Sự cô độc đớn đau của My 'sói' **Bạn đọc hết đi rồi sẽ hiểu**

Designer Hải Ngơ

ngoan cực kì...:x
Đọc hết đi rồi bạn sẽ hiểu...Tôi muốn được gọi My "sói" là em, như danh xưng thường tình của người lớn với một cô bé 14 tuổi. Em đã trở thành một nhân vật "hot" trên các diễn đàn cả tuần nay và có thể nhiều tuần sau nữa.
Hai blog của em và của "chồng" em đã có vô số khách ghé thăm, mà cứ đọc những dòng comment sặc mùi teen thì biết ngay là họ cùng lứa tuổi với em. Người đồng cảm với em cũng nhiều mà người chê bai, trách móc, thậm chí dùng những lời lẽ thậm tệ chửi bới em cũng không ít. Tôi cũng là một người khách ghé thăm blog của em. Và choáng bởi những ngôn từ tự xưng của em. Em không dùng đại từ nhân xưng "tôi", giản dị như bao người thường dùng, em dùng từ "tao" để nói về mình, nói với bạn bè, nói với khách ghé thăm, dù em không biết họ nhiều hay ít tuổi.

Nhưng tôi đọc được ở trong danh xưng "tao" của em sự đau đớn, cô độc và một chút lạnh lùng, tàn nhẫn nữa. Một con bé 14 tuổi, hẳn đã có lúc cảm nhận được nỗi bất hạnh khi sống giữa cuộc đời này, có cha, có mà rồi vẫn không nhà cửa. Một đứa trẻ 14 tuổi, bị đẩy ra đường một cách vô tình hay hữu ý, thì làm sao nó có thể hoàn thiện nhân cách, khi mà xung quanh nó đầy rẫy những cạm bẫy, lọc lừa.
"Có ai không, tôi mượn tạm một bờ vai..."

"Vợ chết đây. Chồng sống vui vẻ nhé. Đừng vì vợ mà đánh mất đi tất cả. Vợ sẽ không bao giờ xuất hiện trên cái thế giới đầy đau khổ này nữa. Xin lỗi. Lúc này vợ đã quá yếu đuối rồi. Vợ vào nick chồng, nhìn thấy những thứ vợ không hề muốn. Vợ đau lắm. Tại sao...".

Đó là những dòng comment của My "sói" viết trong blog của "chồng" (Trịnh Thg Long, 18 tuổi, ở Hà Nội, đối tượng cùng bị bắt trong ổ nhóm của My "sói" khi gây ra vụ hiếp dâm tập thể, cướp, cưỡng đoạt tài sản xôn xao dư luận thời gian gần đây) vào lúc 1 giờ sáng ngày 14/7. Không ai có thể tưởng tượng nổi, tình yêu của một bộ phận tuổi teen ngày nay là như thế nào, nếu không nghe chính lời khai từ My "sói".
Em gặp Long ở một hàng trà đá, nhìn nhau thấy thích, đến lần gặp thứ hai đã rủ nhau đi nhà nghỉ. Con bé 14 tuổi, không tìm thấy những niềm vui ở gia đình, bố đi lấy vợ, cũng có gia đình riêng, tình cảm với một thằng con trai, nếu dùng từ yêu thì quả là xa xỉ, nhưng rõ ràng, My đã tìm thấy được ở đó sự đồng cảm, bố Long đã mất từ lâu, nó bán nước chè, chúng nương tựa vào nhau và để có tiền trang trải cho cuộc sống "vợ chồng", chúng bàn nhau lập màn kịch đưa các cô gái trẻ vào bẫy rồi tổ chức hiếp dâm, cướp tài sản...

Cũng không thể ngờ, cái thế giới mà My "sói" đang sống sặc mùi "xã hội đen" ấy đã có lúc khiến nó buồn chán muốn quên đi hết. Em đã tâm sự trên blog có cái tên rất ngộ "hihi.haha_11o2" mà tôi đồ rằng, không phải với ai khác mà là với chính mình, ở vào cái thời khắc mà một đứa con gái ngoan nhất định phải đi ngủ trong ngôi nhà của mình rồi. Khi ấy, có thể em vẫn đang vạ vật ở một quán nét nào đó.
Hãy đọc những dòng tâm sự này: "Xòe tay ra cho tôi mượn một cái. Lâu lắm rồi không được nắm tay ai. Có ai không tôi mượn tạm một bờ vai. Tôi buồn thật hôm nay tôi muốn khóc!". My đã từng tổ chức cho bạn bè, những đệ tử hơn nó 3-4 tuổi phạm tội kinh khủng với các cô gái khác, nhưng tâm hồn nó có lẽ vẫn chỉ là tâm hồn một đứa trẻ, mà một đứa trẻ thì vui buồn bất chợt, nếu buồn quá thì cũng muốn khóc òa lên cho nhẹ lòng. Nhưng ai biết điều đó?

Không phải bố, cũng không phải , chỉ là những đứa bạn đọc được tâm sự của nó trên blog và nhảy vào comment vài câu an ủi gọi là. Không thể tin được những lời lẽ của một con bé mới lớn: "Vợ lúc này đang rất là đau. Vợ đang rất là mệt mỏi. Sao bây giờ chỉ toàn nước mắt thế này". Người mà nó tin cậy nhất đó là thằng Long, cái thằng con trai có dáng dấp rất dễ lọt vào mắt xanh của các cô nàng mới lớn không ngờ đã lén lút lợi dụng lúc nó ngủ say để xuống giở trò đồi bại với một nạn nhân.

Sau những phút giây giận dữ vì biết người yêu không chung thủy với mình, cái cách mà My "sói" biện minh cho hành động của Long thật "đáng nể": Nếu anh ấy không làm thế thì bọn kia nó coi thường... mới thấy lối suy nghĩ sặc mùi giang hồ đã sâu vào trong tiềm thức của nó từ lúc nào rồi. Ấy thế mà chỉ mới năm học lớp 6, nó còn bị T. - cô bé nạn nhân đánh cho liên tục, hễ gặp là lại bị T cho đòn. Hồi ấy, nó thấp cổ bé họng, chưa có đồng bọn, thế nên khi lên làm "thủ lĩnh", nó nghĩ ngay tới việc phải trừng trị T để trả thù ngày xưa đã hiếp nó.
"Con sói hoang" cô độc

My "sói" đích thị đã trở thành một con sói hoang như nó tự thú. Nó thích bóng đêm, nó hay thức đêm và sói cũng là một loài chuyên rình mồi ban đêm. Đêm với nó là bạn đồng hành, nhưng cũng có những buổi sáng khi vừa thức dậy, nó đã vội vàng mò ra quán nét để viết lên blog những dòng tâm sự với chính mình và với "chồng".

Trong một entry có tựa đề "Tao chỉ là một con rối" viết trước khi bị bắt chỉ vài ngày, My "sói" đã khóc với những lời lẽ buồn thảm, cay đắng, không ai biết nó có nỗi buồn gì nhưng có thể cảm nhận, đó không phải là nỗi buồn đơn thuần như các cô bé đồng trang lứa trong một phút dỗi hờn thường trút vào những trang nhật ký.

Đáng sợ hơn cả là những suy nghĩ quá tuổi của nó chỉ có mình nó và bạn bè nó biết, chứ nó, người mà nó về ở cùng từ một năm nay cũng không hề hay biết gì, bởi cuộc sống mưu sinh đã cuốn chị đi cùng với cơm áo gạo tiền, lại phải lo cho một gia đình mới, thế nên My "sói" không tìm thấy điểm tựa về tinh thần ở người , dù đang sống cùng nhà với .

"Tại sao. Tình yêu, con đường tao đi, những gì tao muốn. Tao lại mất tất cả thế này. Trắng tay, đắng cay... Lúc này tao đang rất là đau khổ vì giọt nước mắt đôi môi khô. Vì thế cứ để cho nó rơi. Cơ hội chỉ còn 1% thôi. Giờ đây tao muốn quay lại ngày xưa. Giờ đây tao muốn chết. Tao muốn chết. Cho tao chết một lúc nhé...!!! Tao cần được bình yên, tao muốn được nâng niu, tao ghét phải khóc. Nhưng giờ đây nước mắt tao đã rơi quá nhiều. Tao không thể không khóc. Tao giống như một con rối ý... Tao sẽ vô cảm như một con rối... Đời rất dở nhưng vẫn phải niềm nở".

Những nỗi niềm ấy, đã được "chồng" nó - thằng con trai hơn nó 4 tuổi Trịnh Thg Long an ủi: "Cuộc sống có hai xã hội. Xã hội thứ nhất không dành cho vợ. Khi vợ bước chân sang xã hội thứ hai, chồng biết vợ phải đánh mất nhiều cái thế nên chồng chỉ muốn được bù đắp cho vợ thôi vợ ạ. Khi ở xa chồng rồi, vợ cố gắng sống thật vui vẻ nhé, khi nào muốn gặp chồng hay muốn ở bên chồng, vợ hãy gọi cho chồng lúc nào chồng cũng đón vợ về ở với chồng"...

Trong blog của mình, Trịnh Thg Long cũng viết những dòng tâm sự sặc mùi giang hồ: "Xã hội bất công nuôi ta lớn. Đời người bạc nghĩa dạy ta khôn. Xã hội thay đổi bắt tao phải vô tình. Xã hội thứ nhất không dành cho tao. Bắt tao phải bước qua xã hội thứ hai... Chết!".

Cả Long "Bin" và My "sói" đều có một tuổi thơ không mấy êm đềm, chúng không được hưởng những điều tốt đẹp nhất mà một đứa trẻ bình thường lẽ ra được hưởng. Ảnh hưởng xã hội từ vụ án mà chúng cùng đồng bọn gây ra được dư luận quan tâm đặc biệt, trên diễn đàn của trang web trẻ thơ, các bà trẻ đã bàn tán rất nhiều về thủ lĩnh bg nhóm tội phạm có biệt danh My "sói" này.

Một bà có nick name "mehieuanh" viết: "Tự nhiên lại nhớ đến câu nói của Micheal Jackson, ông nói đi khắp mọi nơi trên thế giới và nhìn thấy một điều, hầu hết tội ác được sinh ra từ những con người bị cướp mất tuổi thơ. Tuổi thơ phải được quyền yêu thương, chăm bẵm, vui chơi... rồi thỏa mãn tâm lý và phát triển nhân cách... còn những bé này, bị cha bỏ từ bé, ức chế, thiếu thốn, khuyết tật tâm hồn... Nếu vẫn với khí chất mạnh mẽ, can đảm, lì lợm, nói có bạn nghe, nói có bạn sợ mà được bố quan tâm từ nhỏ có khi lại thành lớp trưởng, chi đội trưởng, liên đội trưởng không chừng... chứ không phải hận thù, trả thù cái mình bị lấy mất vào những người xa lạ...".

Hai luồng dư luận trái chiều đã được đổ dồn vào nhân vật đặc biệt My "sói". Bên cạnh những lời trách mắng của những vị khách ghé thăm blog của em, cũng có những dòng comment đầy vị tha. Họ tin rằng, nếu được sống trong một môi trường tốt, được lớn lên với một tuổi thơ lành lặn, chắc hẳn cô bé ấy sẽ trở thành con người khác.

Bởi cô bé ấy đã biết nhỏ nước mắt cho những nỗi đau riêng của mình, đã mong muốn tìm một bàn tay ấm để nắm lấy, đã tìm thấy sự đồng cảm của những đứa trẻ thiếu cha vắng thì không có lý gì lại không thể mủi lòng trước những nỗi đau của con người. Chỉ có điều, không ai giúp nó nhận ra điều ấy. Nó đã mò mẫm đi, một thân một mình trên đường đời. Và nó vấp ngã một cú đau tái người khi mới ở tuổi 14.
Xin được kết

thúc bài viết bằng một comment của một nick name dat_ng...: "14 tuổi, gia đình đẩy em ra ngoài xã hội... Mọi người sẽ xem em như một con người bị vấp ngã và phải trả giá trên con đường đời... Tình yêu thương không chỉ xuất phát từ gia đình, tình yêu, hay tình bạn... Khi em làm một việc tốt, em sẽ mỉm cười thôi... Cố lên nhóc nhé !".
Sưu tầm:Theo An ninh thế giới....
 

thanh_van_mon

Thanh Niên Xóm
thật đáng thương,tất cả chỉ tại cái gia đình ko wan tâm................................
 
dO gia đình 1 phần do tính cánh và suy nghĩ nữa
mi soi sao :O đi cướg hay đi khủng bố lại đi làm cái
truyện đầy chắc là sở thính điên cuồng
chO nó chết heheheeheh
 
Bên trên