dũng cảm lao vào đưa cho Kiều con đàn vừa mượn được. Vở diễn có 3 hồi thì đến hồi thứ 3 các diễn viên nhất quyết không diễn nữa vì... ngại.


Bóng đá của FSS, vừa đoạt chức vô địch giải 11 người, nhưng cũng rất... thái âm. Mỗi tuần có một buổi đá tập ở sân HITC lúc 6h nhưng luôn là 6h15 mới tiến hành được vì ai cũng nghĩ: Mình xuống muộn chút có sao đâu. Hoặc, hôm nay mình không đá chắc cũng còn đông lắm. Điều này khiến những trận bóng đá phải đợi đủ người, thiếu người chơi... Một sự vô tổ chức với nguyên nhân của thái âm.


Website của FSS cũng đã chết tức tưởi vì thái âm. Website được khai trương đầy ấn tượng trong niềm hân hoan của thần dân FSS. Thế nhưng có một quan chức FSS nói nhỏ phía sau hậu trường hôm khai trương Website rằng: “Tất nhiên cái Website của chú sẽ chết thôi”. Câu nói đầy kinh nghiệm ám chỉ với tôi về thái âm, tôi tin câu nói đó nhưng cũng rất nỗ lực để tiêu diệt câu nói đó. Kết quả, với sức còi của mình tôi đã không ôm xuể. Website chỉ có mình tôi viết bài để nuôi nó, không có ai cảm thấy có trách nhiệm với nó... Và lời nguyền kia đã thành hiện thực.


Tiêu diệt thái âm

Lần đầu tiên tôi cầm tờ báo Cumcumber của Fsoft, tôi thực sự khâm phục về nội dung, hình thức... Tôi đưa cho vị quan chức FSS nọ và cũng với một lời nguyền tương tự: “Còn anh còn chú, chú xem bọn này tồn tại được bao lâu!”. Thế mà đến nay, cái tờ báo kia vẫn tồn tại một cách vững trãi và phát triển tột bậc như một thách thức với thái âm. Tôi không biết FSoft làm thế nào để làm được điều đó nhưng tôi hiểu, điều đó rất rất đơn giản và ngược lại nó cũng cực cực kỳ khó khăn.


Cái tôi trong mỗi người quá lớn: Nếu mọi người hiểu cái tôi của mình trong đám đông không lớn, cái tôi bình đẳng thì mọi việc sẽ đơn giản hơn nhiều. Không phải tự nhiên mà có những nơi người ta yêu cầu phải mặc đồng phục. Đồng phục nghĩa là sự bình đẳng như mọi người. Học sinh mặc đồng phục giúp chúng hiểu được mình là một phần tử của một đội ngũ, mình không được hành xử trội như: đánh nhau, đốt pháo...


Cái tôi trong tập thể quá nhỏ: Khi hành xử trong một tập thể, chúng ta cần ý thức mạnh dạn rằng, nếu không có ta, tập thể sẽ thiếu hụt đi một nhân tố quan trọng. Điều đó tưởng chừng không quan trọng nhưng thực sự quan trọng, cá nhân tạo nên tập thể, nhiều cá nhân mới có thể tạo nên được tập thể. Sức mạnh tập thể không thể dựa vào sự lèo tèo và với tâm lý: có mình cũng được mà không có cũng chẳng sao. Khi nào, mỗi cá nhân tự cho rằng: “thiếu tao là đ’o được” thì lúc đấy tập thể mới có thể gọi là tập thể và lúc này mới có thể nói chuyện sức mạnh tập thể là gì.


FPT đã diệt thái âm của tôi

Phong trào Stico có một suy nghĩ hết sức đơn giản để loại bỏ thái âm, đó là: “Tao diễn cho tao sướng, đếch phải cho chúng mày sướng”. Tâm lý “khốn nạn” đó đã khiến Stico có những thành công rực rỡ và gây tiếng vang cả trong lẫn ngoài, cốt lõi cơ sở theo tôi là đã loại bỏ được thái âm trong mỗi thần dân Stico.


Chí ít là đến lúc này, tôi là người giảm đi khá nhiều thái âm trong mình. Thành công này nhờ FPT. Tôi cũng chẳng biết FPT đã vứt bỏ thái âm trong tôi thế nào nữa vì không ai nói với tôi rằng thái âm là gì và mày phải loại bỏ nó thế nào. Với tôi, chỉ đơn giản là: Tôi là một người FPT và nếu thiếu tôi FPT sẽ thiếu đi 1 người. Có thể bạn sẽ cười vì con số 1 với 1200 nhân viên của FPT, nhưng hãy đừng mếu máo nếu như hòn đá rơi xuống chân mày, đồ khỉ ạ.


Câu chuyện của tôi đơn giản như một cơn gió thoảng, cơn gió không có ý dạy đời: Mày phải thế này, mày phải thế kia. Cơn gió chỉ muốn thức tỉnh một căn bệnh nhỏ mà các bạn đang lãng quên. Hãy hiểu nó cho đúng và hãy loại nó đi, tin tôi đi, bạn sẽ hoàn toàn khác biệt.
 
Bên trên