Tớ...và...cậu.........

hanzoo_forever

Thanh Niên Xóm
Tớ là bạn của cậu. Điều này thì đúng và được coi là sự thật hiển nhiên.
Trước đây, cũng lâu lâu rồi ( hơn 1 năm là lâu rồi nhỉ), tớ chẳng biết cậu là ai... mặc dù cũng chẳng phải là chưa bh gặp nhau.
Lâu lâu sau đó, tớ biết cậu là ai...
Tớ biết cậu khác với những gì người khác biết về cậu....
Tất nhiên trước lúc đó thì tớ thấy cậu quái lắm ( thậm chí có phần khó chịu về cái tính cách của cậu)...
But rồi.... dần dần, chẳng hiểu thế nào mà tớ lại thân với cậu...
Tớ cười nhiều cùng cậu hơn, nói chuyện linh tinh cùng cậu nhiều hơn... Là những lần thả hồn theo mây gió...( cửa sổ à, thời tiết xấu à hay là tốt nhỉ.... nhiều thứ lẫn lộn quá).
Những lần trò truyện không đầu chẳng cuối, những cuộc gọi điện bất thường những lúc tớ với cậu giận nhau.... là chuyện con cún nhà cậu chết làm cậu buồn thế nào, con mèo làm cậu bị dị ứng....
Cứ thế... thời gian qua đi, tớ đã luôn coi cậu là một người thân thiết nhiều hơn những gì tớ tưởng...
Dù tớ chẳng cóa hay kể nhiều về bản thân tớ bằng cậu kể về bản thân cậu cho tớ nghe... but tớ vẫn biết cũng ít ai biết về tớ nhiều bằng cậu...
Time qua đi.... nhiều thật nhiều chuyện cuốn theo gió, theo mây và cả theo dòng lũ của cuộc sống mỗi đứa đang trải nghiệm
Tớ không còn cười cùng cậu nhiều như xưa, không còn nói cùng cậu về những chuyện nhí nhố như xưa nữa...
Thậm chí còn chẳng liên lạc gì... thấy sao xa quá cái ngày đó....
Tớ đã có lúc nhớ cậu rất nhiều... rồi lại tự cười mình về những cái buồn vô cớ... mà tớ cũng chẳng lý giải nổi...
Tớ thấy cậu và tớ đã rất khác xưa, đã khác nhiều lắm rồi.... khác tới mức, tớ gặp cậu tớ nói chuyện với cậu mà không cảm nhận đc sự vui vẻ như xưa. Tớ đã buồn nhiều về điều đó... vì sao cái người mà mình coi là thân thiết như thế mà khi gặp lại cứ dửng dưng không cười hỏi, không truyện trò... Tớ biết cậu khác và tớ cũng đã khác rồi :(
Cũng đúng thôi, mỗi người một cuộc sống, một môi trường, một lối sống và cách sn.... mà cái thời niên thiếu cũng qua đi lâu rồi.
Bẵng đi một thời gian, tớ nghĩ mọi chuyện sẽ cứ thế trôi...
Chẳng biết thế nào và bắt đầu thế nào, tớ và cậu lại nói chuyện với nhau thật nhiều...
Không phải là chuyện vẩn vơ như xưa, không phải chuyện mưa nắng.... Mà là những chuyện khác...
Mỗi đứa cũng đã lớn, đã trưởng thành hơn nhiều cả về cách nói, cách sn cùng quan điểm của bản thân...
Cậu nói với tớ về con người cậu hiện tại, về những khó khăn cậu gặp phải, về những điều mà cậu muốn hướng tới, về hoài bão và mong ước của cậu....
Tớ đã nghe và rất vui vì cậu vẫn còn có thế nói được với tớ nhiều đến vậy....
Tớ đã từng nghĩ, trước tớ biết cậu thật nhiều, tự tin để nói hiều cậu được tới 70% con người cậu. Và tớ cũng đã chủ quan nghĩ rằng bây giờ tớ cũng vẫn hiều cậu nhiều đến thế.............
But, sự thật không phải thế... Cậu nói đúng, tớ không có hiểu gì về con người cậu hiện tại, không biết được cậu muốn gì, nghĩ gì.... và vì thế, tớ đã chỉ mang lại cho cậu sự bực tức, sự khó chịu và cả sự buồn lòng.....
Tớ có thể làm gì hơn được, tớ ngoài chuyện có thể nghe cậu nói thôi thì chắc chẳng làm được gì hơn. Và cũng có thể, điều cậu cần ở tớ thì nhiều hơn thế....
Đã có lúc tớ cũng không hiều nổi chính bản thân mình thế nào... but chỉ nghĩ cậu sẽ bỏ mặc tớ thôi... chắc tớ sẽ không chịu nổi.
But sau rất nhiều chuyện, tớ thấy tớ đã khác... Mặc dù bên tớ chẳng có ai đủ để nói chuyện đc với tớ nhiều như cậu... chẳng có ai khiến tớ dành nhiều mối bận tâm nhiều hơn cậu....
But tớ đã biết cái gì là đúng và nên làm gì....
Tớ không thể cứ kéo dài ra mãi cái tình trạng trước đây của tớ, không dứt khoát, không rõ ràng... không có chính kiến hay một lời kiên định...
Cậu nói đúng và tớ nghĩ cậu đã làm đúng... Hãy cứ bỏ mặc tớ đi... như thế này có lẽ sẽ là tốt với cậu...
Những gì cậu làm là không đáng mà.....
But dù thế nào, dù chúng ta chẳng thể được như trước ( or có thể tồi tệ lắm lắm đi nữa) thì cậu phải biết: tớ vẫn còn quí mến cậu nhiều, vẫn coi cậu là người bạn thân thiết....
Và vì tớ là người cố chấp và có phần ương ngạnh lắm...
Thế nên, gặp cậu tớ cũng sẽ khó có thể cười được lắm ( hay cái sự cười đó nó không đc thật), thậm chí để mở lời nói chuyện với cậu thôi chắc cũng khó...
Tớ biết tớ là một đứa mạnh mẽ và cứng rắn, but tớ cũng hơn ai hết biết những điểm yếu của mình nó trầm trọng tới mức độ nào......
Từ trước h thì tớ nói nhiều, cười nhiều... nhưng không chỉ mình cậu mà gần như tất cả mọi người.... chắc chắn ít lắm có người hiểu được tớ....
Cũng chẳng phải do tớ quá khó hiểu... mà là tớ sống cũng khá nội tâm... tớ cười nhiều, nói nhiều với mng... but đó chỉ là những chuyện vui vẻ... còn chuyện buồn phiền tớ thường giữ riêng cho mình...
Tớ đã thế, rất muốn mình khác đi... but tớ vẫn không làm được điều đó.
But... cũng đã có những lúc tớ thật buồn, tớ đã chỉ nhớ tới cậu... và gọi chỉ để nghe dù chỉ một thôi lời động viên hay khích lệ từ cậu: rằng không sao đâu, rằng hãy cố gắng lên.....
Tớ ít khi thế lắm...
But rồi....bây giờ chuyện này chắc chẳng được nữa nhỉ..........
Tớ vẫn nhớ lắm... ngày mùng 7 tết âm hồi tớ học ĐH năm nhất. Cậu đã nói ghét tớ... tớ nghĩ đó là sự thật... t đã băn khoăn và trằn trọc trong cái phòng trọ vắng hoảnh một mình cả đêm...
Và rồi cũng thật trùng hợp, mặc dù không phải tết âm... nhưng cũng được coi là ngày khởi sự của một năm mới..... cái sự buồn kia lại dẫn lối tới.
Tớ đã thấy mình không còn buồn nhiều như cái lần trước cậu nói.... Tớ nghĩ bản thân mình qua năm tháng cũng đủ trưởng thành hơn để suy nghĩ soi xét về một vấn đề.... tớ biết nhìn và nghĩ trên quan điểm người khác nhiều hơn.........
Và tớ biết tớ và cậu chẳng còn nhỏ để những chuyện như thế này được coi là giận hờn vu vơ như xưa...
Không phải là cái chuyện chỉ 1tin nhắn, 1 câu nói, 1 cuộc gọi điện hay một lần gặp gỡ, một cuộc chuyện trò có thể giải quyết đc....
Chỉ thế thôi, là thế thôi........ chẳng có gì khác hay cũng chẳng có gì thay đổi.
Ừ, tớ là tớ và cậu là cậu, ta đã chẳng biết gì về nhau ở thời điểm này nữa rồi.
Chỉ là những tin nhắn, những cuộc nói chuyện qua điện thoại đâu đủ để hiểu được về một con người.....
Vậy thôi... cũng chỉ là thế...
All đã khác.... hiện tại là chấp nhận mà không phủ định...​
 

L-Kyn

Thanh Niên Xóm
1 tình bẠn bUỒn..............................................................................
 

-:I:zu:-:zu:I:-

Thanh Niên Xóm
lại hay az...........................................................:hoanho::hoanho:
 

Bổng KaO Quý

┼ LưỢm vE chAi ┼
cảm xúk thật lắm ạk :22124305-2-K2553::22124305-2-K2553::22124305-2-K2553::22124305-2-K2553::22124305-2-K2553::22124305-2-K2553::22124305-2-K2553::22124305-2-K2553::22124305-2-K2553::22124305-2-K2553::22124305-2-K2553::22124305-2-K2553::22124305-2-K2553::22124305-2-K2553::22124305-2-K2553::22124305-2-K2553::22124305-2-K2553::22124305-2-K2553:
 

DunG kẹO

c0n gÁi Bi Kul
tâm trạng pùn ..................................................................:22124305-2-b3611:
 

N2T

Happiness is an Illusion
tâm trạng ghê
:22124305-2-4T3S::22124305-2-4T3S::22124305-2-4T3S:
 

[C]ry

Thanh Niên Xóm
:22124305-2-325157::22124305-2-325157::22124305-2-325157::22124305-2-325157::22124305-2-325157::22124305-2-325157::22124305-2-325157::22124305-2-325157::22124305-2-325157::22124305-2-325157::22124305-2-325157::22124305-2-325157::22124305-2-325157::22124305-2-325157::22124305-2-325157::22124305-2-325157::22124305-2-325157::22124305-2-325157::22124305-2-325157::22124305-2-325157::22124305-2-325157::22124305-2-325157::22124305-2-325157::22124305-2-325157::22124305-2-325157::22124305-2-325157::22124305-2-325157:
 
Bên trên