♥Nata_Ruki♥
Thanh Niên Xóm
mưa.......!
buồn.....!
chán...!
buồn.....!
chán...!
Trời mưa bão cấp rung cây rung nhà mak` một đứa con gái như tôi cầm cây dù iêu quý và vù ra đường hóng gió. Người ta đy về nhà nhanh chóng còn tôi thỳ đy chầm chậm vs cây dù hứng mưa từ bàn tay. Tôi ko ghét cũng chẳng thích mưa nhưng tôi đang điên về bài thiết kế bị loại khỏi cuộc thi, bởi vậy máu điên trong người nổi lên....tôi ra ngoài....vào trời mưa...
Chợt một chiếc ô tô màu đen vù qua và bắn hết những tinh hoa của đất trong ngày mưa lên người tôi. Tôi cáu bẳn và quay ra định chửi cho chủ nhân gây ra tai họa 1 trận nhưng....cái tên trên xe ấy....hắn thật hào nhoáng và đẹp trai khủng khiếp
. Bước từ trên xe hắn vội chạy lại và đỡ tôi dậy sau cú ngã khủng khiếp và bẩn thỉu bởi nước cống @@- Xin lỗi trời mưa quá! tôi đy vội, cô không sao chứ? Tên kia nói
- Anh nghĩ bị bắn hết nước cống lên người là không sao ak? Tôi đá xoáy hắn vài câu
- Tôi thành thật xin lỗi. Nhanh chóng hắn rút ra từ trong túi ra cái khăn và lau lau mặt tôi
Tôi hất tay hắn ra và đứng lên vẻ khó chịu....
- Thôi coi như hôm nay đen đi
Tôi ngoe nguẩy bước đi mặc dù rất muốn quay lại nhìn cái mặt bây bi của hắn

- Ơ này! cô không định cho tôi chuộc lỗi đấy ak?
Tôi nói lớn nhưng vẫn ko quay đầu ra tỏ vẻ kiêu của con gái
- Trái đất này tròn...
Ốm......Mẹ thỳ luôn càu nhàu về cái thái độ chạy sộc ra khỏi nhà hôm mưa...
- Con biết rồi mẹ. Tôi bàu nhàu vì bị mẹ nhắc uống thuốc
bò dậy và ực ực 3 viên con nhộng nằm lay lắt trên mặt bàn....Chiều có bài KT tôi bò dậy mặc quần áo và lên đường mặc dù vẫn muốn lấy ốm để được nghỉ lắm nhưng mẹ ko cho =.="
Tôi leo lên xe bus may mắn thay tôi xí được 1 chỗ ngồi. Gần đến trường tôi không xuống cứ ngồi bus mak đy tiếp. Mải mê với bản nhạc tôi mới bắt đầu quay ra nhìn người ngồi cạnh. Hở !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! Là cái tên đy ô tô và gây đại họa cho mình. Hắn đang đọc sách lên có vẻ cũng chả quan tâm đến người ngồi cạnh. Khi tôi " hở " 1 tiếng rõ to hắn quay ra và bắt đầu nhận dạng ra tôi
- Ơ!.....ơm.....người quen. Hắn mở mồm trước
- Anh là cái tên mak đã gây ra trận ốm lịch sử của tôi =.=" ? Vẫn giữ cái giọng mỉa mai
- Ô tô anh đâu mak lại đi xe bus thế này? Tôi khó hiểu hắn
- ak` xin tự giới thiệu anh là Huy sn 90 đang học năm cuối Đại Học Văn Hóa. Hắn đưa tay ra định bắt tay tôi
Vì phép lịch sự tôi đón lấy bắt tay và không quên câu hỏi vừa nãy.
- Anh chưa trả lời câu hỏi của tôi?
- Xe bus đâu có cấm những người có ô tô riêng ko được đi nhỉ. Hắn cười ranh mãnh >"<
Trời cái điệu cười chết người ta mất. Tôi kiềm chế bản thân để ko sút cho hắn 1 trận cái tội nói kháy tôi.....tha cho vì đẹp trai
- Hình như trường cô qua rồi....mấy đứa mặc phù hiệu giống cô đã xuống bến trước rồi còn gì? Hắn hỏi
- ak`.....ưkm` thỳ... Tôi....mak việc gì anh quan tâm vậy
Hắn mỉm cười và nói:
- Vậy hôm nay trái đất tròn tôi có thể giải quyết ân oán giữa 2 ta bằng việc trốn học để dẫn cô đy chơi 1 bữa
Tôi tròn xoe mắt nhìn cái bản mặt đáng ghét mak cũng đáng iêu ấy.
- ơ! ai bắt....
- Thôy mình đy xem phim trước nhỉ? Chưa kịp nói xong câu thỳ hắn chặn họng lại
Cũng chả có chỗ để đi tôi nhận lời, đi chơi vs anh chàng đẹp trai cũng vui đấy. Tôi cười ranh mãnh trong lòng
Tối về anh đưa tôi về và đề nghị tôi gọi = anh. Đi cả buổi chiều chân tay tôi mỏi rã rời cầm cặp lê lết vào phòng. Cũng may mẹ ko phát hiện hoặc hôm nay cô chủ nhiệm ko tới trường kiểm tra lên mình lọt lưới. Bê cái bát cơm to tướng lên phong ngồi ăn và bật máy kiểm tra mail. Chuông điện thoại reo tôi mở máy đọc tin nhắn :" Ngọc điên ngủ ngon nhé " tin nhắn từ Huy tôi nhắn tin lại :" Anh bị hâm ak` mới 8h ngủ nghê cái gì "
" Anh chúc trước
" .....Chả biết bao giờ tôi và anh iêu nhau. Anh bỏ xe ở nhà và đy xe bus vs tôi thường xuyên. Xe ô tô phục vụ cho những buổi đi chơi của 2 đứa. Tôi quen dần vs việc đy cùng anh bị chỉ trỏ và quen với việc mỗi sáng anh đứng ở bến nhà tôi vs 1 cốc cà phê trên tay

- Chiều nay anh muốn dẫn em đy đến 1 chỗ. Anh nhoe mắt tinh quái
Khu Công nghiệp đang xây to tướng, công nhân được nghỉ lên ko ồn ào. Anh dẫn tôi ra cái chỗ đằng sau khu ấy phía xa xa là một bãi lau nhìn cảnh hoàng hôn đến đẹp mắt
. Tôi và anh thi nhau chạy trên bãi lau khô và cỏ dầy xanh mướt. Mệt quá 2 đứa nắm xuống và ngắm nhìn cảnh hết 1 ngày.- Em ước đi? Anh quay mặt ra tôi
- Sao lại vậy hả anh? Ko biết từ lúc iêu anh tôi bị bệnh hay hỏi tại sao? 1 phần là để trêu anh và 1 phần cũng do ko hiểu ý anh
- Cứ mỗi lần anh cảm thấy buồn hay vui anh hay ước.
Tôi phì cười vì câu anh nói
- Tại sao lại ước hả anh. Thực sự tôi ko hiểu ý anh vì chả ai vui buồn lại ước cả
- Anh ước niềm vui ấy sẽ theo anh mãi còn nỗi buồn sẽ tan biến nhanh. Anh quay ra nhìn tôi trìu mến
Mấy hôm sau đi xe bus, mải mê nói chuyện vs đám bạn tôi, bỏ mặc anh. Anh ngồi thả lòng vs những cuốn sách. Khi gần xuống bến trường tôi tôi quay ra chào anh thỳ thấy anh đã ngủ rồi. Tôi ko đánh thức anh dậy tôi ra khỏi ghế và đi vào trường. Mấy hôm sau cũng toàn vậy, Trước anh đâu có thói quen ngủ thế. Tôi băn khoăn và bắt đầu lo lắng về anh.
Chủ nhật anh đón tôi đi chơi. Vẫn là chỗ quen thuộc sau mỗi chạm đừng chân là " Đồng cỏ Lau khô " lần này tôi bắt anh cõng tôi ra xe để về tôi xoa đầu anh như một cậu bé của riêng tôi. Tôi tròn mắt nhìn bàn tay tôi đầy tóc của anh. Tôi đá xoáy anh
- Hehe Anh iêu của em dùng keo vuốt tóc nào mak tóc rụng kinh khủng vậy nè?
- ak` Ukm`..... Anh ko trả lời chỉ ậm ukm`
Vào trong xe anh ra ngoài nghe điện thoai để tôi trong xe và tôi bắt đầu khám phá những đồ đạc của anh trong xe. Chột tôi tìm ra một đống thuốc màu mè trong xe anh. Tôi bắt đầu thấy lo và sợ 1 thứ gì đó. Cả đoạn đường đi về tôi hỏi anh về mớ thuốc tôi vừa khám phá ra. Anh chỉ nói là thuốc bổ và nắm tay tôi. Về đầu nhà anh xuống xe mở cửa cho tôi như thường lệ và đặt 1 nụ hôn lên tôi nồng nàn. Mặt tôi đỏ như cái đít khỉ vậy
tôi ngại ngùng và chào anh.- Về đi anh muốn thấy em vào nhà. Anh cố chấp nói
Mấy này sau, Anh không đi bus đi học vs tôi nữa anh được bố trở đi bằng xe của mình. Tôi muốn gặp anh xem sao cả tuần nay anh không thấy mặt mũi đâu mak chỉ thấy nhắn tin vài dòng cho tôi qua điện thoại. Tôi nhớ anh và hôm đấy mưa. Tôi nhận được tin bào anh vào viện. Tôi đến viện gặp mẹ anh và bà nhìn tôi nước mắt ứa ra.
- Cháu là bạn thằng Huy ak? Ngọc có phải không? Giọng bà nghèn nghẹn
- Vâng. Tôi ko hiểu chuyện
bà chỉ tay vào trong buồng bệnh
- Huy nhắc cháu nhiều lắm...vào đi nó muốn gặp cháu lắm!
Tôi nhẹ nhàng đẩy cửa và đi vào bên giường Huy.
- Tại sao anh mặc quần áo bệnh nhân mak nhìn anh vẫn bây bi vậy? Tôi cố cười để ngăn nước mắt
Huy mỉm cười:
- Em đến rồi. Lại đây vs anh nào?
Tôi nhẹ nhàng ngồi bên giường anh và anh nắm lấy tay tôi bàn tay anh ấm áp quá làm tôi nấc lên nghẹn ngào............Huy bị viêm não.........Tôi quay cuồng....Tại sao tôi vô tâm vậy....hình ảnh anh mệt mỏi...những cọng tóc và viên thuốc trong xe anh.....nước mắt tôi trào ra tôi khóc như một đứa trẻ bên cạnh anh
Mấy hôm Huy nằm Viện tôi đều không quên chiều về đem anh 1 bó hoa kèm theo một chút lau khô mak tôi đến " Đồng cỏ Lau Khô " hái về. Câu cuối khi tôi ra về bao giờ cũng nói vs anh: " mau khỏe để về cõng em đấy" anh vẫn cố mìm cười mệt mỏi khó khăn " chắc chắn rồi em ak. " ngày thứ 3 trong tuần 2 tôi gặp anh trong bộ dạng ko còn 1 cọng tóc. Vì thuốc điều trị anh phải cạo hết tóc đi nhưng gặp tôi anh vẫn mỉm cười. Tôi đến bên anh và kể anh nghe về chuyện hôm nay tôi làm gì khi không có anh bên cạnh.
Tôi biết anh sẽ rời xa mình một ngày nào đó và tôi mất anh. Anh không còn ở trong cuộc sống hàng ngày của tôi nữa.....Tôi buồn và bắt đầu khóc nhiều hơn. Những ngày mưa tôi đi học một mình và đền viện cùng anh. Hôm nay trông anh tiều tụy hơn anh
- Đi tìm hạnh phúc mới em nhé! Anh nói và vuốt tóc tôi
- Không anh ko giữ đúng lời hứa...anh hứa sẽ khỏi bệnh và cõng em mak . Tôi sốc khi nghe anh nói tôi chặn họng anh lại và cố vớt vát lấy
- Mỗi khi buồn hãy đền " Đồng cỏ Lau Khô" để ước em nhé. Học giỏi vào và đừng quên giữ gìn bản thân. Anh ko xứng.......traí đất tròn mà phải ko cô bé của anh
Tôi khóc òa lên ko nói được nữa. Tối về nhà.Tôi thức trắng.........lòng trống rỗng ko chút cảm xúc. Mẹ tôi bắt đầu lo lắng cho tôi nhưng vẫn biết vậy, lên mẹ ko la như mọi khi. Định mệnh ơi! cho tôi và anh gặp nhau giờ đây lại gạt bỏ anh ra khỏi cuộc đời tôi. Ngoài cửa sổ mưa lạnh lẽo tôi nhớ lần đầu tôi và anh gặp nhau tôi mỉm cười và nấc nhẹ.
Mấy hôm sau, sau đám tang của anh tôi như người mất hồn. Anh ra đi rồi. Tôi ghét mưa vì mưa mang anh đến và cũng mang anh ra đi. Tôi và chiếc ô lại cô đơn trên đường. Chợt tôi nhìn bên vệ đường chiếc xe taxi đen và tôi mở cửa xe leo lên
- Đi đâu thưa cô?
- Cho tôi đến gặp người tôi yêu.
- Ruki -

..............
cám ưn Nobi nhá 

thanks cho cái