girl93khongsoma
Thanh Niên Xóm
Truyện này là do bạn học cùng lớp nó viết thấy cũng được nên post mọi người cùng đọc rồi cho ý kiến nha. Post truyện lần đầu có gì thiếu sót thì thông cảm cho rua` nha
Casting nha :
Thiên Du: tên tiếng hàn là Hang Rim Ri, 16t là 1 cô nhóc cá tính ngây thơ ( nhưng hok dễ bị dụ đụng vào rồi biết ) và khìn khìn, đãng trí thì number 1 nhan sắc thì bình thường cho đến khi …………………!!! Bị biến đổi bởi hoàn cảnh
Lee Jong Min: 1 tên con trai ngang tàng, hóng hách, lạnh lùng , đánh nhau cực pro,cầm đầu trường BOSS, có khuôn mặt baby, dáng cực chuẩn , là thần tượng của đông đảo chị em trường JangNam và hắn cũng là đứa con trai duy nhất của tập đoàn lớn mạnh nhất của Hàn Quốc.
Jun Ruk: Cánh tay phải đắc lực của Jong Min, oppa này cũng cực kì No.1 nhá! Hoạt bát, zui zẻ nhưng lúc hành sự thì cực kì lạnh lùng chẳng khác gì oppa Jong Min !!!
Rim Joon: Anh chàng mới xuất hiện đã bị woánh te tua rồi!! Liệu anh ta là ai có vai trò gì??? Hay chỉ là 1 anh chàng đẹp trai có nụ cười thiên thần !!!!!!
Thiên Du vì muốn tìm được cha và cũng là tâm nguyện cuối cùng của mama
trước khi bà qua đời, 1 cô nhóc 16t phải lặn lội snag 1 đất nước xa lạ. Nơi của xứ sở kim chi <Hàn Quốc>.
Liệu cô bạn có vượt qua được những cục đá, hột mít, ….. để tìm được cha hay hok?? Khi 1 mình ở xứ sở lạ …………. Và những người bạn mới sẽ mang lại cho cô niềm vui hay sự bất hạnh? Nếu muốn biết thì hãy banh mắt ra mà đọc nớz … heR heR!!!!
Chap 1: Cú Shock
+ Bệnh viện 12.01 pm.
- Mẹ ơi! Mẹ đừng bỏ con mà mẹ! huhu <Khóc vật vã> Thiên Du ôm chầm lấy cái xác đang nằm bất động của mẹ mình!
-Thiên Du àk! Đừng như vậy mà con. Con hãy để bà ấy ra đi thanh thản. <bà Dung người dì mở lời.>
- Thiên Du! Con hãy nghe lời dì nói đây! Trước khi mẹ con mất, bà ấy muốn con gặp 1 người!
- Là ai hả dì? hixhix!!
- Người đó, …. chính… là… <Bà Dung ấp úng>
- Con hok sao đâu, dì nói đi, con sẽ gặp người đó ngay mà <Thiên Du đáp>
- Người đó, chính là ba của con đó!
- Gì cơ!!! Chẳng phải mẹ con và dì đã nói là ba của con đã chết rồi sao??? Tại sao lại kiu con gặp ba? < Thiên Du ngạc nhiên>
- Con bình tĩnh nghe dì nói hết đã!.. Thực ra ba con hok chết! Mà do mẹ con hok muốn cho con biết thôi! < Bà Dung thở dài rồi bắt đầu câu chuyện>
- Ba và mẹ con yêu nhau sau 1 lần ông ấy qua đây công tác! Ông ấy là người Hàn Quốc!
- Sao cơ ?? <TD bất ngờ>
- Đó là lý do vì sao bà ấy bắt con học tiếng Hàn! Nhưng hok lâu sau đó, gia đình ông ấy bắt ông ấy phải trở lại Hàn Quốc để kết hôn với người con gái khác. Ông ta dẫn mẹ con chạy trốn! Nhưng rồi…….<nấc> Cũng hok thoát khỏi gia đình ông ấy vì họ có thế lực! Sau đó, họ dẫn ông ta về Hàn Quốc, và từ đó 2 người hok gặp nhau nữa. Chuyện là thế đấy con.
- Vậy tại sao ông ta lại hok phản kháng cơ chứ ? <huxhux>
- Bởi vì họ bắt mẹ con để uy hiếp ông ấy. Con cũng đừng trách ông ấy, có lẽ lúc đó ông ta cũng rất đau khổ. Và bây giờ mẹ con biết bà ấy hok thể qua khỏi cơn bệnh này. Nên đã căn dặn dì rất kĩ, Còn nữa …..! <pà Dung móc ra 1 tờ giấy nhỏ đưa cho Thiên Du >. Bà ấy còn nhờ dì điều tra nơi ở của ông ấy. Đây là địa chỉ con hãy cầm lấy đi! Và con hãy nhớ rằng < bà chùi nước mắt> . Cho dù ông ấy đã có gia đình, cho dù họ hok chấp nhận con, khó khăn hay phải chịu nhục nhã! Bằng mọi cách con cũng phải bước được chân vào căn nhà đó. ko được lùi bước và cũng hok được trở về đây. Con nghe rõ chưa <bà Dung lấy tay đè lên vai của Thiên Du> <=> Giao phó trách nhiệm.
- Hãy hứa với dì đi. Và cả với cài người đang nằm kia! <chỉ tay lên giường>
Đôi mắt vô hồn của Thiên Du nhìn mẹ rồi quay snag nhìn dì.
-Con hứa mà! Con sẽ tìm được cha bằng mọi cách! huhu < bà và Thiên Du ôm nhau khóc>.Chap 2: METTING
+ Hàn Quốc < Seoul>
- Wow!!! Hàn Quốc đây sao! Đẹp chết mất! Nhưng mà rộng quá. <ngó dáo dác>. Biết tìm ở đâu đây mình làm gì biết đường!
- Silley hamnida! Hì haseyo…. ( Xin lỗi chị)…..<đang hỏi đường>
- Mueot?? ( Cái gì ) <=> cô gái quay qua !
Chờy!! đẹp quá, mĩ nhân sao ? < suy nghĩ và ngắm>. 1 lúc sau bừng tỉnh
- Àh! Chị có biết nơi ở trong địa chỉ này hok ạk? . Chưa kịp đưa tờ giấy cô gái ngắm nghía khắp người Thiên Du => Cứ như sinh vật lạ. -.-“
- Hình như cô mới dưới quê lên đấy àk! Ăn mặc như thế mà ra đường được sao? Thiên Du < quần thể dục, áo thun cũ mèm + đôi dép lào>
- Mặc dzậy thoải mái mà chị < trả lời hồn nhiên như cô tiên>
- Hừ!! Đứng với cô nhục mặt < cô gái tỏ vẻ bực bội xùng xoằng bỏ đi>
- Gì chứ! Người Hàn Quốc sao khó gần thía, chỉ hỏi đường thôi mà. <Thiên Du >
+ 1 lát sau
- Bà già hồi nãy chỉ mình ở chỗ này mà ta. Sao đi mấy chục vòng mà hok thấy zị hà! Hay là bả già rồi lẩm cẩm. Cái đồ bà già dám chơi tôi! >< - Bịch < chiếc túi thả xuống đất>.
- Ngồi xuống đây nghỉ cái đã ! Ọc….Ọc….<uống nước! chảy ra miệng tè le
>
- Đúng là mò kim đáy bể mà. Nếu hok tìm thấy pa thỳ mình phải làm sao đây chứ. <Hixhix>. Nghỉ hè rùi cũng hok được yên thân, mấy đứa kia giờ chắc đang tò te tí tỡn đèo nhau đi chơi đây. Ko biết có nhớ đến mình hem! Òaj nhắc mới thấy nhớ tụi nó quá !
Brừm! Brừm! Brừm! 1 đám con trai chạy mô tô đang lướt qua. <Thiên Du hok để ý => thả hồn trên cây. Sợ ss này luôn >
- Chàj! Lại hết nước roài < wăng chai> - Véooooooooooo!!!
- POÓC!! <trúng đầu> -> Rétttttttttt < thắng xe> 1 chiếc mô tô dừng lại < cả đám dừng lại theo>
- Gì thế nhểy?? => Thiên Du <tỉnh ruội, chưa bik tội! hizhiz>
1 tên bước xuống cầm theo chai nước <tang vật> đi lại phía Thiên Du <đầy sát khí>
<Thiên Du mắt hình chữ A miệng hình chữ O >
- Oa!! Đẹp trai wớ, sao trên đời này lại có người đẹp trai đến thế cơ nhỉ??< chảy nước miếng> mà sao hắn lại cầm chai nước của mình < gãi đầu>
- Là cô ! < hắn trợn mắt> là cô………! Đã quăng chai nước này dzô người tôi àh! < giận tím người> <= Giọng nói lạnh lùng ánh mắt sắc bén
- Hix!! Ghê quá !! < Thiên Du đang nghĩ thầm>
- Há há!! Đâu cóa!! Tôi đâu có quen bik gì chai nước đó đâu. Ai mà chơi kì thế hã? < giả vờ ngu ngơ vô “số” tội> chọi dzô đầu người ta mà bỏ đi được sao? Phải xin lỗi chứ. Tôi mà bắt được là cho biết tay ấy nhák!! < diễn viên thứ thiệt>
- Hì! Yên tâm đi, lần sau tên đó sẽ hok dám làm vậy nữa đâu!
Tên con trai vẫn nhìn Thiên Du với ánh mắt giận dữ mặc kệ những gì cô vừa nói
- Hix!! hắn nhỳn mình ghê quá !!! 36 kế chuồn là thượng sách < nghĩ kế>
- Haha!! < cười trừ> Bây giờ tui có việc!! < xách túi lên> => chuẩn bị tư thế! Byebye anh nhá!!! ::<Đi tỉnh bơ> hồi hộp! hồi hộp! Rón rén!! hồi hộp! – Hêhê! thoát rồi!!!!:
- Đứnggggg lạiiiiiiiii < Thiên Du giật bắn người => mồ hôi chảy nhễ nhại, tim muốn lọt ra ngoài >
- Lời nói của hắn khiến người ta phải nghẹt thở! Làm mình hok thể bước thêm bước nào được nữa!< suy nghĩ và đang ỡ tư thế cò đứng>
- Cô tưởng tôi tin được những lời cô vừa nói sao!! Buồn cười thật < nhếch mép>
- Hix!! ghê quá nhìn hắn có vẻ rợn rợn < nghĩ thầm >
Hắn lê từng bước lạnh lùng đi đi lại lại trước mặt Thiên Du, nhìn từ trên xuống dưới <xăm xoi> Thiên Du lấy 2 tay chắn trước ngực, tư thế phòng thủ.
- Nhìn cô hok giống người Hàn Quốc nhỉ? Tóc thì để dài quá mức < gần qua mông>, dem chùi sàn nhà chắc sạch lắm nhỉ? Da thì bị khét nắng àk <hiz> Mặt mũi thì cứ như người sao Hỏa !! hay cô thuộc chủng tộc ít người àh.
Cả đám phá lên cười!!!
- Tức quá! Dám sỉ nhục mình àh!
- Còn anh thì sao nào? <bộc phát> Anh nghĩ anh là ai mà dám nói tui như thế! Anh thử nhìn lại mình xem! Con trai gì đâu cứ như con gái áh! Da thì trắng như xác chết < sự thật trắng hồng> Môi thì đánh son mấy chục lớp < sự thật đỏ tự nhiên > Mụi thì như mũi vẹt áh < sự thật mũi zừa cao zừa thẳng> Còn thân hình lại cao quá mức bình thường cứ như người bị dột biến < sự thật 1m85 -> chuẩn, ss này miêu tả người ta ác thế> như vậy chẳng phải quái vật là gì hả? hahaha!! đã quá!! Chú ý : <đang tưởng tượng> => Hiện trường sự thật:“ Đang bị lép vế, chống cự chỉ có nước tự đào mồ”. “phải nhịn, nhịn” <lấy tay zuốt ngực, dung biện pháp nhân nhượng là tốt nhất>
- Khì! là do tui lỡ tay quăng trúng cậu đó! cậu cho tui xin lỗi nhá! chỉ lỡ tay thui mà.
Bộp!! Bộp!! < dzỗ dzai> => <chết chắc> ( tên này rất ghét con gái đụng zào người )
1 luồng khí lạnh chạy qua < Thiên Du - rùng mình >
- Bỏ cái tay dơ bẩn của cô ra !! < nhấn mạnh từng chữ> nhanh lên! <giận dữ>
Thiên Du vội vàng rút tay lại : “ Oak! Làm gì mà dzữ dzậy!”
- Hôm nay, nhỏ đó chết chắc rồi dám đụng dzô người đại ca! <xầm xì!! xầm xì!!!=> lũ bạn hắn>
- Wóe!! mấy tên đó gọi hắn là đại ca, mà sao nãy giờ mình cứ đắc tội với hắn thế hok bik!
- Cô chết chắc rồi < bẻ tay rắc - rắc>
- Chờy đất!!! tên này dã man quá, con gái mà hắn cũng đánh. Đến nước này thì………..Xin lỗi nhá < lấy chiếc túi đập vào mặt hắn>
Bốp <=> choáng váng !! Chạy thôi < co cẳng>
- Nhỏ kia!! Đứng lại <hắn!dí theo> Chờy đất ơi!!!! Cứu tui với !!!!!! hizhiz! đồ dã man!! Mình mà hắn cũng hok tha.
- Hộc hộc!! Bắt được cô rồi ! <túm tóc đằng sau>
- Á!á! Thả ra đồ khốn < chới với>
Hắn giựt tóc lại < Thiên Du quay 1800> té chồm vào người hắn! Hắn => mất chớn
Rầm!! < té xuống đất> - Chụt! < môi chạm môi >< 4 mắt trợn hết cỡ> . Cả 2 tê liệt toàn thân. Lúc đó cả đám bạn hắn chạy lại :
- Wow!! gì thế này < nhạc nhiên>
- Chờj ơi!!! phải hok zậy < cả đám trố mắt lên nhìn>
Thiên Du <bừng tỉnh> bật dậy <co chân lên…… chạy> - Véooooooo! < hok để lại 1 tì vết>
- Jong Min àh! Cậu kết con pé đó rồi àh! haha <Jun Ruk bạn thân>
- Gì chứ !! Cậu điên rùi àh < phủ nhận> chỉ là tai nạn thôi, sao mà mình có thể thích con nhỏ đó được chứ < mà sao trong người mình như có điện thế này> < nói thế thôi chứ mặt đang đỏ lắm >
Jun Ruk nhìn xuống đất :
- Này! < nhặt lên> Cái tờ giấy này hình như của con pé đó! Hình như đang tìm người thì phải <đua cho Jong Min>
Jong Min < nhìn, cười> Địa chỉ àh? hahaha! Được lắm! <nham hiểm> Ủa!! Nhưng mà hình như đây là địa chỉ nhà Sunhea mà. Tại sao con nhỏ đó tìm nhà của Sunhea làm gì?
+ Trong 1 ngõ hẻm nào đó < 1 cô pé đang ngườiồi khóc>
- Hix!! Tiêu rồi! Ôi! Nụ hôn đầu đời quý giá của mình, tại sao ali5 cho tên trời đánh đó chứ! huhu! Đồ dã man! Đồ cướp hôn! Ta sẽ nguyền rủa mi !! hừ hừ
Jong Min < nổi da gà > - Này! Hình như có ai đang nói xấu tớ thì phải!!! => nói với Jun Ruk!
Jun Ruk : ?????
+ Thiên Du quay lại chỗ cũ < chỗ bị cướp hôn> 7.00 pm
- Hix! Hình như nó bị rớt ở đây mà < tìm lòi con mắt> Chờy ơy, sao mình hậu đậu thế này. Giờ biết tính làm sao đây >.< chắc mình chết quá! Àh! <mắt lóe sáng> có khi nào tên dã man đó lượm được hok ta! Nhưng mà………………. dù nhặt được chưa chắc gì hắn sẽ trả cho mình! mà mình có biết hắn là ai đâu chứ . Điên mất thôi. phải tìm < ngó dáo dác> phải tìm, chắc hắn hok nhặt được đâu <thầm cầu nguyện>
+ Trong 1 hẻm tối gần đó
Bốp!! Bốp!!!Bốp!!! Bụp!! Bụp!!!
- Tiếng gì thế này? < dóng tai lên nghe ss này nhiều chuyện mà > < chạy lại>
[núp đầu zô cột điện]
- Woánh nhau àh!!! < 5 tên oánh> sao lại ỷ đông hiếp yếu như dzậy chứ! mình nên giúp hok ta! Sư phụ nói học võ để phòng thân chứ hok được đánh người.
Bốp!! Bốp!! bị đánh gần chít!!!
- Nhưng mà cứu người là quan trọng nhất < bệnh nghĩa hiệp nổi lên>
Chạy lại :
- Yaaaaaaaaaaaaaaaa!< bay lên! phi ảnh cước > Rầm! < 1 tiếng kiu vang dội trời đất> => Thiên Du té xuống đất vì thằng đó né được
- Hahaha < cả bọn bật cười>
- Phụt! Khì khì!!! <= tên bị đánh < cười hok nổi>
- Gì thế này!! Hê hê. Ở đâu ra con pé này thế. Định làm xiếc đấy àh! < 1 trong 5 tên nói>
Thiên Du đứng dậy < phủi phủi> hix! Quê quá!!
< sửa giọng> - Tụi bây ỷ đông hiếp yếu hok thấy nhục àh
- Đây là chiện của tụi tao! hok lien quan –> mày biến đi chỗ khác chơi! Nhãi ranh! < đánh tiếp> -Bốp!! Bốp!!!
Thiên Du < nổi máu điên> :
- Tụi bây chết chắc < bay zô>
- Yaaaaaaaaaaaaa!!!!!!
- Á á á!!!
Bốp!! Bốp!!! Á!! Bốp! Á => 5 phút sau < nhanh, ngắn gọn, xúc tích> < cả đám nằm bẹp dí>
- Chị 2!! Xin tha cho tụi em!! Hixhix< quỳ xuống>
- Tụi bây từ nay hok được đánh người nữa nghe rõ chưa < lên giọng chị 2 nhanh wá>
- Dzạ….dzạ < chạy mất dép> - Ê!! đợi tao với!
- Này! này! Hok sao chứ < lay người> Cậu chết chưa đó
- Sặc! ặc < ho> - Hì! hok sao!
- Bị như thế còn cười được àh! bị đánh nhiều quá chạm mạch chắc! <hửi hửi người hắn>
sao mùi rượu nồng nặc thế này. Nhìn cậu thế này chắc hok lết tới nhà được đâu! Để tui đưa cậu về, chỉ đường nhé. < Đỡ dzậy, lấy tay hắn quàng wa vai> < khuôn mặt đẹp zai của hắn hiện rõ nét dưới ánh đèn đường> Oah! tên này handsome wá! con nhà ai mà đẻ khéo thế hok bik!
+ Đến nơi.Tingtong!Tingtong < bấm chuông> < 1 căn nhà cực bự>
- Hok ngờ! Tên này nhà giàu thiệt đấy! Xây theo kiểu phương Tây àh < toàn màu trắng>
Bà giúp việc chạy ra mở cửa, vừa thấy là bả hoảng :
- Thiếu gia! Cậu hok sao chứ < mếu> => mặt xanh lun
Do bà người ở thiếu canxi <ốm yếu> Thiên Du phải đưa lên tới tận phòng
< Thả lên giường> - Hok ngờ anh cũng nặng thiệt đóa! Phù! Xém gãy xương vai tui nèy <đấm, đấm lưng >. Tui đi đây! < đang ngồi trên giường dứng dậy >
Hắn chộp lấy tay Thiên Du lại
- Gì thía! <hết hồn> Định giở trò àh.
- Phụt! Khì Khì < hắn phì cười trước câu nói> nhìn tôi như thế này có muốn cũng hok làm gì được đâu! Tôi chỉ định hỏi tên cô thôi mà
< Ax, thế mình hố àh> - Tên tôi là Hang Rim Ri < mẹ đặt hồi nhỏ, lúc dạy tiếng Hàn>
- Chết rồi! phải quay lại chỗ lúc nãy! < Thiên Du sực nhớ ra điều gì đó>, rồi quay sang nói với hắn:
- Thôy tôi đi đây. Sau này cậu đừng có gây sự với mấy tên đó nữa nhé! < Véo!! Chạy vọt ra cửa! mặc cho hắn định mún nói điều gì đóa>.
Hắn đang nhìn theo phía chiếc cửa, trái tim của hắn đang lỗi nhịp, có điều gì đó tiếc nuối trong mắt hắn!
- Hang Rim Ri, tôi sẽ nhớ cái tên này....

Casting nha :
Thiên Du: tên tiếng hàn là Hang Rim Ri, 16t là 1 cô nhóc cá tính ngây thơ ( nhưng hok dễ bị dụ đụng vào rồi biết ) và khìn khìn, đãng trí thì number 1 nhan sắc thì bình thường cho đến khi …………………!!! Bị biến đổi bởi hoàn cảnh
Lee Jong Min: 1 tên con trai ngang tàng, hóng hách, lạnh lùng , đánh nhau cực pro,cầm đầu trường BOSS, có khuôn mặt baby, dáng cực chuẩn , là thần tượng của đông đảo chị em trường JangNam và hắn cũng là đứa con trai duy nhất của tập đoàn lớn mạnh nhất của Hàn Quốc.
Jun Ruk: Cánh tay phải đắc lực của Jong Min, oppa này cũng cực kì No.1 nhá! Hoạt bát, zui zẻ nhưng lúc hành sự thì cực kì lạnh lùng chẳng khác gì oppa Jong Min !!!
Rim Joon: Anh chàng mới xuất hiện đã bị woánh te tua rồi!! Liệu anh ta là ai có vai trò gì??? Hay chỉ là 1 anh chàng đẹp trai có nụ cười thiên thần !!!!!!
Thiên Du vì muốn tìm được cha và cũng là tâm nguyện cuối cùng của mama
trước khi bà qua đời, 1 cô nhóc 16t phải lặn lội snag 1 đất nước xa lạ. Nơi của xứ sở kim chi <Hàn Quốc>.
Liệu cô bạn có vượt qua được những cục đá, hột mít, ….. để tìm được cha hay hok?? Khi 1 mình ở xứ sở lạ …………. Và những người bạn mới sẽ mang lại cho cô niềm vui hay sự bất hạnh? Nếu muốn biết thì hãy banh mắt ra mà đọc nớz … heR heR!!!!
Chap 1: Cú Shock
+ Bệnh viện 12.01 pm.
- Mẹ ơi! Mẹ đừng bỏ con mà mẹ! huhu <Khóc vật vã> Thiên Du ôm chầm lấy cái xác đang nằm bất động của mẹ mình!
-Thiên Du àk! Đừng như vậy mà con. Con hãy để bà ấy ra đi thanh thản. <bà Dung người dì mở lời.>
- Thiên Du! Con hãy nghe lời dì nói đây! Trước khi mẹ con mất, bà ấy muốn con gặp 1 người!
- Là ai hả dì? hixhix!!
- Người đó, …. chính… là… <Bà Dung ấp úng>
- Con hok sao đâu, dì nói đi, con sẽ gặp người đó ngay mà <Thiên Du đáp>
- Người đó, chính là ba của con đó!
- Gì cơ!!! Chẳng phải mẹ con và dì đã nói là ba của con đã chết rồi sao??? Tại sao lại kiu con gặp ba? < Thiên Du ngạc nhiên>
- Con bình tĩnh nghe dì nói hết đã!.. Thực ra ba con hok chết! Mà do mẹ con hok muốn cho con biết thôi! < Bà Dung thở dài rồi bắt đầu câu chuyện>
- Ba và mẹ con yêu nhau sau 1 lần ông ấy qua đây công tác! Ông ấy là người Hàn Quốc!
- Sao cơ ?? <TD bất ngờ>
- Đó là lý do vì sao bà ấy bắt con học tiếng Hàn! Nhưng hok lâu sau đó, gia đình ông ấy bắt ông ấy phải trở lại Hàn Quốc để kết hôn với người con gái khác. Ông ta dẫn mẹ con chạy trốn! Nhưng rồi…….<nấc> Cũng hok thoát khỏi gia đình ông ấy vì họ có thế lực! Sau đó, họ dẫn ông ta về Hàn Quốc, và từ đó 2 người hok gặp nhau nữa. Chuyện là thế đấy con.
- Vậy tại sao ông ta lại hok phản kháng cơ chứ ? <huxhux>
- Bởi vì họ bắt mẹ con để uy hiếp ông ấy. Con cũng đừng trách ông ấy, có lẽ lúc đó ông ta cũng rất đau khổ. Và bây giờ mẹ con biết bà ấy hok thể qua khỏi cơn bệnh này. Nên đã căn dặn dì rất kĩ, Còn nữa …..! <pà Dung móc ra 1 tờ giấy nhỏ đưa cho Thiên Du >. Bà ấy còn nhờ dì điều tra nơi ở của ông ấy. Đây là địa chỉ con hãy cầm lấy đi! Và con hãy nhớ rằng < bà chùi nước mắt> . Cho dù ông ấy đã có gia đình, cho dù họ hok chấp nhận con, khó khăn hay phải chịu nhục nhã! Bằng mọi cách con cũng phải bước được chân vào căn nhà đó. ko được lùi bước và cũng hok được trở về đây. Con nghe rõ chưa <bà Dung lấy tay đè lên vai của Thiên Du> <=> Giao phó trách nhiệm.
- Hãy hứa với dì đi. Và cả với cài người đang nằm kia! <chỉ tay lên giường>
Đôi mắt vô hồn của Thiên Du nhìn mẹ rồi quay snag nhìn dì.
-Con hứa mà! Con sẽ tìm được cha bằng mọi cách! huhu < bà và Thiên Du ôm nhau khóc>.Chap 2: METTING
+ Hàn Quốc < Seoul>
- Wow!!! Hàn Quốc đây sao! Đẹp chết mất! Nhưng mà rộng quá. <ngó dáo dác>. Biết tìm ở đâu đây mình làm gì biết đường!
- Silley hamnida! Hì haseyo…. ( Xin lỗi chị)…..<đang hỏi đường>
- Mueot?? ( Cái gì ) <=> cô gái quay qua !
Chờy!! đẹp quá, mĩ nhân sao ? < suy nghĩ và ngắm>. 1 lúc sau bừng tỉnh
- Àh! Chị có biết nơi ở trong địa chỉ này hok ạk? . Chưa kịp đưa tờ giấy cô gái ngắm nghía khắp người Thiên Du => Cứ như sinh vật lạ. -.-“
- Hình như cô mới dưới quê lên đấy àk! Ăn mặc như thế mà ra đường được sao? Thiên Du < quần thể dục, áo thun cũ mèm + đôi dép lào>
- Mặc dzậy thoải mái mà chị < trả lời hồn nhiên như cô tiên>
- Hừ!! Đứng với cô nhục mặt < cô gái tỏ vẻ bực bội xùng xoằng bỏ đi>
- Gì chứ! Người Hàn Quốc sao khó gần thía, chỉ hỏi đường thôi mà. <Thiên Du >
+ 1 lát sau
- Bà già hồi nãy chỉ mình ở chỗ này mà ta. Sao đi mấy chục vòng mà hok thấy zị hà! Hay là bả già rồi lẩm cẩm. Cái đồ bà già dám chơi tôi! >< - Bịch < chiếc túi thả xuống đất>.
- Ngồi xuống đây nghỉ cái đã ! Ọc….Ọc….<uống nước! chảy ra miệng tè le
>- Đúng là mò kim đáy bể mà. Nếu hok tìm thấy pa thỳ mình phải làm sao đây chứ. <Hixhix>. Nghỉ hè rùi cũng hok được yên thân, mấy đứa kia giờ chắc đang tò te tí tỡn đèo nhau đi chơi đây. Ko biết có nhớ đến mình hem! Òaj nhắc mới thấy nhớ tụi nó quá !
Brừm! Brừm! Brừm! 1 đám con trai chạy mô tô đang lướt qua. <Thiên Du hok để ý => thả hồn trên cây. Sợ ss này luôn >
- Chàj! Lại hết nước roài < wăng chai> - Véooooooooooo!!!
- POÓC!! <trúng đầu> -> Rétttttttttt < thắng xe> 1 chiếc mô tô dừng lại < cả đám dừng lại theo>
- Gì thế nhểy?? => Thiên Du <tỉnh ruội, chưa bik tội! hizhiz>
1 tên bước xuống cầm theo chai nước <tang vật> đi lại phía Thiên Du <đầy sát khí>
<Thiên Du mắt hình chữ A miệng hình chữ O >
- Oa!! Đẹp trai wớ, sao trên đời này lại có người đẹp trai đến thế cơ nhỉ??< chảy nước miếng> mà sao hắn lại cầm chai nước của mình < gãi đầu>
- Là cô ! < hắn trợn mắt> là cô………! Đã quăng chai nước này dzô người tôi àh! < giận tím người> <= Giọng nói lạnh lùng ánh mắt sắc bén
- Hix!! Ghê quá !! < Thiên Du đang nghĩ thầm>
- Há há!! Đâu cóa!! Tôi đâu có quen bik gì chai nước đó đâu. Ai mà chơi kì thế hã? < giả vờ ngu ngơ vô “số” tội> chọi dzô đầu người ta mà bỏ đi được sao? Phải xin lỗi chứ. Tôi mà bắt được là cho biết tay ấy nhák!! < diễn viên thứ thiệt>
- Hì! Yên tâm đi, lần sau tên đó sẽ hok dám làm vậy nữa đâu!
Tên con trai vẫn nhìn Thiên Du với ánh mắt giận dữ mặc kệ những gì cô vừa nói
- Hix!! hắn nhỳn mình ghê quá !!! 36 kế chuồn là thượng sách < nghĩ kế>
- Haha!! < cười trừ> Bây giờ tui có việc!! < xách túi lên> => chuẩn bị tư thế! Byebye anh nhá!!! ::<Đi tỉnh bơ> hồi hộp! hồi hộp! Rón rén!! hồi hộp! – Hêhê! thoát rồi!!!!:
- Đứnggggg lạiiiiiiiii < Thiên Du giật bắn người => mồ hôi chảy nhễ nhại, tim muốn lọt ra ngoài >
- Lời nói của hắn khiến người ta phải nghẹt thở! Làm mình hok thể bước thêm bước nào được nữa!< suy nghĩ và đang ỡ tư thế cò đứng>
- Cô tưởng tôi tin được những lời cô vừa nói sao!! Buồn cười thật < nhếch mép>
- Hix!! ghê quá nhìn hắn có vẻ rợn rợn < nghĩ thầm >
Hắn lê từng bước lạnh lùng đi đi lại lại trước mặt Thiên Du, nhìn từ trên xuống dưới <xăm xoi> Thiên Du lấy 2 tay chắn trước ngực, tư thế phòng thủ.
- Nhìn cô hok giống người Hàn Quốc nhỉ? Tóc thì để dài quá mức < gần qua mông>, dem chùi sàn nhà chắc sạch lắm nhỉ? Da thì bị khét nắng àk <hiz> Mặt mũi thì cứ như người sao Hỏa !! hay cô thuộc chủng tộc ít người àh.
Cả đám phá lên cười!!!
- Tức quá! Dám sỉ nhục mình àh!
- Còn anh thì sao nào? <bộc phát> Anh nghĩ anh là ai mà dám nói tui như thế! Anh thử nhìn lại mình xem! Con trai gì đâu cứ như con gái áh! Da thì trắng như xác chết < sự thật trắng hồng> Môi thì đánh son mấy chục lớp < sự thật đỏ tự nhiên > Mụi thì như mũi vẹt áh < sự thật mũi zừa cao zừa thẳng> Còn thân hình lại cao quá mức bình thường cứ như người bị dột biến < sự thật 1m85 -> chuẩn, ss này miêu tả người ta ác thế> như vậy chẳng phải quái vật là gì hả? hahaha!! đã quá!! Chú ý : <đang tưởng tượng> => Hiện trường sự thật:“ Đang bị lép vế, chống cự chỉ có nước tự đào mồ”. “phải nhịn, nhịn” <lấy tay zuốt ngực, dung biện pháp nhân nhượng là tốt nhất>
- Khì! là do tui lỡ tay quăng trúng cậu đó! cậu cho tui xin lỗi nhá! chỉ lỡ tay thui mà.
Bộp!! Bộp!! < dzỗ dzai> => <chết chắc> ( tên này rất ghét con gái đụng zào người )
1 luồng khí lạnh chạy qua < Thiên Du - rùng mình >
- Bỏ cái tay dơ bẩn của cô ra !! < nhấn mạnh từng chữ> nhanh lên! <giận dữ>
Thiên Du vội vàng rút tay lại : “ Oak! Làm gì mà dzữ dzậy!”
- Hôm nay, nhỏ đó chết chắc rồi dám đụng dzô người đại ca! <xầm xì!! xầm xì!!!=> lũ bạn hắn>
- Wóe!! mấy tên đó gọi hắn là đại ca, mà sao nãy giờ mình cứ đắc tội với hắn thế hok bik!
- Cô chết chắc rồi < bẻ tay rắc - rắc>
- Chờy đất!!! tên này dã man quá, con gái mà hắn cũng đánh. Đến nước này thì………..Xin lỗi nhá < lấy chiếc túi đập vào mặt hắn>
Bốp <=> choáng váng !! Chạy thôi < co cẳng>
- Nhỏ kia!! Đứng lại <hắn!dí theo> Chờy đất ơi!!!! Cứu tui với !!!!!! hizhiz! đồ dã man!! Mình mà hắn cũng hok tha.
- Hộc hộc!! Bắt được cô rồi ! <túm tóc đằng sau>
- Á!á! Thả ra đồ khốn < chới với>
Hắn giựt tóc lại < Thiên Du quay 1800> té chồm vào người hắn! Hắn => mất chớn
Rầm!! < té xuống đất> - Chụt! < môi chạm môi >< 4 mắt trợn hết cỡ> . Cả 2 tê liệt toàn thân. Lúc đó cả đám bạn hắn chạy lại :
- Wow!! gì thế này < nhạc nhiên>
- Chờj ơi!!! phải hok zậy < cả đám trố mắt lên nhìn>
Thiên Du <bừng tỉnh> bật dậy <co chân lên…… chạy> - Véooooooo! < hok để lại 1 tì vết>
- Jong Min àh! Cậu kết con pé đó rồi àh! haha <Jun Ruk bạn thân>
- Gì chứ !! Cậu điên rùi àh < phủ nhận> chỉ là tai nạn thôi, sao mà mình có thể thích con nhỏ đó được chứ < mà sao trong người mình như có điện thế này> < nói thế thôi chứ mặt đang đỏ lắm >
Jun Ruk nhìn xuống đất :
- Này! < nhặt lên> Cái tờ giấy này hình như của con pé đó! Hình như đang tìm người thì phải <đua cho Jong Min>
Jong Min < nhìn, cười> Địa chỉ àh? hahaha! Được lắm! <nham hiểm> Ủa!! Nhưng mà hình như đây là địa chỉ nhà Sunhea mà. Tại sao con nhỏ đó tìm nhà của Sunhea làm gì?
+ Trong 1 ngõ hẻm nào đó < 1 cô pé đang ngườiồi khóc>
- Hix!! Tiêu rồi! Ôi! Nụ hôn đầu đời quý giá của mình, tại sao ali5 cho tên trời đánh đó chứ! huhu! Đồ dã man! Đồ cướp hôn! Ta sẽ nguyền rủa mi !! hừ hừ
Jong Min < nổi da gà > - Này! Hình như có ai đang nói xấu tớ thì phải!!! => nói với Jun Ruk!
Jun Ruk : ?????
+ Thiên Du quay lại chỗ cũ < chỗ bị cướp hôn> 7.00 pm
- Hix! Hình như nó bị rớt ở đây mà < tìm lòi con mắt> Chờy ơy, sao mình hậu đậu thế này. Giờ biết tính làm sao đây >.< chắc mình chết quá! Àh! <mắt lóe sáng> có khi nào tên dã man đó lượm được hok ta! Nhưng mà………………. dù nhặt được chưa chắc gì hắn sẽ trả cho mình! mà mình có biết hắn là ai đâu chứ . Điên mất thôi. phải tìm < ngó dáo dác> phải tìm, chắc hắn hok nhặt được đâu <thầm cầu nguyện>
+ Trong 1 hẻm tối gần đó
Bốp!! Bốp!!!Bốp!!! Bụp!! Bụp!!!
- Tiếng gì thế này? < dóng tai lên nghe ss này nhiều chuyện mà > < chạy lại>
[núp đầu zô cột điện]
- Woánh nhau àh!!! < 5 tên oánh> sao lại ỷ đông hiếp yếu như dzậy chứ! mình nên giúp hok ta! Sư phụ nói học võ để phòng thân chứ hok được đánh người.
Bốp!! Bốp!! bị đánh gần chít!!!
- Nhưng mà cứu người là quan trọng nhất < bệnh nghĩa hiệp nổi lên>
Chạy lại :
- Yaaaaaaaaaaaaaaaa!< bay lên! phi ảnh cước > Rầm! < 1 tiếng kiu vang dội trời đất> => Thiên Du té xuống đất vì thằng đó né được
- Hahaha < cả bọn bật cười>
- Phụt! Khì khì!!! <= tên bị đánh < cười hok nổi>
- Gì thế này!! Hê hê. Ở đâu ra con pé này thế. Định làm xiếc đấy àh! < 1 trong 5 tên nói>
Thiên Du đứng dậy < phủi phủi> hix! Quê quá!!
< sửa giọng> - Tụi bây ỷ đông hiếp yếu hok thấy nhục àh
- Đây là chiện của tụi tao! hok lien quan –> mày biến đi chỗ khác chơi! Nhãi ranh! < đánh tiếp> -Bốp!! Bốp!!!
Thiên Du < nổi máu điên> :
- Tụi bây chết chắc < bay zô>
- Yaaaaaaaaaaaaa!!!!!!
- Á á á!!!
Bốp!! Bốp!!! Á!! Bốp! Á => 5 phút sau < nhanh, ngắn gọn, xúc tích> < cả đám nằm bẹp dí>
- Chị 2!! Xin tha cho tụi em!! Hixhix< quỳ xuống>
- Tụi bây từ nay hok được đánh người nữa nghe rõ chưa < lên giọng chị 2 nhanh wá>
- Dzạ….dzạ < chạy mất dép> - Ê!! đợi tao với!
- Này! này! Hok sao chứ < lay người> Cậu chết chưa đó
- Sặc! ặc < ho> - Hì! hok sao!
- Bị như thế còn cười được àh! bị đánh nhiều quá chạm mạch chắc! <hửi hửi người hắn>
sao mùi rượu nồng nặc thế này. Nhìn cậu thế này chắc hok lết tới nhà được đâu! Để tui đưa cậu về, chỉ đường nhé. < Đỡ dzậy, lấy tay hắn quàng wa vai> < khuôn mặt đẹp zai của hắn hiện rõ nét dưới ánh đèn đường> Oah! tên này handsome wá! con nhà ai mà đẻ khéo thế hok bik!
+ Đến nơi.Tingtong!Tingtong < bấm chuông> < 1 căn nhà cực bự>
- Hok ngờ! Tên này nhà giàu thiệt đấy! Xây theo kiểu phương Tây àh < toàn màu trắng>
Bà giúp việc chạy ra mở cửa, vừa thấy là bả hoảng :
- Thiếu gia! Cậu hok sao chứ < mếu> => mặt xanh lun
Do bà người ở thiếu canxi <ốm yếu> Thiên Du phải đưa lên tới tận phòng
< Thả lên giường> - Hok ngờ anh cũng nặng thiệt đóa! Phù! Xém gãy xương vai tui nèy <đấm, đấm lưng >. Tui đi đây! < đang ngồi trên giường dứng dậy >
Hắn chộp lấy tay Thiên Du lại
- Gì thía! <hết hồn> Định giở trò àh.
- Phụt! Khì Khì < hắn phì cười trước câu nói> nhìn tôi như thế này có muốn cũng hok làm gì được đâu! Tôi chỉ định hỏi tên cô thôi mà
< Ax, thế mình hố àh> - Tên tôi là Hang Rim Ri < mẹ đặt hồi nhỏ, lúc dạy tiếng Hàn>
- Chết rồi! phải quay lại chỗ lúc nãy! < Thiên Du sực nhớ ra điều gì đó>, rồi quay sang nói với hắn:
- Thôy tôi đi đây. Sau này cậu đừng có gây sự với mấy tên đó nữa nhé! < Véo!! Chạy vọt ra cửa! mặc cho hắn định mún nói điều gì đóa>.
Hắn đang nhìn theo phía chiếc cửa, trái tim của hắn đang lỗi nhịp, có điều gì đó tiếc nuối trong mắt hắn!
- Hang Rim Ri, tôi sẽ nhớ cái tên này....

.