Trước tiên khi tôi đưa chủ đề này vào đây.Tôi biết , chắc hẳn mọi người sẽ rất ngạc nhiên, hay đang tò mò không biết vì sao tôi lại nêu lên một đề tài lạ hoắc mà không liên quan gì.Nhưng không tôi nghĩ nếu nhưng bạn chịu đọc nó thì tôi tin chắc bạn sẽ không chỉ có một kiến thức rất bổ ích mà còn có rất nhiều kinh nghiệm khi bạn đọc xong bài viết này đó.
Chuyên đề :GIÁO DỤC NẾP SỐNG VĂN MINH- THANH LỊCH
CHO HỌC SINH HÀ NỘI
Chúng ta đã và đang sống ở trên quê hương Đông Anh , chúng ta đều là những con người của thủ đô, những con người Hà Nội mà chúng ta vẫn thường tự hào rằng : “CHÚNG TA LÀ NHỮNG ĐỨA CON NGƯỜI HÀ NỘI VĂN MINH – THANH LỊCH”.Hai từ “ VĂN MINH – THANH LỊCH” cất lên thật thanh tao , cao nhã, hai từ ấy không xa lạ mà ngược lại nó còn rất gần gũi với chúng ta. Nói là gần gũi vậy các bạn đã hiểu gì về hai từ ấy chưa? Hay chỉ hiểu nó một cách qua loa nó là một cử chỉ cao đẹp rồi nói tôi là người VĂN MINH – THANH LỊCH?VĂN MINH – VÀ THANH LỊCH, hai từ ấy không khó hiểu một chút nào. VĂN MINH đơn thuần chỉ là những cử chỉ hành vi như : “cách ăn mặc , cách nói chuyện , cách ứng xử và cách giao tiếp...”nó hoàn toàn được toát lên từ đức tính cao đẹp của con người . THANH LỊCH cũng vậy, “THANH” nghĩa là thanh tao , “LỊCH” nghĩa là lịch sự.
Tất cả những cái đó làm nên cái cốt cách, đạo đức của mỗi con người, đó cũng chính là giá trị của văn minh, lịch sự. Nó toát lên từ trong mỗi hành vi sống hàng ngày của mỗi chúng ta, nó được đánh giá qua lối sống và lẽ sống rất đời thường .
Nhưng không phải cứ mặc những chiếc áo dài như con người Hà Nội xưa mới được gọi là người VĂN MINH – THANH LỊCH. Mà thời hiện đại ngày nay , người có VĂN MINH là người biết ứng xử , đạo đức đối đãi...họ có một lẽ sống hài hoà không quá phức tạp.
Trong nhà trường thì học sinh VĂN MINH – THANH LỊCH là một học sinh biết cách tôn trọng thầy cô giáo – Kính thầy – Trọng bạn. Đối xử hoà đồng với các bạn bè trong lớp , trường.Muốn là một học sinhVĂN MINH – THANH LỊCH thì chính bản thân học sinh đó trước tiên phải tự ý thức về suy nghĩ về lời nói của bản thân mình . Suy nghĩ dẫn dắt lời nói vì thế phải nghĩ sao cho đúng để xưng hô , nói năng cho phù hợp .Nếu như khi giao tiếp với thầy cô , giáo sẽ khác như khi giao tiếp với gia đình ,bạn bè ; mỗi giao tiếp sẽ có những chuẩn mực riêng. Bằng nhận thức của bản thân cùng với lợi thế là hàng ngày sống, học tập trong môi trường , chúng ta hãy cùng nhau giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt bằng những lời nói văn minh , thanh lịch hàng ngày .Tu dưỡng đạo đức thật tốt bởi cái đạo và cái đức là hai yếu tố quan trọng nhất để làm lên cuộc đời mỗi con người. Mỗi học sinh đều phải biết suy nghĩ và kiềm chế về những hành vi mình sẽ đã và đang làm.
Không chỉ riêng học sinh , mà ai ai cũng cũng cần có một nếp sống VĂN MINH – THANH LỊCH.NGỜI VĂN MINH – THANH LỊCH không phải là người mà chỉ biết dùng lời nói mà chưa hành động nhwuxng gì mình đã nói. Đơn giản như khi đi trên đường chúng ta nhìn thấy một túi rác ở giữa đường thì bạn sẽ làm gì?Bạn sẽ nhặt lên và vứt vào thùng rác hay bạn mặc kệ nó bởi bạn sợ người khác nhìn thấy sẽ cười bạn? Đó chỉ là một ví dụ rất bình thường nhưng nó cũng khiến cho biết bao con người phải suy nghĩ về điều ấy và ngay cả tôi cũng vậy.
Người có VĂN MINH trong lời ăn , tiếng nói hay trong giao tiếp không cần phải dùng nhữ Chuyên đề :GIÁO DỤC NẾP SỐNG VĂN MINH- THANH LỊCH
CHO HỌC SINH HÀ NỘI
Chúng ta đã và đang sống ở trên quê hương Đông Anh , chúng ta đều là những con người của thủ đô, những con người Hà Nội mà chúng ta vẫn thường tự hào rằng : “CHÚNG TA LÀ NHỮNG ĐỨA CON NGƯỜI HÀ NỘI VĂN MINH – THANH LỊCH”.Hai từ “ VĂN MINH – THANH LỊCH” cất lên thật thanh tao , cao nhã, hai từ ấy không xa lạ mà ngược lại nó còn rất gần gũi với chúng ta. Nói là gần gũi vậy các bạn đã hiểu gì về hai từ ấy chưa? Hay chỉ hiểu nó một cách qua loa nó là một cử chỉ cao đẹp rồi nói tôi là người VĂN MINH – THANH LỊCH?VĂN MINH – VÀ THANH LỊCH, hai từ ấy không khó hiểu một chút nào. VĂN MINH đơn thuần chỉ là những cử chỉ hành vi như : “cách ăn mặc , cách nói chuyện , cách ứng xử và cách giao tiếp...”nó hoàn toàn được toát lên từ đức tính cao đẹp của con người . THANH LỊCH cũng vậy, “THANH” nghĩa là thanh tao , “LỊCH” nghĩa là lịch sự.
Tất cả những cái đó làm nên cái cốt cách, đạo đức của mỗi con người, đó cũng chính là giá trị của văn minh, lịch sự. Nó toát lên từ trong mỗi hành vi sống hàng ngày của mỗi chúng ta, nó được đánh giá qua lối sống và lẽ sống rất đời thường .
Nhưng không phải cứ mặc những chiếc áo dài như con người Hà Nội xưa mới được gọi là người VĂN MINH – THANH LỊCH. Mà thời hiện đại ngày nay , người có VĂN MINH là người biết ứng xử , đạo đức đối đãi...họ có một lẽ sống hài hoà không quá phức tạp.
Trong nhà trường thì học sinh VĂN MINH – THANH LỊCH là một học sinh biết cách tôn trọng thầy cô giáo – Kính thầy – Trọng bạn. Đối xử hoà đồng với các bạn bè trong lớp , trường.Muốn là một học sinh VĂN MINH – THANH LỊCH thì chính bản thân học sinh đó trước tiên phải tự ý thức về suy nghĩ về lời nói của bản thân mình . Suy nghĩ dẫn dắt lời nói vì thế phải nghĩ sao cho đúng để xưng hô , nói năng cho phù hợp .Nếu như khi giao tiếp với thầy cô , giáo sẽ khác như khi giao tiếp với gia đình ,bạn bè ; mỗi giao tiếp sẽ có những chuẩn mực riêng. Bằng nhận thức của bản thân cùng với lợi thế là hàng ngày sống, học tập trong môi trường , chúng ta hãy cùng nhau giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt bằng những lời nói văn minh , thanh lịch hàng ngày .Tu dưỡng đạo đức thật tốt bởi cái đạo và cái đức là hai yếu tố quan trọng nhất để làm lên cuộc đời mỗi con người. Mỗi học sinh đều phải biết suy nghĩ và kiềm chế về những hành vi mình sẽ đã và đang làm.
Không chỉ riêng học sinh , mà ai ai cũng cũng cần có một nếp sống VĂN MINH – THANH LỊCH.NGỜI VĂN MINH – THANH LỊCH không phải là người mà chỉ biết dùng lời nói mà chưa hành động những gì mình đã nói. Đơn giản như khi đi trên đường chúng ta nhìn thấy một túi rác ở giữa đường thì bạn sẽ làm gì?Bạn sẽ nhặt lên và vứt vào thùng rác hay bạn mặc kệ nó bởi bạn sợ người khác nhìn thấy sẽ cười bạn? Đó chỉ là một ví dụ rất bình thường nhưng nó cũng khiến cho biết bao con người phải suy nghĩ về điều ấy và ngay cả tôi cũng vậy.
Người có VĂN MINH trong lời ăn , tiếng nói hay trong giao tiếp không cần phải dùng những lời quá văn chương , mĩ miều mà chỉ cần nói làm sao cho đúng mực , đúng lẽ phải.Đối với người hơn tuổi thì xưng hô có thưa - gửi. Đối với những người cùng chang lứa thì phải biết tôn trọng lẫn nhau....Làm sao cho ngôn ngữ được phát lên một cách hài hoà , dễ nghe.
Người VĂN MINH -THANH LỊCH còn được thể hiện qua trang phục. Không cần những bộ đồ hiệu quá đắt tiền , không cần những bộ trang phục quá lộng lẫy , chỉ cần gọn gàng, trang nhã, chỉnh tề. Người Hà Nội họ biết diện, biết làm đẹp kín đáo mà không phô trương, khoe khoang lố lăng. Họ bảo tồn chất dân tộc phương Đông, lại biết cách tân lành mạnh, không thủ cựu, không hở hang, phơi bày tự do lộ liễu như người phương Tây.
Tập quán ăn uống cũng hết sức giản dị mà lại tế nhị.Ăn không gắp mãi miếng ngon, uống không dốc chén cả cặn. Tiếp cho khách, cho người bậc trên trước khi gắp cho mình. “Ăn trông nồi, ngồi trông hướng”. Coi trọng chất hơn là lượng, ăn để thòm thèm, nhớ mãi chứ không ăn đến quá no, quá chán.
Từ giọng nói cho đến tiếng cười cũng không quá to quá thô. Nó rất thanh , trong và nhỏ nhẹ. Cười làm sao cho thật duyên thật đẹp. Nói làm sao cho chỉ để đủ nghe , mà dễ hiểu.
Lối sống giản dị , tao nhã, nhưng cũng không quá phức tạp hoá.
Để trở thành người VĂN MINH - THANH LỊCH không khó một chút nào.Chỉ cần ta chịu học hỏi một chút , thay đổi cách sống, cách ăn mặc , cử chỉ , giao tiếp một chút là ta đã có thể trở thành người VĂN MINH - THANH LỊCH.Có bao giờ bạn đã thử nghĩ về điều này chưa? Ngay cả tôi , tôi cũng thấy thật hổ thẹn khi chưa thể thực hiện hết những điều ấy. Con người không có gì là hoàn hảo và cũng không thể cùng một lúc hoàn hảo hết được. Nhưng chỉ cần mỗi ngày chúng ta học hỏi và thực hiện một chút ít những điều trên thì chúng ta đã là những con người rất giỏi rồi. Hãy thử dành một chút ít thời gian suy nghĩ những gì tôi nói hôm nay.
P/s: đây chỉ là những gì tôi cảm nhận , tham khảo và được học để viết lên . Các bạn có thể viết lên những bài viết và cách hiểu của các bạn về chủ đề này nhé!thank
Chuyên đề :GIÁO DỤC NẾP SỐNG VĂN MINH- THANH LỊCH
CHO HỌC SINH HÀ NỘI
Chúng ta đã và đang sống ở trên quê hương Đông Anh , chúng ta đều là những con người của thủ đô, những con người Hà Nội mà chúng ta vẫn thường tự hào rằng : “CHÚNG TA LÀ NHỮNG ĐỨA CON NGƯỜI HÀ NỘI VĂN MINH – THANH LỊCH”.Hai từ “ VĂN MINH – THANH LỊCH” cất lên thật thanh tao , cao nhã, hai từ ấy không xa lạ mà ngược lại nó còn rất gần gũi với chúng ta. Nói là gần gũi vậy các bạn đã hiểu gì về hai từ ấy chưa? Hay chỉ hiểu nó một cách qua loa nó là một cử chỉ cao đẹp rồi nói tôi là người VĂN MINH – THANH LỊCH?VĂN MINH – VÀ THANH LỊCH, hai từ ấy không khó hiểu một chút nào. VĂN MINH đơn thuần chỉ là những cử chỉ hành vi như : “cách ăn mặc , cách nói chuyện , cách ứng xử và cách giao tiếp...”nó hoàn toàn được toát lên từ đức tính cao đẹp của con người . THANH LỊCH cũng vậy, “THANH” nghĩa là thanh tao , “LỊCH” nghĩa là lịch sự.
Tất cả những cái đó làm nên cái cốt cách, đạo đức của mỗi con người, đó cũng chính là giá trị của văn minh, lịch sự. Nó toát lên từ trong mỗi hành vi sống hàng ngày của mỗi chúng ta, nó được đánh giá qua lối sống và lẽ sống rất đời thường .
Nhưng không phải cứ mặc những chiếc áo dài như con người Hà Nội xưa mới được gọi là người VĂN MINH – THANH LỊCH. Mà thời hiện đại ngày nay , người có VĂN MINH là người biết ứng xử , đạo đức đối đãi...họ có một lẽ sống hài hoà không quá phức tạp.
Trong nhà trường thì học sinh VĂN MINH – THANH LỊCH là một học sinh biết cách tôn trọng thầy cô giáo – Kính thầy – Trọng bạn. Đối xử hoà đồng với các bạn bè trong lớp , trường.Muốn là một học sinhVĂN MINH – THANH LỊCH thì chính bản thân học sinh đó trước tiên phải tự ý thức về suy nghĩ về lời nói của bản thân mình . Suy nghĩ dẫn dắt lời nói vì thế phải nghĩ sao cho đúng để xưng hô , nói năng cho phù hợp .Nếu như khi giao tiếp với thầy cô , giáo sẽ khác như khi giao tiếp với gia đình ,bạn bè ; mỗi giao tiếp sẽ có những chuẩn mực riêng. Bằng nhận thức của bản thân cùng với lợi thế là hàng ngày sống, học tập trong môi trường , chúng ta hãy cùng nhau giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt bằng những lời nói văn minh , thanh lịch hàng ngày .Tu dưỡng đạo đức thật tốt bởi cái đạo và cái đức là hai yếu tố quan trọng nhất để làm lên cuộc đời mỗi con người. Mỗi học sinh đều phải biết suy nghĩ và kiềm chế về những hành vi mình sẽ đã và đang làm.
Không chỉ riêng học sinh , mà ai ai cũng cũng cần có một nếp sống VĂN MINH – THANH LỊCH.NGỜI VĂN MINH – THANH LỊCH không phải là người mà chỉ biết dùng lời nói mà chưa hành động nhwuxng gì mình đã nói. Đơn giản như khi đi trên đường chúng ta nhìn thấy một túi rác ở giữa đường thì bạn sẽ làm gì?Bạn sẽ nhặt lên và vứt vào thùng rác hay bạn mặc kệ nó bởi bạn sợ người khác nhìn thấy sẽ cười bạn? Đó chỉ là một ví dụ rất bình thường nhưng nó cũng khiến cho biết bao con người phải suy nghĩ về điều ấy và ngay cả tôi cũng vậy.
Người có VĂN MINH trong lời ăn , tiếng nói hay trong giao tiếp không cần phải dùng nhữ Chuyên đề :GIÁO DỤC NẾP SỐNG VĂN MINH- THANH LỊCH
CHO HỌC SINH HÀ NỘI
Chúng ta đã và đang sống ở trên quê hương Đông Anh , chúng ta đều là những con người của thủ đô, những con người Hà Nội mà chúng ta vẫn thường tự hào rằng : “CHÚNG TA LÀ NHỮNG ĐỨA CON NGƯỜI HÀ NỘI VĂN MINH – THANH LỊCH”.Hai từ “ VĂN MINH – THANH LỊCH” cất lên thật thanh tao , cao nhã, hai từ ấy không xa lạ mà ngược lại nó còn rất gần gũi với chúng ta. Nói là gần gũi vậy các bạn đã hiểu gì về hai từ ấy chưa? Hay chỉ hiểu nó một cách qua loa nó là một cử chỉ cao đẹp rồi nói tôi là người VĂN MINH – THANH LỊCH?VĂN MINH – VÀ THANH LỊCH, hai từ ấy không khó hiểu một chút nào. VĂN MINH đơn thuần chỉ là những cử chỉ hành vi như : “cách ăn mặc , cách nói chuyện , cách ứng xử và cách giao tiếp...”nó hoàn toàn được toát lên từ đức tính cao đẹp của con người . THANH LỊCH cũng vậy, “THANH” nghĩa là thanh tao , “LỊCH” nghĩa là lịch sự.
Tất cả những cái đó làm nên cái cốt cách, đạo đức của mỗi con người, đó cũng chính là giá trị của văn minh, lịch sự. Nó toát lên từ trong mỗi hành vi sống hàng ngày của mỗi chúng ta, nó được đánh giá qua lối sống và lẽ sống rất đời thường .
Nhưng không phải cứ mặc những chiếc áo dài như con người Hà Nội xưa mới được gọi là người VĂN MINH – THANH LỊCH. Mà thời hiện đại ngày nay , người có VĂN MINH là người biết ứng xử , đạo đức đối đãi...họ có một lẽ sống hài hoà không quá phức tạp.
Trong nhà trường thì học sinh VĂN MINH – THANH LỊCH là một học sinh biết cách tôn trọng thầy cô giáo – Kính thầy – Trọng bạn. Đối xử hoà đồng với các bạn bè trong lớp , trường.Muốn là một học sinh VĂN MINH – THANH LỊCH thì chính bản thân học sinh đó trước tiên phải tự ý thức về suy nghĩ về lời nói của bản thân mình . Suy nghĩ dẫn dắt lời nói vì thế phải nghĩ sao cho đúng để xưng hô , nói năng cho phù hợp .Nếu như khi giao tiếp với thầy cô , giáo sẽ khác như khi giao tiếp với gia đình ,bạn bè ; mỗi giao tiếp sẽ có những chuẩn mực riêng. Bằng nhận thức của bản thân cùng với lợi thế là hàng ngày sống, học tập trong môi trường , chúng ta hãy cùng nhau giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt bằng những lời nói văn minh , thanh lịch hàng ngày .Tu dưỡng đạo đức thật tốt bởi cái đạo và cái đức là hai yếu tố quan trọng nhất để làm lên cuộc đời mỗi con người. Mỗi học sinh đều phải biết suy nghĩ và kiềm chế về những hành vi mình sẽ đã và đang làm.
Không chỉ riêng học sinh , mà ai ai cũng cũng cần có một nếp sống VĂN MINH – THANH LỊCH.NGỜI VĂN MINH – THANH LỊCH không phải là người mà chỉ biết dùng lời nói mà chưa hành động những gì mình đã nói. Đơn giản như khi đi trên đường chúng ta nhìn thấy một túi rác ở giữa đường thì bạn sẽ làm gì?Bạn sẽ nhặt lên và vứt vào thùng rác hay bạn mặc kệ nó bởi bạn sợ người khác nhìn thấy sẽ cười bạn? Đó chỉ là một ví dụ rất bình thường nhưng nó cũng khiến cho biết bao con người phải suy nghĩ về điều ấy và ngay cả tôi cũng vậy.
Người có VĂN MINH trong lời ăn , tiếng nói hay trong giao tiếp không cần phải dùng những lời quá văn chương , mĩ miều mà chỉ cần nói làm sao cho đúng mực , đúng lẽ phải.Đối với người hơn tuổi thì xưng hô có thưa - gửi. Đối với những người cùng chang lứa thì phải biết tôn trọng lẫn nhau....Làm sao cho ngôn ngữ được phát lên một cách hài hoà , dễ nghe.
Người VĂN MINH -THANH LỊCH còn được thể hiện qua trang phục. Không cần những bộ đồ hiệu quá đắt tiền , không cần những bộ trang phục quá lộng lẫy , chỉ cần gọn gàng, trang nhã, chỉnh tề. Người Hà Nội họ biết diện, biết làm đẹp kín đáo mà không phô trương, khoe khoang lố lăng. Họ bảo tồn chất dân tộc phương Đông, lại biết cách tân lành mạnh, không thủ cựu, không hở hang, phơi bày tự do lộ liễu như người phương Tây.
Tập quán ăn uống cũng hết sức giản dị mà lại tế nhị.Ăn không gắp mãi miếng ngon, uống không dốc chén cả cặn. Tiếp cho khách, cho người bậc trên trước khi gắp cho mình. “Ăn trông nồi, ngồi trông hướng”. Coi trọng chất hơn là lượng, ăn để thòm thèm, nhớ mãi chứ không ăn đến quá no, quá chán.
Từ giọng nói cho đến tiếng cười cũng không quá to quá thô. Nó rất thanh , trong và nhỏ nhẹ. Cười làm sao cho thật duyên thật đẹp. Nói làm sao cho chỉ để đủ nghe , mà dễ hiểu.
Lối sống giản dị , tao nhã, nhưng cũng không quá phức tạp hoá.
Để trở thành người VĂN MINH - THANH LỊCH không khó một chút nào.Chỉ cần ta chịu học hỏi một chút , thay đổi cách sống, cách ăn mặc , cử chỉ , giao tiếp một chút là ta đã có thể trở thành người VĂN MINH - THANH LỊCH.Có bao giờ bạn đã thử nghĩ về điều này chưa? Ngay cả tôi , tôi cũng thấy thật hổ thẹn khi chưa thể thực hiện hết những điều ấy. Con người không có gì là hoàn hảo và cũng không thể cùng một lúc hoàn hảo hết được. Nhưng chỉ cần mỗi ngày chúng ta học hỏi và thực hiện một chút ít những điều trên thì chúng ta đã là những con người rất giỏi rồi. Hãy thử dành một chút ít thời gian suy nghĩ những gì tôi nói hôm nay.
P/s: đây chỉ là những gì tôi cảm nhận , tham khảo và được học để viết lên . Các bạn có thể viết lên những bài viết và cách hiểu của các bạn về chủ đề này nhé!thank
