lãng mạng chút đông...

leo

Thanh Niên Xóm
Trời lạnh quá! Rét mướt khiến người ta dễ dàng chạm vào tâm hồn mình hơn có lẽ đến cả cảm giác cũng sợ cái rét buốt của miền Bắc nên tìm vào nơi ấm nhất mà trú ngụ
Co tay vào ống áo rụt cổ lại trong vài vòng khăn ấm mà hít hà cái lạnh như đang nếm vị kem, vị kem có mùi hoa sữa cuối mùa của Hà Nội.
Người ta trở nên lãng mạng, suy nghĩa nhiều những điều vẩn vơ và nhớ những gì thuộc về xưa cũ nhiều hơn vào mùa đông, có lẽ mỗi người có một lý do để tận hưởng những điều đó, cũng không cần thiết phải tìm hiểu sâu làm gì…thế giới riêng mà.
Đứng lại thì bình yên nhưng khi bước, mỗi bước chân đi dường như thời gian quay lại một khoảnh khắc đáng nhớ, đáng tiếc, đáng buồn còn niềm vui lại giống như đứa trẻ nhút nhát, hờn dỗi, hay thứ gì quý giá mà cả đời người mới gặp có một vài lần
Tháng năm, nắng đầu mùa nhàn nhạt, hơi lại vẫn phảng phất. Cầm bó hoa hồng đầu tiên trong cuộc đời để mang tặng cho người đầu tiên chưa hề biết mặt.
Tháng năm, trời lất phất mưa, chiếc ô nhỏ không che được hết hai người nên một người mưa rơi đầy vạt áo. Tháng năm…cái lạnh hơi co lại rồi dãn ra, tan loãng dần vào không gian sâu thăm thẳm…
Dừng lại, nghỉ ngơi chốc lát rồi quay lại. Tháng năm đi qua, cơn mưa nhỏ đi qua, rồi tháng năm….tháng năm….
Thời gian cũng như dòng sông, dù có cùng tên gọi, nhưng không khi nào lặp lại.
Khép cánh cửa, có phải mùa đông tới rồi…!
 
Bên trên