Người vợ bất đắc dĩ

iLoVeU

Moderator
Lấy tay quẹt mồ hôi trán, bầu trời hôm nay oi bức quá, cái xe chết tiệt này tự nhiên bị nổ lốp giữa đường, hành người ta phải dắt bộ dưới cái nắng gay gắt giữa trưa. Mà cái con Loan nó bảo mình phải đến ngay nhà nó làm gì nhỉ.
Tìm kiếm mãi mới thấy một chỗ sửa xe, may mà có nếu không chỉ còn nước bỏ nó ở đâu đó rồi đón xe về.

_ Bác làm ơn sửa rùm con cái xe.
_ Nó bị sao vậy.
_ Dạ nó bị thủng lốp.
_ Cháu chờ bác chút, bác sửa xong ngay.
_ Được rồi bác cứ sửa đi, cháu chờ được mà.

Móc điện thoại ra, phải gọi cho con Loan bảo nó chờ, nếu không tí nữa tới, nó lại ca bài ca muôn thuở thì khổ.

_ A lô, Loan hả.

_ Mày chết dí ở chỗ nào thế, có tới ngay không thì bảo?

_ Tao chết dí ở đường được chưa?

_ Thôi mà tao xin lỗi, có chuyện gì?

_ Tao bị thủng lốp xe, tí nữa tao mới đến được.

_ Nhanh lên nhá, tao chờ mày.

Tôi cúp máy cái rụp, cái con nhỏ này nó hành mình quá, đang ngủ ngon ở nhà thì bị nó dựng dậy vì chuyện không đâu, bây giờ lại bị cái xe nó hành, ôi cái số của tôi.
Trả tiền sửa xe song, tôi phải gò lưng lên đạp, đến được cổng nhà nó cũng mất một lít nước rồi, cần phải thở để điều hòa nhiệt độ, bây giờ ai mà gặp tôi thì tôi phải làm cho họ phát điên lên tôi mới hạ hỏa được, tôi ghét mùa hè.

Bấm chuông một lúc mà không có ai mở cửa, chờ đợi lại phải chờ đợi, tôi phải chờ đợi đến bao giờ, thế mà nó bảo tôi phải tới ngay, đến được nhà nó lại phải chờ mở cổng, tôi nghĩ thôi thì về, mặc xác nó ai bảo nó bắt mình phải chờ, hay là nó đang đùa bỡn mình nhỉ, khi không bị chơi khăm thế này, được lắm cái con Loan kia, mai mà gặp tao thì mày chết.

Đang lầm bầm nguyền rủa nó, thì có tiếng mở cửa, vừa nhìn thấy mặt nó, là tôi xông vào véo mũi nó.

_ Cái con Loan chết tiệt kia, mày làm gì mà lâu thế hả, mày biết là tao sắp bị bốc hơi rồi không?

_Tao xin lỗi, tại nhà tao đang có tiệc, nên tao không nghe tiếng, he he mày thông cảm.

Nhìn cái vẻ mặt không biết lỗi của nó, tức quá tôi dơ quả đấm lên định cho nó một quả, thì nó đã nhanh chân chạy vào nhà mất.

Chờ đấy khi tao cất xe xong thì mày sẽ biết tay tao, tao phải cho mày biết nỗi khổ hôm nay mà tao gặp phải, nghĩ đến lúc trả thù nó làm cho tôi bớt tức giận. Đạp cái chân trống xe suống, đang định bước vào nhà thì

_Ầm.

Nghe tiếng xe đổ tôi quay lại, tôi thấy cái xe mà tôi mới sửa hôm nay đã không còn nguyên vẹn, hậu quả là do một chiếc xe hơi tông vào, tên nào mà dám làm hỏng xe tôi thế nhỉ, xem ra hôm nay tôi muốn yên mà không được.
Hai tay siết chặt vào nhau, Hồng tiến lại từng bước để xem chủ nhân chiếc xe kia là ai, cái xe đạp thân yêu của cô, mặc dù có nhiều lúc cô nguyền rủa nó vì nó hay bị hỏng bất ngờ, nhưng nó là kỷ vật duy nhất mà ông nội của cô để lại, thế mà bây giờ nó lại ra nông nỗi này.
Gõ vào cửa kính xe, cô thấy một khuôn mặt hiện ra, hắn khoảng 28, 29 tuổi, hắn nhìn cô hất hàm hỏi:

_ Cô muốn gì ?

Lúc này cô muốn bóp cổ cho hắn chết, làm hỏng xe của người ta không xin lỗi thì thôi, lại dám ăn nói với bổn cô nương như thế, đã vậy thì đây chiều.

_ Anh có biết là anh vừa làm gì xe của tôi không hả?

Hắn nhướng mắt lên nhìn cô, tay hắn nhoay nhoay vào lỗ tai, ý hắn bảo là cô đang làm hỏng lỗ tai của hắn.
Nhìn hành động bất lịch sự của hắn ta, cô nhếch mép nghĩ “đã không muốn nghe thì đây phải hét thật to lên cho biết”.

_ Đền xe cho tôi mau…… ! ! !

_ Cô có im đi không thì bảo !! Anh quát.

_ Này tôi nói cho anh biết, không đền lại xe cho tôi thì không xong đâu. Cô quát lại cũng không kém.

Nhìn con nhỏ trước mắt mình, anh thấy cô ta chỉ khoảng 17, 18 tuổi, cũng xinh xắn đấy anh nghĩ, nhưng mà dám hét lên như điên với anh như vậy thì….

Quay tay lái cho xe lùi lại, chiếc xe của Hồng bây giờ bị bẹp dí, cô thốt không nên lời, mắt nhìn chiếc xe thân yêu cô bật khóc, thế là hết còn đâu vật kỷ niệm của ông nữa, người ông mà cô yêu quý nhất đã ra đi chỉ để lại cho cô chiếc xe này.

Lúc này trông cô đã giận phát run, quẹt nước mắt cô đứng dậy, thấy hắn đang nhìn cô đầy khiêu khích, Hồng tự nhủ chỉ một lần này nữa thôi con vi phạm giao ước, tại vì đây là trường hợp bất khả kháng mong bố mẹ thông cảm cho con.

Tiến lại gần anh, cô đạp cho anh hai cú vào chân, chắc vì bất ngờ nên anh không đề phòng kịp, cô bảo anh.

_ Anh là một tên khốn kiếp, anh có biết là anh đã phá hoại vật kỷ niệm của người ta không, đền lại cho tôi mau…!!!

Anh nhăn mặt lại vì đau.

_ Cô, cô…

_ Cô cô cái gì, tôi phải dạy cho anh một bài học, đồ tồi!.

_Chỉ cần trả cô tiền là được gì.

Anh ném cho cô một sấp tiền.

_ Thế này đã đủ cho cô chưa ?

Hồng đếm đúng ba triệu, anh ta cho cô nhiều thật, cái xe của cô đâu đáng giá đến thế, nhưng mà hắn dám dùng tiền để mua giá trị tinh thần của cô thì…

Cô mỉm cười, rồi nghĩ “ Mình phải dạy cho anh ta một bải học”.

Nhìn thấy cô cười khi nhận được tiền, anh nhếch mép nói:

_Thì ra cô cũng chỉ là một kẻ hám tiền.

Chưa nói hết câu, anh đã thấy cô tiến lại gần, thấy lạ anh hỏi:

_ Cô còn muốn gì nữa, hay là cô muốn tôi cho thêm ?

Anh dở ví ra đang định móc tiền đưa cho cô thì bị cô rúi tiền vào tay anh, cô còn khuyến mãi thêm cho anh 100 ngàn nữa, cô bảo:

_ Tôi boa thêm cho anh, hy vọng lần sau gặp lại anh sẽ khá hơn, coi như đây là tiền thưởng.

_ Cô cô…

Anh thật sự bị sốc trước hành động của cô, người trả tiền phải là anh mới đúng, thế mà bây giờ anh lại là người được nhận tiền.

Nhìn anh với ánh mắt đầy căm giận cô nói:

_ Tôi cóc cần số tiền của anh, nhưng mà món nợ này tôi nhất định phải tính.

Thổi vào mấy móng tay mới sơn, cô bảo chúng:

_ Các em ạ, chị xin lỗi nhưng hôm nay chị có việc cần nhờ.

Cô cào lên xe của anh một đường thật dài và không quên tặng cho nó vài cú đá, mà không hay người tức bây giờ không phải là cô mà là anh.

_ Cô làm gì xe tôi thế hả….??

_ Làm những gì mà anh làm với xe tôi thôi, coi như huề.

Hồng đang định bước đi thì…

_ Đứng lại, chuyện của tôi và cô chưa giải quyết xong đâu!

_ Tôi chẳng có chuyện gì cần phải giải quyết với anh cả.

Đi được vài bước, cô đã bị anh nắm tay lôi lại. Anh bây giờ rất muốn cho con nhỏ không biết trời đất này một cái tát, dám làm sướt và đá vào xe yêu quý của anh, ngay cả khi cho thằng bạn thân mượn xe, nó mà làm xước một chút và hơi có bụi thôi đã không yên với anh rồi, thế mà con nhỏ này.
 

1-6

Thanh Niên Xóm
_ Buông tay tôi ra, đồ điên…!!. Cô hét thật to.

_ Đền xe cho tôi song thì cô muốn đi đâu thì đi. Hắn quát lên.

_ Tại sao tôi phải đền xe cho anh, chả phải anh vừa làm nát chiếc xe của tôi sao.

Con nhỏ này dám giỡn mặt với anh hả, nhìn chiếc xe đen bóng mà lâu nay anh nâng niu bị một vết xước dài và không biết bao nhiêu đất do cô đá vào, anh tức điên lên và nghĩ nhất định anh phải trị cho cô ta một trận.
Chìa tay ra anh bảo:

_ Trả tôi 10 triệu đây…!! Anh hét.

_ Cái gì…!! Cô hét lên như đang nghe nhầm.

_ Cô nghe rõ rồi chứ, mười triệu.

_ Anh có bị khùng không, tôi không tính tiền anh thì thôi, anh còn dám đòi tôi là sao…!!

_ Cô có biết cái cửa xe kia trị giá bao nhiêu không hả, mà cái tội cô dám quát và đánh tôi thì tôi vẫn còn chưa tính đâu ?

Le lưỡi ra, cô bảo hắn:

_ Nếu thế thì anh làm gì được tôi…!!

_ Tôi sẽ kiện cô ra tòa.

_ Này tôi nói cho anh biết nhá, mặc dù tôi không hiểu biết nhiều, nhưng tôi không phải là người mù luật.

_ Ha ha ha…. Hắn phá ra cười, nhưng mắt lại gườm gườm nhìn nó.

_ Nếu thế thì tôi sẽ xử cô.

_ Anh tưởng tôi sợ anh sao ? Cô thách thức.

Lấy tay thủ thế, cô như bảo hắn “ Anh có giỏi thì xông vào đi”.
Nhìn cô trong bộ dạng này, anh phải phì cười, anh chưa bao giờ gặp phải một con nhỏ ương bướng và điên khùng như con nhỏ này, lấy tay vuốt vuốt cái cắm anh nhìn cô bảo:

_ Cô phải giải quyết chuyện này cho tôi, đừng có nghĩ đến chuyện đi trốn, chắc là cô quen người trong gia đình này chứ gì, chỉ cần hỏi họ là tôi sẽ biết điện chỉ của nhà cô, mà lúc đó tôi không đảm bảo là tôi sẽ làm gì cô đâu.

Nghe hắn dọa mà cô phát hoảng, hic, bố mẹ mình mà biết thì chỉ có nước chết.

_ Vậy anh muốn gì ? Giọng cô ỉu xìu.

_ Hừm, cũng biết sợ rồi hả. Anh sung sướng vì đã dọa được nó.
Tức quá mà, bây giờ cô chỉ muốn ăn tươi nuốt sống hắn, cái tên chết tiệt kia, cứ đợi đấy, đừng tưởng làm khó được bản cô nương.
Hắn mở cặp ra, lấy giấy tờ hắn hý hoáy viết, cô chờ hắn mà phát điên, cô tự hỏi không biết cái tên xấu xa kia đang ghi cái gì, nếu mà hắn ghi những điều khoản bất lợi cho cô thì tiêu, phải bình tĩnh cô tự nhủ, mình sẽ có cách xoay chuyển được tình thế.

_ Đây, hắn chìa giấy cho cô, đọc và ký vào. Hắn ra lệnh.

Giật lấy tờ giấy trên tay hắn, cô bắt đầu đọc, đọc đến đâu mặt cô thay đổi đến đó, thế này thì quá đáng thật, sao hắn có thể soạn ra một bản hợp đồng mà bên B như cô không có một chút quyền lợi nào chứ, quay phắt lại cô nhìn hắn:

_ Anh có biết viết không, đề nghị anh viết lại, nếu không tôi nhất quyết không ký.

_ Cô còn muốn thế nào, tôi đã nhượng bộ cô lắm rồi, còn không biết điều nữa ?

Đến khổ cho nó, ký vào thì nó chết mà không ký thì nó cũng chết bây giờ chọn đường nào đây, còn đang suy tính thì có tiếng của nhỏ Loan.

_ Hồng, mày làm cái gì mà lâu thế, có vào ngay không thì bảo ….!!
 

iLoVeU

Moderator
Đang bị tên này bắt nạt thì bị con nhỏ trời đánh kia nó hét, định quay lại nẹt cho nó một trận thì..

_ A…. Chào chú Tuấn !!!

_ Ừ, chào cháu.

Nghe nó nói vậy, Hồng ngạc nhiên hỏi:

_ Mày quen anh ta à.

_ Chú ấy là chú bên đằng nội nhà tao, mà mày hỏi như vậy để làm gì ?

Tự nhiên trong đầu nó hình thành lên một kế hoạch, thế là không nói gì, nó quay phắt đi.

_ Này cô kia, cô còn chưa ký đâu đấy.

Loan hết nhìn nhỏ Hồng, rồi lại nhìn chú Tuấn của nó, nó không hiểu gì cả, mà ký cái gì kia, không lẽ hai người này quen nhau, nhưng chú nó vừa mới từ nước ngoài về mà, làm sao có chuyện vô lý như thế được, nếu thế thì nó phải biết chứ. Bao nhiêu câu hỏi diễn ra trong đầu nó, nó không biết rằng hai địch thủ đang nhìn nhau đầy thách thức.

_ Tôi đã bảo là tôi không ký.

_ Nếu thế thì cô không sợ tôi tìm đến nhà cô sao. Hắn đe dọa.

_ Vậy thì mời, tôi nghĩ kỹ rồi thà chết trong tay cha mẹ tôi, còn hơn chết trong tay anh.

_ Hả….!!! cả hắn và nhỏ Loan đều đồng thanh la lên.

Nhỏ Loan la lên vì không hiểu, còn anh la lên vì bị sốc, cô ta nói cái gì nhỉ thế nhỉ, anh có muốn giết cô ta đâu.

_ Mày nói cái gì thế, mà mày với chú tao có chuyện gì sao mà phải ký giấy tờ ..??

_ Sao mày không đi hỏi ông chú thân yêu của mày ý ? Hồng bực mình bảo nhỏ Loan.

_ Chú à, xảy ra chuyện gì thế ??

_ Cô ta là bạn cháu mà, cháu nên hỏi cô ta, chú không biết ??

_ Đến điên đầu với hai người mất, bộ muốn người ta chết vì tò mò lắm hả… ??

Loan tức quá, khi không cô trở thành cái quay cho hai người, nếu mà hỏi tới hỏi lui nữa, chắc không còn gì cái cổ của cô. Thôi mặc hai người khùng này, mình phải vọt vô nhà cho lẹ, cứ để mặc họ cãi cọ với nhau.

_ Con nhỏ kia, mày có đứng lại không thì bảo ??

_ Tao đứng lại thì có giúp gì được đâu, thôi chuyện của hai người tự giải quyết đi nhé, he he Chào !!

Nói một hồi, Loan đang định vọt thì bị con Hồng nó nắm áo kéo lại, nó không dám giằng ra sợ rách áo.

_ Buông tao ra con khùng này, mày đang làm gì thế, rách áo người ta bây giờ …??

Nhìn thấy hai con nhỏ giằng co mãi, anh phải lắc đầu chịu thua, đến là bó tay cho hai đứa này, từ lâu anh đã biết tính lý lắc của con nhỏ Loan, bây giờ anh lại biết thêm bạn của nó nữa, anh lẩm bẩm, đúng là bạn thân có khác.

_ Mày cho tao vay tiền..??

_ Cái gì…??

_ Tao đang cần gấp, mà mày có cần hét lên như thế không hả..??

_ Bao nhiêu…??

_ 10 triệu…??

_Cái gì…??

_ Con điên này, mày có cần hét hoài như thế không ??

_ Mày làm gì mà cần gấp thế..??

_ Trả nợ…

_ Mà mày nợ ai…??

_ Ông chú yêu quý của mày…??

_ Cái gì..??

_ …. Hồng quá mệt để mà trả lời nó.

Quay sang hỏi chú Tuấn của nó:

_ Hồng nợ chú tiền gì thế ??

Chỉ chiếc xe yêu quý của mình, anh bảo:

_ Cháu đã nhìn thấy chưa..??

Lắc lắc vai con bạn nó, nó bảo:

_ Mày sao thế, mày không biết là ông yêu xe hơn cả yêu vợ à, sao mày còn đụng dô.

_ Tao đâu có biết, mà ai bảo hắn phá chiếc xe của ông nội tao.

Bây giờ thì cô cũng hiểu phần nào, chắc là ông chú của cô phá xe của nó nên nó mới tức điên lên chơi lại chứ gì, ôi cô phải làm sao để giải quyết được vấn đề này đây, ngẫm nghĩ một lúc nó quay sang bảo ông chú:

_ Thôi chú ạ, tha cho nó đi, còn số tiền ấy thì chú tính vào cháu nhé. Tất nhiên là nó biết không đời nào chú nó dám đòi nó cả.

Nhìn mặt của nhỏ Hồng lúc này, thật tình tiền anh không thiếu, mà anh còn có thừa nữa là khác, nhưng trên đời này chưa có người nào dám trêu tức anh như thế cả, bây giờ con Loan nó nói thế, anh mà không nhượng bộ thì cũng không yên với nó. Thôi được rồi tạm lui binh ngày hôm nay, nhìn Hồng một cái anh như thầm bảo:

_ Cô bắt đầu gặp rắc dối rồi đấy.
 

1-6

Thanh Niên Xóm
Cái số của nó hôm nay đúng là xui xẻo, thế là đi tong ngày chủ nhật thơ mộng, nói thế thôi, chứ ngoài ăn và ngủ ra nó cũng chẳng muốn làm gì khác.
Quá bực mình, nó quên mất tiêu là hỏi con nhỏ Loan bảo nó tới đây để làm gì, mặc cho nó kéo lên phòng, đi qua một rừng người của buổi tiệc, nhưng nó không còn sức để mà chào hỏi nữa.

Bây giờ cái nó cần là nước, nó phải uống để hạ hỏa nếu không thì nó sẽ tự thiêu cháy mình mất, uống hai cốc nước xong nó quay lại nhìn con bạn thân đang nhìn nó cười toe toét, bực mình quá đỗi nó lấy tay cốc cho con nhỏ hai cái, càng nghĩ nó càng điên lên, cũng tại con nhỏ này mà nó gặp toàn chuyện không hay, lúc nãy nhìn vẻ mặt của anh ta khi lướt qua nó để vào nhà, nó tức là không thể đấm cho anh ta vài quả.

_ Cái con Loan kia, mày có biết là vì mày mà tao ra nông nỗi này không ?

_ He he tao xin lỗi.

Sao lúc nào nó cũng cưởi được nhỉ, cái con nhỏ này thật là…

_ Mày và chú Tuấn của tao hợp nhau lắm, rất xứng đôi.

_ Mày vừa nói cái gì. Tai nó lùng bùng khi nghe con nhỏ Loan nói.

_ Chú tao vừa đẹp trai, lại vừa có tài và tao muốn mình sống chung một nhà.

Lạy chúa, con bạn nó có bị điên không, Nó lấy tay sờ trán nhỏ Loan.

_ Mày làm gì thế??

_ Tao kiểm tra xem mày có bị bệnh không, mày định hại chết bạn đấy hả, khi không mày lại gán tao cho tên ác quỷ đấy.

Nhắc đến hắn nó lại nhớ đến cái xe, chỉ ghĩ đến lúc về nhà vừa không có xe, vừa mất tiêu luôn vật kỷ niệm, thế là nó lại điên lên, con Loan thấy vậy định đánh bài chuồn, nhưng nó đã nhanh tay hơn.

_ Hôm nay tao phải cho mày biết??

Cầm cái gối hai đứa bắt đầu trận chiến, vật lộn với nhau chán, nó cũng đã bớt giận nên hỏi:

_ Tao quên hỏi, mày gọi tao tới đây làm gì?

_ Hôm nay chú Tuấn của tao về nước, nên gia đình tao tổ chức tiệc, tao mời mày đến cho vui.

_ Vui cái con khỉ, tao chỉ muốn về ngay, mày thích thì đi mà đón tên chú xấu xa của mày, còn tao chuồn đây.

_ Mày nể mặt bạn bè chút đi, tí nữa tao nhờ chú ấy chở mày về.

_ Cái gì….!!!

Nó đang hét lên thất thanh thì có tiếng của bác Thảo, mẹ Loan:

_ Hai đứa, xong chưa, xuống đây mẹ bảo…!!!

_ Dạ !!!. Hai đứa đồng thanh đáp.

Vứa bước chân xuống cầu thang, nhìn cái không khí tiệc tùng này nó đã thấy ngán, nó mà biết hôm nay nhà con Thảo có tiệc thì nó thà ngủ ở nhà sướng hơn, nó mà biết….

_ Chào cháu, cháu là bạn của Loan hả ? Một bà khoảng 45 tuổi hỏi nó.

_ Dạ, chào bác, cháu là Hồng bạn của Loan.

_ Bác là cô của Loan, hôm nay bác mới về nước, mà bác nghe nói hai đứa cùng thi vào trưởng Kinh tế.

_ Dạ vâng, nhưng mà cháu có ý định học thêm trường Y Dược.

_ Giỏi quá, mà hai đứa không dịnh du học sao ??

_ Dạ cháu nghĩ tạm thời như vậy đã rồi tính sau.

Mỉm cười chào cô của Loan, nó muốn tìm xem con nhỏ Loan ở đâu, thì nhìn thấy nó đang xoay vòng bên mấy tên công tử nhà giàu, nó ngán quá, bụng nó đang xôi lên cũng phải từ sáng tới giờ nó chưa có gì vào bụng, lấy đĩa trái cây và một ly nước nó bưng ra sau vườn, nó muốn được yên tĩnh thưởng thức một mình.
 

iLoVeU

Moderator
Nhìn quanh không thấy con nhỏ đó đâu, anh nghĩ chắc là nó trốn rồi, được anh phải tìm con bé Loan hỏi nó xem con bé kia ở đâu.

Loay hoay một hồi anh mới tìm thấy nó ở gian bếp, đúng là con cháu anh có khác, lúc nào nó cũng tươi cười được, mà cái bọn kia vây quanh nó làm gì thế nhỉ, tò mò anh bước lại gần thì ôi trời ơi.

_ Loan cháu bị sao vậy.

_ Cháu không sao….Nó lè nhè trả lời anh.

Nhìn thấy chai rượu trên bàn, anh lắc đầu con bé này rõ thật, đã không biết uống rượu mà còn làm tàng. Anh quát cái bọn bợm nhậu:

_ Tránh ra dùm.

Xốc vai nó đứng dậy, anh bảo:

_ Bố mẹ cháu mà nhìn thấy tình trạng này thì….

Anh lắc đầu không dám nghĩ tiếp nữa, bế được con cháu lên phòng anh đã mệt phờ, hai đứa điên khùng này nó xoay anh kinh quá, con cháu thì đã làm cho anh thất điên bát đảo lên rồi còn con bạn thân của nó thì anh không biết dùng từ gì để diễn tả nữa.

Thằng bạn của anh thế nào nó cũng cười anh thối mũi khi biết anh bị một con nhỏ chơi xỏ, anh phải tìm lại được con nhỏ đó, mà nó trốn đi đâu rồi nhỉ, lúc nãy anh vẫn còn nhìn thấy nó ở đây mà, anh chỉ quay ra tiếp vài vị khách là đã không thấy nó đâu nữa.

Bức bối với cái không khí tiệc tùng này anh đi ra vườn để hít thở, dù sao trời cũng đã gần tối, nên trong nhà đã bật đèn sáng trưng, anh thấy dưới gốc cây bách có một người đang nằm ngủ. Tiến lại gần vì tò mò, anh nhìn kỹ thì …

Anh không tin vào mắt mình nữa, thế này mà cô ta cũng có thể ngủ được, sao hai con bé này giống nhau thế không biết, một đứa thì ngủ vì say rượu, còn con nhỏ này…Thấy cốc nước và đĩa trái cây còn dở bên cạnh, anh nghĩ chắc là cô ta vừa ăn xong, hay thật cô ta gay hấn với mình chán, bây giờ cô ta lăn ra ngủ, mà ngủ ở đâu không ngủ lại chui vô vườn.

Thấy cô mỉm cười, anh tự hỏi không biết trong mơ cô ta thấy gì mà có thể cười tươi như vậy, tại sao cô ta không mơ thấy ác mộng nhỉ, dám đánh và quát mình như thế mà cô ta có thể ăn ngon ngủ kỹ như thế này thì đúng là ….mà tại sao mình phải ngồi đây canh cho cô ta ngủ, ôi điên cái đầu quá.

_ Này, dậy đi….!!!

_ Tôi bảo cô dậy đi, có nghe không hả…??? Anh nghĩ mình phải quát lên thì may ra cô ta mới tỉnh.

_ Bố, cho con ngủ thêm lúc nữa, đã sáng đâu.

Anh bật cười, cái con nhỏ này, tưởng đây là nhà hay sao, mà chắc là cô ta hay nướng lắm.

_ Ai là bố cô hả, dậy mau…..!!!!. Lần này thì anh quát thật to.

_ Vâng, con dậy ngay.

Ngồi bật dậy, cô mở to mắt cứ tưởng là bố mình, thì hóa ra là tên xấu xa, cô nhìn quanh để xác định lại thì….

_ Còn nhìn cái gì nữa, còn không mau dậy mà đi về đi..!!

_ Anh làm gì ở đây..??

_ Còn làm gì nữa, tất nhiên là xem cô ngủ rồi.

_ Hả…!!!

Nó xửng sốt nhìn anh, cái gì, nó quay lại nhìn mình xem có bị làm sao không.

Nhìn thấy hành động của nó. Anh ôm bụng cười lên sặc xụa.

_ Ha ha ha ha….!!!

_ Cô tưởng cô là ai hả, mà có cho không tôi cũng không thèm..!!

Nhìn vào mặt hắn nó tức lắm, nó chỉ muốn cho hắn gãy xương nằm luôn một chỗ thôi, nhưng mà hình như trời cũng đã tối rồi, thôi chết, nó còn phải về nữa.

Bật dậy, nó vớ lấy cái đĩa và cốc nước, nó chạy thật nhanh vào nhà.

_ Này, chờ tôi đã…!!. Hắn quát lên.

Quay phắt lại, nó hỏi:

_ Anh còn muốn gì nữa..???

_ Đưa điện thoại của cô cho tôi…!!

_ Tại sao tôi phải đưa nó cho anh..???

Anh giật lấy tay nó lôi lại, làm cho nó ngã nhào vào lòng anh, mặt anh kề sát mặt nó, lúc này nó đã sợ đến đứng tim, nó lắp bắp hỏi:

_ Anh…anh.. anh muốn gì…?

_ Đưa điện thoại cho tôi.

Nó định cãi bướng và cố đẩy anh ra nhưng anh nhìn nó bảo:

_ Nếu cô không đưa, thì tôi sẽ phải dùng đến hành động cưỡng ép, mà lúc đó nếu có động tay động chân thì cô đừng có trách.

Lấy tay ôm mình, nó rút điện thoại ra.

_ Đây, đồ tồi…!!! Nó tức quá hét lên.

Hắn chụp ảnh nó lưu lại, cùng với số điện thoại của nó, trả lại nó điện thoại hắn bảo:

_ Tôi đã cho cô số của tôi, đừng có dại mà xóa nó đi, nghe chưa …!!! Hắn nhìn nó đầy đe dọa, lúc nào có việc cần thì tôi gọi cho cô. Bây giờ thì cô đi được rồi.

Nó cầm cái điện thoại của mình đi về mà như người mộng du, nó không thể tin được chuyện gì đang xảy ra với nó nữa, nó một con bé không biết sợ trời, sợ đất là gì mà nay nó lâm vào hoàn cảnh này.
Vừa đi nó vừa nguyền rủa, đồ chết tiệt kia tôi mong cho anh bị thủng lốp xe hay ốm luôn một tuần.
 

1-6

Thanh Niên Xóm
Đang mơ mơ màng màng thì….

_ Bốp….!!!

Nó bị một cái gối bay thẳng vào mặt, mắt nhắm mắt mở nó tỉnh dậy, nó biết tác phẩm này là của ai, ngoài cái thằng anh trời đánh của nó ra thì không còn ai vào đây nữa.
Mắt nhìn anh Khoa của nó đứng ở cửa phòng đầy thỏa mãn, nó tức quá bảo:

_ Anh làm cái quái gì thế hả, gọi người ta dậy không thể nhẹ nhàng hơn được sao..??

_ Mày ấy à, chỉ có dùng cách đó thì may ra mới gọi được con heo ngủ như mày.

_ Anh…..!!! Nó tức quá bật dậy.

_Anh chết với em…!!!

Nó đuổi theo anh Khoa, định cho anh nó một trận nhưng mà anh ấy đã nhanh chân chạy xuống lầu, nó lầm bầm tức tối, hừm mới sáng sớm lại bị đánh rồi, em mà bắt được thì anh chết với em.

Vào phòng vệ sinh, đánh răng, rửa mặt xong thì có tiếng mẹ nó gọi:

_ Hồng, xong chưa con, xuống ăn sáng rồi còn đi học…!!!

_ Dạ, con biết rồi..!!!

Xuống đến gian bếp nó đã nhìn thấy bố mẹ và anh trai nó đã ngồi sẵn trên bàn.

_Thế nào con gái, hôm qua ở nhà bạn chơi vui chứ..?? Tiếng của bố nó.

_ Dạ, vui lắm bố ạ, vui đến nỗi con tức chết…!!!

_ Sao thế…!! Ông nhìn nó bật cười hỏi, vì ông còn lạ gì tính của con gái ông nữa, nó là con bé chúa gây chuyện.

_ Tại vì….Nó đang định kể chuyện hôm qua cho bố nó nghe, nhưng mà không được nếu mà lộ ra thì nó không tưởng tượng nổi hậu quả nữa. Thôi thì im lặng là tốt nhất.

_ Dạ không có gì, chỉ là chuyện bình thường giữa con và nhỏ Loan thôi..!!

_ Chiếc xe của ông con đâu, tối hôm qua mẹ không thấy con đi nó về…???

_ Dạ….!!

Nó nhìn mẹ nó lấm lét, mẹ nó mà biết bây giờ nó chỉ còn lại cục sắt vụn, chắc là bà sẽ đau tim mất, phải làm sao bây giờ, cái đầu của nó đang vận dụng hết khả năng thì…..
Reng reng reng…..
Nó chụp ngay lấy cơ hội, chạy đến nghe máy.

_ A lô, dạ xin cho hỏi ai đấy ạ…???

_ Tao đây, con khỉ..??. Tiếng của nhỏ Loan.

_ Có chuyện gì…??

_ Hôm nay mày có đi học thêm không..??

_ Có, mà sao…??

_ Con kia, mày phải trả lời tao cộc lốc thế hả…??

_ Ử, rồi sao…??

_ Mày, bị sao thế…??

Nghĩ đến hôm qua, mình bị tên chú Tuấn đáng ghét của nó hại cho thê thảm đến nỗi không có xe để về, định nhờ nó rước thì đã thấy nó say rượu ngủ như chết, hôm nay nó gọi điện cho mình mà lại tỉnh bơ như chẳng có chuyện gì xảy ra, bảo nó không điên sao được…

_ Tao xin lỗi chuyện hôm qua.

_ ……………..

_ Thôi mà, tí nữa tao tới đón mày đi học.

_ Nhanh lên con khỉ, tao chờ..!!

Nó dập máy đánh cạch một cái, con kia hôm nay thì mày tiêu với tao, nghĩ lại bây giờ nó chỉ coi chuyện xảy ra hôm qua như một cơn ác mộng, chắc là nó bị mơ ngủ thôi.

_ Ai gọi điện cho con đấy..??? Bố nó hỏi.

_ Dạ, là con Loan, nó rủ con đi học.

_ Ừ, con ăn nhanh lên, đừng để nó phải chờ.

_ Dạ…!!

May quá nó thở phào nhẹ nhõm, nhưng chuyện cái xe nó phải giải quyết như thế nào, dấu được hôm nay, nhưng không dấu được ngày mai, ngày kia…. Nó sợ toát mồ hôi hột, híc, nó phải làm sao bây giờ, bố mẹ mà biết thì …. nó không dám tưởng tượng ra hậu quả nữa, tất cả cũng chỉ tại cái tên chết tiệt đấy.

_ Đồ xấu xa…!

_ Mày bảo sao..??? Anh Khoa của nó hỏi.

_ Em có nói gì đâu…! Nó lấp liếm.

_ Rõ ràng tao nghe thấy mày bảo cái gì “.. xấu xa”.

_ Thế thì anh là đồ xấu xa, thỏa mãn chưa..???

Khoa định quay sang cốc vào đầu cô em anh một cái thì con nhỏ đã vọt lẹ mất, anh lầm bầm bảo:

_ Chiều tao về thì mày chết với tao..!

Hai ông bà nhìn hai đứa con của mình, lắc đầu bảo:

_ Hai đứa chúng mày như trẻ con ấy, mày thì đã 29 tuổi rồi, còn cái Hồng thì cũng đã 17, thế mà lúc nào cũng cãi nhau rồi lại đánh nhau, bố mẹ đúng là bó tay.

_ Đánh nhau, cãi nhau thì thương nhau nhiều có sao đâu mà bố mẹ phải lo..??

_ Lại còn cãi bướng nữa. Bà Hoa lắc đầu thở dài.

Kết thúc bữa ăn sáng, ông Hùng và anh Khoa đến công ty, Hồng đợi nhỏ Loan đến đón đi học, chỉ còn lại bà Hoa ở nhà.
 

iLoVeU

Moderator
Đang đèo con Hồng phía sau, thấy nó từ lúc lên xe tới giờ im lặng mãi không nói gì, chắc là nó đang giận mình, nghĩ cũng phải, ai bảo mình lăn ra ngủ như thế chứ.
Đáng lẽ mình phải chở nó về, nhưng mà cũng chỉ tại rượu cả, đến bây giờ đầu của mình vẫn còn đau.

_ Này mày nói gì đi chứ..!!

_ Tao chẳng có gì cần nói với mày cả..!!

_ Tao đã xin lỗi mày rồi mà..!!

Lấy tay đánh vào sau lưng nhỏ Loan, Hồng bảo:

_ Cho mày chết…!

_ Á đau…!!

Hai đứa vừa đi vừa cãi lộn cũng hết đoạn đường tới trường, dắt xe vào lán thì gặp thằng Huy nó hỏi:

_ Hai bà đi học sớm thế..!!

_ Ừ, mà ông cũng có khác gì đâu. Hồng trả lời.

Quay sang thấy mặt của con Loan nó đỏ, Hồng biết con Loan nó thích thằng Huy lâu rồi, mà tại sao nó không nói cho Huy biết nhỉ, để hôm nào hỏi nó xem nó có cần giúp gì không ?
Học xong bốn tiết, hai đứa chúng nó đã mệt lả, toàn là những môn khó nuốt.
Cái nóng mùa hè thật bức bối, con Loan lấy tay huých nhỏ Hồng bảo:

_ Này, tí nữa về, đến nhà tao nhá…!!

_........ !!

_ Con kia, mày bị câm hả..??

_ Cám ơn, cho con xin, đến nhà bà mà xảy ra chuyện hôm qua nữa, chắc con chết.

Nó há hốc mồm nhìn con Hồng, nhưng rồi nó lại cười bảo:

_ Con ngoan, hôm nay bà đảm bảo không có chuyện gì xảy ra đâu.

_ Mày bảo cái gì..??

Le lưỡi con Loan chạy trước, con Hồng chạy sau, tiếng cười của chúng nó vọng khắp sân trường, mấy đứa bạn trong lớp nhìn chúng nó bảo:

_ Nhìn hai đứa nó kìa, đã mệt thế mà lúc nào chúng nó cũng đùa được.

_ Thôi kệ chúng nó đi, mà chúng ta cũng không còn học với nhau nhiều nữa, sắp mỗi đứa một nơi rồi.

_ Ừ, cũng hơi buồn nhỉ, nhưng mà lo gì, lớp chúng ta sẽ thường xuyên họp mặt, lúc ấy sẽ gặp lại nhau thôi.

_ Mày nói cũng phải.

Phải lôi kéo nài nỉ mãi, con Hồng mới chịu đến nhà nó chơi, hai đứa cần phải giải quyết một đống bài tập. Vừa ăn trái cây mà bà Thảo, mẹ Loan mang lên, nó hỏi:

_ Hồng, mày không thay đổi nguyện vọng chứ..??

_ Ừ, thế còn mày..??

_ Tao cũng vậy, nhưng mà bố mẹ tao muốn tao ra nước ngoài du học, máy tính sao..??

_ Cái đó tao cũng không biết nữa, nhưng tao vẫn thích học trong nước hơn.

_ Tao không muốn xa mày, thôi thì để tao bàn lại với bố mẹ tao đã.

_ Ừ, mà mày đã làm hết bài chưa..??

_ Cũng đã gần xong rồi, hy vọng là cả hai đứa mình đều đậu.

_ Tao cũng mong vậy.

Tò mò nhìn con Loan một lúc Hồng hỏi:

_ Mày thích Huy à..?/

_ Ai bảo mày thế..??

_ Thôi đi cô nương, không thích người ta mà lần nào gặp cũng đỏ mặt.

_ Ha ha ha…..!!! Nó phá lên cười sằng xặc.

Hồng nhìn nó không hiểu gì cả, lẽ nào không phải thế.

_ Mày có thôi đi không hả..??

Lấy tay quẹt nước mắt vì cười, nó bảo:

_ Chẳng là tao nhớ lần trước bị ngã được hắn ôm vậy thôi.

_ Hả….!!

_ Ha ha ha…..!! Lần này thì con Hồng nó phá ra cười.

_ Mày bị sao thế..??

_ Anh hùng cứu mỹ nhân, như thế thì đẹp đôi quá rồi còn gì, thôi mày đừng làm bộ nữa đã cảm người ta rồi thì nói đại đi..??

_ Con kia…??

Nó tức quá mà, nó muốn cho con Hồng một trận, nên hai đứa chúng nó đuổi nhau khắp phòng, bà Thảo lên thấy vậy thì mỉm cười hỏi:

_Thế nào hai con, có chuyện gì mà vui thế.

_ Dạ, con Hồng nó bắt nạt con.

_ Bác không tin nó chứ, cháu bị nó bắt nạt thì có.

Bà bật cười bảo:

_ Hai cái đứa này…!!

Ba người đang nói chuyện với nhau thì có tiếng chuông cổng, Hồng bảo:

_ Hai người cứ nói chuyện đi, để cháu ra mở cổng cho.

Nói xong cô chạy vọt ra cửa, không quên cầm theo chiếc chìa khóa.
 

1-6

Thanh Niên Xóm
Nghe thấy tiếng còi xe bấm inh ỏi, nó vội hét lên:

_ Làm ơn đợi cho một chút…!!

Vừa chạy nó vừa nghĩ, không biết ai mà bất lịch sự thế nhỉ, đã bảo là chờ một chút rồi mà còn….

_ Đây, mời vào….!!!

Đập vào tước mắt nó là một chiếc xe hơi màu đen bóng, đang lù lù đậu trước cổng, nhìn thấy người ngồi sau tay lái, nó cảm thấy cuộc đời hôm nay của nó toàn màu đen.
Không thèm bảo hắn thế nào, nó mở rộng cánh cổng, ý bảo hắn là “Anh còn không mau vào đi”.

_ Cô có phải là con rùa không hả…??

_ ......!!!

_ Cô bị điếc hay sao, mà tôi nói cô không trả lời…!!

Nó tự bảo là phải hạ hỏa xuống, nhưng mà cái tên này hình như không hiểu thì phải, được lắm muốn cãi nhau với bồn cô nương đây thì ….

_ Tôi nói cho anh biết, anh có hiều phép lịch sự tối thiểu không hả, đến nhà người ta mà bấm còi inh ỏi như thế, anh nên đi học lại đi.

_ Cô cô….!! Anh tức nghẹn họng, không nói được gì nữa.

Còn nó thỉ hả hê lắm vì nó đã trị được cho anh một trận, ai bảo anh ta kiếm chuyện với nó làm chi.
Con nhỏ này, sao mỗi lần gặp anh là nó lại gây sự với anh thế nhỉ, mà cô ta cãi cũng tài lắm, lắc đầu anh nghĩ không biết thằng điên nào mới yêu nổi cô ta.
Nó thấy hắn im lặng nhìn mình, nó nghĩ thôi thì mặc hắn, mình vào, ở đây thêm phút nữa chắc là mình phải đi nhà thương điên mất.

_ Đứng lại…!!

_ Có chuyện gì…!!

_ Cô ăn nói với người lớn thế hả…??

_ Ha ha ha…..!!!! Nó nhìn anh cười như điên.

Anh tức quá bảo nó.

_ Cô cười cái gì thế hả..??

Cười đã rồi, nó bảo anh:

_ Anh có thấy người lớn đi gây chuyện với trẻ con bao giờ không…??

Đúng là anh không thể nào cãi lại được với con nhỏ này.

_ Cô cô… !!!

Bây giờ không phải nó là người bỏ đi trước mà là anh, cô nhìn theo hắn thích thú bảo:

_ Cho đáng đời, từ sau thì đừng có gây sự với tôi.

Nhưng nó đâu có biết được rằng, cái hình phạt khủng khiếp mà anh đang toan tính trong đầu giành cho nó.

Tại phòng khách, bà Thảo đang ngồi nói chuyện với Tuấn.

_ Chào chị..!! Tuấn chào bà Thảo.

_ Chào em, thế nào đã quen được với không khí ở đây chưa..??

_ Dạ, em vẫn không thể nào quen được với thời gian và khí hậu ở đây, nó khác bên kia quá.

_ Cũng phải, nhưng rồi em sẽ quen thôi, mà em định ở đây lâu không.?

_ Em cũng chưa biết nữa, công ty còn rất nhiều việc nên khi nào xong em mới về được.

_ Tuấn này, năm nay em đã 30 tuổi rồi, cũng nên tính tới chuyện lập gia đình dần đi, em không biết là bố mẹ mong em lắm.

Anh mỉm cười bảo bà chị:

_ Cái đó thì từ từ thôi chị ạ, vả lại em không muốn bị đeo gông sớm.

Ngắm nhìn thằng em bên nhà chồng, bà Thảo phải công nhận một điều nó rất đẹp trai, một vẻ đẹp đầy nam tính, cộng với cái đầu kinh doanh giỏi và giọng nói như cuốn hút người đối diện, người như thế này chắc là phải có nhiều cô bám theo.
Nhưng nghĩ cũng lạ tại sao nó không bao giờ giới thiệu bạn gái của nó cho mình biết, hay là nó vẫn chưa có, không thể nào, mình phải hỏi nó mới được:

_ Em làm thế không sợ bạn gái em phiền lòng hả..??

_ Dạ…!!

Bà nhận ra trong mắt anh thoáng buồn, mặt anh không còn được vui nữa, không biết đã có chuyện gì xảy ra, để xua tan cái không khí u ám này, bà nói:

_ Ở lại đây ăn cơm với chị nhé, anh Toàn thì đi suốt ngày, có khi đến khuya mới về, chỉ còn lại chị với con nhỏ Loan và bạn của nó ở nhà thôi nên hơi buồn.

Nghe nhắc đến con nhỏ đó là anh lại tức điên lên, mà sao trên đời này lại có một người con gái như cô ta nhỉ.

_ Vâng, vậy thì phiền chị…!!

Bà tươi cười nhìn Tuấn bảo:

_Em nói cái gì thế, để chị lên gọi hai đứa kia xuống, chắc chúng nó cũng đói rồi, nghĩ cũng tội xắp đến ngày thi nên chúng nó phải bù đầu vào học.

Gõ cửa mãi mà không thấy đứa nào trả lời, cầm tay nắm cửa bà Thảo bước vào phòng thì thấy hai đứa kia đã lăn ra ngủ từ lúc nào rồi. Bà lắc đầu, đúng là trẻ con, thôi thì để cho chúng nó ngủ, học nhiều quá chắc chúng cũng mệt.
Khẽ khép cửa lại bà bước xuống lầu, thấy Tuấn đang đọc báo. Bà bảo anh:

_ Chúng nó ngủ rồi, thôi hai chị em mình ăn cơm trước đi.

Bữa ăn kết thúc nhanh chóng, vì anh vẫn chưa quen với thức ăn ở Việt Nam nên anh chỉ ăn lấy lệ. Bà Thảo biết thế nên bảo:

_ Em ăn tạm nhé, tại chị không biết làm món ăn Tây.

_ Có sao đâu, mà em thấy cũng ngon lắm.

Anh cơm xong, bà thảo bưng nước và hoa quả lên bảo anh ăn nhưng anh từ chối:

_ Chị thông cảm, em vừa ăn no nên không thể chứa được nữa.

Nhìn anh một lúc bà bảo:

_ Chiều em dọn đồ về đây đi…!!

_ Em sống ở khách sạn cũng được mà.

_ Chị đã xắp xếp cho em một phòng ở đây rồi, cả một căn biệt thự lớn như thế này chẳng lẽ không đủ chỗ cho em.

_ Nhưng mà….!!

_ Em định phụ lòng của anh chị sao, bố mẹ cũng muốn anh chị chăm sóc cho em mà, thôi đừng nói nhiều nữa, cứ thế mà làm đi.

Biết phản đối cũng vô hiệu nên anh đành gật đầu bảo:

_Vâng, chiều em mang đồ qua.
 

iLoVeU

Moderator
Ngồi một mình trong thư viện, hôm nay nó cần mượn mấy cuốn sách về đọc, chả gì thì tuần sau cũng thi đại học rồi, mà nó lại thi những hai khối, nó vừa muốn theo nghề cha nó, vừa muốn theo nguyện vọng của nó nên nó chọn cả hai.

Con Loan đi đâu từ sáng tới giờ mà không gặp, làm bạn với nhau từ nhỏ, chúng nó quá hiểu nhau nhưng mà cãi nhau thì không biết bao nhiêu lần mà tính, thôi thì mặc kệ nó vậy mình cần phải nhồi nốt khối kiến thức này cho xong.

Lang thang ngoài vỉa hè, nó muốn đi dạo một chút trước khi về nhà, từ khi mất chiếc xe đạp, nó đã phải quốc bộ như thế này, bố nó đã mua cho nó một chiếc xe máy nhưng nó vẫn nhớ những ngày tháng phải gò lưng lên đạp mà vẫn vui.

Nó nhớ ông nó, người mà nó thương yêu nhất đã mất vào mùa hoa này, đúng rồi nó phải ra thăm mộ ông, đã lâu rồi bận học nên nó không có thời gian làm việc đó nữa.

Dù đã đến đây nhiều lần, nhưng cái không khí âm u của nghĩa trang này khiến cho nó cảm thấy rờn rợn, nó vốn là một đứa nhát gan, nó không biết là trên đời này có ma hay không nhưng nó vẫn cứ sợ, nhớ cái lần hồi nhỏ bị anh nó dọa nó đã hét toáng lên và ngất xỉu, bây giờ nó đã trở thành nỗi ám ảnh của nó. Cũng may nó nghĩ vì bây giờ là ban ngày, nếu mà là ban đêm thì có cho vàng nó cũng không dám đi.

_ Cháu hôm nay lại đến thăm mộ ông à. Tiếng của bác quản từ.

_ Dạ vâng, thôi chào bác nhé, cháu ra đây một chút.

_ Ừ, cháu đi đi.

Bác còn bận việc quét dọn mấy chỗ khác, bỏ nó lại một mình, tìm một hồi nó cũng tới được mộ của ông. Đặt bó hoa và một ít trái cây xuống, nó nhìn tấm hình trên bia mộ, nó thì thầm:

_ Ông ơi hôm nay cháu đến thăm ông đây, cháu xin lỗi vì không giữ lại được kỷ vật mà ông tặng cháu nhân ngày sinh nhật, nhưng mà cháu sẽ luôn nhớ ông.

Nó sụt sịt khóc, nhổ mấy gọng cỏ và quét mấy cái lá khô, nhìn bia mộ ông lần cuối nó quay ra đi về.

Tâm trạng không được vui, nó đón một chuyến xe buýt, cái xe này hôm nay sao đông thế, khó khăn lắm nó mới chọn cho mình được một chỗ đứng, đang đi thì chiếc xe phanh gấp làm cho nó đổ nhào vào lòng một tên nhóc.

_ Xin lỗi. Nó lí nhí nói.

_ Không sao. Hắn bảo.

Nó cũng không thèm nhìn hắn nữa, nó cố đứng cho vững thì hắn bảo nó:

_ Cô lại đây mà ngồi. Hắn đứng lên nhường chỗ cho nó.

_ Không cần đâu, tôi xuống ngay đây thôi, vậy anh ngồi đi.

Nó cảm ơn lòng tốt của anh ta, nhưng mà hôm nay nó không có tâm trạng để nói.
Hắn lắc đầu nhìn nó, chắc hắn nghĩ “ Con nhỏ này chảnh nhỉ”. Đến trạm nó xuống xe, nó đi được một đoạn thì nó thấy có ai đó đang theo sau nó, nó quay lại nhìn thì ra là tên trên xe buýt.

_ Này anh, anh theo tôi làm gì..!!

_ Tiện đường thôi.

Nó không thèm bảo hắn thế nào nữa, nó đi tiếp, nhưng mà sắp đến nhà nó rồi, sao anh ta còn theo nó.

_ Ồ, thì ra nhà cô ở đây hả..??

_ …… ???

Không thấy nó trả lời, hắn rút tờ giấy ra ghi số và địa chỉ nhà nó, đồng thời hắn hỏi:

_ Cô tên gì..??

_ …. ??

Hắn nhìn nó một lúc rồi cười, hắn bấm chuông cửa nhà nó, đến lúc này thì nó phải hét lên:

_ Anh làm cái gì thế…??

_ Vậy mà tôi tưởng là cô tạm thời không nói được…??

Nó tức tối nhìn anh ta, nó chưa bao giờ gặp anh ta và tại sao anh ta lại muốn kiếm chuyện với nó.

_ Cô tên gì…??

_ Tại sao tôi phải cho anh biết…??

Giật mấy quyển sách trên tay nó, anh ta bảo:

_Thu Hồng à, cái tên đẹp đấy.

Nó nhìn tên con trai trước mặt mình mà muốn điên lên, tại sao chứ, hắn hỏi tên của nó để làm gì, và hắn ghi điện chỉ nhà nó để làm gì, và hơn nữa là nó có nợ nần gì anh ta đâu. Bao nhiêu câu hỏi diễn ra trong đầu nó.

_ Này anh kia, anh làm thế là có ý gì.

_ Vì tôi thích…!!

_ Hả…??

Nó không tin vào tai mình nữa.

_ Anh rảnh thì kiếm người khác mà đùa, tôi không phải là trò chơi của anh.

_ Tên tôi là Quân.

_ Tôi không cần biết.

Hắn cười nhìn nó bảo:

_ Chúng ta làm bạn của nhau nhé.

_ Hả…!!

_ Không cần phải ngạc nhiên thế đâu…!!

_ Nhưng tôi không muốn làm bạn với anh.

Còn đang đôi co với hắn thì có tiếng mở cổng, mẹ nó nhìn nó hỏi:

_ Ai đấy hả con..??

Nó chưa kịp trả lời thì…

_ Dạ, cháu chào bác, cháu là Quân bạn của Hồng đây.

_ Anh…!!

_ Này, sao con bất lịch sự thế, đã mời bạn đến chơi thì phải vào nhà chứ..!!

_ Nhưng….!!

Chưa để cho nó nói hết thì anh ta tươi cười bảo mẹ của nó:

_ Dạ, thôi để lần khác cháu tới, bây giờ cháu có việc bận rồi.

_ Chào Hồng nhé, hẹn gặp lại.

Hắn quay đi mà không quên nháy mắt với nó một cái.

_ Còn không vào nhà đi, người ta đã đi rồi, cố nhìn theo làm gì nữa, mà anh chàng này là bạn trai của con hả, nhìn cũng được đấy, vừa đẹp trai, lại có vẻ tốt bụng và ăn nói có duyên, mà con quen anh ta trong trường hợp nào, gia đình nó ra làm sao…??
 

1-6

Thanh Niên Xóm
Mẹ nó đặt ra cho nó một lô lốc câu hỏi, nó không biết là mẹ nó có cần thở không.

_ Con không biết và chưa bao giờ gặp anh ta cả…!. Nó hậm hực nói.

Thấy thái độ của nó, bà Hoa cười:

_ Thôi mẹ biết rồi, chắc là hai đứa giận nhau chứ gì, tình yêu mà ai chẳng thế…??

Nhìn ánh mắt long lanh mà mẹ nó nhìn nó chứa đầy hy vọng, chắc bà nghĩ “cuối cùng nó cũng có người yêu”.

Nó cảm thấy mình đúng là một con hề, tức quá nó bảo:

_ Con không quen anh ta thật mà…!!. Nó cố gắng hét to lên để giải thích.

Nhưng mà bà Hoa thì lại tưởng hai đứa giận nhau, bà nghĩ nó còn non dại, mình là mẹ nó thì mình phải khuyên bảo nó, nghĩ vậy nên bà nói:

_ Mẹ không biết nhiều về nó, nhưng mà con cũng vừa phải thôi, yêu thì phải biết tha thứ chứ, mà tại sao con lại dấu mẹ thế hả, hai đứa yêu nhau được bao lâu rồi…???

Nó còn chưa trả lời kịp thì mẹ nó lại nói tiếp:

_ Mai con gọi nó đến đây, mẹ làm một bữa tiệc nhỏ, tiện thể cũng chúc cho con thi đậu đại học luôn..!!.

_ Con đã nói bao nhiêu lần rồi là con không quen biết hắn…!!!. Nó ức quá sắp khóc đến nơi.

Bà Hoa nhìn nó bực mình nói:

_ Này, mẹ nói cho con biết nhé, con là con gái mẹ thì có thể nhõng nhẽo được, nhưng mà yêu người ta thì nhiều khi phải biết mềm mỏng chứ, con mà cứ thế thì khi tan vỡ lại hối tiếc đấy.

Chưa nói xong bà lại bảo:

_ Mà mẹ thấy nó cũng là người tốt, con nên biết trân trọng, đừng để cho người khác hốt mất..!.

_ Mẹ có biết gì về anh ta đâu mà mẹ bảo anh ta tốt…!!. Cuối cùng thì nó cũng vớt được một câu.

_ Mẹ nhìn người thì không thể sai được..!!.

Thấy điệu bộ tự tin của mẹ nó, vừa tức, vừa buồn cười nó bảo:

_ Nếu anh ta là ác quỷ thì sao, mẹ nỡ lòng nào đem con gái mẹ gán cho hắn à…???

_ Nó mà rước mày đi thì tao mong còn không được nữa là…!. Mẹ nó phũ phàng buông cho nó một câu đầy máu lạnh.

Nó tức muốn trào máu, vụ hiểu lầm này xem ra không nhẹ, bây giờ nó phải làm sao, phải làm sao đây hả trời….!!
Than trời chán, nó nghĩ ông trời ở xa quá không thể giúp gì được cho nó, nó phải tự giúp mình thôi, nhưng mà làm cách nào, xoay đi tính lại nó vạch ra được một kế hoạch:

_ Nếu bây giờ mẹ, hay bố có hỏi thì mình bảo là mình xắp phải thi đại học nên không muốn dính dô, thứ hai là biết đâu mẹ mình lại quên đi thì sao, he he đúng rồi, tại sao đơn giản thế mà mình lại không nghĩ ra nhỉ..!.

Tự an ủi mình xong, nó thấy mình thật thông minh, thế là nó lại cười, nó lại yêu đời.

Nhưng nó đâu biết rằng mẹ của nó đã mong đợi ngày này biết bao, bà lúc nào cũng thấy nó và con Loan dính vào nhau như keo, hai đưa hết quậy rồi phá, bà phải lắc đầu bó tay, nhiều lúc bà ước giá mà nó có một người bạn trai thì nó sẽ trở nên nữ tính hơn, và bà cũng mong mai sau có một chàng dể, không cần nó phải giàu nhưng mà nó phải là con nhà đứng đắn, tử tế và phải có tài.

Tuy bà vừa mới gặp Quân được một lúc, nhưng bà thấy ở cậu ta toát lên những tiêu chuẩn mà bà cần, có khi còn hơn thế nữa, hừm vui thật, cần phải gọi điện báo cho ông nhà biết mới được.
 

iLoVeU

Moderator
Vừa mới đi làm về đến nhà còn chưa kịp cất cái cặp thì ông đã thấy bà vợ của mình, mặt tươi rói nhìn ông cười thật tươi, ông thấy thật lạ, mọi hôm có bao giờ bà vợ mình chào đón mình niềm nở như thế này đâu:

_ Có chuyện gì mà em vui thế. Ông Hùng hỏi bà Hoa.

_ Tất nhiên rồi, em đang vui chuyện của con Hồng.

_ Lạ nhỉ, anh tưởng là em không hài lòng về nó đủ mọi mặt cơ mà, sao tự nhiên lại thay đổi 180 độ thế hả..??

_ Anh tưởng là hôm nào cũng giống như hôm nào hả..!!

Bà bực mình nhìn ông chồng của mình, hừm ông đánh giá tôi thấp quá đấy.

Thấy bà vợ nhìn mình trừng trừng, ông hoảng quá bà mà tức giận thì chỉ có nước chết đói, ông tự nhủ “thôi phải cố nhượng bộ, nhượng bộ”, vặn lại mình một cái, ông cố dặn ra được một nụ cười dễ thương nhất:

_ Thế có chuyện gì hả em..??

_ Tôi tưởng ông không quan tâm…!!

_ Thôi mà cho anh xin lỗi, mà chuyện gì…??

Bà lại cười ngay, bảo ông:

_ Hôm nay thằng người yêu của cái Hồng đưa nó về.

_ Em bảo cái gì….!!! Ông Hùng hét lên.

Nhìn bộ mặt xửng xốt của ông chồng, bà thích thú, bà biết ngay mà, thế nào ông cũng có thái độ này.

_ Thằng đó nó là ai..??

_ Tôi chỉ biết nó tên là Quân, rất đẹp trai, lễ phép, ngoài ra thì tôi không còn biết gì cả.

_ Sao bà không hỏi con Hồng.

_ Ông nhắc đến nó làm gì, tôi có hỏi nó thì nó một mực bảo là không quen, chắc là nó ngại, nhưng mà hình như là hai đứa đang giận nhau.

_ Lạ thật, sao nó có bạn trai mà mình không biết nhỉ.

Nghĩ thế nên ông nói tiếp:

_ Này bà có lộn không nó ngoài học và đến nhà con Loan ra thì tôi thấy nó có đi đâu đâu, làm sao có chuyện vô lý như thế được.

_ Ông vừa phải thôi, chính mắt tôi trông thấy làm sao nhầm được, thằng Quân nó còn chào tôi, khi thằng kia đi rồi, con Hồng còn nhìn theo nó mãi còn gì.

Nghe bà vợ nói một hồi, ông cũng tin là thật, con bé này cũng kín đáo gớm, chuyện này mà nó cũng dấu ông. Quay sang bà vợ ông hỏi:

_ Nó có vào nhà chơi không..??

_ Không, nó có việc bận nên xin phép về ngay, nhưng mà ông yên tâm đi, tôi đã bảo con Hồng mai mời nó tới nhà mình dự tiệc rồi.

_ Bà tính thế cũng phải.

Ông Hùng vừa cất cái cặp và chuẩn bị đi tắm thì Khoa về, anh nhìn thấy bố mẹ mình đang cười vui vẻ với nhau, anh ngạc nhiên hỏi:

_ Hôm nay bố ký được hợp đồng hay sao mà vui thế…??

_ Thế ngoài công việc ra thì bố mày không còn niềm vui nào khác hả..?? Ông nhìn thằng con trai như đang trách móc.

Khoa gãi đầu không hiểu, chuyện gì đang diễn ra thế, sao tự nhiên hôm nay…
Thấy thế bà Hoa không nhịn được cười bảo:

_ Chả là hôm nay người yêu con Hồng nó tới đây..!

_ Cái gì….!!!

Khoa hét còn to hơn cả ông Hùng, bà Hoa thấy thế thì lần này bà không còn chịu nổi nữa, bà cười như chưa bao giờ được cười.

_ Mẹ giỡn con phải không..??

_ Thằng kia, mày tưởng mẹ mày dảnh hả…???.

Bà tức quá quật lại thằng con trai, nhưng mà bà cũng dịu lại ngay, bà nghĩ cũng phải, cái tin này nếu mà bà nghe từ người khác thì cũng hành động như thế thôi.

_ Mà cái thằng điên nào khi không lại yêu con Hồng nhỉ..??

Khoa còn chưa kịp nói hết câu thì….

_ Mày nói gí thế hả, dù gì nó cũng là em của mày nên ăn nói cho cẩn thận..!!.

Mặc dù bị ấm ức, nhưng thấy mẹ mình đang giận nên anh nói khác đi.

_ Dạ, con biết rồi.

Nghe vậy bà hài lòng bảo:

_ Thôi hai người đi tắm đi, tôi gọi con Hồng xuống là mình ăn cơm.
 

1-6

Thanh Niên Xóm
Nghe tiếng mẹ nó gọi, Hồng chạy vội xuống nhà.

_ Vâng, con xuống ngay…!

Nhìn ba người thân đã ngồi đầy đủ ở bàn ăn, nó yên tâm chọn cho mình một chỗ, rồi ngồi xuống.

_ Con mời cả nhà…!!!

Đang định lấy đũa gắp thức ăn thì…

Nhìn thấy ba người đều đang nhìn nó chằm chằm, nó hết nhìn mẹ, nhìn ba rồi lại nhìn anh trai của nó, nó không hiểu chuyện gì đang xảy ra, sao họ có thái độ kỳ quặc thế nhỉ..??

_ Sao mọi người không ăn đi…!!

Anh nó nhìn nó cười bảo:

_Em cứ tự nhiên…!!.

Nó quay sang nhìn bố mẹ nó, thấy họ cũng đang nhìn nó mỉm cười, nó tự hỏi là nó đang rơi vào tình trạng nào, tại sao họ lại có hành động lạ thế..???

Rồi nó tự đặt câu hỏi cho mình:

_ Hay là mình đã làm gì sai, không đúng ngoài chuyện chiếc xe đạp ra, nó không gây ra bất cứ chuyện gì khác, vậy thì là chuyện gì…Bực mình nó bảo:

_ Mọi người nhìn con như thế thì làm sao con nuốt nổi..!!.

_ Ờ..! Tiếng của bố nó.

Hai ông bà không nhìn nó nữa, chỉ có anh Khoa của nó là liếc nó một cái rồi thôi. Cả ba cúi xuống ăn, họ ăn nhưng ánh mắt thỉnh thoảng nhìn nhau đầy ẩn ý.
Nó nghĩ mình phải nhanh chóng rời khỏi đây, có ở lại thì nó cũng không nuốt nối, nó ăn đại hai đũa, rồi đứng dậy nói:

_ Con no rồi, con xin phép…!

Đang định vọt lên lầu thì có tiếng của ông Hùng:

_ Hồng, ra phòng khách đợi bố một chút, bố có chuyện muốn nói với con..!.

_ Dạ…!!!.

Nó cảm thấy tim mình đập rất nhanh, đầu óc của nó căng ra, lúc này có hàng vạn câu hỏi trong đầu nó, nó muốn dự đoán tình huống mà nó sẽ gặp phải là gì, nhưng nghĩ mãi mà nó vẫn không tìm ra được vấn đề.
Không để nó phải nghĩ nhiều, ba người đang nối gót theo nó.
Mình nó ngồi một bên ghế xô pha, bố mẹ nó ngồi đối diện bên kia, còn anh Khoa của nó thì đang đứng dựa vào tường nhìn nó. Nó nghĩ chắc là nó sắp chết đến nơi, mà nó đã gây ra chuyện gì nhỉ…

_ Bố có chuyện muốn hỏi con..??

_ Dạ, mà chuyện gì hả bố..?? Nó hồi hộp hỏi.

_ Mẹ con bảo anh chàng ban chiều là bạn trai của con đúng không..???

_ Sao…!!

Thế mà làm cho nó tốn không biết bao nhiêu mồ hôi hột vì sợ, trời đất ạ chỉ vì một cái tên không quen biết mà làm cho nó khổ sở như thế này. Tức quá nó bảo:

_ Con đã nói với mẹ rồi, con và anh ta không quen nhau..!!!.

Bà Hoa quay sang nháy mắt với ông Hùng, ý bà bảo ông là nó đang ngại đấy.. ,bắt được tín hiệu của vợ, ông lựa lời bảo nó:

_ Bố biết là con không muốn bố mẹ lo lắng vì con xắp phải thi, nhưng mà con yên tâm đi bố không hề cấm cản con trong chuyện này mà ngược lại bố nghĩ nếu hai đứa giải quyết được hiểu lầm với nhau thì con mới tập trung vào thi được, vậy mai nghe lời của mẹ con gọi anh chàng đó tới đây, có gì thì bố giúp cho.

Nghe bố nó phân giải một hồi, nó muốn điên luôn cái đầu, cái gì là giận nhau, cái gì là phân giải, thậm chí anh ta là ai nó còn không biết, mà tên anh ta là gì nó cũng quên luôn rồi, thì làm sao anh ta trở thành bạn trai nó được chứ, đang đau đầu vì sắp phải thi giờ lại thêm cái chuyện từ trên trời rơi xuống này nữa, nó nghĩ tí nữa nó phải xem lại lịch, xem tháng này có đúng là hạn của nó hay không..??

Thấy con gái không nói gì, mà cứ ngồi thừ người ra, hai ông bà quay lại nhìn nhau như thầm bảo “ Chắc là nó đang ngẫm nghĩ lại lời nói của mình, xem có đúng không”, rồi mỉm cười tự nhủ “như thế là tốt con gái ạ”.

Khoa nhìn con bé Hồng anh nghĩ, hay thật con nhỏ em gái của mình bây giờ mà cũng bày đặt có bạn trai, anh tò mò muốn biết cái thằng xấu xố nào mà đi yêu con em nghịch ngợm này của anh, thì giọng nó vang lên…

_ Con nghĩ bây giờ con nói gì thì bố mẹ cũng không tin, thôi để thi xong rồi hãy tính…!

_ Con nói cũng phải, nhưng mà …!! Tiếng của bà Hoa.

Thấy con em nhìn mình với ánh mắt gian gian, anh chột dạ nghĩ “không biết nó đang toan tính gì trong đầu”…

_ Bố mẹ không nên lo cho con, con còn cả một quãng đời sinh viên phía trước, nhưng anh con thì đã qua cái thời đó rồi, mà năm nay anh ấy cũng đã 29 tuổi rồi còn gì, bố mẹ nghĩ sao..??

Nó nhếch mép lên nhìn anh nó, nó biết bây giờ mà không có bố mẹ ở đây thì thế nào anh nó cũng cho nó một trận.
Nghe con Hồng nói, bà Hoa nghĩ nó nói đúng, bây giờ chuyện quan trọng nhất của nó là thi cử, còn thằng Khoa thì…

_ Khoa thế bao giờ con mới tính đến chuyện kết hôn hả…?? Bà Hoa bắt đầu tra vấn.

Con em chết tiệt kia, anh đưa tay lên đe dọa nó như thầm bảo “mày sẽ chết với tao”, thì nó le lưỡi ra trêu anh.
Thấy tình hình đã chuyển hướng, lợi dụng cơ hội nó nói:

_ Con xin phép lên phòng học bài…!!

_Ừ, con đi di.

Nó mừng quá thế là thoát, quay lại nhìn thằng anh nó, nó cười bảo:

_ Chúc may mắn nhé anh trai của em, he he he….!!

Khoa tức lắm, muốn cốc cho nó vài cái nhưng nó đã chạy lên lầu mất tiêu rồi, bây giờ đến phiên anh bị hạch tội…

_ Dạ, bố mẹ cứ để từ từ rồi con tính...!!

_ Thế con định để bố mẹ chờ đến bao giờ…!!

_ Cái đó…!!

Anh bí quá không biết trả lời sao, tất cả cũng tại con em của anh, khi không nó lôi anh ra làm bia đỡ đạn.

_ Con chưa có bạn gái mà mẹ..!!

_ Thế còn cái vụ đi xem mặt lần trước thì sao...!!

_ Cô ta không hợp với con đâu..??

Bà Hoa không còn chịu nổi nữa nên điên lên.

_ Ai mày cũng bảo không hợp, vậy mày để cho bố mẹ xuống mồ mà không có cháu bế hả..??

Ông Hùng lên tiếng phản bác.

_ Chưa có con dâu mà bà đã lo có cháu…!!

_ Ông thì biết gì mà nói..!! Bà độp lại ông ngay.

Thấy tình hình có vẻ không ổn nên ông nháy mắt cho thằng con như thầm bảo “ Thôi hứa đại đi nếu không thì tao với mày khổ”. Khoa nhìn bố anh đầy cảm kích.

_ Khoa con nghe chưa hả..??

Như đã được thông đồng từ trước nên anh nói:

_ Vâng..!!

_ Hết năm nay con dẫn bạn gái về ra mắt mẹ, được chưa ạ..??

Nghe thằng con trai nó hứa, bà Hoa cũng bớt nóng, nhưng bà vẫn phải đe nó, nếu không nó mà lại nuốt lời nữa thì đến bao giờ cái ước mơ có cháu bế của bà mới thực hiện được.

_ Thế thì tốt, mà con nói thì phải giữ lời đấy..!!

Mỉm cười với thằng con trai xong, ông vỗ vào vai vợ bảo:

_ Thôi mình đã mệt rồi, ta đi nghỉ thôi.

Chờ cho bố mẹ đi khuất, bây giờ đến phiên anh xử con em, con ranh kia vì mày mà bao bị xài như cái rẻ rách, anh nghĩ cái xố của anh đúng là xui xẻo khi có một con em như nó.
Gõ cửa phòng nó mãi, mà nó không ra mở cửa, anh nghĩ mình mà không sợ bố mẹ thì cái cửa này đã bị vỡ tung ra rồi.

_ Con kia, mày còn không ra mở cửa…!!

_Tại sao em phải mở cửa cho anh..??

_ Mày mà không mở thì mày chết với tao..!!

Anh đe dọa nó, nhưng nó bảo:

_ Anh có giỏi thì cứ làm những gì mà anh thích đi, em sẽ méc bố là anh bắt nạt em…!!

_ Cái trò cũ rích ấy mà mày vẫn còn xài được hả..??

Hai đứa đang cãi nhau thì có tiếng của ông Hùng:

_Hai đứa đang làm gì thế..!!

Khoa quay lại bảo bố:

_ Không có gì đâu, chúng con chỉ nói chuyện thôi..!

_ Lại cãi nhau nữa chứ gì…!!

_ Dạ đâu có..!! Anh chối bay.

_ Hai đưa có biết là mấy giờ rồi không hả, còn không mau về phòng đi.

Nghe bố quát anh vội lui về phòng, nhưng trong đầu anh bây giờ đang bốc khói
Còn nó ngồi trong phòng nghe anh nó bị bố quát, nó ôm bụng cười sằng sặc, nó bảo:

_ Cho đáng đời, ai bảo dây vào bổn cô nương..!!
 

iLoVeU

Moderator
Trải qua mấy ngày thi đầy cực khổ, cuối cùng hai đứa cũng thở phào nhẹ nhõm, nhìn con Hồng nó bảo:

_ Thế là thoát nợ, mà mày có làm được bài không..??

_ Có, thế còn mày..??

_ Tao cũng vậy..!!

_ Nếu thế thì chúng ta đỗ chắc rồi, bây giờ phải đi ăn mừng mới được.

_ Ừ, mà đi đâu..??

_Tới nhà tao đi, hôm nay mẹ tao đãi tiệc.

_ Thôi đi mày, mày thừa biết là tao rất ghét tiệc tùng mà, ngoài ra tao không muốn gặp ông chú ác quỷ của mày.

_ Mày nói gì thế hả con kia, ông chú của tao là người tốt nhất trên đời, mày không được quyền phê phán chú của tao.

Nghe con bạn ca xong, nó bảo:

_ Nếu thế thì mày về mà giữ lấy ông chú của mày, còn tao thì vọt đây.

_ Khoan đã…!! Loan gọi với theo.

_ Cái gì nữa…!!!

_ Tao xin mày đó đến nhà tao đi..!!

Nhìn cái mặt giả bộ như xắp khóc của nó, Hồng không nhịn được cười nên bảo:

_ Thôi được rồi, đi thì đi.

Nghe nó nói xong, Loan sướng quá hét lên thật to:

_ Dô…!!

_ Con khùng kia mày có im cái miệng đi không, người ta đang nhìn hai đứa mình kìa..!!

_ Kệ họ, tại tao đang vui mà.

Lắc đầu nó bó tay với con nhỏ bạn, hai đang chuẩn bị đèo nhau về thì…

_ A, chào cô bé, mình lại gặp nhau…!!

Nó quay sang nhìn, thì ra là một anh chàng đi chiếc xe mô tô đỏ, anh ta nheo mắt nhìn nó cười:

_ Sao ngây người ra nhìn anh thế, bộ thấy anh lạ quá hả…??

Con Loan bấm vào tay nó hỏi:

_ Mày quen anh ta à..??

_ Không, tao không biết anh ta…!!

_ Này, em nói thế làm anh buồn đó nha, em không nhớ ai đã đưa em về tận nhà à…???

Nó gõ hai cái vào đầu, nó cố nhớ lại xem đã gặp anh ta ở đâu, bận thi và học nên nó đã gạt hết mọi chuyện ra một bên, mà anh ta nói gì nhỉ..”….đưa em về..”. À đúng rồi, cái tên trên xe buýt, vì anh ta mà mình bị cả nhà hiểu lầm, vì anh ta mà mình suýt đứng tim, vì anh ta mà….

Nhìn cái mặt lúc xanh, lúc đỏ của nó, Quân không khỏi cười thầm, cô bé này dễ thương thât, hôm gặp nhau trên xe buýt, anh chỉ muốn trêu cô thôi nên đi theo về tận nhà, nhưng mà nói chuyện với nó một hồi, anh đã bắt đầu thấy thích, tìm hiểu mãi anh cũng biết được nó thi hai trường và hôm nay anh cố tình ra đây là để gặp nó…
 

1-6

Thanh Niên Xóm
_ Sao em đã nhớ lại anh chưa, mà em cũng kỳ lạ thiệt, tên của anh dễ nhớ thế mà em lại quên.

Nó nhìn anh ta tức tối, nó bảo:

_ Anh đúng là sao chổi mà, anh có biết vì anh mà tôi bị bố mẹ coi như tội phạm không hả…!! Nó phải quát anh ta cho bõ giận.

_ Thế bố mẹ em giận em chuyện gì..???

_ Chuyện….!!

Nó đang định nói, bố mẹ nó hiểu lầm hắn là bạn trai của nó, nhưng mà như thế thì nó sẽ xố hổ chết mất, không được, nó không thể nói ra, thôi thì mặc xác hắn.
Kéo tay con bạn, nó bảo:

_ Mình về….!!

_ Thế còn anh ta…!!

_ Mặc xác anh ta…!!!

Nó còn chưa kịp nổ máy cái xe, thì anh ta đã nắm tay lái của nó, anh ta nhìn nó cười:

_ Sao em không giới thiệu bạn của em cho anh, dù gì thì mình cũng đã quen nhau rồi mà.

_ Ai quen anh hả…!! Nó tức quá hét.

_ Buông ra cho tôi còn về…!!

Nhìn thấy nó và anh chàng lạ mặt đang cãi nhau, trong đầu con Loan hình thành nên nhiều câu hỏi, và nó tự chả lời luôn.

_ Anh ta là ai, con Hồng nó nói nó không quen, a ha, hay là bạn trai của nó nhỉ, đúng rồi chắc là nó và anh ta giận nhau, nên anh ta mới phải tới đây để xin lỗi, nhưng mà con này tệ thiệt, có bạn trai mà không chịu giới thiệu cho bạn bè gì hết, được mình phải cứu anh ta thôi, ai chứ con Hồng, nó mà giận thì …

_ Dạ, em là Loan, bạn của Hồng, rất vui được biết anh.

_ Chào em, anh là Quân.

_ Mặc kệ nó, anh ạ, mai là nó lại quên hết ý mà, anh đừng chấp nó làm gì, mà anh có bận gì không, hôm nay nhà em có tiệc mời anh tới chơi.

Nhìn Hồng một cái anh bảo:

_ Không, anh không bận gì, cám ơn em nhé.

_ Có gì đâu anh, thôi mình đi.

Nghe hai người đối đáp với nhau, nó tự hỏi không biết cái con kia nghĩ gì mà mới hắn tới, hay là nó thích tên này, nếu thế thì mặc xác nó vậy.
Nhưng nó đâu hiểu rằng, hai đứa đang hiểu lầm ý của nhau, Loan thì tưởng Quân là bạn trai của Hồng, còn Hồng thì nghĩ Loan bắt đầu thích Quân. Nếu mà hai đứa nó có thể đọc được ý nghĩ của nhau thì…
Trên đường về nhà, nó im lặng suốt mặc con bạn nó và Quân nói chuyện, nó cảm thấy chán và nghĩ, được rồi khi mình tới nhà nó, là mình chuồn ngay, gặp cái tên sao chổi này và ông chú ác quỷ của nó cùng một lúc thì mình về nhà ngủ còn sướng hơn.

Quân nhìn Hồng, thấy cô chỉ chăm chú vào lái xe, hình như không muốn nói chuyện, anh mỉm cười thích thú nghĩ, cô bé này được đấy, dám lờ cả anh, nhưng mà không sao, anh thích những cô gái như thế này, mà đã lâu lắm rồi, anh không còn cảm giác bị thu hút bởi con gái nữa, nhưng cô bé này lại cho anh một ấn tượng đặc biệt nên anh muốn tìm hiểu và gần gũi với cô hơn.

_ Đến nơi rồi…!!

Nghe tiếng của nhỏ Loan, anh dừng xe, nhìn căn biệt thự trước mặt anh thấy nó cũng to thiệt, nhưng so với nhà anh…

_ Ta vào thôi.

_ Ừ..!!

Nhìn thấy con Loan tung tăng đi trước, nó lắc đầu chịu thua, đúng là con nhỏ điên khùng, bây giờ nó bỏ đi để lại mình với tên sao chổi này, bực mình quá đi mất.
Dắt được cái xe vào ga ra, anh nhìn nó hỏi:

_ Em ghét anh hả..??

_....???

_ Em không nói, chắc là em thích anh chứ gì..??

Đến nước này thì nó không thể im lặng được nữa rồi.

_ Anh là cái máy nói hay sao, mà ai bảo là tôi thích anh hả…?? Nó bực mình đáp lại.

_ Thế em không biết là càng giận càng yêu à..??

Anh nháy mắt nhìn nó cười, anh nghĩ nói chuyện với cô bé này thật vui.

Còn nó cảm thấy hôm nay nó thật xúi quẩy nên mới gặp phải cái tên điên này, nhìn anh nó bảo:

_ Tiệc ở trong nhà, anh đi theo tôi.

_ Cuối cùng em cũng có một câu nói tử tế với anh, nhưng mà em có thể gọi tên anh được không..??

_ Dạ, tôi không có được cái hân hạnh để làm điều đó…!!

Nhìn cái vẻ mặt phụng phịu như bị bắt nạt của nó lúc này, làm cho anh không thể nhịn được cười nên….

_ Ha ha ha…!!

_ Bộ, tôi nói tức cười lắm hay sao mà anh cười như điên thế…!! Nó điên tiết hỏi.

Anh còn chưa kịp trả lời nó thì con Loan từ đâu chạy tới.

_ Thôi em xin hai người, vào nhà ngay đi, còn nhiều thời gian cho hai anh chị tâm sự mà..!!!

_ Con kia mày bảo cái gì hả…??

_ Mày cũng nên tha thứ cho anh ấy đi, giận cũng vừa phải thôi…??

_ …..??? Nó nhìn con Loan không hiểu.

Vừa kéo con Hồng đi nó vừa tra vấn:

_ Con kia, mày có coi tao là bạn bè không, có người yêu mà cũng dấu, mày sợ tao cướp mất hả…???

Con Loan vừa nói xong, con Hồng quay sang đánh cho nó một cái vào đầu.

_ Mày làm cái gì thế..???

_ Tao phải đánh cho mày tỉnh, tao đâu có quen anh ta, mà anh ta trở thành bạn trai tao khi nào hả…??

Con Loan nhìn con Hồng với vẻ mặt thiểu não:

_ Rõ khổ cho mày, học hành nhiều quá nên lú lẫn, có người yêu mà cũng quên, nếu thế tao mà cướp mất thì mày đừng có trách…!!!

Nhe thấy thế nó mừng quá bảo:

_ Mày làm nhanh lên nhá, mày mà làm vậy thì tao càng mừng.
 

iLoVeU

Moderator
Bữa tiệc hôm nay rất đông người, nó tự hỏi hôm nay mới chỉ là chúc mừng con Loan thi xong, nếu nó mà thi đậu nữa thì không biết còn đông như thế nào.

Cố lắm nó mới tìm được một chỗ để ngồi, bây giờ nó chỉ muốn được yên thân thôi, cầm ly nước lên nó uống một ngụm thật to như thể nó cố nuốt cục tức xuống bụng vậy. Nhưng mà ông trời hình như không hiểu nỗi lòng của nó, nên vừa đặt ly nước xuống, nó đã thấy tên sao chổi đứng ngay trước mặt.

_ Em chốn nhanh quá đấy, làm anh tìm mãi mới thấy…!!

_ Anh tìm tôi có chuyện gì, mà ở đây đông người như vậy, không có ai cho anh quậy phá hay sao…!!

Không thèm cãi lý với nó, anh ngồi xuống đối diện với nó, anh bảo:

_ Anh biết, nhưng mà anh thích nói chuyện với em hơn…!!

_ Còn tôi thì không có gì cần nói với anh cả..!!

Đang định đứng lên thì nó thấy con Loan dẫn một con nhỏ khác tới, nó chỉ con nhỏ đó và nói:

_ Đây là Phương, bạn của em.

_Chào..!! Phương nói.

Chỉ vào nó và Quân, Loan bảo:

_ Đây là Hồng, bạn thân của tao ..!!

_ Còn đây là anh Quân người yêu của nó..!!

_ Cái gì…!!

Nó hét lên như điên, nó quên mất là chưa chào con bạn mới.

_ Mày nói cái gì thế hả….!!

Nhưng mà Quân thì lại rất thích thú nên anh nói luôn:

_Chào em…!!

_ Chào anh..!!

Nó chưa kịp đính chính lại thì con Loan bảo:

_ Chúng ta ra nhảy đi, em thấy ban nhạc chơi hay lắm…!!

Cả nhóm hưởng ứng ý kiến của nó, nhìn cái vẻ mặt đang mỉm cười của anh ta là nó muốn điên lên rồi, nó tự hỏi là tại sao chứ, tại sao hết người này đến người khác hiểu lầm mối quan hệ của nó với hắn chứ, tại sao… nó nghĩ bây giờ nó sẽ điên lên mất, không được nó cần phải vào phòng vệ sinh để rửa mặt cho tỉnh táo, nó nhìn mọi người, rồi bảo:

_ Mọi người cứ ra trước đi, mình phải vào phòng vệ sinh một tí.

_ Vậy thì đi nào…!! Con Loan sung sướng hét lên.

Chờ cho họ đi xong, nó cũng bỏ đi luôn, nó quá mệt với cái không khí đầy CO2 này rồi, vặn vòi cho nước chảy, nó lấy tay té nước vào mặt, làn nước mát làm cho nó tươi tỉnh lại được một chút, soi mình trong gương nó thấy một khuôn mặt đang nhìn mình, nó biết nó có một nước da trắng hồng và khuôn mặt xinh xắn của mẹ, mái tóc đen dài, còn vóc dáng của nó thì nhiều người bảo nó có thể đi thi làm người mẫu, nhưng mà tính tình của nó thì lại giống con trai, nó thích mặc những bộ quần áo thật bụi, nên nhiều lúc nhìn nó, mẹ nó bảo mẹ nó sinh nhầm nó làm con gái.

Vỗ nhẹ hai cái vào má, nó phải tìm cách ra khỏi đây, nó cần về nhà để ngủ, nó nghĩ đã thi xong rồi, nó muốn được bình yên trong căn phòng của nó, nó thở dài, đành đi tìm con bạn và cáo lỗi họ vậy.

_ Bốp…!!

Cái trán của nó đau điếng, nó muốn nhìn lên xem là ai, để mắng cho một trận, cái tội đi mà không chú ý gì hết dám va vào nó, nhưng khi nhìn kỹ tác giả thì nó há hốc mồm…

_ Anh….!!

_ Cô….!!

_ Anh đi thế hả, đường rộng như thế mà anh va vào tôi là thế nào…??

_ Còn cô thì tâm hồn treo ngược cành cây hả…??

_Anh…???

Nó tức nghẹn họng, bực mình hết biết, vừa bị tên sao chổi làm phiền bây giờ lại thêm tên ác quỷ này nữa, đúng là …
 

1-6

Thanh Niên Xóm
_ Cô còn làm gì đấy, còn không mau xin lỗi đi…!!

_ Tại sao tôi phải xin lỗi anh...!!

_Va vào người ta, mà cô còn làm bộ hả…??

_ Ai va vào ai trước….???

_ Có chuyện gì thế….???

Cả hai đình chiến quay sang thì thấy bọn cái Loan đang đứng nhìn hai người.
Nó chán quá quay luôn đi, nhưng…

_ Này, cô có biết lịch sự tối thiểu không hả..?? Hắn cố quát theo nó.

Nó lắc đầu nghĩ mình mà không xin lỗi thì cũng không yên, thôi thì đành nhượng bộ lần này vậy.

_ Dạ, cho tôi xin lỗi anh..!!

Nhưng nhìn vẻ mặt của nó thì chẳng có gì là biết điều cả.
Anh vẫn còn nhìn nó tức tối nói:

_ Cô xin lỗi với thái độ đó mà nghe được à…!!

_ Này, tôi đã xin lỗi anh rồi, anh còn muốn gì nữa…!!

_ Ít ra cô cũng phải xin lỗi một cách thành khẩn chứ…!!

Nó không còn sức để mà cãi cọ nữa, may mà con Loan cứu nó:

_ Thôi chú, tha cho nó đi, hôm nay nó mới thi xong nên nó còn mệt…!!

_ Thôi cũng được, nhưng mà cô ta…!!!

_ Ai thế hả..?? Quân hỏi.

Mải chú ý vào câu chuyện cãi cọ của hai người mà Loan quên không giới thiệu bạn cho chú của nó biết, nó quay sang các bạn hối lỗi và nói:

_ Đây là chú Tuấn của mình..!!

_ Chào chú..!!

_ Chào chú..!!

Chỉ vào Phương và Quân, Loan bảo chú của nó:

_ Đây là Phương và Quân.

_ Chào hai đứa.

Nó nhìn chú nó bảo:

_Còn con nhỏ này chú biết rồi.

Giọng của chú nó đầy mai mỉa:

_ Đúng thế, có lẽ suốt đời chú cũng không quên.

_ Anh…!!


---------- Post added at 10:11 AM ---------- Previous post was at 10:09 AM ----------

Thấy bọn trẻ đang tập trung lại một chỗ, bà Thảo bước đến hỏi:

_ Này, sao mấy đứa không ra đây vui chơi đi, mà còn đứng đấy làm gì…!!

_ Vâng, con ra ngay…!!

Nói xong nó bỏ đi một mạch, nó nghĩ hôm nay đúng là xui xẻo, phải gặp hai tên mà nó ghét nhất, nhưng mà không sao bổn cô nương đây vốn là người dễ chịu mà, hai tên chết tiệt kia cừ chờ đấy, sẽ có lúc nó làm cho bọn họ thật thê thảm, nghĩ tới cái viễn cảnh ấy, nó mỉm cười thật ngọt mà không biết tên Quân đang nhìn nó…

Từ lúc quen nhau đến giờ, anh mới gặp con nhỏ được hai lần nhưng mà lần nào cũng cãi nhau, anh chưa bao giờ thấy cô cười với anh cả, nhưng nay anh thấy được nụ cười thiên thần của nó, anh nhìn nó ngơ ngẩn…, sờ lên trái tim mình anh thấy nó đang đập loạn nhịp, anh không thể tin được chỉ có hai lần thôi mà anh đã bắt đầu yêu rồi sao…

_ Anh Quân, anh làm gì mà thần người ra vậy…?? Loan hỏi.

_ Không có gì..!! Anh bối rồi trả lời.

Loan mỉm cười nhìn anh, công nhận anh ta đẹp trai thiệt và vui tính nữa, con Hồng nó thật may mắn mới có được một người yêu như anh, nhưng nghĩ lại con Hồng nó cũng thật quá đáng, anh đã cất công tới đây xin lỗi nó rồi mà nó còn làm tàng…

_ Anh yên tâm đi, em sẽ giúp anh xin lỗi nó…!!

_ Hả…??? Anh không hiểu Loan đang nói gì.

_ Không sao đâu mà, em hứa là sẽ giúp được…!!!

_ Mà em sẽ giúp anh chuyện gì…?? Anh nhìn nó ngơ ngác hỏi.

Loan nghĩ rõ khổ cho cái anh này, bị người yêu giận đến nỗi tâm trí cũng không ổn định nữa.

_ Không phải anh và con nhỏ Hồng đang yêu nhau sao, chắc là anh làm cho nó buồn nên anh tới đây xin lỗi nó chứ gì..??

_ …..???

Phải mất một lúc anh mới hiểu được vấn đề, trời ạ thì ra anh đang bị hiểu lầm là người yêu của Hồng, anh muốn đính chính lại nhưng mà nghĩ cũng hay, biết đâu đây là cơ hội tốt cho anh, chẳng phải Loan là bạn thân của Hồng sao…

_ Đúng rồi, mà em định giúp anh bằng cách nào..??

Nghe anh nói thế nó sung sướng, nó cứ tưởng là đang giúp được con bạn thân nhưng nếu nó biết được sự thật thì…

_ Dễ thôi, anh có số điện thoại của nó chứ…??

Anh gãi đầu ra vẻ là người vô tội, anh bảo:

_ Xin lỗi em, mặc dù anh có xin nhưng mà Hồng không cho..!!

_ Anh đưa điện thoại đây…!!

Anh mừng quá, mỉm cười thật tươi đưa điện thoại của mình cho nó.

_ Cảm ơn em nhiều nhé..!!

_ Không có chi, em giúp anh cũng như giúp bạn em thôi…!!!

_ Nếu em đã giúp anh thì em giúp cho chót, em có thể cho anh biết sở thích của Hồng là gì không…??

Nó nghi ngờ hỏi anh:

_ Anh hỏi như vậy để làm gì..??

_ Anh chỉ muốn biết để khi nào hai đứa giận nhau thì anh còn biết mà chiều..!!

_ À…!!

Nó gật ngù như đã hiểu, nhưng mà nếu nó nhìn thấy ánh mắt gian gian của anh nhìn nó thì nó sẽ hối tiếc về điều này. Nó lấy một tờ giấy, ghi một lô lốc những thứ mà nhỏ Hổng thích, nó biết quá rõ về nhỏ Hồng, cũng phải hai đứa chơi thân với nhau từ nhỏ mà.

Nhận tờ giấy mà nhỏ Loan đưa, anh mỉm cười thật tươi với nó, với một giọng nói nồng nàn nhất anh bảo:

_ Cảm ơn em nhiều lắm, nếu mà chuyện của hai đứa bọn anh giải quyết được thì anh sẽ hậu tạ em..!!

_ Có gì đâu anh, mà anh nhớ là phải đối xử tốt với con bạn em nhé, anh mà làm nó buồn thì không xong với em đâu…!!

_ Anh hứa mà..!!

Nhìn thấy con Hồng đang đứng cạnh bể bơi, nó bảo anh:

_ Nó kìa, sao anh không lôi nó ra sàn nhảy đi..!! Loan gợi ý.

_ Em nói đúng, thôi anh đi đây…!!

_ Vâng..!!

Anh vừa quay đi thì nhỏ Phương tới, nó hỏi:

_ Anh Quân là gì của mày…??

_ Anh ta là người yêu của nhỏ Hồng..!!

_ Vậy hả, tao xin lỗi, mà nhìn hai người đó đẹp đôi ghê…!!

_ Thế còn mày…??? Nhỏ Phương hỏi Loan.

_ Tao thì sao…??

_ Người yêu của mày đâu…??

_ Dạ, em không muốn bị đeo gông sớm như ai kia…!!

Nghe Loan nói, Phương đỏ mặt, nheo nheo mắt nhìn nó, nhỏ Loan hỏi:

_ Vậy anh gì nhỉ, à anh Phong của mày đâu rồi…???

_ Tao làm sao mà biết…!!

_ Chứ không phải nếu anh ta có ho một tiếng là mày cũng biết à..!!

_ Con kia…!!

Phương tức quá đuổi theo Loan, chẳng may nó bị vấp vào sợi dây cáp, cô nghĩ số phận của mình thế nào cũng phải nằm viện thì…
 

iLoVeU

Moderator
Đầu tiên nó cảm nhận được ai đó đang ôm eo của nó, sau đó nó xoay một vòng và cuối cùng thì mặt nó kề sát mặt một tên đàn ông.

Nó không biết diễn tả cảm giác của nó như thế nào nữa, chỉ là nó đang đỏ mặt và tim của nó đập rất nhanh. Chưa kịp nghĩ mình rơi vào tình huống nào thì anh ta bảo:

_ Cô còn không mau buông ra..!!

Nó giật mình nhìn lại, thì trời ạ, nó đang ôm cứng anh ta, mặt kề mặt, nó nghĩ chỉ một chút xíu nữa thôi là đã chạm môi rồi.

Nó vội buông anh ta ra và lí nhí bảo:

_ Xin lỗi anh..!!

Anh ta không thèm bảo nó thế nào, rồi quay đi, trong nó bây giờ là cảm giác lẫn lộn giữa biết ơn và tức giận, nó nghĩ “vì anh cứu tôi nên tôi không chấp, nhưng đừng có vì thế mà lên mặt”. Nó lẩm bẩm:

_ Hứ, đồ kiêu căng…!!

Đứng nhìn pha hành động vừa rồi, con Phương kinh ngạc đến nỗi không thốt nên lời, nó nghĩ cái cảnh đó chỉ có ở trên phim thôi thế mà nó lại được nhìn thấy ngoài đời thế này thì …

Nhìn anh ta đi rồi, nó bước đến hỏi con bạn:

_ Anh ta là ai vậy mày..??

_ Tao không biết…!!

_ Tao tưởng mày biết, vì anh ta cứu mày mà…!!

_ Con bạn chết tiệt kia, mày không hỏi bạn mày có bị làm sao không, mà mày lại hỏi một tên lạ hoắc làm gì, bạn bè thế hả…!!!

Chờ cho nó xổ một hồi, Phương nheo mắt nhìn nó.

_ Này, anh ta cũng được đấy, hay là mày thích anh ta rồi..!!

Nó không bảo gì cả, lấy tay bấm cho con bạn một cái, làm cho con Phương hét toáng lên:

_ Á đau…!!

Nó kêu to quá đến nỗi những người xung quanh cũng phải quay lại nhìn.

_ Con kia, có thế thôi mà mày kêu lên kinh thế hả..??

_ Mày cứ thử đi rồi biết..!!

_ Ngu gì lại đi đánh mình…!!

_ Thế mày coi tao là gì, là cái bịch bông của mày à..??? Nó tức quá hét lên.

_ He he he…!!

Nó cười thật đểu và bảo:

_ Mà có khi là thế thật…!!
 

1-6

Thanh Niên Xóm
Nó nhìn con bạn như muốn nghiền nát nó ra, chúng nó biết nhau từ nhỏ, hai gia đình có quan hệ họ hàng ruột thịt với nhau, nhưng do gia đình nó ở xa nên thỉnh thoảng mới gặp được nhau, nhưng bây giờ thì có lẽ thường xuyên hơn vì nhà nó vừa mới mua được một biệt thự ở gần đây.

Hai đứa đang đùa nhau chí chóe như khỉ thì anh ta tới.

Nó nhìn thấy anh ta nhưng cũng chẳng thèm bảo anh ta câu nào, thấy thế anh ta nhếch mép lên bảo:

_ Này, cô kia, ai vừa cứu cô hả, mà tại sao gặp ân nhân cô lại quay đi như thế..??

_ Trong hai đứa chúng tôi anh hỏi ai…?? Nó khiêu khích.

_ Tất nhiên là hỏi cô rồi, còn ai vào đây nữa…?? Anh bực mình nói.

_ Nhưng mà tôi không có quen anh…??

_ Cô…??

Anh nghe nó trả lời, anh tức quá bảo:

_ Tôi chưa thấy ai vô ơn như cô…!!

_ Này, anh ăn nói phải cho cẩn thận, anh bảo ai vô ơn hả…??

Không để cho anh ta nói kịp, cô đã bảo:

_ Lúc nãy anh cứu tôi, không phải tôi đã cám ơn anh rồi còn gì, mà anh có thèm bảo tôi thế nào đâu, đồ kiêu căng…!!!

_ Cô…!!!
 

iLoVeU

Moderator
_ Có chuyện gì thế hả Đăng…?? Tiếng của chú Tuấn.

_ Không có gì…!!!

Tiến lại gần thấy có cả con bạn của Loan đang ở đấy, anh hỏi:

_ Hai đứa đang ở đây à, thế mà chú tưởng là đã đi đâu chơi rồi chứ..??

_ Cháu cũng định đi nhưng mà gặp cái tên điên này nên cháu vẫn chưa đi được…!!

_ Cô bảo ai điên hả…??

_ Anh chứ còn ai..!!

Thấy thằng bạn thân và con cháu đang gân cổ lên cãi nhau, anh không hiểu gì cả, quay sang hỏi con Phương, anh hy vọng là nó biết.

_Có chuyện gì vậy hả Phương..??

_ Dạ, không có gì đâu ạ, chỉ là do hiểu lầm thôi..!

Nhìn hai chiến sĩ đang nhìn nhau gườm gườm, anh thấy tình trạng này sao mà giống anh với con nhỏ Hồng thế nhỉ, lắc đầu anh bảo “đúng là oan gia mà”.

_ Đồ nhỏ mọn…!!

_ Cô bảo ai nhỏ mọn hả, biết như thế thì tôi cho cô đo đất cho rồi, thật phí công cứu một người như cô..!!

_ Ai cần anh phải cứu, mà nói thật phải lựa chọn giữa việc nằm viện và mang ơn anh thì tôi thà nằm viện còn hơn…!!

_Đúng là con nhỏ chanh chua..!!

_ Đồ kiêu căng..!!

_ Cô…!!

_ Anh…!!
 

1-6

Thanh Niên Xóm
Tuấn chịu hết nổi, anh nghĩ mình phải ra tay mới dập tắt được, nếu không chúng nó sẽ chơi tới sáng luôn:

_ Thôi cho tôi xin, ai người có biết là đang ở đâu không hả..??

Nghe tiếng quát nhẹ của Tuấn hai đối thủ mới giật mình nhìn xung quanh, đúng bây giờ họ đang là tâm điểm chú ý của mọi người.
Thấy đã yên ổn, anh nói:

_ Chúng ta cũng nên giới thiệu làm quen nhau đi..!!

Chỉ vào Loan và Phương anh bảo:

_ Đây là Loan cháu tao và đây là Phương bạn nó..!

_ Còn đây là Đăng..!

Anh chưa nói hết câu thì..

_ Tôi thèm vào biết anh..!!

_ Cô tưởng tôi cần quen cô lắm hả…!!

Tuấn nghĩ nếu để tình trạng này kéo dài, thì tất cả mọi người ở buổi tiệc này sẽ xem hai đứa chúng nó là diễn viên kịch mất, thế là anh lôi thằng bạn của anh đi.

_ Đi nào, vào trong rồi nói chuyện..!!

Mặc dù đi theo Tuấn nhưng anh không quên quay lại nhìn nó một cái “cháy da”.
 
Bên trên