Những cánh hoa vỡ!

suiz

Thanh Niên Xóm
(Truyện dài – Gào)


LTS: Truyện viết trong giờ nghỉ trưa!



Những con điếm thành phố và đám cave học đường!

Thói quen mường tượng!

….Hàng ngày, nó vẫn… xảy ra như vậy….





*Truyện này ko tặng ai!

Có lẽ nào, truyện sẽ dài mãi???





PhầnI: Mở đầu (Có thể sẽ chưa hiểu gì đâu…)


Hắn co giật trong tiếng thở gấp gáp của cái nắng hè oi bức. Hà Nội mùa này nắng cháy, da thịt hắn như bủng beo in hình một kẻ trốn chạy bất thường. Mường tượng như Zyn là một kẻ đào tẩu, thời gian xa xứ quá lâu, khiến hắn khó có thể hoà nhập với ko khí kỳ nghỉ hè ở Hà Nội, bởi châu Âu khác xa châu Á, và Hà Nội ko phải là nước Mỹ…

Hắn đi du học. Cái giống du học sinh về nước vào mùa hè lan tràn trên từng kẽ phố nóng nẩy này. Về ào ạt và ồn ào, chiếm lĩnh không gian party và hội hè sôi động. Để rồi trong 1 ngày hè nóng định mức, tất cả bọn họ lại đổ bộ chạy đi….

Zyn về kéo theo một mối tình xa xứ, Za, cô bạn gái có cái tên đồng âm khác lạ… Ánh mắt nhìn yếu đuối trên thân thể phụ nữ khẳng khiu, nước da trắng và mái tóc dài gợi dục. Những người con gái gầy yêu với nhánh tay như nhánh cây bỗng nhiên vô tình như đang níu kéo mời gọi yêu thương bởi họ yếu đuối. Ngực Za phẳng lỳ, mông ko có, và xương in hình đến tận chân mày. Dễ nhìn nhưng ko xinh đẹp, cái thân hình kẹp lép chẳng mấy dễ thương. Nhưng ai đó đã nói rắng, nước da trắng xanh yếu đuối khiến người con gái có ma lực chèo kéo….Và cũng chính ai đó đã từng nói rằng, những ả đàn bà như thế, có thói quen tập rên mỗi ngày….

Nó bỗng giật mình khi nghĩ về những con điếm gầy chuyên nghiệp…. Nó vội vã xua ý nghĩ ghen tức ấy ra khỏi đám mây u ám vây quanh mình. Thực tình chẳng dễ. Hẳn Za và Zyn ko phải là một cặp tình nhân kệch cỡm. Theo một lý luận logic chặt chẽ nào đó, thì họ khá là đẹp đôi. Sự đẹp đôi quy chuẩn bởi thước đo hoà hợp giữa thiên thần và ác quỷ, như Marc Levy đã viết trong truyện của ông. Một sự ngẫu nhiên tình cờ. Trên cái bờ môi khô nẻ của một chàng trai già nua,ko mạnh khoẻ như Zyn, nét đẹp nam tính dường như bị lu mờ dần bởi tính kiêu căng và tự phụ, nhưng thực sự ko thể phu? nhận rằng anh đẹp một cách yếu ớt. Còn người yêu anh, cô nàng mong manh trong dáng điệu mảnh khảnh, cách xa Zyn một số tuổi nhất định. Phi công trẻ lái máy bay bà già là điều mà người ta hay nói. Nhưng xã hội giờ đây đã công nhận trẻ hay già đều có thể là đẹp đôi.

Nó chơi vơi với những suy nghĩ về kiểu yêu ko chính thống, và những mối tình ko cột mốc. Như Zyn và Za, bọn họ có đi hết quãng đường dài để sống với nhau đến già ko? Điều đó tuy ko phải là điều mà nó quan tâm nhiều nhất, nhưng cũng ko hẳn ko ảnh hưởng đến cuộc sống của nó một chút nào.Tất cả đều quá mông lung. Họ là 2 nhân vật điểm xuyết cho một câu chuyện dài mà nó - một tay viết ko chuyên đang cố gắng luồn trong đám người đang lách để viết. Bây giờ, có quá ư nhiều những người chăm chỉ viết, họ viết và họ trẻ, nó trẻ và thậm chí họ còn trẻ hơn nó. Họ viết những thứ nông toèn toẹt, ko chiều sâu, và truyện của họ may mắn được đăng nhan nhản trên các tạp chí chính thống dành cho lứa tuổi xì tin. Nơi mà những biên tập viên luôn ưu ái cho những tác phẩm mang tính cổ động cao, ko tình dục, và ít khát vọng sống. Đó là tất cả những gì họ cần cho một câu chuyện thị trường. Nó mường tượng mình bị đẩy ra ngoài xã hội của những người viết. Vì vậy, nó quyết định đóng vai trò một người quan sát viên. Chăm chú nhìn ngắm thế giới biến động chậm quanh mình để chuyển tải qua ngòi bút nhanh. Nó lặng lẽ tua mọi chuyện lại và sắp xếp chúng. Xét cho cùng, Zyn và Za mở đầu âu cũng ko hợp lý. Nhưng vô hình chung, nó nghĩ, họ là một hình mẫu, trong tổng thể rất nhiều cặp tông lệch tông mà nó phải gặp hàng ngày.

Sáng thứ bẩy, Zyn nhắn tin cho nó, cái giọng điệu não nề của Zyn in lên từng từ ngữ trong tin nhắn vô tri: “Anh nghẹt thở, anh chỉ muốn được giải thoát!”

Nó chau mày, Zyn đáng thương, ảnh hưởng của cô nàng tong teo kia đã có gì khiến anh ko thoải mái. Nó uể oải, buông điện thoại xuống giường, ko trả lời…

Mười lăm phút sau, nó nhận được một tin nhắn khác, ko phải từ Zyn mà từ một chàng trai mỹ miều. Anh ta là kiến trúc sư, một người tài năng và thăng hoa trong từng nét vẽ, những công trình mà anh ta thiết kế và thi công luôn mang một cái gì đó phiêu linh và ảo tưởng. Anh ta cứ như một người ngất ngưởng trên cao, với bao toan tính và bộn bề suy nghĩ.

Zyn 20 và anh ta 24.

Họ là anh em họ.

Có lẽ chính vì vậy mà dù ở thời điểm,. ko gian khách quan hay vị trí chủ quan nào, họ - cùng chung dòng máu họ hàng, nên luôn có điểm tương đồng ở thói quen trốn chạy.

Nếu như nó quen Zyn 3 năm trước đây, ngay trước khi anh bước đi hoà mình vào xứ sở phương Tây, đa chiều văn hoá. Thì nó đã quen anh họ Zyn – Philips, một chàng trai có cái tên Tây và ngoại hình Việt trước đó 1 năm. Họ quen nhau, chơi với nhau, theo cái dây xích phức tạp của cuộc sống. Đó là thói quen xâu chuỗi các mối quan hệ một cách ko định nghĩa mà chỉ có chúa trời mới hiểu.

Đã từng có giờ phút nào đó, cách đây một thời gian, có thể là vài tháng, cũng có thể đã vài năm. Nó ko còn muốn nhớ. Nó đã yêu Philips - một cơn say nắng tình cờ … và ngã vào vòng tay Zyn, một cách tình cờ say nắng. Nhưng rồi trò chơi của bộ ba đã ra đi ko cần kết thúc…Chẳng ai có lỗi! ?

Quay trở về với tin nhắn của Philips, nó trợn tòn mắt, ko hình dung nổi mình đang đọc một câu hỏi hay 1 lời nói mang tính chất khẳng định cao: “Em nghĩ sao về một đứa bé? Em nghĩ sao khi một người đàn ông còn đang rất trẻ, chưa vơ, và được báo rằng mình sắp có con?”

……………………..

Nó mím môi, soạn tin nhắn bằng ký tự đầu tiên là hình mặt cười đầy châm biếm: “ :) Em nghĩ rằng người đàn ông đó hẳn đã biết cách xuất tinh!”

……………………..

Một buổi chiều trôi đi thầm lặng…. Tin nhắn của nó gửi đi ko lượm lặt được nổi một câu trả lời.

Nó thay quần áo, vội vã xách túi ra ngoài… trời đang mưa…

Nó ngước lên..

Một hạt mưa lăn vội vã trên khoé má….

Chuyện tình tay ba… lẽ ra ko nên kết thúc gì cả…

Nó lao đi, cổ hặng nghẹn đắng ngắt…

Hơi thở trở nên phì phò…

Xe đột nhiên ngã xoè…

Nó bị hất văng lên vỉa hè…

Bất tỉnh!


(Còn nữa)

Gào, 24/07/07
 

suiz

Thanh Niên Xóm
Phần 2: Nguyên nhân của sự bất đầu! Bắt đầu từ đâu???

(tiếp theo phần 1)

*Truyện này ko tặng ai!

Chỉ dành cho “Judas” - kẻ tội đồ” trung thành” trong trái tim con người biết bao nhiêu thế kỷ!

Hôm nay, tôi đã bị siêu nhân "cắm sừng". Judas đang sống trong siêu nhân...




Ngoài đường trời vẫn mưa ko ngớt, mưa to rất to, trời tối đen, ko hiện lên dù chỉ một vệt sáng, những ánh đèn pha phả xuống đường như một thứ ánh sáng yếu ớt loã lồ, cứu vãn đêm tôí…

Chiếc điện thoại vỡ thành 4 mảnh, mỗi mảnh văng một phía nằm bất động hứng mưa. Chiếc điện thoại này đã chết, cái thân thể tan nát đón nước lạnh và nằm trên đường đợi những đợt xe qua chà đạp và bóp nghẹn.Để rồi từng mảnh một, trong số 4 mảnh vỡ đáng thương ấy… sẽ… vỡ vụn…

vỡ vụn…

vỡ vụn…

Vỡ vụn….

Vỡ vụn…. hoà vào trong nước…

…. Như là bụi bay….

Cái điện thoại ko được may mắn như chủ nhân của nó. Con bé bị hất văng lên vỉa hè. Chiếc điện thoại từ túi quần bắn ra và dập nát, nhưng thân xác nó thì vẫn an toàn.

Nó ngất lịm đi, như một sinh vật vô tri, máu chảy ra từ trán. Bất tỉnh, cho dù có đau, cũng ko biết gì….

…………………..

Philips đang phiêu du theo làn khói, nhìn ra cửa sổ.

Mưa đã 3 ngày, tay anh bất giác đưa lên di kính…Phía bên kia kính đang bị nước mưa dày vò, còn bên này thì khô khan ráo hoảnh. Chỉ cách nhau một lkhoảng trong suốt, sao cảm giác giá buốt cũng khác thường…

Anh quay lại phía sau, điếu thuốc tàn bay, rơi xuống đất… Mắt anh nheo lại nhìn người con gái đang nằm trên giường, đã 3 ngày nay mắt nhắm…

Bác sĩ nói rằng, ko có gì nguy hiểm, não chỉ bị va chạm nhẹ, ko chấn thương sâu và sau này hẳn và ông ta dám chắc rằng sẽ ko hề để lại di chứng.

Nhưng sao cô ấy vẫn chưa tỉnh… Điều này thì đến ngày thứ 3 này, mọi người đều bó tay.

Philips tiến gần lại giường, ngồi xuống và vuốt mái tóc nó.

Za tiến vào, gật đầu chào Philips nhưng anh ko quay lại nhìn. Cô đặt bó hoa trên chiếc tủ cạnh giường bệnh. Im lặng.

Họ ko nhìn nhau, mắt họ hướng về những chiều sâu xa cách.

Za coi việc gặp Philips là một cực hình. Nhưng thực tình, khi đứa bạn gái, em gái, thân nhất của bạn trai mình gặp nạn, cô ko thể nghoảnh mặt làm ngơ.

Chuyện này thực sự rắc rối!

Sự va chạm ko đáng có!

Trước đây, khi còn đang ở Berlin cùng với cha và dì ghẻ. Một gia đình rất bình thường của người Việt ở xó xỉnh Berlin. Từ ngày sang đây năm 5 tuổi, chưa một lần Za và gia đình về thăm quê hương. Phần vì công việc “chợ búa” của cha cô rất bận rộn. Phần vì gia đình cô ko hề có điều kiện đủ để trở về. Za đã tình cờ gặp Phil trong một chuyến đi của anh, để khảo sát và thăm quan một số công trình tại Đức. Đối với một đứa con gái như Za, mọi trò chơi đều diễn ra dễ dãi. Za muốn về Việt Nam, muốn gặp mẹ cô ở đó, muốn có một cuộc sống ko giống Berlin, nơi có cha và người đàn bà mà cô căm ghét.

Za lớn lên mong manh và gầy yếu, đôi chút vô hồn và nhẫn tâm trong trái tim thiếu thốn. Cô sẵn sàng lập trình cho mình một thói quen bám víu lấy những chàng trai có điều kiện giúp cô thực hiện mong ước của mình. Người ta vẫn bảo rằng, trên đời này ko có ai là ko có trái tim, ko có ai là ko biết yêu. Điều này đúng trên lý thuyết, nhưng sai với Za ở một phương diện nào đó. Za ko biết yêu! Hay đúng hơn cô ko biết tình yêu là gì. Cô chỉ yêu những khát vọng trở về của mình, bên mẹ… giờ đã là một nấm mộ hoang sơ.

Cô gặp gỡ Phil một cách bỡ ngỡ, bẫy anh bằng cái vẻ non tơ… Những trò chơi co kéo của sự giả vờ nhung nhớ.

Khi Phil về Việt Nam. Anh rất nhớ Za. Anh đã tìm mọi cách để hai người ở gần nhau, đúng như sự sắp xếp của cô nàng.

Tháng 11, Berlin năm ấy rất lạnh…. rất lạnh… Philips đã gửi vé máy bay cho Za trở về… làm mọi thủ tục giúp cô.

Za – năm ấy, một Việt kiều về nước sống trong vòng tay Phil.

Nhưng Za nhận ra rằng, cô cũng sẽ có ngày phải quay trở về Berlin – ngôi nhà cô đổ nát. Những tháng ngày mất mát và hy sinh, phải sống cạnh Phil để giả dối yêu thương hắn cũng sẽ chẳng giúp gì được cho cô một cuộc sống như cô hằng mong. Đủ đầy và vững chắc ở nơi đây. Khi ấy cô 20. Phil 21 và Zyn mới chỉ 17.

……………………

Đôi bàn tay lặng lẽ ga trắng bỗng nhiên cử động nhẹ. Nó mở mắt và nhìn thấy những hình ảnh lờ mờ làm tâm trí nó bỗng nhiên rối loạn, tất cả như những mảnh điện thoại vỡ vụn bị xe cán bẹp đang đám mình trong mưa. Nó xót, tin nó xót, não nó xót… tất cả biến thành xót xa quá!…. Nó mở mắt… từ từ… rồi bỗng nhiên gương mặt đó ập vào mắt nó thô bạo. Nó gào toàng lên.

Phil vội vã ghì chặt lấy đôi tay nó. Anh dùng hết sức để ôm chặt nó vào ngực mình: “ Anh đây, anh đây!”

Nó cứ gào lên như thế, ko rõ là nó đang nói gì.

Za hoảng hôt, trong lúc Phillips cố giữ cô bé cuồng loạn thì Za chạy đi gọi bác sĩ.

Người bác sĩ già với mái tóc trắng và bộ quần áo cùng tông màu ấy, bước vào. Ông dùng những biện pháp chuyên môn, bằng một mũi tiên an thần… Nó ngủ thiếp đi.

………………………………

Trong giấc ngủ, mọi việc trong quá khứ chảy về ào ạt trong nó….

Câu chuyện…. cách đây 3 năm!

……………………

Nó yêu Phillips, một tình yêu ko sâu sắc nhưng thầm kín và tuyệt đẹp, nó quen anh khi nó 15 tuổi. Lúc đó, với nó, Phil là một tượng đài đẹp. Một chàng trai với khát vọng và hiện thực song hành. Cho đến ngày anh đi sang Đức… 1 tháng sau quay về, sự lạnh lùng đã biến mất trong anh. Anh trở nên khác với người mà nó thầm yêu…. Phil- mối tình đầu của nó, đã có hình bóng ai đó rồi… Suốt một năm ròng rã, anh chỉ chăm chú cho tình yêu đó để kéo nó lại gần mình. Anh bỏ thói quen chăm sóc nó, và quẳng nó cho Zyn, em họ anh. Cứ như thế, cho tới ngày cô ta xuất hiện. Bà chị Za gợi tình…. Đã cướp Phil đi như thế. Hai người bọn họ bên nhau từng ngày… Thời gian trôi qua là những ngày đông Hà Nội buốt giá…. Họ bên nhau suốt mùa đông.

Mối tình đầu đổ vỡ, nó dựa vào Zyn – chàng trai cũng chỉ mới trẻ con như nó, hơn nó có 1 tuổi. Từ ngày Phil biết yêu bà chị Za gợi tình. Zyn là người duy nhất mà nó tìm đến, là nguồn an ủi động viên, chia sẻ tâm tình … và là tất cả những bí mật mà nó cất dấu….

Mùa đông năm ấy sắp qua đi, thì nó nhận ra rằng, nó đã ko còn nhớ Phil nhiều nữa. Nó dường như chấp nhận chuyện của bà chị già và Phil yêu dấu của nó… Lúc đó, nó cảm thấy mình ko thể thiếu Zyn.

Nó đã 16, Zyn mới 17, bà chị Za 20 và Phil 21 tuổi.

Tháng 1 - gần tết ta, Za sắp phải quay về Berlin!

Hẳn Phil sẽ rất buồn!

Zyn và nó đều thấy điều đó trong mắt anh.

…………. Nhưng bỗng nhiên, vào một ngày trời rét như mọi ngày của mùa đông Hà Nội, Za xuất hiện bên cạnh Zyn một cách đầy ngạc nhiên…. Zyn cúi mặt, Za tự tin. Phil tan nát… và khi đó, nó ngã gục!...........

Đó là một ngày, khác mọi ngày!

Những chuỗi hồi tưởng của sự phản bội, thực sự bắt đầu!


(Còn nữa)

Gào, 24/07/07
 

suiz

Thanh Niên Xóm
Phần 3: Lại vẫn là quá khứ!

*Truyện này ko tặng ai…

Kẻ phản bội ở lại!



Đó là một ngày khác mọi ngày. Một ngày trời tối hơn, một ngày ảm đạm hơn… Một ngày bóng đêm ngự trị trên khuôn mặt cả kẻ chiến thắng đang tự tin tăm tối, lẫn kẻ lạc lỗi thất bại đến tận cùng…

Mùa xuân rồi cũng sẽ đến sau mùa đông, cái lạnh rồi cũng sẽ qua đi cũng giống như nỗi đau không còn sâu mãi mãi….

Za và Zyn, 1 năm sau đó đi sang Mỹ du học. Điều này để lý giải và dẫn dắt thì khá phức tạp, nhưng tóm lại… họ đã sang Mỹ. Lý do gì để họ đến với nhau, ko lâu sau đã ko còn là ẩn số.

Gia đình Zyn khá giản, tuy là anh em họ với Phil nhưng cuộc sống của 2 người cũng có những nét ko tương đồng, Zyn giàu có và có lẽ là cả triển bọng hơn. Bắt gặp một cậu nhóc có tiền đồ, con đường rộng mở đủ sức ôm ấp mình. Từ bao giờ Za đã lừa dối Phil để làm “cái điều đó”. Phil tin Za và chẳng nghi ngờ, Nó dựa vào Zyn một thói quen non trẻ. Còn Zyn coi cái việc Za đến với mình như sự quan tâm của một… người chị dâu.

Nghĩ đến đây, nước mắt nó chảy trào trong cơn mê man nghẹn đắng… Từng dòng từng dòng lăn trên khoé mi, rớt xuống má, thấm qua gối và luồn lách xuống lớp ga trải giường trắng tinh của phòng bệnh…

Phil nắm lấy tay nó, cố gắng dùng hết sức mạnh tinh thần của anh để truyền sự sống đến cho bệnh nhân đang nằm trên nước mắt ấy…

Anh ko hiểu trong mơ nó đang nghĩ gì và vì sao nó phải khóc. Nhưng… vô thức anh thấy đau lòng, nó - thật đáng thương!

Phải! Nó thật đáng thương! Lại tiếp tục tê tái trong vòng hồi tưởng về Za – bà chị đĩ điếm, trong mắt nó bao niềm căm hận.

Giống như cách đây mấy năm, Za tiếp cận Zyn – suýt nữa đã là của nó, một cách đầy toan tính. Ả vạch kế hoạch “bẫy một thằng trẻ con” – ko hề nể nang, cho dù thằng trẻ con kém ả 3 tuổi ấy còn rất non, hơn nữa lại là em họ của người đã yêu ả đến say mềm…

Nó nhớ lại cái ngày hôm đó, cái ngày khác mọi ngày đó…

Nó hỏi Zyn: “Vì sao vậy?”

Phil hỏi Za: “ Như thế này là như thế nào?”

Za im lặng, Zyn phân bua: “Đừng trách chị ấy, lỗi là do em!”

Nhớ lại những gì đã qua, nó ko thể hiểu vì sao Zyn lại tin vào tất cả những gì Za nói. Za có thai 1 tháng, cái thai đó là của Zyn trong 1 lần cả 2 say xỉn, Phil im lặng. Điều đó có quá phi lý chăng? Khi Za và Phil đã….

Nhưng Za khẳng định điều đó là sự thật….

Phil im lặng để mọi thứ trôi qua và chấp nhận nó…

Cái thai cứ lớn dần đế tháng thứ 3, và gia đình Zyn chấp nhận nó. Nhưng cả 2 còn quá trẻ nên chưa có 1 đám cưới chính thức nào cả. Dù gia đình Zyn là 1 gia đình giàu có, và Zyn có người cha đầy quyền lực. Nhưng bù lại anh có một người mẹ rất biết cảm thông và quá đỗi hiền hoà. Xem ra, bỗng nhiên Za trở thành người hạnh phúc và may mắn đến lạ lùng. Và đi cùng với hạnh phúc khi đạt được tham vọng của Za, là nỗi đau của Phillips, nước mắt của nó và sự buồn bã của Zyn…

Zyn ko thể hiểu nổi nhũng gì đã trải qua, Phillips thầm lặng ko hề trách anh, và nó cũng im lặng quay mặt, gặm nhấm tất cả một mình. Một đứa trẻ say ko làm chủ, để cướp đi hạnh phúc đầy đủ của 2 người.

Cái bụng của Za khi đó ngày 1 lớn. Cô được cung phụng tất cả, một cuộc sống no đủ cả về vật chất lẫn tinh thần. Zyn vứt bỏ mọi thứ cố gắng chăm chút cho Za vì đứa con của mình.

Một ngày trời mưa tầm tã… Chẳng hiểu sao lại mưa to đến kỳ lạ. Phil gọi Za ra ngoài, anh gào lên trong điện thoại, và anh khóc, anh muốn gặp Za. Za lạnh lùng đi đến chỗ hẹn một mình đầy kiêu sa. Phil nắm lấy tay cô:

- Đứa con này là của ai? Tại sao em phải làm như vậy!

Tiếng mưa ngoài khung cửa sổ quán café tối làm cho mọi thứ tưởng như ướt sũng, khuoôn mặt Phil đỏ bừng trong cái nền nhơ nhớp ấy. Hơi thở anh đầy mùi men. Anh đã kiềm chế nhiều tháng nay, đầy nín nhịn và chỉ có cơn say này mới có thể giúp anh nói hết ra. Za - người đàn bà mà anh đã yêu bằng cả trái tim, và đem cô ấy đến với mảnh đất này. Và cô ta đã phản bội anh vì một thói quen sa ngã.

Cô ta giằng tay anh ra, mạnh mẽ và dứt khoát!

- Con của em họ anh!

Cô ta nhấn mạnh từng chữ lại một lần nữa:

- của em - họ - anh!

Cô hét to vào mặt Phil như thế! Rồi đứng dậy, nhìn Phillips đầy vẻ thương hại. Cái khuông mặt câng cáo, thốt lên nhưng từ vênh váo xấc láo… cái bụng ưỡn của bà bầu trên thân hình mảnh khảnh, cô ta kiêu ngạo:

- Anh hãy xem lại mình đi! Thật kinh tởm! Có tự trọng một chút, đừng tìm đến tôi nữa. Hãy biết cách cư xử, và biết tôi là ai! Tôi là mẹ của cháu anh!

Rồi cô ta bước ra khỏi quán, rút điện thoại, gọi taxi….

Ngoài trời vần mưa…

Phil chạy theo cô ta…. Nhìn thấy Phil, Za vội vã đi sang đường, mặc cho nước mưa đang rơi xối xả…. Phil duổi theo, tóm lấy, và giật của tay Za lại, ôm Za thật chặt, anh khóc….

- Anh yêu em! Anh yêu em! Em biết điều đó phải không!

Za dùng hết sức đẩy Phil ra, cố ta gào lên:

- Mày bị điên à?

Đúng lúc đó, có một chiếc ôtô tải lao đến, trời mưa, lái xe bấm cói rất to, nước mưa che mờ tầm lái của người lái xe đang cố lao đi vội vã…. Cứ thế, chiếc xe lao thẳng về phía Za. Miệng cô ta há hốc, mắt trợn tròn nhìn đèn xe phả xối xả về phía mình, hoảng sợ ko kịp phản ứng. Phil vội vã lao ra, xô Za ngã ra phía xa. Chiếc xe phanh gấp, Za ngất, bánh trước cán vào chân Phil…. Quá đau đớn, anh cũng lịm đi…

Cái thai sau ngày hôm đó đã ko còn tồn tại nữa…. Đứa trẻ đã cuốn theo dòng nước mưa đi về nơi đâu xa lắm. Mẹ nó, ko hề khóc, ko khổ đau, ko buồn rầu. Nhưng với cái vẻ mặt bình lặng ấy, người ta cho rằng vì cô ta quá ư đau khổ. Thực ra, người ta k hiểu rằng là, ko phải người đàn bà nào, cũng biết đau xót và yêu thương. Za là một điển hình như thế!

Tất cả thương Za, cưng nựng và yêu chiều để giúp cô ả xoa dịu nỗi đau chưa từng 1 lần nhen nhóm trong cái đầu đầy toan tính của ả.

Người ân hận nhất và đau đớn nhất thì lại là Phillips. Anh tự trách mình, anh khóc, anh dằn vặt, anh đỗi thay…. Chân anh giờ đây… tập tễnh…. Bước từng bước thập thụt, thập thụt…

Ai mới là người mất mát ở đây?????

Sau đó vài tháng, Zyn và Za sang mỹ. mẹ Zyn muốn hai người đi xa để quên những chuyện đã làm cho Za “đau khổ”. Bà thật là một người phụ nữ tuyệt vời, khi biết nghĩ cho mọi người…. Vậy là Za đi… du học.. cùng Zyn… như thế đấy….

Xin nhắc lại

Cô ta ko hề khổ đau!

Cô ta chẳng hề khổ đâu!

………………..

Nó vẫn mơ về ngày xưa ấy, nó khóc, nó sợ người đàn bà ấy… Người đàn bà cướp đi của nó 2 người đàn ông… và để lại những nỗi đau ko gì xoa dịu được… Tháng năm trôi đi, hằn sâu vết máu ko thể nào lau khô…Nó như một cánh hoa… yếu ớt rơi vỡ tan… vỡ tan…vỡ tan ngay cả khi mảnh dẻ…

Nó vẫn mê man như thế… ko tỉnh!

Phillips nắm… anh cố nắm thật chặt..

Anh sẽ ko buông…

Za nhìn nó nằm trên giường, cô ta thở dài… như là… đang nhẹ nhõm!

Phản bội!

Phản bội!

Phản bội! Và lừa dối!


Gào, ngày 29/7/07

( còn nữa )
 
Bên trên