rồi một ngày em sẽ hết yêu anh

yêu_sốt40độ

Thanh Niên Xóm

Anh và cô yêu nhau dc 5năm. nếu nhìn lại thì thật là buồn cười, cô bắt đầu yêu anh từ năm 17tuổi, thật trẻ con nhưng bâyh cô đã 22t rồi. anh hơn cô 5t nên có phần chững chạc hơn

Anh là mối tình đầu của cô. Nhưng cô k phải là mối tình đầu của anh. Có lần cô hỏi:

- cô ấy là ng` ntn?

anh k che giấu, anh nói hết tất cả về mối tình đầu của anh cho cô nghe: “cô ấy là ng` một ng` con gái đẹp, cô ấy có một đôi mắt trong ság, một vẻ đẹp thuần khiết, dịu dàng. Cô ấy là một tiểu thư con nhà giàu nhưng những j cô ấy cần lại thật đơn giản. đôi khi chỉ cẩn một chút thôi cũng có thể khiến cô ấy sung sướng, mãn nguyện. có lần anh tặng cô ấy chiếc nhẫn anh đan bằng cỏ. k hiểu sao chỉ vậy thôi mà cô ấy lại vui đến thế. Cô ấy rất sợ máu, có lần anh bị đứt tay một chút xíu mà cô ấy đã sợ đến tái mặt. cô ấy rất nhạy cảm, yếu đuối. cô ấy sợ nhất là cô đơn, bởi lẽ lúc nào cô ấy cũng rất cô đơn, bên cạnh cô ấy rất ít bạn bè. Ng` hay tâm sự vs cô ấy nhất chỉ có một mình anh”

cứ như vậy anh thao thao nói về ng` ấy cho cô. Cô hơi ganh tị nhưng cũng chẳng trách j anh tại vì đó chỉ là kỉ niệm. cô hỏi:

- vậy tại sao hai ng` lại chia tay?

- Cô ấy nói cô ấy phải sang Mĩ. Nhà cô ấy chuyển sang đó đẻ tiện cho việc làm ăn của ba cô ấy.cô ấy bảo anh hãy quên cô ấy đi, hãy đi tìm một ng` khác tốt hơn cô ấy và đừng chờ đợi cô ấy nữa

- Anh vẫn còn rất yêu cô ấy phải không?

- K! bâyh những điều đó đã chẳng còn có ý nghĩa j nưa~

- Nếu một ngày cô ấy quay lại thì anh sẽ…

Chưa để cô nói hết câu thì anh đã lấy tay hẩy vào mũi cô và nói:

- em đừng có suy nghĩ linh tinh nữa

cô mỉm cười xua tan cái bầu không khí nặng nề lúc này ………nhưng làm sao mà cô khong nghĩ cho đc. Nghe anh kể về ng` đó tưnhiên cô lại thấy mình thật nhỏ bé, thâth tầm thường. cô k xinh đẹp, k có j xuất sắc nổi bật cả. cô là một đứa con gái tầm thường, một ng` cứng nhắc, luôn tỏ ra mạnh mẽ. cô k lãng mạn, cô sống thực tế……….

một mớ suy nghĩ bắt đầu hiện lên trong đầu cô: “liệu anh có yêu cô k?, hay việc đến vs cô chỉ để lấp đầy khoảng trống trong trái tim anh, chỉ để chữa lành vết thương mà ng đó gây ra cho anh đã mưng mủ chưa một lần ngậm miệng

một hôm, anh hẹn cô đi chơi. Cô k hỏi chỉ nhẹ nhàng nhận lời. anh đưa cô đi dười những con đường rợp bong cây trên một chiếc xe đạp quen thuộc. bởi lẽ anh và cô đều thjc như vậy. rồi anh dừng lại bên một cánh đồng đầy những cỏ lau cao vút. Anh nói:

- em hãy nhắm mắt lại đi, cấm k đc mở mắt ra đấy

cô hếch mũi rồi ngoan ngoãn nghe lời :

- anh định đưa em đi đâu?

- đến nơi rồi em sẽ biết

anh dắt tay cô đi giữa những cây lau mềm mại. đi dc một lúc anh dừng lai:

- em mở mắt ra đi

cô từ từ mở mắt. cô hơi bất ngờ trc vẻ đẹp nơi đây. Cô và anh đang dứng trên một ngọn dồi mượt cỏ. bên dười là cánh đòng cỏ lau mà anh đã dắt tay cô đi qua. Trc mặt cô, một cây sồi già cành lá tươi tốt mọc đơn lẻ trên ngọn đồi này. rồi nah kể cho cô nghe một câu chuyện tình cảm độg mà anh chẳng nhớ tên

“có một chàng trai và một cô gái yêu nhau. Chàng trai phạm tội, phải ngồi tù 3năm. Trc khi lên xe vào nhà giam, chàng trai có nói vs cô gái rằng: 3 năm sau khi anh trở về nếu em tha thứ cho anh thì hãy treo một dải ruy-băng màu vàng lên cay sồi duy nhất ở Quảng Trường. cô gái ở lại và biệt vô âm tín. Ba năm sau, chàng trai ra tù, anh đã quên mất lời hẹn ước của mình năm xưa. Và việc nhớ về ng` vợ mới cưới của mình là cô thì lại càng k. anh nghĩ rằng cô đã quên anh, cô cảm thấy xấu hổ vì có một ng` chồng phạm tội như anh………..nhưng rồi ngta lại bắt gặp một hình ảnh………..một chàng trai khóc nức nở dưới gốc cây sồi già tràn ngập những dải ruy-băng màu vàng”

Cô hơi bất ngờ trc câu chuyện anh kể, nó cảm động. một tình yêu mãnh liệt, một long bao dung cao cả của cô gái dành chon g` chồng mới cưới của mình. mắt cô hoen đỏ. Anh nói:

- em khóc đấy ak?

Cô mỉm cười :

- sao anh lai đưa em đến đây và kể cho em câu chuyện này?

Anh từ từ đáp lại một cách chậm rãi:

- nếu một ngày anh khiến em bị tổn thương ghê gớm, k cách j bù đắp đc thì em có tha thứ cho anh k?

cô nhìn anh một cách dò xét

- nếu em tha thứ cho anh thì em hãy treo một dải ruy-băng màu vàng lên cây sồi này nhớ! Lúc đó ngay lập tức anh sẽ chạy đến bên em và ôm em vào long.

Nói rồi, từ trong túi anh lấy ra một dải ruy-băng màu vàng rồi buộc vào một cành cây gần chỗ cô và anh đang đứng. quay đầu lại nhìn cô, bất giác một vòng tay ôm siết lấy cổ anh. Cô khóc nức trên vai nah và nói:

- anh đừng baoh bắt em phải treo những dải ruy-băng đó lên nhớ! Anh đừng baoh làm em khóc, đừng làm em tổn thương anh nhớ!

Anh mỉm cười , đưa bàn tay vuốt nhẹ lên mái tóc mềm mượt của cô.

Trong vòng tay anh cô cảm thấy thật ấm áp. ……..nhưng cô lại có cảm giác k an toàn. Hình như, anh k chỉ thuộc về một mình cô. Có thể bờ vai anh rộng nhưng hình như k chỉ để cho một mình cô tựa, bàn tay anh ấm nhưng k chỉ sưởi ấm cho riêng đôi bàn tay của cô. Trái tim anh bao dung nhưng hình như vẫn k đem lại cho cô cảm giác đc bình yên…………..cô đang sợ………..sợ mất anh………...



nagỳ anh đc lên chức, cô hớn hở chỵa đến nhà anh mà k báo cho anh biết trc, cô muốn dành tặng cho anh một sự bất ngờ……….nhưng vừa đặt chân đến củă chưa kịp bước vào thì cô đã nghe thấy một cuộc nc giữa anh và một ng` con gái

- sao em lại chở về

- vì em nhớ anh…..em cứ nghĩ rằng 5 năm là quãng t.g đủ để em có thể quên anh, để em bắt đầu một cuộc sống mới …….nhưng em đã lầm……….em k quên đc………….em càng cố quên anh nhưng càng quên thì lại càng nhớ ………..em bước vào những mối tình mới nhưng hình như nó chỉ là một chiếc khăn khô, vắt chẳng nổi một giọt tình…………nhiều lúc em nhớ anh đến tê ng`, em mong mình có thể ngay lập tức chạy đến bên anh nhưng em sợ những tổn thương mà em gây ra cho anh thì anh sẽ trách em, sẽ k tha thứ cho em……..em k dám đối mặt vs điều đó

ng` con gái đó khóc nức lên

- vậy tại sao bay hem lại quay về. em k sợ nưa a`

từ bên ngoài cô nhìn thấy bóng của ng` con gái đó chạy tới ôm anh, hắt ngang lên cửa sổ. lúc này cô cảm thấy mình hoàn toàn bất lực.bó hoa trên tay rơi xuóng đất, chiếc túi sách treo hờ trên vai, một quai rũ ra. nước mắt chảy dài trên gương mặt bất động của cô. Cô quay lưng bỏ đi, đầu óc trống rỗng nhưng sao nặng nề vô cùng

cô cứ mơ màng bước đi mà không biết mình đang đi đâu. Cô k biết đôi chân cô sẽ dừng lại ở đâu. bất chợt cô ngước mặt lên. Trc mặt cô là cây sồi già mà anh đã đưa cô đến . cô bật khóc, khóc cho những tổn thương mà anh gây ra cho cô, khoc cho lòng tự trọng của mình bị xúc pạhm, khóc cho tình yêu mà cô dành cho anh suốt 5năm qua đang chênh venh trên một bờ vực thẳm. cô biết rằng anh vẫn còn rất yêu ng` đó. Cô biết rằng sự trở về của ng` đó sẽ cướp anh ra khỏi vòng tay cô. Cô ngồi xụp xuống, bất lực.cô cảm thấy mình bị phản bội, trái tim cô bị tổn thương ghê gớm. cô cảm thấy căm ghét ng` con gái kia….tại sao cô ta lại trở về, cô đã giúp cô ta chưa lành vết thương cho anh mà tại sao cô ta lại cướp anh ra khỏi tay cô. Cô ta thật ích kỷ…………..cô không hiểu từ baoh cô lại trở nên ích kỉ như vậy.cô muốn ngay lập tức chạy đến chỗ anh, cô muốn nghe chính anh nói rõ cho cô hiểu………nhưng cô đang sợ. cô k dám hỏi anh. Cô k biết phải bắt đầu ntn……..cô sợ………

vài nagỳ sau anh vẫn nt, gọi điện mè nheo vs cô nhưng hình như có chút j đó rụt rè hơn, có chút j đó ngập ngừng khó nói

cô vẫn đáp lại những j anh hỏi, vẫn cười mỗi khi anh làm cô vui.cô k muỗn nhắc đến chuyện ng`đó. Cô nghĩ rằng nếu cô nói ra thì ngay lập tức cô sẽ mất anh. nếu vắng nah chẳng khác nào căn nhà thiếu mất cánh cửa, mùa đông gió lùa chắc là cô sẽ lạnh lắm



rồi một hôm anh hẹn cô đi chơi. Anh và cô lại tung tăng trên chiếc xe đạp dười những hang cây rợp bong. Anh đưa cô đi ăn kem, đi dạo phố rồi ra ngoại thành đi dạo. hai ng` lại tip tục đi trên nhưng con dg quen thuộc vs cô suốt 5năm yêu anh. Anh đưa cô đến gốc cây sồi già, đây là nơi mà cô thjc nhất. tại vì khi ở nơi đây cô cảm thấy thật bình yên..cuói ngày, anh đưa cô đi ngăm hoàng hôn. ngồi đằng sau, nhìn cái lưng của anh mà cô bỗng trào nước mắt. cô có cảm giác hình như chiếc lưng này săp biến mất khỏi mắt cô, vòng eo này sắp tuột khỏi tay cô…………cho dù………..cô đã giữ thật chặt

cô nhìn cảnh vật xung quanh mình rồi miên man nghĩ lại 5 năm qua. 5 năm vs biết bao những tiếng cười, n~ giọt nước mắt, những giận dỗi, n~ hờn ghen…. Anh rất biết cách chiều con gái, anh có thể khiến cô cười bất cứ lúc nào, đôi khi anh làm cô giận đến phát khóc rồi lại nhẹ nhàng dỗ dành cô. Anh là cái máy thu âm của cô mỗi khi cô k vui., cô giận dỗi. anh lắng nghe tất cả những lời cô nói, xuất hiện mỗi khi cô cần, lau nước mắt mỗi khi nước mắt cô rơi.

Cô nhớ lại cái hồi anh mới làm quen vs cô. Có lần cô bị một đám con trai chặn lại khi đang đi trên đường, trong luc sợ hãi thì anh xuất hiện đánh cho bọn nó một trận tơi bời rồi anh chở cô về tận nhà. Có lần đi học về, xe cô bị đứt xích, đang dắt xe trên đg về thì anh đi ngang qua. Anh dừng lại, hỏi han rùi lắp xich lại cho cô. Cũng một lần khác, trời mưa, cô phải trú mưa dưới gốc cây bằng lăng trc cổng tr` để khỏi ướt. k phải cô k đem theo áo mưa mà chiếc áo mưa của cô để ở giỏ xe k biết đã bị tên ác độc nào lấy mất. đang chờ ngớy mưa, bất chợt anh chạy đến đưa cho cô moth chiếc áo mưa rồi chạy thẳng ra ngoài trời k nói 1 câu.

Cô biết ơn anh nhiều lắm vì anh thường x.hiện vào đúng những lúc cô gặp khó khăn. Nhưng mãi sau này cô mới biết, tất cả những chuyện đó là do anh dựng lên. Anh nói:

- hồi ấy tán em khó quá. Mà anh chẳng biết làm tnào để đc tiếp cận em mà k làm em cảm thấy bực mình nên anh đã phải nghĩ đủ mọi cách. thực ra, những đứa chặn xe am là abnj anh, chính anh đã bảo bọn nó làm thế. Anh đã dặn bọn nó rất kỹ là k đc x.hiện trc mắt em nữa. thế mà vẫn để bị lộ. áo mưa của em cũng là do anh lấy. sau khi đưa em chiếc áo mưa của anh thì anh đã lấy ao mưa của em ra mặc. còn chiếc xích xe đạp thì anh đã phải mất 5k để nhờ bác lái xe dạy cho cách tháo xích ra rồi lại lắp vào đấy.

nhìn cái bộ dạng của anh lúc đó cô k biết là nên cười hay nên khóc. vừa giận lại vừa thương

cô nhớ những lần anh đưa cô đi học, nhớ những lần đc dựa đầu vào ngủ sau lưng anh. Nhó những lần đc cùng anh đội mưa khi đi trên đg. nhớ n~ tn miệt mài suốt từ sang đến tối. nhớ những câu chúc ngủ ngon, những lời chào buổi sang. nhớ cả những vụ cá độ giữa anh và cô. nhớ ……….. nhớ lắm………..nhớ nhiều………..nhớ hết…….. nhưng càng nhớ lại càng khiến cô cảm thấy tê tái, xót xa.

Cô biết rằng t.c mà anh dành chon g` co gái kia quá lớn, chẳng ai có thể khiến nó lung lay.sự x.h của cô chỉ để che lấp hình ảnh của ng` đó mà anh đang cố gắng quên mà chưa một lần quên. sự x.h của cô chỉ để làm dịu bớt vết thương mà ngđó đã gây ra cho anh mà chưa một lần lên da non. Cô tự hỏi: “ 5 năm yêu thương liệu có vương vấn một chút j trong anh. 5 năm yêu thương liệu anh có quyến luyến dù chỉ là một chút thôi……5năm yêu thương……..

bất chợt xe dừng lại, đã về đến nhà cô. Cô nhẹ nhàng xuống xe, chào anh rồi quay lưng bước đi. Ngay lập tức anh nắm lấy cổ tay cô, kéo cô lại rồi ôm chặt vào long. bỗng cô trào nước mắt.cô kũng k hiểu tại sao cô lại khóc. một sự ấm áp đến lạ lung cho dù đây k phải là lần đầu tiên anh ôm cô như thế.cả hai đều im lặng một lúc rồi anh kên tiếng:

- nếu một ngày anh làm em bị tổn thương thì em có tha thứ cho anh k?

cô im lặng.cô cảm nhận đc bờ vai của cô đang ướt, những giọt n’c rất ấm đang nhỏ xuống vai cô. Anh đang khóc, anh khóc vì ng` con gái kia hay khóc vì anh cảm thấy có lỗi vì làm tổn thương cô. Cô từng ao ước sẽ có một ng` con trai khóc vì cô. Nhưng ng` mà cô yêu thương lại khóc vì ng` con gái khác. Anh đang ở rất gần cô nhưng sao cô lại thấy nah xa quá……. Cô sắp mất anh rồi…….

- anh xin lỗi<nước mắt của anh lại rơi>

cô bật khóc, khóc thành tiếng, cô ôm anh chặt hơn. Cô vẫn k nói j

-anh xin lỗi vì đã làm em tổn thương. Anh xin lỗi vì đã k thể giữ trọn lời hứa vs em là sẽ bên em cho đến khi nào em ghét anh muốn rời bỏ anh. Anh xin lỗi vì sự ích kỷ của mình, vì anh chỉ biết nghĩ đến bản than mình mà k thể nghĩ đến cảm nhận của em……..anh xin lỗi……

Im lặg một lúc anh lên tiếng:

- thực ra cô ấy đã trở về. gặp lại cô ấy anh chợt nhận ra mình vẫn còn rất yêu cô ấy, chưa một lần nào anh quên dc cô ấy.cô ấy cũng vậy. 5 năm xa nhau cô ấy cũng chưa một lần hết yêu anh, cô ấy nói cô ấy muốn quay trở lại vs anh……… cô ấy……….

- đủ rồi………anh đừng nói nữa…….em k muốn nghe ……… trái tim mỗi ng` chỉ nghe những điều mà nó muốn nghe thôi, vậy nên anh đừng nói những lời làm trái tim em đau đơn như vậy.

cô siết chặt anh, lúc này đay cái gọi là long tự trọng, sĩ diện đã chạy đi đâu mất khỏi cô.cô mặc kệ, cô k quan tâm tới những điều đó. Cô nói trong nước mắt:

- 2 phút thôi, em chỉ xin anh 2ph thôi. Anh đừng buông em ra. Anh hãy ôm em thật chặt vào để em biết anh vẫn đang là của em. chỉ cần 2 phút, sau 2ph này em sẽ biến mất khỏi cuộc đời anh

anh ôm chặt cô vào long hơn. Cô nói:

-cảm ơn anh……cảm ơn anh vì bâyh anh mới nói ra để em có them đc vài ngày bên anh. cảm ơn anh vì 5 năm vừa qua anh đã yêu thương em. cảm ơn anh vì anh đã cho em biết thế nào là cảm giác yêu và đc yêu.cảm ơn anh vì nah đã cho biết thế nào là nhớ một ng`, khóc vì một ng`, bị tổn thương vì một ng`……và……em cảm ơn anh vì nagỳ hôm nay. Em biết đây là ngày cuối cùng nah ở bên em. cảm ơn anh vì đã cho em một ngày thật vui………….cảm ơn anh nhiều lắm………

Anh bật khóc, có lẽ anh cũng k ngờ là nước mắt anh lại rơi ra nhiều đến thế.cô cũng mỉm cười, cười trong nước mắt:

-em biết nếu một ngày cô ấy trở về thì nhất định sẽ mang anh đi<n’c mắt cô lại rơi>em biết trong trái tim anh cô ấy là một phần k ai có thể thay thế. Em biết em chỉ đóng vai là một bác sĩ để chữa lành những vết thương mà cô ấy gây ra cho anh. 5 năm yêu thương của em vs nah chỉ là quãng t.g để giúp nah quên đi n~ Ttháng ngày bên cô ấy mà anh chưa một lần quên. t.y mà anh trao cho cô ấy quá nhiều nên anh càng muốn quên thì anh lại càng nhớ. Anh chon vùi những kí ức anh k muốn nhớ đó lại, đẩy lùi nó ra xa xa phía sau nhưng sự trở về của cô ấy đã làm sống dậy, thức tỉnh những kí ức đó trong anh. tất cả những điều đó chỉ đe chứng tỏ rằng em chỉ là cái bóng của cô ấy

-k, k phải như vậy

Anh ôm chặt cô vào long rồi nói trong đau khổ:

-anh đã từng rất yêu em. Anh từng nghĩ rằng mình có thể quên cô ấy. anh từng thề vs long mình nhất định sẽ k làm em tổn thương……….

-nhưng anh đã k làm đc. Vì anh đã quá yêu chị ấy, vì trái tim anh quá nhỏ bé chỉ dành riêng cho một mình chị ấy và k thể dành một góc nhỏ bé nào cho bất kỳ ai

cả hai cùng khóc, trái tim của nah và cô đang ở rất gần nhau kia mà, rất gần……rất ấm………nhưng cả hai trái tim đều đang bị tổn thương………..rất đau………

-trc khi biến mất khỏi anh, em chỉ muốn hỏi anh một câu cuối cùng đc chứ

Anh gật đầu

-đã baoh em là ng` duy nhất chiếm giữ trái tim anh chưa?

-đã từng, suốt 5năm em là ng` duy nhất chiếm giữ trái tim anh

Cô đẩy ng` nah ra, n’c mắt cô lại tiếp tục rơi:

-đã hết 2ph rùi<cô đưa tay lau sach nươc mắt>. em sẽ k khóc vì nah nữa, k baoh khóc vì nah nữa đâu<nước mắt cô lại rơi>đay sẽ là lần cuối cùng em khóc vì anh, ng` con trai mà em yêu thương

Cô mỉm cười mà n’c mắt vẫn k lúc nào ngừng rơi. Cô quay lưng chạy anhnh vào nhà bỏ mặc anh một mình trong khoảng sân đầy lá

Anh nhìn theo cái dáng ng` nhỏ bé heo hắt của cô bước vào trong nhà rồi đóng cửa lại. anh biết cô đang đứng tựa vào cửa mà khóc, khóc rất nhiều. và cô cũng biết, anh đang hưóng mắt nhìn theo cô, anh đang khóc, khóc rất nhiều

2 cây ngô đồng còn đc sống vs nhau đến già vậy tại sao t.y giưa anh và cô lại k thể.có lẽ đó chỉ là t.y đơn phương của cô. hoặc có thể t.y anh dành cho cô k chiến thắng đc vs mối tình đầu của anh………cô k hy vọng nhiều nhưng vẫn tuyệt vọng…………anh đã lựa chọn theo trái tim mình nhưng vẫn đau đơn………..

Nếu một ngày trên con đường đã qua

Mình gặp lại như chưa từng hẹn ước

Thì xin anh đừng gọi em như trc

Em k thể kìm đc nước mắt đâu
………………………….

50 năm sau………..

lập đông………trời trở lạnh…………..những con đg khô k một giọt n’c………….những chiếc lá khô từ từ lìa khỏi cây đc gió đưa đến một chân trời mới.

môt ông lão hơn 70t, đang cố gắng nặg nề chậm chạp b’c lên phía cây sồi già chơ vơ mọc trên đỉnh một ngọn đồi leo lét

đến nơi ông lão bật khóc khi nhìn thấy cây sồi già khẳng khiu, thưa thớt lá nhưng lại ngập tràn những dải ruy-băng màu vàng tựa như lá mùa thu.

Ông ôm mặt khóc, khóc huhu như một đưa trẻ, nhưng n’c mắt còn lại của ông thì chỉ đủ làm ướt hai hang mi.

từ phía xa, một bà lão trên tay cầm một dải ruy-băng màu vàng đang đứng nhìn ông lão………….bà lão mỉm cười …………….



(bai nay minh viet da kha lau rui.hoi dai. ai co t.g thi cm qua nhe)
 

DunG kẹO

c0n gÁi Bi Kul
ụ ôi dài thýa hỢ .................................................................hôk đọc nổi ................pkù
 

Lynk[Min]

Thanh Niên Huyện
coppy paste
chƯa chẮc chỦ topic đã đỌc hẾt bÀi nÀy trước khi post
hê hê
 
Bên trên