làm osin cho chồng sắp cưới

iLoVeU

Moderator
Tập một: Cuộc sống tự lập thật không dễ dàng
- Ba, ba mà ép con đính hôn là con bỏ nhà đi đó. (tiếng của Guigui tiểu thư nũng nịu với ba ba của mình)
Cô bé cứ nghĩ là như mọi lần, chỉ cần xin xỏ vài lời bằng một giọng nói rất ư là dễ thương thì ba ba của cô bé sẽ đồng ý ngay.
* Lưu ý: Gia đình của Guigui là một tập đoàn đá quý có thế lực tại Hàn Quốc. Hôn ước của Guigui có từ khi cô chưa ra đời. Chồng sắp cưới của cô là Wangzi. Gia đình Wangzi là tập đoàn số đá quý số một thế giới.
Nhưng khác với suy nghĩ ngây thơ vô số tội của cô bé.
- Lần nay ba ba không chiều ý con được rồi. chuyện này không phải chuyện đùa con gái à.
- Baaaaaaa... (Guigui ráng năng nỉ, ỉ ôi, than vãn,...)
- Ba rất tiếc nhưng...
Guigui đùng đùng bỏ ra khỏi nhà, điệu bộ rất chi là hùng hổ. (đúng với bản chất mạnh mẽ) Guigui nói vọng lại.
- Ba đã không đồng ý thì con chẳng ở đây làm gì cho phí công, tạm biệt ba ba, ba ba nhớ con thì gọi điện cho con chứ con không chịu làm theo ý ba ba đâu.
- Con gái, khoan đã.
Ba Guigui nói vọng theo nhưng cô bé đã đi mất rồi.
Bây giờ một mình Guigui bước trên con đường, xe cộ ồn ào, tấp nập nhưng chẳng ai chú ý tới cô bé cả. Bụng thì đói meo nhưng vốn là con người cá tính và mạnh mẽ cô bé nhất quyết không về nhà. (quyết tâm ghê ghốm nhỉ) Nhưng bỗng một chiếc xe hơi màu đen đi ngang qua cô bé (loại xe này cực kì hiếm và chỉ có giàu, rất giàu thuộc hạng nhất nhì mới mua nổi điều này tất nhiên Guigui biết vì cô bé cũng là tiểu thư mà) lảm bắn một đống nước bẩn vào cô bé nhưng cho dù biết vậy chiếc xe vẫn chạy luôn không thèm dừng lại, và đều
tất nhiên khi không dừng lại là chủ xe không xuống xin lỗi cô bé rồi. Vốn không phải là ngườ hiền lành (chưa nói là rất dữ dằn là vô cùng đanh đá) cô bé hét lên bằng một giọng la tầng số làm động đất cấp mười.
- Đứng lạiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii...
Quả là rất hiệu nghiệm, chiếc xe đứng lại thật. Và chủ chiếc xe cũng bước xuống.
* Lưu ý: Chủ chiếc xe này phải nói là cực kì đẹp trai. Con gái đi ngang qua chốc nữa xỉu, còn người này là ai từ từ sẽ biết.
- Có gì không. (nói giọng hách dịch gớm nhưng hãy coi chừng bé Guigui)
- Anh này nói năng hay nhỉ, nhìn xem anh làm ướt áo của bổn tiểu thư mà không thèm xin lỗi hả, mau xin lỡi tiểu thư xem nào. (he he he, đã thấy Guigui nhà ta ghê gớm chưa)
- Tui không xin lỗi thì đã sao. (vẫn hách dịch)
- Thì thế này.
Nói rồi Guigui vốc nguyên nắm đất ném vào người hắn.
- Côooooooooooooooooooooooooo...
- Bắt con vô lễ này đem về cho ta mau. (hắn tức muốn xì khói rồi)
Không hiểu đâu từ đâu chui ra cả chục tên áo đen xông tới bắt cô bé, mấy tên này tên nào cũng to cao như người khổng lồ. Tội Guigui nhà ta nhỉ nhưng làm sao bây giờ... Đành bó tay chịu trói chứ cỡ Lý Tiểu Long cũng không thoát nổi đâu. Không biết số phận của cô bé này sao nữa nhỉ?
Tới nhà cái ông hách dịch vừa rồi nha. Thật bất ngờ nó to còn hơn lâu đài của vua nữa. Người hầu thì vô số kể. Coi bộ tên này không vừa đâu... Chết Guigui tội nghiệp rồi.
- Các người chịu bỏ tôi ra chưa, không bỏ ra tôi la lên bây giờ.
- La đi rồi coi có ai nghe cô không nhỉ.
- Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa...
Guigui la lên thất thanh nhưng rồi quả là không có động tĩnh, bây giờ cô mới chú ý cắn nhà này rất to, còn to hơn nhà cô gấp nhiều lần, Không xong rồi.
- Tại sao anh dàm bắt tôi. Xem tôi sẽ xử anh thế nào.
- Cô dở cái giọng gì với tôi thế nhỉ, cô biết tôi là ai không.
- Là ai tôi mặc kệ, à, mà không kệ được, anh là cái tên lưu manh dám làm bẩn áo tôi.
- Còn lớn miệng nhỉ, thôi, tội nghiệp cô nông cạn, nói cho cô biết tôi là con trai chủ tập đoàn đá quý lớn nhất thế giới.
- Ha ha ha ha. Anh lừa ai chứ đừng hòng lừa tôi, tôi là vợ... Í mà thôi...
Guigui định nói nó là vợ sắp cưới của con trai tập đoàn đá quý lớn nhất thế giới nhưng do đang muốn sống tự lập nên nó thôi không nói.
- Cô nói cô là gì cơ, tôi nghe không rõ.
Tên này nghe không rõ thật nhá không phải nói chơi đâu.
- À, tôi là fan hâm mộ của anh Wangzi chẳng lẽ tôi không biết anh ấy ư. Con trai chủ tập đoàn đá quý lớn nhất thế giới là thần tượng tui mà. (sợ biết thân phận nó bịa đại)
Không ngờ tên đó cười lớn.
- Ha ha ha ha... Tôi chưa thấy ai lại ném đất vào mặt thần tượng như cô cả.
- Hả, anh là Wangzi. (thật ra nó chỉ biết tên chồng sắp cưới chứ không biết mặt, rõ khổ, nổi tiếng vậy mà không biết mặt)
- Ừm, thần tưởng của cô đấy.
Nó suy nghĩ: " Không xong rồi, lần này thì chết, lộ thân phận là phải đám cưới rồi, thôi khen hắn vài câu rồi làm cho hắn vài việc chắc là hắn sẽ bỏ qua".
- A, anh Wangzi, em thần tượng anh lâu rồi, tại ngoài đời anh đẹp trai quá em nhận không ra, em mới nhìn anh trên hình thôi, em xin lỗi anh nhiều nha. (nịnh ghê quá)
- À, vậy à. Vậy cô tính sao, chỉ một lời xin lỗi à, tôi sẽ tới xem gia đình cô định thế nào...
- Em xin anh, anh tha cho em, anh muốn em làm gì cũng được.
- À, vậy cô làm osin cho tôi ba tháng nhá, không nhiều đâu.
- Vâng, vâng, em thật sung sướng khi làm osin cho anh. (khiếp, cấp bậc nịnh sư phụ rồi)
- Vậy cô đợi tôi soạn bạn hợp đồng rồi bắt đầu nhá.
5 phút sau, bản hợp đồng gồm:
Bên A (nó)
Làm mọi điều bên A yêu cầu trong vòng ba tháng, từ ngày ... tới ngày ... nếu không theo làm osin xuống đời và bồi thường một trăm tỉ. (hết hồn)
Bên B (hắn)
Không phải làm gì hết.
Hắn đưa cho nó đọc. Nó tức lắm nhưng đành ngậm ngùi đồng ý, dù sao cũng có công việc.
- Em hân hạnh lắm.
- Tốt.
- Nhưng hành lý đã...
- Không sao, hồi nãy tôi có mang theo cho cô rồi. (không tới nỗi tệ)
Một cuộc đời mới bắt đầu với nó, một cuộc sống tự lập đầy gian lao vất vả. Còn về hắn, trong hắn, một điều khác lạ mà hắn không nhận ra, chẳng phải hôm nay hắn cười rất nhiều và nói rất nhiều sao, khác với vẻ ngoài lạnh lùng mọi khi.
Tập hai: Một cuộc sống mới
Ao... oam... Nó ngáp dài. Ngày hôm qua là một ngày mệt mỏi, lão quản gia già nói nhiều thế không biết, nào là phải nấu cơm, giặt đồ, quét nhà, gọi tên đáng ghét dậy vào lúc bảy giờ mỗi ngày...
- Chết ùi, mình phải gọi tên kia dậy lúc bảy giờ, mấy giờ rồi nhỉ? Trời ơi mười giờ rồi sao? (tự hỏi tự trả lời, rõ hâm rồi) Thôi qua gọi giờ rồi vặn đồng hồ phòng hắn dậy là xong, hôm nay chủ nhật không đi học không sợ bị phát hiện. (ý đồ đen tối nè)
- Ý đồ đen tối bị phát hiện rồi cô em ơi, tên đáng ghét cũng dậy rồi không nhờ cô em gọi nữa đâu... Ha ha ha ha...
Nó không qua lưng lại, chỉ hỏi trỗng.
- Ai... ai... a? (cà lăm luôn rồi)
- Thần tượng của cô em chứ ai... Ha ha ha ha... (hắn tiếp tục cười bằng một nụ cười nham nhở)
Nó quay lưng lại thấy hắn đã đứng nơi cửa từ bao giờ, miệng cười cực kì đểu...
- A, thiếu gia Wangzi, xin lỗi thiếu gia Wangzi.
- Sao không xin lỗi tên đáng ghét, hồi nãy rõ ràng gọi thế mà? (hỏi bằng giọng cực kì ngây thơ nhưng thật ra ý đồ xứng đáng làm ác quỷ)
- À, cái đó là nô tì nói em nô tì, thằng đó đáng ghét lắm. (xạo, con một mà nói có em)
* Nô tì: Ông quản gia bắt nó phải gọi Wangzi bằng thiếu gia và xưng bằng nô tì. Kiểu này mốt nó mà cưới Wangzi là ông quản gia già tiêu đời. Dù gì khi đó nó cũng sẽ là chủ nhân của lão mà.
- À, cô em ở đây mà vẫn vặn được đồng hồ nhà em cô em à, có tài phép cao nhỉ? (hết chối rồi bé Guigui ơi)
- Ờ thì... Ờ thì... (cà lăm tập hai)
- Thôi, không lẽ cô em định hát điệp khúc ờ và thì à, thôi thiếu gia tốt bụng không chất vấn cô em nữa, còn để cô em đi chịu phạt nữa chớ, tội không gọi thiếu gia dậy đó.
- Vâng, vâng, nó tì sẽ đi chịu phạt ngay ạ.
Nói rồi nó chạy nhanh ra khỏi phòng nhưng...
- Cô em đứng lại đã.
- Sao, nô tì không phải chịu phạt nữa à? Nô tì được tha à, cám ơn thiếu gia nhiều lắm. (miệng tía lia)
- Đừng mừng vội cô em ơi, tại vì ta chưa nói phạt gì mà cô em đã đi thôi à. (thế mà bé Guigui mừng vội rồi)
- Vâng. (nó vâng mà miêng ỉu xìu)
- Hình phạt của cô em là phải lau hết căn nhà này. (lần này chết chắc còn sướng hơn á, lúc bình thường nó chỉ lau mỗi phòng Wangzi thôi mà đã chết rồi, lần này nó lâu nguyên căn nhà, chắc chết luôn cũng lau không xong, nhà to quá mà)
- Nhưng… Nhưng…
- Không nhưng nhị gì hết, có lỗi là phải chịu, thiếu gia không thiên vị ai hết.
- Dạaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa… (nó dạ rõ to, chủ ý là làm tên này lủng luôn cái màng nhĩ cho bỏ ghét nhưng vẫn không vô lễ, có dạ có thưa có vâng mà lị)
Quả là hiệu nghiệm như thần, hắn đang đứng ôm đầu ra chiều khổ sở lắm. Tức quá hắn hét lên luôn. Chắc sau hôm nay biệt thự to hơn hoàng cung này cũng phải sập bởi hai giọng la tầm cỡ đất lở này quá.
- Cô làm gì mà la to thế, bộ tưởng tui điết hả? (quên xưng thiếu gia với cả công tử luôn rồi, tức muốn trào máu có nhớ gì đâu)
- Đâu có dâu thiếu gia, nô tì đâu dám, nô tì chỉ muốn tỏ lòng thành với thiếu gia thôi mà. (lòng thành mà muốn làm thiếu gia vô bệnh viện luôn á)
- Cô… cô… cô… (cà lăm tập một)
Hết nói nổi Guigui nhà ta, nhìn hiền thế chứ sư tử cặp chắc còn phải cuốn gói chạy chứ huống gì người…
- Thôi, cô đi làm đi, mệt cô quá.
- Dạaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa… (điếc tập hai không nói nổi nên lời)
Quay lại định hét nhưng Guigui nhà ta chạy biến rồi. Thế là một buổi sáng kết thúc một cách quá ư là lãng nhách và… Hiệp này một – không. Guigui nhà ta win rồi. Nhưng một ngày hẳn còn dài cứ chờ xem hôm nay ai là người thắng cuộc?
Một ngày may mắn hay chỉ nữa ngày? Chính Guigui cũng không trả lời được. Một ngày xui xẻo hay chỉ nữa ngày? Wangzi cũng không biết nhưng tác giả thì biết. Trưa nay nó không tài nào ngủ được, chẳng qua là buổi tối hôm qua nó ngủ nhiều quá nên giờ không sao ngủ được. Thế là nó quyết định trốn đi chơi, thay vào bộ quần áo đơn giản, chải tóc qua loa và len lén bước ra khỏi phòng. (giống trộm quá đi) Nhưng vừa bước ra nó thật ngạc, bình thường hành lang này nhiều người không thể tả nào là lính canh, nào là người hầu hay còn gọi là nô tì. (giống nó vậy) Nhưng hôm nay hành lang trống trơn không một bóng người, nó thầm nghĩ: “Hôm này trời phù hộ ta rồi, éhehe…”. Nhưng suy nghĩ quá đơn giản đã hại nó, một con bé ngây thơ hết chỗ nói… Vừa bước ra tung tăng trên hành lang thì một tóm áo đen vây lại bắt nó, kéo nó đi, dù mạnh mẽ, kiên cường ra sao nó cũng đành bó tay vì nhiều người quá, tất cả đều, phải nói sao ta? To như người khổng lồ, ít nhất, nói là ít nhất nhe cũng phải hai mét chứ chẵng chơi đâu nha… Họ lôi nó qua hết dãy hành lang, xuống cầu thang, bước ra cổng, đi qua khu vườn, bước ra khỏi cổng chính và… Ở ngoài cả một đoàn xe rất lớn đang chờ nó (à, mà nói thêm chút nữa bọn áo đen này không giống bọn vệ sĩ trong lâu đài, í lộn nhà chứ nhỉ? Mà nó hay thấy, khác hoàn toàn, người trong nhà này. (ý nói đến giai nhân, người hầu, đầu bếp… Chứ không nói đến chủ nhân ngôi nhà đâu nha) Đều phải đeo một cái huy hiệu có gắn chíp cảm ứng. (nhưng thật may ngoài đầm phục trong lâu đài đồ còn lại của nó chưa kịp bị gắn chíp…) Nhưng bây giờ nó đang đi đâu nó cũng không rõ, nó tính la nhưng sao la hoài không được, nó không hiểu. (ngốc thế không biết, mồm bị nhét giẻ và dán băng keo hết rồi…) Nó cam chịu bước lên chiếc xe hơi màu đen, trong xe không có ai chỉ có tài xế và vài tên kèm theo canh chừng nó thôi… Nói vài tên nhưng tên nào củng gấp mười lần nó không à… Coi như là có mấy chục người luôn cho tiện. Nó lo lắng, sợ hãi, khóc quá trời luôn, nó ước gì giờ có ba nó, bạn bè nó bên nó thì hay biết bao hay ít nhất cũng có tên đáng ghét đó. (nói Wangzi đó, éhehe…) Nhưng giờ thì không có ai, giờ thì mình nó, giờ thì nó cô đơn, giờ nó lẻ loi, nó miên man suy nghĩ, biết vậy nó nghe lời ba nó, thì giờ nó đang ở nhà khỏe biết bao nhiêu không? Nhưng đó chỉ là niềm hối hận muộn màng, không biết giờ mấy tên kia định đưa nó đi đâu? Về đâu? Và làm gì nó nữa chớ? Mà sao xe đưa đi lâu thế nhỉ? Muốn giết thì giết luôn chứ kiểu này nó đau tim như chơi… Căng thẳng, hồi hộp,… (giống giới thiệu trò chơi mạo hiểm quá đi) Nó mệt lắm… Hay bọn này tính bắt cóc nó tống tiền, dù gì ba nó cũng là một trong những tỉ phú giàu nhất đó chứ, bắt cóc tống tiền là chuyện thường, nhưng điều làm nó không hiểu là tại sao bọn nó biết nó ở đây? Tại sao? Mà người trong lâu đài nì đâu rồi? Hay là bị chúng xử luôn? Càng nghĩ nó càng lo lắng, nỗi sỡ bủa vây lấy nó, quỵ ngã sao? Nó vốn là con người thế nào? Không bao giờ bỏ cuộc nhưng sao bây giờ lại khoanh tay chịu trói? Tại sao? Nhưng suy nghĩ của nó giờ thế nào nó cũng không rõ, nỗi sợ đã xâm chiếm hết lí trí và con người nó… Nó ghét, ghét căn nhà này lắm, mới vào ở có một buổi đã bị bắt là sao? Thiệt xui thế là cùng? Nó ghét lây luôn cho tên đáng ghét. (ghét rồi ghét nữa cũng thế thôi…) Số phận nó sẽ ra sao? Tại sao nó bị bắt? Người trong lâu đài đâu cả rồi? Nó sẽ bị đem tới đâu? Ba nó có biết không? Hàng trăm, hàng ngàn câu hỏi đến liên tục… Nhưng lời giải đáp cuối cùng vẫu là bí mật… Nhưng câu hỏi nó muốn hỏi ngay bây giờ là… Sao lâu quá chưa tới nơi? Và đó cũng là câu hõi được giãi đáp khi chiếc xe dừng lại tại…
Bỗng nó nghe một âm thanh kì lạ: “Cô có bị hâm không đấy, sao la cứu cứu hoài thế”. (tiếng của tên đáng ghét, nó thầm nghĩ, tia hi vọng làm nó la to hơn) Nó là to: “Tui không bị hâm, anh hâm thì có, tui bị bắt cóc, còn không mau cứu tui, mà anh ở đâu mà sao tui đang ngồi trên xe mà $%#$^%$&#$%$#&%$&…”. (nó tuôn một tràng) Hắn đáp, giọng rất ư là thản nhiên: “Đúng là hâm mà, dậy đi đồ ngái ngủ…”. Nó ngạc nhiên: “Dậy, dậy là sao???”. Hắn tạt nguyên một xô nước vô mặt nó: “Tỉnh ngủ chưa nô tì yêu dấu, sáng ngủ chưa đã sao mà giờ ngủ nữa, đã thế còn nói mớ cả buổi trời hử???”. Nó nói: “Tui đang mớ ngủ sao, tui dậy liền đây, mừng quá, là mơ, ha ha ha ha...”. (giờ mới tỉnh, khiếp chưa)
- Rất cảm ơn thiếu gia đánh thức nô tì dậy, nãy nô tì vừa mơ một giấc mơ khủng khiếp chưa từng có.
- Vậy nô tì mơ thấy gì nào? (tu6 nhiên ngot ngào lạ thường)
- $#^^%&#%^*&^%$^#$^%$#&^#%$&#^%...
- Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha… Mắc cười quá… Ha ha ha ha a ha ha…
Hắn tuôn luôn một tràng cười làm nó tức muốn chết, vậy mà khi nãy còn tưởng hắn là người tốt kể cho hắn nghe mới chết chứ, đúng là tưởng thiên thần ai dè xa tăng (mình cũng vậy nói ai chứ). Nó tức lắm, quên luôn mình là nô tì quay qua đánh hắn quyết liệt… Vừa đánh vừa la: “Cho chừa tật chọc tui nè, chừa nè, chết chưa, chết chưa,…”. Hai người vui vẻ đùa giỡn quên ai là chủ ai là tớ luôn, cười cười, nói nói suốt. Đúng là một ngày thật là dài mà, dài quá đi. Trong một ngày mà bao nhiêu chuyện xảy ra, bao nhiêu chuyện nó không ngờ và hắn cũng không đoán được. Hình như là chưa ai thắng trong ngày hôm nay, có lẽ cả hai chọn cách tốt hơn là hòa nhau nhỉ? Ừ, cách đó tốt thật nhưng liệu ngày mai sẽ ra sao? Mọi chuyện kết thúc thế nào? Làm sao mà biết trước được nhỉ?





Tập ba: Tới trường
Tối hôm đó, trong phòng Guigui: “Chết ùi, ngày mai thứ hai mình phải đi học, không biết tên đáng ghét kia có cho bổn cô nương đi học không nữa, hắn mà bắt mình ở nhà làm việc nhà thì toi, ở lại lớp chứ chẳng chơi và vâng vâng và vâng vâng… Hay ta qua dụ dỗ hắn, mà thôi không xuống nước hoài được, không hắn ta ăn hiếp mình hoài, tính cách khác vậy…”. Trong khi đó trong phòng Wangzi, hắn cũng miên man suy nghĩ: “Kể ra cô bé đó cũng thú vị đấy chứ, là người đầu tiên dám đánh mình đấy, gan thật, nhưng cũng đáng yêu lắm, mà không dữ như sư tử Hà Đông vậy mà đáng yêu gì, đúng cô ta là sao chổi, là con cọp cái,… Ý, mà mai mình đi học rồi, bỏ cô ta không đi học cũng tội, có lẽ cho cô ta học chung trường tiện thể làm nô tì của mình luôn…”.
- Ha ha ha ha ha ha… (cười to ơi là to, ý đồ xấu xa này)
Nghĩ xong hắn đi qua phòng Guigui. “Cộc, cộc,…” (tiếng gõ cửa)
- Vô đi.
- À, tên vô duyên. (hết lễ phép òi)
- Thôi, tôi là người độ lượng, không chấp con cọp cái, mai cô phải đi học với tui sẵn hầu hạ tui luôn $^#&%^&%^*&^%&%$^^%#$^#$^%...
- Mà anh học trường nào, tôi thì phải học trường tui chớ.
- Trường “Hoàng Gia Angle”. Có gì cô chuyển trường qua, học lớp 10A1 nha.
- Khỏi chuyển trường, chuyển lớp được rồi, mai tôi chuyển lớp, tôi cũng học trường đó mà.
- Cô mà cũng có tiền vô trường ấy à.
- Tất nhiên, đừng coi thường tui, tui xui mới phải vô nhà này làm, tui tỉ phú í nhá.
- À, sao chổi giàu có, nhưng cô giàu gì thì cũng thua xa nhà tôi. (giọng thấy ghét, nhưng hắn nói thật)
- Anh… Anh… Nh… Thật quá đáng…
- Tôi chỉ nói sự thật... Ha ha ha ha ha…
Nó im re, nhưng chưa phải là chịu thua, nó đang tính kế trả đũa hắn, cái đầu IQ bốn trăm đáng hoạt động thì phải nói nhưng nó không hay tên này còn thông minh hơn cả nó… IQ cao quá không xác định được luôn… (khiếp nhỉ, ai cũng thông minh) À, nó sáng kiến, một sáng kiến đen thui lui…
- Anh thích tui hả? Sao chọc tui hoài, muốn tiếp cận tui thì nói đại i, không cần kiếm cách đâu, kiếm hoài cũng vô ích thui, nhìn anh chắc nhà giàu nhưng đầu óc thì… Không tiếp cận nổi tui đâu, nói ra tui còn thường tình xếp lịch cho nhá…
- Cô mơ hả, bạn ngày cũng mơ được rõ khổ, chắc ham ngủ mà không được ngủ nên nổi điên phải không, tội thế. Gái đẹp bu quanh tui đầy, không tới lượi cô đâu… Ha ha ha ha ha ha ha… (Guigui gặp đối thủ òi)
- Anh… Anh… Anh … Nh…
Nó chưa kết thúc tràng cà lăm thì hắn bước ra khỏi phòng không nhìn thấy một bộ mặt đằng đằng sát khí của nó… Nó nghĩ: “Đợi đấy, Guigui này không bao giờ thua đâu, cứ chờ xem đi…”
Sáng sớm mai, một buổi sáng trong xanh, chim hót líu lo,… (tác giả nói không quá đâu) Nó dậy sớm, năm giờ đấy, khiếp, nó quyết qua gọi hắn cho hắn giật mình chơi. Thay đồ, đánh răng, làm vệ sinh,… Xong hết các khâu trong vòng mười phút, khiếp thiệt, con gái mà hơn con trai… Nó tức tốc chạy qua phòng hắn vận tốc là 100m/10s nhưng… Nó không thèm gõ cửa phòng mà xông thẳng vào (vô duyên quá) nhưng chẳng thấy hắn đâu cả??? Nó đang thắc mắc thì bỗng vang lên…
- Cô làm gì lâu thế, nhanh lên…
- Anh ma hay người thế, làm tui hết hồn…
- Đi thôi, xong rồi…
- Í, mà đi bằng gì?
- Xe…
- Xe gì mới được chứ?
- Xe hơi.
- Í, không được đâu, tôi ghét xe hơi, tui không đi bằng xe hơi đâu…
- Rõ ngốc, xe mui trần, được chưa?...
- Vậy thì “Let’s go”.
- Tiếng Anh nữa…
Nó và hắn đủi nhau chạy nhanh ra cổng, bước vào chiếc xe hơi mui trần màu đỏ chói lóa trước cổng, xe đẹp kinh…
- Tới trường rồi, mừng quá đi, vào lớp thôi.
- Chưa đâu tiểu thư ạ, vào phòng để chuyển lớp đã.
- Rồi, mà thôi tui đi thôi, anh cứ vào lớp trước. (nó giờ mới để ý, cho hắn đi chùng thì bại lộ rồi, hên là mình kịp đổi tên trước khi tới nhà hắn)
Trước khi tới nhà hắn nó đổi tên là Mimi, hắn không biết tên thật của nó…
Nó bước nhanh vào phòng hiệu trưởng, xì xầm xì xầm gì đấy… Rồi bước đi…
Chỉ biết là nó vào lớp mới với cái tên Mimi… Nhưng trước khi bước vào lớp nó đã…




Tập bốn: Buổi học
Khi còn ở chung với ba ba, chuyện đi học với Guigui là quá dễ dàng. Dễ dàng như thế nào: Thoải mái quậy phá (thầy hiệu trưởng không dám đụng tới em này), thoải mái vui chơi (giờ đi làm osin cho ông Wangzi kia còn chơi được gì nữa đâu)… Và còn một chuyện quantrọng nhất là… Thoải mái đẹp (nhưng bây giờ thì có vấn đề ùi, vấn đề gì đọc tiếp thì biết)
- Xin giới thiệu với các em, đây là học sinh mới của lớp ta, bạn ấy mới chuyển từ lớp 10A2 do lớp củ “ăn hiếp” bạn quá (xạo quá à, bạn ăn hiếp lớp cũ thì có). Giờ sang lớp chúng ta mong các em giúp đỡ bạn. Em vào đi.
- Xin chào các bạn mình là Mimi, mong các bạn giúp đỡ mình.
- Ha ha ha ha ha ha ha… (nam sinh một).
- Hi hi hi hi… Side của thập niên tám mươi kìa tụi bay… (nữ sinh một).
- Thập niên chín mươi luôn ý chứ (nữ sinh hai).
- …
- …
- …
Vâng vâng và vâng vâng… Lý do là… Vài phút trước trong WC nữ…
- Xịt này… Xịt này… Xù lên mau coi…
- Háaaaaaaaaaaaa… Cặp kiếng dự phòng của tui…
- …
Sau màn hóa trang chưa đầy năm phút nhưng Guigui đã có thể xuất hiện như một mụ phù thủy chính gốc… Kinh lắm luôn (tác giả còn muốn ói, công nhận tài năng của Guigui kinh dị khiếp).
- Các em im lặng nào, im lặng nào… Thôi em vào chỗ của em đi…
- Chỗ nào thầy??
- Bên cạnh Tiểu Huân.
- Nhưng… Ưng (Guigui ấp úng)…
- Sao vậy em??
- Tiểu Huân là bạn nào thầy…
- Í… Thầy quên… #%$^%$^%$^#$^%#$ (thầy này khùng quá đi)...
Giới thiệu một chút nhé
Tiểu Huân (độc ác, xấu xa, giản xảo, điệu cực kì)
<IMG id=imgb height=429 src="http://t0.gstatic.com/images?q=tbn:zCQ0mHD-j7AG8M::img.photo.zing.vn/file_uploads/gallery/sources/2009/08/03/11/20861249275283.png&amp;t=1&amp;h=268&amp;w=188&amp;usg=__TENLwFt4YvVTZkwuRCv-rWSzQ44=" width=301>
- Không thầy ơi, em không ngồi cạnh nhỏ xấu xí này đâu (Tiểu Huân nói giọng eo ẻo phát ớn)
- Em không có sự lựa chọn.
- Thầyyyyyyyyyyy…
- Em thôi đi.
- Mimi, em về chỡ đi.
Đằng sau Guigui có tiếng nói. Giọng ai nói các bạn biết à.
- Nô tì hâm, cô ăn mặc vầy mất mặc tui quá à.
- Tôi lại thấy như vầy hợp với anh hơn (Guigui trả đũa).
- Cô… ô… (bó tay luôn òi)…
- Anh gọi em hả anh Wangzi (bà Tiểu Huân á).
- Ai thèm gọi cô, quay lên học đi mèo lông xù.
- Sao anh nỡ nói với em như vậy (giọng eo ẻo mắc ớn)?
- Chứ cô muốn sao, mèo mắt lồi hay mèo…
- Anh… Anh… Nh… Hu hu hu hu hu hu hu…
- Im lặng nào… Vào học thôi.
Thế là cũng trôi qua một tiết học… Wangzi và Guigui chuyên gia ngồi cãi nhau. Nguyên tiết không học gì hết trơn. Làm ông thầy tốn hết nước bọt nhắc nhở hai người này. Bây giờ là giờ ra chơi.
- Ê, nhỏ vô duyên, mua cho tui #%$$^%$%$^#%$^%$3…
- Không biết đọc chữ hà đầu xù, Hạ Mimi nha, tội nghiệp, không biết sao lên lớp được vậy ta???
- À, nhờ đẹp trai ó (chảnh phát khiếp).
- Mê hoặc thầy hả, ồ hóa ra đồng tính ấy nhỉ???
- …
- $T%$&^%&^%&^%&%^&^%&%^%^…
Cứ như thế hóa ra ngày học cũng vui… Nhưng lúc về thì hông vui chút nào, bị mấy con bạn Guigui tra tấn bằng hàng tá tin nhắn, cuộc gọi nhỡ trong điện thoại do nguyên do không đi học của nàng đó…
Ngày mai sẽ ra sao khi cả đêm không ngủ được vì bận trả lời điện thoại… Tội nghiệp bé Guigui quá đi à…




Tập năm: Sự trở về
- Dậy, dậy mau đồ quỷ ham ngủ, hôm nay nhà tôi có chuyện, cô không dậy là không xong đâu.
- Chuyện gì mà la lên dữ vậy (vẫn còn mớ ngủ)???
- Ra sân bay với tui mau lên…
- Ra đó chi (tỉnh ngủ một tẹo)???
- Cứ ra thì biết…

Trên chiếc máy bay hạng nhất (máy bay riêng). Có một người đang ngồi nghe nhạc trên chiếc Ipod. Và người đó là ai từ từ sẽ rõ…

Quay trở về thực tại…
- Rốt cục là muốn đón ai còn giơ biển lên chứ.
- Không cần.
- …???
- Máy bay riêng, sân bay riêng.
- Thế à.
Từ trên máy bay chàng trai lúc nãy bước xuống tiếng về phía Wangzi.
- Anhhhhhhhhhhhhhhhhhh… Anh Ji Jung về sao không báo cho em trước… Làm sáng sớm nhận được tin em chuẩn bị đến đây quyên mang quà cho anh rồi.
Giới thiệu chút nha
Yi Jung (không xác định)
http://images.timnhanh.com/tintuc/20...814cineB08.jpg
- Đây là?
- Nô tì của em đấy.
- Ồ, nô tì mà dễ thương thế này. Bạn gái em đúng không?
Guigui với Wangzi tự nhiên đỏ mặt, có tật giật mình…
- Không phải. Nhỏ này/Thằng này mà là bạn trai/gái em sao (ú a, không phải bạn trai bạn gái sao đồng thanh gớm vậy trời).
- Ờ.

Nhà Wangzi…
- Kì này anh về đây chi vậy?
- À, kì này anh về đây học kèn tại học viện… Bên Mĩ chán rồi, giờ về đây cho vui.
- À ra thế.
- %$&%^*&^*&^*&%&^&%$#^%$^%$...
- %$&%^*&^*&^*&%&^&%$#^%$^%$...
- %$&%^*&^*&^*&%&^&%$#^%$^%$...
- %$&%^*&^*&^*&%&^&%$#^%$^%$...
- %$&%^*&^*&^*&%&^&%$#^%$^%$...
- %$&%^*&^*&^*&%&^&%$#^%$^%$...
- %$&%^*&^*&^*&%&^&%$#^%$^%$...
- …
Cứ thế cuộc trò chuyện kéo dài mãi…
Tập sáu: Thiên tài âm chạm thiên tài âm nhạc khác
Tại học viên âm nhạc…
Chàng trai với phong thái ung dung kèm theo chút ngạo mạn bước vào gian phòng lớn. Trong gian phòng hiên đang ngồi trên chiếc bàn lớn có năm người tất cả. Tất khá đều khá lớn tuổi. Ba nam, hai nữ…
- Chào cậu, cậu có phải là Yi Jung không?
- Phải (đáp cụt lũn).
- Mời cậu theo tôi, cậu sẽ học lớp cao nhất.

Tại một lớp học mang tên…
- Các em trật tự, hôm nay lớp chúng ta có một thành viên mới từ Mỉ về, cậu ấy sẽ học chung lớp với chúng ta. Mời em bước vào.
- Tôi tên là Yi Jung.
- Ai mà cao ngạo thế nhỉ, chắc ỷ là du học về (một nữ sinh lên tiếng)?
- Bạn muốn nói gì nói luôn đi, đừng đi đâm sau lưng người khác, tôi không hiểu sao loại người như bạn vào được học viện này. Chắc là chạy tiền đúng không, vậy thì đi luôn dùm cho.
- Tôi… Ôi… Xin lỗi.
- …
- Em đi mau.
- Vâ… Vâng…
- À, em Yi Jung, bây giờ em vào nhóm nào tùy em chọn.
- Nhóm kia.
Cậu ta chỉ về một phía. Nhóm đó hiện tại chỉ có hai người. Một nam một nữ là Ly và Hoàng Thiên Vũ… Ly Hát, Vủ chơi Piano…
- Ồ, em vào đi.
- Xin chào, mình tên là Ly.
- Còn mình là Thiên Vũ.
- …
Cậu ta im lặng không nói gì làm cho hai người kia ngượng quá…
Mọi chuyện sẽ ra sao với cái học viện này…




Tập sáu: Khúc dạo đầu
Tình yêu lúc nào cũng bắt đầu bằng định mệnh, định mệnh cho ta gặp nhau và yêu nhau mãi mãi…
Yi Jung bước đi trên hành lang của học viện… anh mãi mê với nhưng suy nghĩ của riêng mình. Yi jung từ nhỏ tới giờ vẫn là người kín tiếng, trừ Wangzi thì thật ra anh chưa nói chuyện vui vẻ với ai bao giờ… cùng lắm cũng chỉ là xã giao cho đúng phép lịch sự… nhưng hình như điều này anh cũng không biết… cứ thấy cách anh đối sử với hai người bạn ban nãy thì biết… làm cho họ ngượng quá không có đất mà chui xuong luôn. Bỗng từ trong một căn phòng… tiếng piano phát ra… âm nhạc thất du dương… trầm bổng… quả thật rất có hồn… một tài năng âm nhạc… thật sự là một tài năng…
- Cô biết chơi piano à.
- Thật ra tôi cũng biết chút ít (thoáng ngạc nhiên).
- Chút ít… cô đùa tôi sao…
- À… cũng học ba năm rồi.
- Nhưng sao cô không chọn piano mà lại chon hát.
- Vì… vì…
- Cô không muốn trả lời cũng không sao.
Nói rồi Yi Jung bước đi… quên luôn cả câu chào tạm biệt… nhưng không ai biết anh vừa nở mọt nụ cười… một nụ cười hiếm hoi…
Tiếng piano lại vang lên… nhưng bây giờ là một bạn nhạc khác… rất khác…
- Cô… cô… ai dạy cho cô bài này (Yi Jung ngạc nhiên).
- Một người bạn của tôi lúc tôi…
- Lúc cô năm tuổi…
- Ừ. Sao anh biết.
- Cô, hồi nhỏ cô còn cái tên nào khác không.
- Không.
- Cô chắc chứ.
- Thật ra thì có… nhưng chỉ có một người gọi tôi như vậy thôi.
- Tên gì?
- Cô bé của gi…
Ly chưa kịp nói hết Yi Jung lại tiếp lời.
- Cô bé của gió và mây.
- Vậy… không lẽ… anh là?
- Đúng…

Quay lại câu truyện của quá khứ…
- Em đặt cho anh một cái tên nhé… như anh đặt cho em vật…
- Ừ, vậy tên anh là gì, phải là tên hay đấy nhé.
- Ừm… à… anh sẽ tên là đất đỏ nhé.
Nói rồi cô bé vụt chạy… chàng trai cũng rượt theo… vừa theo vừa la… họ quả là đẹp đôi…
Một thời đểm khác của quá khứ…
- Anh hứa nhé… khi nào trở về anh hãy đi tìm em.
- Anh hứa… cô bé của gió và mây à.
- Tạm biệt đất đỏ.
Chàng trai phải đi du học… một lời hẹn ước vu vơ nhưng chàng trai đã quyết tâm sẽ tìm bằng được cô gái dù thế nào đi chăng nữa…
Lại một thời điểm khác của quá khứ…
- Mày ra khỏi nhà ngay… tao không cho phép mày học mấy thứ âm nhạc vớ vẩn…
- Baaaaaaaaaaaaa… ba đừng vậy mà… con xin ba…
- Tao đạp… tao đập tan nó luôn cho mày khỏi đàn với khỏi hát với chả hò.
Người đàn ông tàn nhẫn đập nát chiếc đàn piano trước mặt con gái cũa mình… chiếc đàn là món quà mà người cô yêu thương nhất để lại trước khi đi xa… vậy mà…
- Tao coi mày còn vương vấn thằng đó nữa không…
- Không mau mà cưới Vương thiếu gia đi.
- Con không và sẽ mãi mải không cưới ai ngoài Yi Jung.
Nói rồi cô vừa khóc vừa chạy đi mà không bao giờ quay về căn nhà đó nữa… căn nhà ngập tràn nhưng điều xấu xa… một người ha say rựu muốn gả con gái trừ nợ… một bà dì ghẻ suốt ngày đánh đập… cuộc sống như vậy không khác nào đện ngục trần gian… một nơi không phải dành cho con người ở… nhất là người như Ly… mong manh và yếu đuối…
Quay trở về thực tại…
Ly chạy tới ôm chầm lấy Yi Jung, cuối cùng anh đã giữ lời hứa… đã quay về bên cô như anh đã nói… đâu biết rằng còn một người thứ ba đang đứng đó… đau khổ…
- Anh… anh vẫn nhớ lời hứa đó chứ.
- Tất nhiên rồi… anh sẽ mãi mãi nhớ cho đến khi anh thực hiện được điều anh hứa…
- Em yêu anh.
- Anh cũng vậy… từ bây giờ anh sẽ luôn bên cạnh mà che chở cho em… không ai có thể làm hại em nữa…
Hai người ngập tràn trong hạnh phúc… một người tan nát trái tim… vì một cuộc tình không lối thoát…
 

KuTý

Thanh Niên Xóm
ÔI truyện dài quá. K đọc đc. Mà chị bobiphuong đọc hết đó hả :22124305-2-WFB:
 
Bên trên