Lòng nặng trĩu ưu tư. Xa bạn bè, xa mái trường, xa những xúc cảm trong veo, xa thời áo trắng hồn nhiên mơ mộng…
Tối, mưa rả rích. Nó cuộn tròn trong chiếc chăn ấm, lật giở từng trang lưu bút đã được ghi chép tỉ mỉ và cẩn thận, xem rồi tủm tỉm cười. “Ngày mai là ngày cuối cùng được gặp lớp nên phải xem lại để có gì bổ sung”, nó thầm nhủ.
Quyển lưu bút giờ đã đặc kín hết rồi, đủ màu mực, đủ hình ảnh, đủ cả những đường vẽ nguệch ngoạc. Có những trang viết bị nhòe đi vì nước mắt. Khi đang xem những trang lưu bút này, nó cũng rơi nước mắt. Vì ngày mai là ngày chia tay…
Ngày mai, sau khi được dự lễ ra trường, nó chính thức giã từ 12 năm của đời học sinh để bước vào những ngày ôn luyện gian khổ, vì tương lai xa, vì mục tiêu gần, và vì những khát vọng được ấp ủ…
Sẽ không còn những ngày áp lực điểm số, không còn những giờ ngủ gật vì bài học nhàm chán, không còn “sợ run người” khi cô xem một loạt danh sách để kêu lên bục giảng khảo bài… Ngày mai, tất cả sẽ chấm dứt…
Trong đó có cả những giọt nước mắt của đấng nam nhi
Các Bạn Nam bình thường cứng rắn thế mà không giấu nổi cảm xúc
Một loạt động tác chào chia tay
Động viên nhau
Trong giây phút nghe cô đọc lời chia tay
Những cảm xúc không thể quên của đời học sinh.
Cái ôm xiết chặt thay cho lời tạm biệt.
Chúng Em sẽ nhớ thầy cô
Ừ thì thoải mái thật đấy, dễ chịu thật đấy, nhưng lòng nặng trĩu ưu tư. Xa bạn bè, xa mái trường, xa những xúc cảm trong veo, xa thời áo trắng hồn nhiên mơ mộng… Không còn bên bạn bè nữa, không còn vô ưu vô lo nữa… Sau ngày tốt nghiệp, rồi mỗi đứa sẽ lựa chọn một con đường riêng cho mình, rồi biết đâu sẽ đổi khác, theo nhiều cách… Càng nghĩ, nó càng nặng trĩu…
Tối, mưa rả rích. Nó cuộn tròn trong chiếc chăn ấm, lật giở từng trang lưu bút đã được ghi chép tỉ mỉ và cẩn thận, xem rồi tủm tỉm cười. “Ngày mai là ngày cuối cùng được gặp lớp nên phải xem lại để có gì bổ sung”, nó thầm nhủ.
Quyển lưu bút giờ đã đặc kín hết rồi, đủ màu mực, đủ hình ảnh, đủ cả những đường vẽ nguệch ngoạc. Có những trang viết bị nhòe đi vì nước mắt. Khi đang xem những trang lưu bút này, nó cũng rơi nước mắt. Vì ngày mai là ngày chia tay…
Ngày mai, sau khi được dự lễ ra trường, nó chính thức giã từ 12 năm của đời học sinh để bước vào những ngày ôn luyện gian khổ, vì tương lai xa, vì mục tiêu gần, và vì những khát vọng được ấp ủ…
Sẽ không còn những ngày áp lực điểm số, không còn những giờ ngủ gật vì bài học nhàm chán, không còn “sợ run người” khi cô xem một loạt danh sách để kêu lên bục giảng khảo bài… Ngày mai, tất cả sẽ chấm dứt…
Trong đó có cả những giọt nước mắt của đấng nam nhi
Các Bạn Nam bình thường cứng rắn thế mà không giấu nổi cảm xúc
Một loạt động tác chào chia tay
Động viên nhau
Trong giây phút nghe cô đọc lời chia tay
Những cảm xúc không thể quên của đời học sinh.
Cái ôm xiết chặt thay cho lời tạm biệt.
Chúng Em sẽ nhớ thầy cô
Ừ thì thoải mái thật đấy, dễ chịu thật đấy, nhưng lòng nặng trĩu ưu tư. Xa bạn bè, xa mái trường, xa những xúc cảm trong veo, xa thời áo trắng hồn nhiên mơ mộng… Không còn bên bạn bè nữa, không còn vô ưu vô lo nữa… Sau ngày tốt nghiệp, rồi mỗi đứa sẽ lựa chọn một con đường riêng cho mình, rồi biết đâu sẽ đổi khác, theo nhiều cách… Càng nghĩ, nó càng nặng trĩu…


.