Gió thổi cát bụi rơi vào trong hư vô - 1 tác phẩm của ĐL

Kenji ĐếLong

Quy Ẩn Giang Hồ !
“ Một năm rồi mày nằm trong đó, mày có còn nhớ tao không hả Long ? Nằm trong đó mày có cảm thấy bình yên không ? Hay là vẫn cảm thấy chán nản và mọi thứ đều tối tăm như trước đây mày vẫn thấy ? “
Trước ngôi mộ mang tên Hoàng long, tôi đứa mắt nhìn vào bức ảnh ở giữa bia mộ. Vẫn một gương mặt đó, gương mặt vuông vuông, đầy đặn và mang đầy vẻ phúc hậu nhưng đôi mắt nhìn thật buồn và đầy tăm tôi như số phần của chủ nhân nó. Hôm nay, ngày mồng một tháng mười một âm lịch và cùng là ngày giỗ đầu của Long, thằng bạn thân từ bé của tôi.
Sinh ra trong một gia đình tuy không giàu sang gì nhưng không đến mức phải để cho nó phải suy nghĩ về kinh tế gia đình. Từ bé, trong Long luôn tồn tại một ý chí độc lập, không muộn phụ thuộc nhiều vào khác. Tuy nhiên, không phải vì thế mà long cô đơn. Xung quanh Long có rất nhiều người bạn vì Long hết sức hoà đọng và cời mở. Vốn đã thông minh từ bé nên Long không cần phải để ý gì nhiều đến việc học tập mà vẫn đạt thành tích tốt. Mọi việc đối với Long gần như là hoàn mĩ. Vậy mà Long lại ra đi, ra đi mãi mãi bởi một lý do không thể hiểu nổi., Long tự sát. Chỉ với một con dao tem và với một tiếng rên nho nhỏ, dòng máu đỏ tươi từ cổ tay Long chảy ra. Hoà cùng với dòng máu đó là nước mắt bác Kim, bác Cường, bố mẹ của Long.
Hàng loạt những kỉ niệm thủa bé chợt hiện về. Tôi và Long, 2 thằng suốt ngày đi với nhau như hình với bóng, có người còn tưởng chúng tôi là an hem sinh đôi khi mặc quần áo giống nhau. Những lần tranh giành, đánh nhau chỉ vì một viên bi hay chỉ vì một món đồ chơi mà hai thằng góp tiền mua chung. Cho đến những khi cùng đi đánh nhau với bọn ngoài chỉ vì một vài lý do vặt vãnh. Chúng tôi thực sự khăng khít với nhau không khác gì an hem trong nhà. Vậy mà Long lại giấu tôi, giấu một điều gì đó mà 1 năm qua tôi không tài nào hiểu nổi tại sao Long lại ra đi.
Đứng lặng lẽ trước ngôi mộ tầm nửa tiếng đồng hồ. Bỗng nhiên một bàn tay nho nhỏ đặt khẽ lên vai tôi và vỗ nhẹ hai cái.
“ Về thôi cháu muộn rồi, trời âm u như muốn mưa rồi đấy cháu”
Thì ra là bác Kim, mẹ Long nhắc nhở tôi khi thấy tôi thẫn người trước ngôi mộ. Thế rồi 2 bác cháu thắp những nén hương cuối cùng dành cho Long rồi cùng nhau về nhà bác Kim.
“Hôm nay cháu ở lại đây ăn cơm cùng gia đình bác nhé. Cháu với Long như an hem nên có cháu ở đây, chắc hẳn nó sẽ vui hơn một ít” – Bác Cường đề nghị tôi.
“ Vâng, để cháu gọi điện về nhà xin phép bố mẹ cháu đã”
Nói xong tôi tiện tay rút luôn chiếc điện thoại ra, bấn bố điện thoại nhà và gọi điện về xin phép bố mẹ tôi. Xong đâu đấy, tôi xin phép bác Kim vào phòng của Long một lát và bác đồng ý ngay
“Cách… Cách… Xoạch”
Cánh cửa căn phòng mở ra, căn phòng nho nhỏ ở trên tầng, vốn là phòng ngủ của Long. Căn phòng so với một năm trước không có gì khác lắm, trừ việc nó gọn gàng và ngăn lắp hơn trước đây. Sự bề bộn của căn phòng quen thuộc xưa đã biến mất, bề bộn nhưng ấm cúng. Thay vào đó giờ đây là căn phòng đầy vẻ hiu hút và lãnh lẽo. Có lẽ bác Kim hôm nào cũng lên đây dọn phòng và khóc ở đây. Đặt tay lên chiếc giường mà Long dung trước đây, một cảm giác có gì đó như là thân thương lại trở về. Trên chiếc gường này, những trò nghịch ngợm của 2 thằng lần lượt trở về…
“Xoạch … xoạch …”
Tiếng một cuốn vở rơi ra, chạm đất ở gầm giường. Tôi cúi xuống, lôi ra, bên trên có 2 chữ “Nhật Kí”. Nhưng điều kì lạ là cuốn vở hết sức mỏng, chỉ có vài trang giấy còn nguyên bên trong. Tôi định chạy đi đưa cho bác Kim bỗng một tờ giấy lại rơi ra từ bên trong cuốn vở với dòng chữ “ Gửi Dương - người bạn thân nhất của tôi. Khi nào đọc được những dòng chữ này thì hãy mở cuốn sổ này ra đọc nhé”. Tôi liền từ từ cầm cuốn vở lên, phủi cho sạch lớp bụi bên ngoài và mở trang đầu tiên ra đọc :
“Ngày 13 tháng 12 dương lịch, mùng 1 tháng 11 âm lịch.
Dương ơi, khi cậu đọc được những dòng chữ này thì cũng là một năm rồi kể từ ngày tớ quyết định ra đi. Tớ cảm thấy chán ngán cái cuộc sống tầm thường và đầy rẫy những giả dối này. Tớ xin lỗi vì khi ra đi mà không nói một lời với cậu. Bởi nếu tớ nói một điều gì thì sẽ bị cậu phát hiện ra là có vấn đề. Chúng ta từ bé đã chơi với nhau nên rất hiểu nhau, giống như tớ biết rặng cậu chính là người đầu tiên đọc được những dòng chữ này. Khi còn sống, tớ đã phải trải qua những điều hết sức kinh khủng đối với tớ mà tớ không thể, chính xác là không dám nói với cậu. Thực ra, những điều đó tớ đã lưu lại trong cuốn sổ này nhưng mà để giữ được tính bí mật, tớ đã chia nhỏ chúng ở nhiều nới khác nhau và chỉ có cậu mới là người tớ tin tưởng giữ bí mật này và chỉ cậu mới có khả năng tìm ra chúng. Với cậu, mình thực sự không muốn dấu giếm điều gì cả nhưng với bố mẹ mình thì khác. Mẹ mình tuy thương mình nhưng quá yếu đuối để đối diện với sự thật này. CÒn với bố mình, mình thực sự thất vọng. Mình không thể cảm thấy tình thương từ ông ấy toả ra đối với mình. Tớ cảm giác như ông ấy không hề coi mình là con ông ấy, lúc nào cũng muốn đày đoạ mình, ép khung mình phải theo những gì ông ấy muốn. ông coi mình như một món hang, một vụ đầu tư không chắc chắn nên cần phải ép khung để sau này có thể phục vụ cho ông ấy. Đó là điều không tưởng nổi nhưng nó đã xảy ra với mình, ở nhà mình không khác gì là một nhà lao tuy không có những vật để đày đoạ nhưng nó lại đánh thẳng vào tinh thần. Mình thực sự cảm thấy chán nản với cuộc sống.
Có lẽ viết đến đây là đủ rồi, tớ đã viết trước những tờ khác và tớ mong rằng, chúng ta có thể chơi một trò chơi mà chúng ta rất thích chơi. Trò giải đố. Hãy thử tìm những điều mà tớ phải giấu cậu và đó là những điều tớ muốn chia sẻ với cậu khi tớ còn sống. Cậu hãy yên tâm là khi nào cậu cảm thấy khó khăn, tớ sẽ trợ giúp cho cậu, tuy chúng ta là “đối thủ” nhưng cũng là những người bạn. Vị trí của chập giấy thứ 2 chính là ở “Kiếm”. Hãy thử tìm nhé. Câụ yên tâm là khi nào cậu gặp khó khăn, mik sẽ júp đỡ. Hãy coi như đây là trò chơi cuối cùng mà chúng ta chơi với nhau và cũng là trò chúng ta thik nhất. Trò giải đố."

Thì ra là như thế, trc khi ra đi, Long đã để lại toàn bộ những kỉ niệm của mik để chia sẻ với ng bạn thân. Nhưng tại sao lại là “kiếm”. “Kiếm” là j? Suy đi nghĩ lại mãi vẫn ko tài nào nghĩ ra nổi và điều đó ám ảnh tôi trong bữa ăn tối, khi đi về nhà và khi ngồi trong cơn mưa.
Đêm hôm đó, tôi lại nằm mơ, 1 jấc mơ đến kì lạ. Tôi lạc vào 1 nơi mà trong đó có 2 đứa trẻ, hết sức thân thiết vs nhau. Chúng say mê kiếm hiệp và rồi, mỗi thằng về nhà làm 1 thanh kiếm gỗ. Hôm sau 2 đứa lôi nhau ra, bắt chước fim, đánh nhau loạn xạ c\và rồi 1 sự cố đã xảy ra.
“cách....... cách........”
Tiếng gãy ở đâu vang lên và rồi thanh kiếm của một đứa bị chia ra làm 2 khúc, 1 trên tay đứa trẻ, một nằm im trên mặt đất. Nó òa khóc, khóc dữ lắm. Mặc kệ đứa kia dỗ thế nào, kể cả đề nghị đưa cho nó thanh kiếm của mik, nó vẫn không chịu. Không còn cách nào nữa, đứa trẻ lượm nhah fần lưỡi kiếm nằm trên đất và giật fần còn lại trên tay đứa kia, ù chạy về nhà. Bỏ mặc nó đang nấc lên từng tiếng.
Hôm sau, 2 đứa gặp nhau và nhanh chóng, đứa lấy kiếm đã đưa ra 1 thanh kiếm jống hệt thanh bị gãy, chỷ có điều trên thân kiếm có 1 viết nứt. Thì ra sau khi cướp thanh kiếm, vè nhà, đứa bé đã gắn lại thanh kiếm đó và đưa lại cho đứa kia và nói: “thanh kiếm này đã bị tớ làm gãy, tớ gắn lại cho cậu như là hàn gắn vào tình bạn của chúng ta”.
Không nói không rằng, đứa kia 1 tay cầm kiếm, 1 tay còn lại kéo đứa bạn vào trong vườn nhà mik.
“cách” 1 tiếng gãy jòn vang lên, chính tay đứa bé đã bẻ gãy thanh kiếm mà đứa bạn mik đã mất bao công hàn gắn lại. Nó đào 1 cái hố, chôn thanh kiếm và chạy nhanh vào nhà, lấy ra 1 thanh kiếm mới. Nó nói:
“Thanh kiếm này đã bị gãy, dù có hàn gắn thế nào thỳ vẫn còn lại vết rạn nứt, không bao jờ có thể liền lại đc. Nhưng nếu ta bỏ qua thanh kiếm đó và dùng 1 thanh kiếm mới thì sữ kh«ng có ảnh hg j, cái j qua rồi hãy để cho nó qua đi.”
Nghe câu nói này, bất jác jọt nc mắt tôi bỗng nhiên rơi xuống. Tôi đúng rồi. Hai đứa trẻ này không ai khác chính là tôi và Long ngày xưa đây mà. 1 Long đầy lạc quan nhưng mà lại đy đến con đg cùng của sự bi quan. Kiếm, kiếm gãy! Đúng rồi, fải chăng “Kiếm” mà Long viết cho tôi chính ý là ngôi mộ kiếm kia. Bỗng nhiên đâu đó có tiếng gọi “Dương ơi! Dậy đi con, sáng rồi đó con ơi!”.
Thì ra mẹ tôi lên phìng thấy tôi đag ngủ nên gọi dậy. Bất jác d dưa tay lên lấy chiếc đồng hồ con con bên cạnh, đã hơn 10h sáng. Tôi vội choàng dậy, đánh răng rửa mặt, thay quần áo rồi chạy vù sang nhà Long mà quên chưa ăn sáng.
Tới chỗ vườn cây, nơi “ngôi mộ kiếm”, đào lên thì thấy 1 thanh kiếm gỗ bị gãy làm 2 phần và 1 túi ni lông, bên trong đựng 1 mẩu jấy con con. Tôi tự hỏi, chẳng lẽ điều mà Long muốn nói lại chỉ nằm trong mẩu giấy này? Sự tò mò hối thúc tôi fải thò tay vớ túi ni lông, đọc ngay điều đó là j nhưng nghĩ, dù sao cũng là kỉ vật của Long nên vẫn từ tốn cẩn thận mở giấy ra từ từ:
“Dương à, tớ biết là cậu sẽ tìm đến đây để tìm. Nhưng mà cậu nhầm rồi. Là “kiếm”.
Chữ đc viết theo lối chữ Hán. Vì có một dạo, tôi và Long cùng đi học chữ Trung Quốc nên cũng có biết đôi phần. vậy là keo này tôi thua Long 1 hiệp rồi.
Cầm lấy tờ giấy về nhà, tôi thực sự kh«ng nghĩ ra tại sao Long nói là “thanh kiếm” mà tôi tìm tới chỗ “ngôi mộ kiếm” thì lại không fải. Mà tại sao Long lại viết bằng chữ Hán nhỉ? Hay nó còn 1 nghĩa khác chứ không fải là 1 thanh kiếm đơn thuần như của nó. Chạy nhanh lên giá sách, lúc tìm cuốn “từ điển Hán - Việt”, tra từ “kiếm” thì vẫn kh«ng thấy j cả, chỉ có nghĩa là “kiếm”. vậy thì, “thanh kiếm” ở đây nghĩa là j nhỉ? Không chịu thua Long, tôi quyết tâm tìm hiểu bằng đc. Tra sách kh«ng xong, tôi lên mạng tìm. Sau 1 hồi lục đục tìm kiếm, chợt 1 dòng chữ đập vào mắt tôi khiến tôi fải để ý: “Từ xa xưa, ng Trung Quốc đã có những họat động đậm nét văn hóa. Tiêu biểu fải nói đến thói quen chơi chữ. Nhiều ng đã mua những bức tranh chữ đẹp, những câu đối hay về treo ở nhà. Việc đặt tên cho con cháu cũng theo lối chơi chữ vậy. Họ thg tránh những cái tên mang vận xui như kiếm, tử....”
Chơi chữ? Thôi đúng rồi, mik hiểu rồi. “thanh kiếm”... “máu”, đúng rồi, là máu.
Quả “huyết cầu” mà Long tặng cho mik. Nó có màu đỏ của máu nên gọi là huyết cầu lại lóng lánh rất đẹp. Không những thế bên trong còn 1 khoảng không nhưng vì nó dẹp nên thg đc dùng để trang trí chứ không fải để cất jữ. Tôi thử xem vận may của mik xem sao.
Nghĩ đến đây, tôi chạy vù lên phòng, lục trong đống đồ kỉ niệm của mik. Ngổn ngang nào là sách, là khung ảnh.... Tìm mãi, bỗng có 1 ánh sáng đỏ lóe lên trong đó. Đây rồi, quả huyết cầu đây rồi. Xoay xung quanh quả cầu, tìm cái chốt rồi tôi mở ra.
“cách”, một chiếc kẹo mút rơi ra. Tuy đã để lâu nhưng vì bên trong kín khí nên bảo quản đc lâu. Sau đó là 1 chập giấy lại tiếp tục rơi ra. Những tờ giấy này jống hệt với những tờ trc đây trong Nhật kí của Long.
Tìm mỏi mắt không thấy ra nó bên cạnh mik. Tôi vội vàng mở những tờ giấy đó ra xem.
“Đây chính là lời jải đáp cho câu đố “kiếm”. Dương ơi! Cậu còn nhớ khoảng 2 năm trc, tớ có thjk 1 cô gái mà chúng ta cùng đi thăm cô ấy không? Cô bé bị “xuất huyết jảm tiếu cầu ý”. Khi đó, trong những trang giấy này đã đầy ắp niềm vui của mik trong 1 thời jan ngắn, sau đó là 1 hố sâu đen tối mà ánh sáng không thể nào lọt tới Cái kẹo mút kia chính là cái mà tớ duy nhất nhận đc từ cô ấy. Cậu còn nhớ cái tên đó kóong, Hiền”.
ĐỌc xong tờ thứ nhất tôi bắt đầu đọc những tờ có vẻ cũ hơn.

“Bức thư ko mong muốn”
Chào ........,
Có lẽ đây là 1 bức thư không nên có nhưng trái tim tôi cứ thúc giục tôi phải đặt bút và viết là thư này.

Cuộc sống thường không như ta đã mơ. Nhưng tại sao tôi vẫn cứ mơ ? Nhiều đêm tôi mất ngủ, thức trắng giống như đêm nay. Nhìn theo ánh sáng mờ của chiếc đèn xa, tôi nghĩ đến ......... Tôi tưởng rằng ....... cũng như chiếc đèn xa kia, chiếu sáng trái tim đầy bóng tôi của tôi. Nó sáng, thực sự sáng với một con tim đang chết dần, chết mòn. Sáng thì sáng thật nhưng sao mà xa quá. Tôi chỉ có thể ngắm, có thể nhìn nhưng không thể nào với tới. "Nó" được "thắp sáng" bởi "bàn tay" của 1 người khác, một mục đích khác chứ không phải là vì tôi nhưng sao tôi vẫn muốn với tay tới, muốn sở hữu "nó", có "nó" trong tầm tay. Tôi mong muốn "nó" "chiếu sáng" cho tôi nhưng đó chỉ là 1 sự ảo tưởng trong trí não của tôi.
Có người nói tôi điên, tôi khùng mà không có là có người, rất nhiều người là khác. Nhưng họ chỉ trong thấy cái vẻ mặt luôn tươi cười, luôn đùa giỡn của tôi mà họ không hề nhìn thấy trái tim tôi, con người tôi. Cái vẻ mặt đó chỉ là giả tạo. Tôi chỉ mong cho người khác vui và luôn cố làm cho họ vui nhưng họ đâu biết rằng, người đang đau đớn nhất, buồn khổ nhất lại là tôi. Tôi điên, thực sự rất điên. Tôi tự lừa dối bản thân mình rằng tất cả đã nằm trong tay mình nhưng sự thật là không phải vậy. Khi màn đêm buông xuống, chỉ có mình tôi thì tôi mới hiểu ra rằng, những thứ mình có được chỉ là ảo tưởng, kể cả cảm giác của mình.
Từ khi biết ......., trong lòng tôi xuất hiện 1 thứ cảm giác khó nói, 1 thứ cảm giác mà có lẽ từ trước đến nay, tôi chưa từng được nếm trải qua. Tôi chưa từng gặp ....... một lần thực sự nhưng những câu truyện mà ta nói hằng ngày, những bức ảnh mà ....... gửi cho tôi thì tôi luôn nắm giữ. Tôi giữ nó không phải trong chiếc máy tình mà mọi người tưởng rằng trong đó cái gì cũng có. Tôi giữ nó ở trong tim mình, ở trong 1 góc tôi được "chiếc đèn xa" kia chiếu sáng. Đã có đêm tôi mơ, tôi mơ về ....... Có lẽ đó chỉ là 1 thứ ảo ảnh do tôi nghĩ về ........ quá nhiều hoặc có thể do tôi bị ám ảnh bởi những thứ người ta gọi là giả tưởng. Tôi mơ ......... chỉ là 1 kí ức từ lâu, tôi tình cờ tìm đến ......., được làm quen với ...... , rồi tôi lại có những cảm giác mà thực tại tôi dang có được. Tôi cố gắn làm những gì mà tôi cho là ...... mong muốn, là ....... cần đền nó. Nhưng càng thực hiện thì tôi càng nhận ra rằng, thứ mà tôi nhận được chỉ là sự cảm kích, là tình bạn, thế thôi. Rồi vụt tan biến, ....... biến mất, cả những gì tôi làm cho ........ cũng biến mất theo, chỉ còn lại mình tôi. Tôi đã khóc, khóc thật sự bằng trái tim mình rồi khi tôi tỉnh dậy, nước mắt vẫn chảy và trên gối còn thấm ướt những giọt nước mắt mà tôi nghĩ rằng tôi đã khóc ở trong mơ.
Phải chăng, giấc mơ đó thể hiện thực tại những gì tôi đã có với ......... Chỉ là vài câu chuyện lẻ, vài lời an ủi khi ........ nói ....... buồn, vài điều mà tôi nghĩ là có lẽ nó không nên có thì tốt hơn. Tất cả những điều đó dường như chỉ là ảo ảnh, là ảo giác tôi tự tạo ra cho chính tôi. Tôi chỉ mong cho ........ lúc nào cũng vui cười, nụ cười luôn được tươi, luôn hồn nhiên như những gì tôi cảm nhận được. Trong mắt người khác, tôi không biết ....... ra sao nhưng trong cảm nhận của tôi, ........ luôn đặc biệt nhất, luôn hồn nhiên, trong sáng .
Trời mưa, cả ngày hôm nay trời oi bức như vậy mà khi màn đêm buông xuống, trời lại mưa. Cơn mưa chỉ nhoáng qua vài phút rồi lại tạnh. Dường như cơn mưa xoa dịu tiết trời oi bức nhưng hãy nhìn xem, khi trời mưa cũng là khi ắnh đèn kia vụt tắt, khi tôi đang viết lá thư đầy nước mắt này. CÓ thể đối với người khác, cơn mưa đến đem lại cảm giác thoải mái, dễ chịu nhưng đối với tôi, cơn mưa này gần như là ác mộng. Dường như, cơn mưa đó đã cướp đi cái thứ "ánh sáng" kia, thứ mà tôi coi nó là hy vọng của trái tim mình. Và rồi cơn mưa giống như trái tim đang khóc thét của tôi. Phải chăng ông trời cùng đồng cảm với tôi, với tâm trạng này. Tiếng hạt mưa rơi, va chạm vào những vật khác nhau, tạo ra những âm thanh khác nhau, hoà quyện vào nhau, tạo nên 1 bầu âm thanh hỗn tạp, giống như trái tim tôi lúc này.

Khi cơn mưa kết thức cũng là khi tôi nghĩ, có lẽ, bức thư này cũng nên chấm dứt tại đấy, một bức thư sẽ không bao giò tôi mong muốn nó đến tay ....... mặc dù nó để dành gửi cho ....... Tôi sợ, sợ rằng khi đọc xong bức thư này, ........ sẽ không còn coi tôi là bạn nữa, ......... sẽ biến mất giống như trong giấc mơ tôi đã mơ, mãi mãi không quay trở lại.



“Lối đi nào cho ĐL”
Vậy là "ánh sáng" từ phía "ngọn đèn kia" đã vụt tắt.
Vậy là màn đêm lại 1 lần nữa bao phỉ khắp con tim tôi.
Vậy là lại một lần nữa "bầu trời" có "trăng" mà không có "sao"
Cô đơn ............... Lạnh lẽo.............. Trống vắng
Từng cảm giác cứ tìm về, ập vào trái tim tôi. Đau đớn, xót xa, tưởng như tôi đã tìm được tình yêu của đời mình, cuộc sống của đời mình nhưng không, cô ấy là tình yêu, là cuộc sống của người khác. Tôi như là gió, cô ấy như là hoa. Một ngày gió sẽ tìm đến hoa, đưa hoa rời khỏi cây nhưng chỉ 1 thời gian, hoa sẽ về với đất. Dương như gió chỉ thoáng qua, chỉ đơn thuần giúp hoa tìm về với đất sớm hơn mà thôi.
DK đã mơ, 1 giấc mơ không có thật, 1 giấc mơ sai lầm. Cuộc sống vẫn vậy, Trái Đất vẫn cứ quay, mây vẫn cứ trôi và DK vẫn chìm trong bóng tối một mờ, bao phủ. Giờ đây, DK chỉ biết nhìn ........ sẽ được hạnh phúc khi bên người ấy vì DK hiểu rằng, khi yêu 1 ai đó thì mong cho người ta được hạnh phúc chứ không phải là muốn có người ta bằng được, kể cả khi mình đau khổ. DK không cần sự thương hại của .......... DK hiểu rằng, tuy chúng ta là bạn nhưng đó cũng chỉ là sự thương hại của ......... đối với DK. ......... biết không ? Chính sự thương hại đó đã khiến cho DK càng đau khổ. Thà rằng ........ đừng biết DK thích ........... còn hơn là .......... biết để rồi đối xử với DK như thế.
DK không tin vào duyên phận nên DK sẽ không bao giờ trách giữa DK và ........... vô duyên mà chỉ trách tại sao DK quá mẫn cảm, trái tim DK quá yếu mềm. DK chỉ trách tại sao mình không quen biết ....... sớm hơn thì có lẽ, DK đã có thêm 1 chút cơ hội. DK thầm trách mình chỉ là 1 kẻ ngu dốt, biết người ta thích người khác mà DK vẫn thích ............
Mất ngủ, nằm thao thức nghĩ về .......... khiến cho DK cảm thấy mệt mỏi, mệt 1 cách thực sự. Phải chăng DK nên tin vào duyên số, nên tin vào 1 lực lượng siêu nhiên nào đấy để có chỗ bấu víu, để tiếp tục vững bước đi tiếp con đường mà mình phải đi. Nhấc bàn chân lên, sao mỏi quá ! Thật là mệt mỏi, ê chề. Thực sự chẳng lẽ DK không tìm được ánh sáng của đời mình, không tìm được lối đi dành riêng cho mình ?
Tan vỡ, tan vỡ thật rồi, không chỉ có giấc mộng của DK tan vỡ mà cả trái tim DK cũng tan vỡ theo, cuộc sống DK trở nên bế tắc. Nhìn xung quanh, bao nhiêu bạn bè mà sao DK cảm thấy cô đơn và lạnh lẽo quá. DK cần 1 bàn tay đến để sưởi ấm, cần 1 trái tim để làm lành trái tim mình, cần có sự thánh thiện để cuộc sống DK thêm tươi đẹp và DK cần 1 con người có thể cùng DK cất bước trên những chặng đường đời dài và tối mịt. Nhưng không, tất cả điều đó chỉ là ảo tưởng và giờ đây, DK đang chìm trong bóng tối.
Giờ đây có 3 con đường để DK có thể lựa chọn. Con đường thứ nhất, DK sẽ chạy trốn những kỉ niệm để rồi dẫn đến 1 kết cục mà DK và không ai mong muốn. Con đướng thứ 2, DK trở thành 1 kẻ ngu ngơ, tiếp tục làm bạn với ......., vẫn làm 1 kẻ ngu dốt và rồi điên điên, dại dại như ngày nào, đón nhận sự thương hại của ......... Con đường thứ 3 và cũng là con đường đen tối nhất, mịt mờ nhất. DK tiếp tực đi tìm thứ ánh sáng vừa loe lói trong tim, tìm mọi cách để ánh sáng đó chiếu về mình, giống như những bộ phim, những cuốn truyện tình yêu ảo tưởng, để rồi dẫn đến 2 kết cục, hoặc súng sướng hạnh phúc hoặc chết trong đau khổ và lặng câm.
Đêm nay sao mà dài quá, lại là đêm thứ 2 DK thấy trăng mà không thấy sao nhưng vì sao mà trăng vẫn xuất hiện trong đếm tối một mình ? Vì sao? Tại sao? Trăng vẫn sáng như những đêm có sao mặc dù ánh trăng rất buồn. Phải chăng, trăng vẫn còn chút gì đó niềm hy vọng mặc dù mong manh rằng sao sẽ xuất hiện, sẽ quay trở về. Ánh trăng sáng, chiếu vào con tim DK, trăng và tim dường như hoà vào nhau, từ không gian đến cảm giác. 1 mảnh trăng treo giữa bầu trời đen tối, vì sao trăng không tắt, Ánh sáng vẫn chiếu, lan toả khắp mọi nơi ?
Giơ bàn tay lên, nhìn thẳng về phía mặt trăng, nắm bàn tay lại nhưng mà ta nắm được chỉ là hư vô, chỉ là vọng tưởng. Xoè bàn tay ra, ta nắm lại, kết quả vẫn không có gì thay đổi, trăng vẫn ở đấy và bàn tay ta vẫn trống không. Nước mắt rơi, rơi 1 cách tự nhiên và vô thức, không có nguyên nhân. Phải chăng việc cố nắm trăng cũng giống như quyết định của DK, hoặc thôi không nắm nữa, ngoảnh mặt đi làm ngơ, hoặc chỉ biết ngắm nhìn trăng mà xót xa, mà đau đớn; hoặc vẫn tiếp tục đưa tay ra, nắm lấy mặt trăng cho đến khi nào không còn khả năng nắm nữa.
Màn đêm thật là dài, nhìn trăng trôi, mây trôi, nước mắt trôi mang theo mộng và tình. DK cần một ai đó giúp đỡ DK, khuyên bảo DK nên chọn 1 con đường hợp lí nhất. Chúa ư, nếu chua ban tình yêu cho cả nhân loại thì người có giữ được chút gì đó cho riêng mình không, để rồi đứng ở cây thánh giá 1 mình chịu đau khổ. Thượng đế ư ? Nếu thượng đế có tình yêu thì người đã không còn ngồi trên cái ngai vàng đầy cám dỗ và xiềng xích. Trái tim ư, nếu trái tim mách bảo được thì liệu DK có phải đau khổ như thế này không ? Vậy ai ? Ai có thể giúp DK chọn một con đường ? Chỉ có ......... nhưng ......... đang ở đâu ? Ở nơi nào ? Chỉ còn lại 1 mình DK, đứng ở giữa 3 con đường mà chính mình tạo ra, tự tìm đến.

“Kết thúc”
"Thôi, bye nhé, chúng ta chỉ là bạn thôi nhé ! "
Câu nói cuối cùng ấy, lời nói cuối cùng ấy đã xoá bỏ toàn bộ giấc mơ của DK, xoá đi tất cả những gì mà người ta gọi là kí ức, là vui, là buồn, là hờn giận, là tình yêu, là cuộc sống . 3 con đường đều đã trở nên vô nghĩa. Làm ngơ ư ? Làm ngơ với vết thương trong lòng đang rỉ máu này ư ? Tiếp tục theo đuổi sao ? Làm sao có thể theo đuổi khi mà nó đã trở nên bế tắc ?
Một trái tim nhỏ bé vậy mà nó chứa được cả 1 con người, 1 tâm hồn, 1 chuỗi kí ức dài và rồi chứa cả nỗi đau khi mà mọi thứ tan vỡ. Có thể yêu ai đó là phút chốc, là nhất thời nhưng phải mất cả đời để quên đi người đó. Nhiều người cho rằng thế là ngu, là dại nhưng thử hỏi họ đã từng ngu, đã từng dại chưa ? Chắc hẳn họ sẽ chẳng dám trả lời đâu vì những người có tình yêu sâu sắc họ sẽ hiểu và thông cảm còn những người nói chính là những người chưa biết đến cái gọi là tình yêu thật sự.
Ánh trăng đã lu mờ. Chỉ cách đây 1 thời gian ngắn thôi, trăng vẫn sáng, vẫn tỏ vậy mà chỉ vài tiếng thôi, trăng đã mờ. Cứ 1 tháng trăng quay quanh trái đất 1 vòng, trăng tròn rồi lại khuyết, cứ thế, cứ thế, mọi chuyện cứ lặp đi lặp lại giống như tình yêu của DK, sẽ "mờ" rồi lại "tỏ", không bao giờ mất đi, sẽ trôi theo năm tháng. Nhưng ... ơi, ... có biết rằng, 1 năm sau trăng sẽ về chỗ cũ không ? HÌnh ảnh trăng cũ sẽ trở về không ? Phải chăng tình yêu cũng vậy, rồi DK sẽ lại nhớ, lại yêu .... như thủa ban đầu không ? Chắc là ... sẽ chẳng biết và cũng không bao giờ biết đâu vì có ai nóid với ... biết đâu. DK giữ cho riêng mình, chỉ 1 mình DK biết mà thôi. Điều đó có lẽ đã quá đủ với DK bởi DK biết rằng, mình vẫn còn 1 ưu điểm, đó là có 1 tình yêu mãnh liệt, vĩnh cửu ở trong tim.

Giờ DK chỉ biết tìm nụ cười trong hư vô. Nhìn ... vui mà DK vui. DK sẽ cố cười, cười tươi lắm, vui lắm nhưng mà chỉ là giả tạo ... à . Thử hỏi 1 người đang buồn thì liệu có cười vui nổi không ? Không phải không ? Nhưng mà ... à, ... sẽ không thấy DK buồn đâu, ... chỉ thấy DK cười mà thôi và rồi sẽ nghĩ, DK đã quên được ... Chắc có lẽ điều đó sẽ tốt hơn cho 2 người, chỉ có 1 người đau còn hơn là cả 2 cùng ngượng ngùng khó nói. Dk sẽ giấu, sẽ cố vùi lấp tất cả mặc dù nó lúc nào cũng tỏ rõ, giống như trăng lúc nào cũng đẹp nhưng không còn mấy người để ý.
Sấm đã vang lên, những hạt mưa đầu tiên đã rơi xuống. Bầu trời hoà nhập cùng với cõi lòng, mưa rơi dường như làm dịu đi con tim đang đau xót nhưng mà mưa ơi, mưa rơi thì nước mắt cũng rơi, nó chạm vào con tim không đau mãnh liệt nhưng mà nó sẽ âm ỉ, âm ỉ mãi giống như tiếng mưa rơi còn vang vọng. Mưa rơi, là cũng rơi. Xoè bàn tay, nhặt chiếc lá lên, là khác lại rơi xuống giống như muốn quên đi rồi lại thôi. Cơn gió lạ từ đâu ùa tới làm buốt giá lòng người, phải chăng gió đang đợi cơ hội này, đến khi con người ta cô đơn nhất, lạnh lẽo nhất thì lại ùa vào khiến cho con người cảm thấy tái tê ? Tại sao lúc này DK mới cảm thấy gió lạnh thế ? Vì sao gió vô tình thế ? Phải chăng trước đây, vì DK sống trong mộng ảo của riêng mình nên không thấy lạnh mà thấy gió ấm áp, gió làm dịu đi con tim đang nống nhiệt còn h đây, gió như những thứ vũ khí vô hình cắm vào da, vào thịt.

Có người hỏi DK có quên được .. không ? Không hiểu vì sao DK trả lời là không mà không hề suy nghĩ, do dự. Chữ không là câu từ chối, là phủ nhận mà tại sao "không" kia nó lại khẳng định rất nhiều điều. Có 1 vườn quả cây mà tại sao DK lại chọn quả đắng trong vườn địa đàng để rồi phải chịu những sự dày vò, trừng phạt của chúa. Cũng đúng thôi, chúa có tình yêu cho mọi người chứ người chưa từng giữ cho riêng mình một tình yêu nào cả nên người đâu có hiểu. Nhưng nếu chúa hỏi một điều " nếu ta cho người 1 cơ hội, nếu có thể thay đổi, có sự chọn lựa, thì DK người sẽ chọn gì ? " thì DK sẽ không ngần ngại và trả lời " Dk sẽ vẫn chọn quả đắng bởi vì DK đã chọn thì sẽ không từ bỏ nó, nó sẽ là 1 phần của DK, sẽ mãi là của DK, mãi thế và mãi mãi ..."


Tờ cuối cùng trong chập đó có ghi: “đó là điều đâu tiên tớ muốn chia sẻ với cậu. Bây jờ, cậu hãy đập vỡ quả huyết cầu này, cậu sẽ có câu đố tiếp theo. Chúng ta hòa 1-1”
Đọc xong, tôi hơi do dự khi fải đập vỡ quả huyết cầu, 1 duy vạt của Long để lại cho tôi. Nhưng suy đi nghĩ lại, quả huyết cầu này chỉ là vật chất, không quan trọng. Quan trọng là những dòng lưu bút kỉ niệm kia, đó là tinh thần, diều dẫn đến cái chết của Long. Mình thật là vô dụnh. Không biết nếu mik chia sể với Long thì linh hồn của Long có siêu thoát kh«ng? Nghe ng ta nói, con ng ta chỉ siêu thoát khi cảm thấy thanh thản. Vậy 1 năm qua, khi những tờ giấy kia còn đây thỳ linh hồn của Long ở đâu, phải chăng là ở trong những di vật này. Nghĩ đến đây, một lòng thg cảm dành cho Long dâng trào qua khóe mắt.
Mím chặt môi, đập thẳng quả huyết cầu xuống dưới đất. “Xoảng”, một dòng nc tươi như máu chảy ra từ quả cầu. Nhưng kh«ng có j hết ngoài 1 đống thủy tinh vỡ và những dòng nc như máu chảy ra. vậy có ý nghĩa j nhỷ? Nhặt từng mảnh thủy tinh, lau những vết “máu”, xem xét kĩ càng nhưng vẫn thế, kh«ng có j thay đổi cả. Vừa tiếc ngẩn ngơ vì món quà của Long tặng đã vỡ, do chính tay mik làm. Một phần trách bản thân vì không hiểu ý bạn, hay là Long lại chơi chữ 1 lần nữa. Phàn còn lại lớn nhất là bao nièm nghi hoặc trong lòng về tờ giấy cuối cùng và việc đập vỡ huyết cầu nghĩa là j.
Ngồi bên cạnh chiếc cửa sổ, nhìn ra phía chiếc đèn đag sáng ngoài đg. Chợt nghĩ cái số của Long cũng như chiếc đèn kia, rất dễ bị đnáh vỡ.
Trc khi vào lớp 10, Long chỷ là 1 cậu học sinh như bao học sinh bình thg khác. Nhưng khi thi vào và đỗ cấp 3, tính nết Long thay đổi. Long trở nên nghịch hơn, hay đánh nhau hơn và tính Long trở nên nóng 1 cách lạ thg. Dần dần các thói quen xấu đã dần nhiều vào Long. Dạo đầu, thỉnh thoảng Long bắt đầu dính vào mấy con đề. Dần dần tần suất và giá trị mỗi lần đánh ngày càng tăng. May mắn sao, bác Kim đã có làn fát hiện Long đánh đề và bắt Long fải hứa ko đánh nữa. Từ đó việc đánh đề ko bao jờ tái diến lại đối với Long. Đến lớp 11, Long đã nghiện thuốc lá, thuốc lào. hằng ngày, mỗi khi đi học về, tôi và Long thg ghé quán trà đá làm chén nc và Long thỳ làm điếu thuốc lào cho “tỉnh”. Nhưng những việc đó là quá nhỏ bé đối với suy nghĩ của Long. Điều nguy hiểm và quan trọng hơn là Long tham ja việc buôn bán hàng trắng, cái thứ đã khiến cho bao ja đình tan vỡ. Một cậu bé đang trong tuổi đi học vậy mà dám tham ja buôn bán đồ quốc cấm. Chính Long đã nói với tôi về việc này, Tôi biết dù nói j ngăn cản Long là điều ko thể. Nhưg ko để bạn đi sâu hơn nữa, tôi bắt Long fải hứa là ko đc sử dụng “hàng” bằng bất cứ já nào. Long cũng đồng ý và hứa. Quả thật sau đó, Long ko hề sử dụng dù chỷ 1 gam “hàng” nào cả. Nhưng cái kim trong bọc mãi cũng fải lòi ra. Bác Kim trong 1 lần vô tình đã sờ đc “hàng”. Thế là Long bị nhốt ở trong phòng mik vài hôm ko đc ra ngoài, chính xác là 3 hôm. Đôis với Long, 3 ngày đó là 3 ngày của địa ngục, của nc mắt và của sự chia li. Long khi đó đã nói tạm biệt tất cả mọi ng trừ tôi và gia đình Long. Nhưng sau đó, dường như tg ko có việc j đã từng xảy ra, trừ trên cổ tay Long có 1 viết khắc dao “FUCK”, chỉ có thể với 1 con dao tem thỳ vết khắc mới có thể ngọt và mịn đến thế.
Trước khi Long đi học trở lại, khi đang bị nhốt, tôi vào nhà Long thăm Long và biết đc mọi sự việc gần đó. Khi ấy, trong đôi mắt của Long ko hề có chứa đựng sự hối hận mà lại chứa đựng nỗi buòn, nỗi buồn của 1 ng thất tình. Tôi thử gạn hỏi nhưng Long ko nói j cả, trừ 1 câu khó hiểu:
“Trái tim tớ sau khi đc hàn lại, đc sưởi ấm 1 lần nữa cũng là khi nó nổ tùn ra thành ngàn mảnh. Tớ sẽ thu nhặt những mảnh vụn đó, bọc lại và đem chôn nơi mà nó cẩm thấy bình yên nhất.”
Sau đó Dương chỉ nhắc đúng có 1 chữ “viết” là Long nhấn mạnh nhất.
Khi đó, Long ko đc lên mạng mà Long lại là admin của diễn đàn TTĐA và coi đó là tâm huyết của mik nên tôi tg “viết” kia là lên viết bài hộ cho Long. Nhưng jờ suy nghĩ lại thỳ ko đúng. Chữ “viết” kia chắc là fải có ý nghĩa j đấy.
“viết” tiếng Hán Việt là “thảo”. nếu Long muốn nhắc đến “thảo” thì tại sao ko nói là “cỏ” nhỉ. Chắc là nó liên quan đến diễn đàn nên mới sử dụng “viết”. Thử lên diễn đàn tìm thử 1 lượt xem sao. Bỗng nhiên có 1 ai đó nhắc cái tên Long.
“Admin Long của chúng ta đã ra đi vào ngày này năm trc (dương lịch)” và rồi kể bao nhiêu chuyện về sự đóng góp của Long. Tối thử gạn hỏi chuyện này thu thập thồn tin về ng này thì đc biết. Người này là con gái “Thảo” và trc đây khá là thân thiết với Long khi ở diễn đàn và có lần Long đã thử tỏ tình với cô ấy nhưng bị từ chối...
Chẳng lẽ.... chẳng lẽ lại là như thế. “viết” là tên người, tên người. Ha...ha... Thảo... ha...ha....
Tôi sung sướng hét lên, giải mã đc rồi. Long ơi, lần chơi này tớ thắng rồi vì ngoài cậu ra, tớ là ng hiểu cậu nhất.
Sáng hôm sau, tôi lấy xe, dò hỏi đg và tìm đến nhà của Thảo. Hỏi han và jới thiệu tôi là bạn thân của Long. Thảo hơi bùi ngùi 1 ít nhưng vẫn jữ đc vẻ tươi tỉnh. Tôi liền hỏi:
“Trc khi đi, Long có tặng cho Thảo 1 cái j ko?”
“Để Thảo nhớ xem nào? ... À có, Long có tặng cho Thảo 1 món đồ, đó là 1 chú gấu bông nhỏ” - Thảo trả lời.
“Thảo có thể cho Long xem đc ko?” – Tôi đề nghị.
“Được chứ, Dương đợi 1 tý” - Thảo đáp và chạy 1 mak vào nhà trong, 1 lúc sau đy ra với trên tay là 1 chiếc hộp quà cũ đã bị bóc. Thảo từ từ mở ra và lấy ra con gấu bông.
“Lạ, lạ thật”... Tôi nói nhỏ nhưng cũng đủ để Thảo nghe thấy...
“Sao? Có j lạ thế?” - Thảo tò mò hỏi.
“Cậu ko để ý sao? Con gấu thì nhỏ mà cái hộp thì to quá cỡ. Mik chắc chắn có uẩn khúc j đậy. Thảo có thể đứa mik xem cái hộp đc ko?” – Tôi đáp.
“Được chứ” - lời nói đi cùng hành độg, Thảo đưa chiếc hộp cho tôi. Xem đi, tính lại. Tôi thấy khoang chứa gấu tại sao lại chỉ nhỏ bằng 1 nửa thể tik cái hộp, vậy 1 nửa kia là j.
Thử sờ xung quanh chiếc hộp, thấy có 1 cáu khe nhỏ, tôi thử thò tay vào kéo ra, thỳ chiếc hộp bị bung ra, trài dài trên mặt đất hình trái tim với các nếp gấp như 1 trái tim bị tan vỡ. Bên trong là 1 quả huyết cầu nữa nhưng nó ko có màu đỏ tươi mà lại thâm lại như vết thg đông máu, màu huyết tụ. Thì ra là thế, “đập vỡ huyết cầu” để tìm ra quả huyết cầu này. Gửi nó tới “nơi nó cảm thấy bình yên nhất”, chính là đây. Lại với các độngt ác lấy giấy ở quả huyết cầu cũ và quả thật bên trong là giấy.

“Dành cho 1 ai đó”

Tích tắc, tích tắc, tích tắc.....

Bíp...Bíp...Bíp.... tiếng kêu nho nhỏ của chiếc đồng hồ vang lên báo hiệu 12h đêm đã đến, một ngày cũ đã qua và một ngày mới lại bắt đầu...

Đã bao lâu rồi nhỉ? Hình như là 8 tiếng đã trôi qua kể từ khi tin nhắn cuối cùng của mình gửi cho cô ấy "Tạm biệt nhé....". Đúng rồi, đúng dòng tin nhắn cuối cùng này đã khiến cho giọt nước mắt trên má rớt xuống chiếc gối đang thẫm ướt. Chỉ là tạm biệt thôi mà, chỉ một thời gian ngắn nữa là lại được gặp lại cô ấy thôi mà. Tại sao phải khóc nhỉ ? Phải chăng là vì trong thời gian tới sẽ không thể thấy ... nên khóc ? Phải chăng vì không còn được đọc tin nhắn của ... mỗi ngày như trước, không còn onl nick chat nói chuyện mỗi ngày như trước ? Nghĩ lại, một cảm giác như hụt hẫng trong lòng bỗng trỗi dậy mãnh liệt. Giọt nước mắt lại rơi trong màn đêm bao phủ. Không một ánh trăng soi, một ngôi sao lấp lánh trên bầu trời. Nhìn qua thanh sắt bên cửa sổ, càng nhìn thì trời càng sâu, càng rộng. Nỗi cô đơn, buồn tủi tràn ngập không gian. Gió hôm nay mát biết bao nhưng sao lại có chút gì đó heo hút, êm đềm nhưng vô cảm. Lạc vào cơn gió, tâm hồn mình như đang bay, bay mãi....

Cuối cùng trời cũng sáng. Mọi công việc sinh hoạt hàng ngày lại diễn ra như những gì vẫn thường có. Vẫn dậy muộn, vẫn sửa soạn đi học, vẫn cơm nước, vẫn đến trường. Cuộc sống thật êm đềm như chưa có chuyện gì xảy ra. Chỉ khi màn đêm buông xuống, đối diện với chính bản thân mình thì nỗi cô đơn, nỗi nhớ ... mới bắt đầu gào thét. Đầu tiên nó nhẹ nhàng như con người ta mới ngủ dậy thường uể oải. Dần dần, khi kí ức hiện về cũng là lúc mà cơn đau nó mãnh liệt nhất. Quen biết ... đã lâu, à không, phải là nói là biết .... đã lâu chứ không thể nói là quen. Đầu tiên chỉ là những câu chat, nói chuyện bình thường. Dần sau, cảm thấy hợp cạ nên việc chat với ... đã ăn sâu vào tiềm thức của mình không thể bỏ được. Mãi đến hôm offline lần 2 của diễn đàn TTĐA, mình mới thực sự quen biết .... Một cô gái da trắng, có mãi tóc không ngắn nhưng chưa đến nỗi dài. Đặc biệt điều để lại ấn tượng mạnh với mình là đôi mắt của ... Trong đôi mắt đó dướng như ẩn chưa một nỗi buồn thầm kìn nào đó khiến người ta phải chú ý đến. Cứ mỗi lần mình nhìn vào ánh mắt đó thì cứ như bị xoáy đến một không gian vô định vô hồi quên mất bản thân đang ở đâu. Hôm đó tuy chạy đi linh tinh nhưng thực sự ánh mắt của mình không thể rời khỏi ... cũng như ý nghĩ về .... Hết buổi offline, về đến nhà, mình mới thật sự nhận ra một điều, mình thích .... mất rồi. Cứ tối tối như thường lệ, bật yahoo lên là thấy .... đã onl. Hai bên chém gió rất vui vẻ rồi đến đêm lại nằm nhắn tin và chúc .... ngủ ngon. Dường như đó là một điều tất yếu phải có đối với mình. Có một lần mình chẳng may động phải chuyện buồn của ...., làm .... giận. Lần đó ... giận đến nửa ngày làm mình cuống hết cả lên, làm việc gì cũng không ra hồn. Cảm giác đó khác hẳn lúc làm MIN, một người bạn trên TTĐA giận. DƯờng như việc đó mãnh liệt hơn rất nhiều và đến khi ... hết giận thì bỗng dưng cảm thấy nhẹ hơn như vừa bỏ được một cục đá nặng hàng tấn ra khỏi vai.

Một ngày ... hai ngày .... ba ngày .... n ngày ..., ngày nào cũng vậy, những kí ức cứ hàng đêm lại ùa về. Đến một hôm như là trời định, mình đi học thể dục tại trường như thường lệ. Một ý nghĩ lóe trong đầu. Mượn một đứa bạn cùng lớp chiếc điện thoại ( điện thoại của mình đã bị tịch thu ). Đợi đến giờ ra chơi, bấm số của ... rồi đợi tiếng nhạc chờ vang lên.

"Alô" - một âm thanh hết sức quen thuộc vang lên ở đầu máy bên kia.

".... à, ĐếLong đây, .... có thể ra sau trường nói chuyện một chút được không?" - tôi đề nghị.

"ĐếLong à, được rồi, .... sẽ ra ngay". Câu trả lời mà mình mong muốn cuối cùng cũng đã được nói ra.

Đợi ... ra sau trường rồi cùng .... ngồi dưới một gốc cây. Những điều mình muốn nói với .... bỗng nhiên biến mất hết sạch mặc dù đã chuẩn bị hết trong đầu từ trước. Giờ đây trong đầu mình là những mớ bòng bong khó gỡ.

"ĐếLong muốn nói gì thì nói nhanh lên .... còn phải vào lớp, sắp trống rồi" - ... giục.

Cuống quá không nói được một lời, ĐL chọn lọc mãi không được bèn nói đại lên :
"... có thể .... làm bạn gái của ĐL không ?"

Vừa nói dứt câu đó thì bỗng nhiên âm thanh bài hát "Bỗng dưng yêu em" của ca sĩ Khánh Phương vang lên, mình chợt bừng tỉnh. Thì ra vừa rồi chỉ là một giấc mơ. Không hiểu tại sao mình lại mơ như thế và chính âm thanh của bài hát "Bỗng Dưng Yêu em" đã làm tỉnh giấc mộng của mình. Giá mà thời gian trong giấc mơ trôi nhanh một tẹo, thời gian thực tại chậm một ít thì liệu mình có thể nghe được câu trả lời mà mình khao khát muốn nghe không ?

Mọi thứ trở nên mờ vào và nhòe dần.


“Mập mờ jó thổi tắt điện đèn”
2h47' . Vậy là 2h47' sáng rồi. Có lẽ đêm nay lại là một đêm nữa mình lại thức trắng. Ánh sáng mờ, lan toả khắp căn phòng chỉ với một chiếc đền nho nhỏ cùng với chút phản chiếu của ánh gương.
Lại một tuần lễ nữa lặng lẽ trôi qua. Với bản " Dành cho một ai đó", mình thực sự cảm thấy hết sức thoải mái và nhẹ nhõm khi gác bút. Nhưng mà cuộc sống đâu phải chỉ đơn giản như vậy, cái này chưa qua, cái mới đã tới. Câu trả lời mà mình nhận được thật là bi hài. Hài ở chỗ không đồng ý nhưng cũng không hẳn là từ chối. Bi bởi khi nhận được câu trả lời, mình cảm thấy khó khăn khi quyết định một điều gì đó ngay lúc này. Nên quyết tâm tiến bước hay là từ bỏ, đánh lừa cảm xúc của chính bản thân mình ? Mình cứ mở miệng ra là nói " Ta là Đế Long cơ mà, làm gì phải sợ, cứ quyết tâm là được. Thế mới là Đế Long chứ" . Nhưng mà thực sự trong mình đang có những mâu thuẫn mạnh mẽ quá. Một mặt muốn từ bỏ tất cả nhưng không hiểu tại sao, trong điện thoại, máy tính hay thậm trí là trên mạng, mình vẫn luôn tìm cách lưu trữ những hình ảnh của người đó. Nhiều lúc, mình cũng không hiểu bản thân mình nữa, nhìn vào bức ảnh của ấy mà tự dưng, bên khoé môi lại nhếch lên một ít. Đó phải chăng là một nụ cười ? Một nụ cười mang đầy niềm vui trong tự đáy lòng vì được nhìn thấy nét mặt, ánh mắt của người đó hay đây là một nụ cười đâu khổ để vùi lấp vào điều mình đang thiếu xót là không có người ấy.
Đêm nay lại là một đêm mưa. Thời tiết bắt đầu trở rét từ đêm qua khi có đợt không khí lạnh ùa về. Bất chợt mình cảm thấy hơi lo lắng. Mình thấy ... dạo này hơi bị buông thả, trở nên không còn để ý gì nhiều đến bản thân mình nữa.. Việc đó khiến mình cảm thấy lo lắng thực sự bởi như thế sẽ ảnh hưởng đến thành tích học tập và đặc biệt là sức khoẻ của ấy. Ấy có để ý thấy thành tích học tập của ấy giảm đi nhiều không ? Ấy gầy hơn trước nhiều ấy có biết không ? Và trên nết mặt của ấy luôn thoáng buồn đấy. Chắc là .... chẳng biết đâu vì .... có để ý đâu. CÒn ĐL thì ĐL để ý lắm nhưng mà không dám nói ra. Mà làm gì có dũng khí để nói ra những lời quan tâm cơ chứ. Khi gặp .... mình thực sự trở lên lúng túng một cách lạ thường. Những từ đơn giản mà không hề đơn giản "Tớ thích ấy" cũng không dám nói ra, phải qua một câu chuyện để nói lên 3 chữ, thật là vô dụng. Nhưng đành chịu, kihông phải vì ĐL nhút nhát mà bởi ĐL biết trước câu trả lời của ấy rồi, đơn giản đối với 1 người như ĐL thì chắc chẳng có ai để ý đến đâu, chẳng một ai quan tâm gì đến ĐL đâu. Nhưng thôi, sống thế quen rồi thì cứ thế mà sống....
Bỗng một ý nghĩ chợt loé ra trong đầu mình. Đưa bàn tay ra ngoài cửa sổ. Những hạt mưa tí tách, tí tách rơi vào lnòg bàn tay nghe đều và giòn làm sao. Nhưng tại sao mình không cảm thấy buốt giá ở bàn tay trong khi thân xác này còn đang run rẩy, hai bên má lại se lạnh mặc dù chỉ có một cơn gió nho nhỏ đi qua. Tại sao lại như thế? Phải chăng là vì những giọt mưa lạnh kia không lạnh hnư cảm xúc của mình? Phải chăng rơi vào tay, nước âm thầm qua những khe tay trôi đi mất? Phải chăng bàn tay kia chính là ĐL và những giọt mưa chính là những người tôi quen biết. Chỉ có một số rất ít còn đọng lại trên tay, còn lại phần lớn đã trôi đi hết. Vậy trong những hạt mưa trôi đi đó liệu có "ai đó" không? Hay giọt nước đó còn đang đọng ở phần khe tay kia, chỉ chờ có thời gian để đi mất, chỉ còn lại cảm giác lạnh lẽo mà hạt nước để lại khi đi qua.
Tìm câu trả lời trong đêm tối. Có lẽ ĐL thử một cách khác, ĐL thử biến mất trước mắt của ấy một thời gian xem ĐL có thể chịu đựng được bao lâu. Mập mờ gió thổi tắt điện đèn. Cát bụi nhoà dần trong hư không. Biết không thể mà vẫn cố

Just Me ! Look Yourself !”
Nóng, Nóng quá, nóng không thể nào chịu nổi ! Bên tàn thuốc cũng với làn khói trắng. Từng chữ, từng chữ trong dòng tin nhắn quái ác đo như được làn khói xếp lại " Chúng ta chỉ có thể là bạn thôi. ĐL đã sai lầm khi dành tình cảm cho ... ".
Cuối cùng thì giọt nước cũng đã qua khe tay trôi đi mất. Trong mưa, bàn tay đó vẫn khô và lạnh lẽo như những gì từng xảy ra. Mưa rôi hay những giọt máu trong tim đang rơi ? Tiếng gió mưa rít lên từng hồi hay tiếng tim đang gào thét ? Phải chăng cuộc sống là thế. Ta không thể có những gì ta muốn nếu người khác không muốn, điều ta muốn sẽ bị bài trừ, bác bỏ. Tại sao ta lại lỡ tay bóp chặt để rồi cát trong tay vơi đi, bong bóng vỡ ra làm trăm hướng mà sao ta không giữ nó bằng cả 2 tay để đong được đầy hơn và lâu hơn. Hay là cát kia muốn đi cùng với cõi vĩnh hằng, tìm về với gió, với đất chữ không muốn bên ta nữa.
Bạn ? Bạn ư ? Bên ngoài ĐL nói " Ừ chúng ta mãi là bạn" nhưng mà liệu nó có được như trước không ? Hay lại vơi đi như nắm cát kia ? Làm bạn bè có thể nhớ nhau đưịơc không ? Câu trả lời là không phải không ? ĐL chỉ có thể " đứng nhìn từ xa" mà thôi. Đó là điều duy nhất mà ĐL có thể làm. Và rồi con tim này sẽ ra sao ? Đầy ắp hạnh phúc nhìn người mình yêu hạnh phúc hay là như trái khô trở nên cạn kiệt ? Dẫi biết rằng sẽ không thay đổi được một điều gì vậy mà ĐL vẫn không thể quên và hằng đêm cứ nhắc tên .... mỗi lần. Khi ĐL cần sự chia sẻ thì ... lại ở bên cạnh sẻ chia. Việc đó đã đi sâu vào tâm trí của ĐL. Giờ đây, khi chính ĐL đã làm mất đi điều đó, ĐL phải làm gì để lấy lại đây ? Mà làm điều đó liệu có bù đắp lại được những gì ĐL đang cần không ? ĐL thực sự không muốn là bạn mà muốn tiến xa hơn một ít. Liệu .... có nghĩ suy không ?
Giữ gìn cảm xúc của mình đã lâu. ĐL muốn nói ra nhưng mà lại không thể nói. Khi mà cơ hội đến, khi mà .... bị tổn thương. ĐL đã thử chủ động nói suy nghĩ của mình qua "dành cho một ai đó". Tưởng chừng như nếu không thể là một chiếc lò sưởi ấm tâm hồn ... thì cũng có thể làm 1 băng ơ-gâu để dán cho vết thương của ...., vùi lấp vào chỗ đó. Nhưng ĐL đã lầm, ĐL đã thất bại, thật sự thất bại. Tưởng chừng mình là kẻ đi câu sớm nào ngờ đâu cá đã cắn mồi. Tất cả đều trở nên vô nghĩa và chán nản. Dù nói "nhân định thắng thiên" nhưng mà lại "Núi cao lại có núi cao hơn", có người đi trước 1 nước cờ. Mình thật sự thất bại rồi.
Mọi thứ bây giờ sao xa xôi quá. Trong bóng đêm, chỉ có ta với sao trời. Mọi thứ gần như ngưng động và hết sức yên ắng, cùng lắm là ở đâu đó xa xa có tiếng gió kêu khe khẽ. Đối mặt với chính bản thân mình và tự hỏi "Thế gian này có bao nhiêu người con gái, vậy tại sao lại chỉ thích có một người mà sao không thử tìm một người khác xem". Nhưng không, yêu là vậy mà, khi yêu con người ta chỉ yêu và nghĩ tới một người duy nhất. Nó càng sâu, càng đậm thì càng đẹp, càng rực rỡ như một thung lũng tuyệt trần. Đối với ĐL là như thế. Nhưng chỉ là đơn phương mà thôi. Ta yêu người nhưng người đâu ngoái tới ta. Nhìn người bên kẻ khác mà lòng ta đau nhói. ĐL cảm thấy mình như là một tên hề. Người ta nhìn vào lúc nào cũng cười, cũng muốn xem hết sức vui vẻ nhưng mà chỉ là nhất thời. Không quá một phút sau, người ta sẽ quên mất mình. Nhưng mà nếu người đó vui thì mình sẽ mãi là một thằng hề. Thằng hề với đôi mắt ướt mi !
HÃY XEM LẠI CHÍNH CẢM XÚC CỦA MÌNH


Và tờ cuối cùng:
“tớ ra đy vì tình vì tài và vì chính bản thân mik. Gia đình ko êm ấm, tình yêu bị tan nát, cuộc sống gò bó, o ép như 1 chốn ngục tù. Tớ fải ra đi, đi mãi. Đi để 1 ng hiểu rằng ĐL là j đối với ng đó, đi để cảm thấy thanh thản và có lẽ, chết là điều duy nhất và chỉ có Dương mới có thể hiểu đc những điều này...”
Đọc đến đây bỗng nghe tiếng nấc, tôi ngẩng mặt lên thì thấy Thảo đag khóc. Tôi hỏi Thảo:
“Có chuyện j vậy Thảo”
“Người mà Long nhắc đến, ko fải ai khác mà chíh là Thảo. Khi mà Long nói những điều đó, Thảo đã từ chối. Nghĩ rằng chỉ coi Long là bạn nhưng khi Long ra đi thật sự. thảo mới nhận ra 1 điều: Long chiếm 1 phần quan trọng trong Thảo nhưng Thảo ko nhận ra, Thảo chỉ coi là bạn. Rồi ngày tháng qua đi, Thảo vẫn............ vẫn nghĩ về Long.”
Thực ra tôi cũng hiểu về việc này. Long khẳng định Long có 1 vị trí quan trọng trong lòng Thảo nhưng vì nó quá lớn nên ko thể thấy hết, chỉ có 1 phần lộ ra. Khi Long ra đi, cái vị trí đó nhỏ lại 1 ít và Thảo đã thấy đc điều đó. Long chết ko chỉ những dại mà còn quá khờ. Vì quá tự kiêu mà chết. Vì thiển cận mà chết. Ko chịu nhìn ra thế jới bên ngoài. Nó tươi, nó đẹp biết bao nhưng mà nó chưa thuộc về Long mà thôi. Nhưng mà Long ưi! Cậu đi rồi. Cậu đã để lại bao điều mà đến 1 ng sống cũng ko thể nào tính tới. Trong cuộc thi này chúng ta hòa. Tớ thấy cậu vì tớ hiểu cậu. Cậu thắng tớ là vì cậu làm đc điều mà khi sống cậu ko làm nổi.
.........................................................
 

ßøO ﮒÿU ŊħƯŋ

kOn ngOaN tRò rỌy :">
hýC
lãO výK lẾi đC àK :((
đỌc paO rỜ mÍ sOg =((
........................................................
 

Kenji ĐếLong

Quy Ẩn Giang Hồ !
Kệ chứ, truyện hay phải có tình tiết chứ. Tâm huyết 10 đêm của anh đó :D
 

ßøO ﮒÿU ŊħƯŋ

kOn ngOaN tRò rỌy :">
e đẢm pảO 10 ngỪi vàO ìK 9 ngỪi ckẠy =))
hỌ hOk rỒn hẾt tÂm hUyẾt đỂ đỌc pÀi nÀi đÂu a =))
pẠn nàO đỌc hẾt rƠ tAy lÊn
tỚ đẾm
vÀ pẠn nàO vàO mỪk hOk đỌc ìK kŨn rƠ tAy nÁ
đỂ sO sáNk =))
nkỚ fẠi tkàNk tkẬt đẾi =))
 

iLoVeU

Moderator
Tâm huyết 10 đêm của ĐL viết ra cuốn sổ tay và tâm huyết cả 1 buổi sáng LOVE dành ra để đánh ra máy cho ĐL nữa.:22124305-2-425154:
Ko thỳ chắc còn lâu mới có bài post lên trên này. :22124305-2-20R17: có ng lười mà. ;)):thadieu::thadieu:
Nhỷ ĐL nhỷ! Căn sờ tyn đê ĐL ui. ;))
:22124305-2-113F03::22124305-2-113F03::22124305-2-113F03::22124305-2-113F03::22124305-2-113F03::22124305-2-113F03::22124305-2-113F03::22124305-2-113F03:
Ôi myk phục mik wa. :)) :hoanho::hoanho::hoanho::hoanho::22124305-2-c6204::22124305-2-c6204:
 

Kenji ĐếLong

Quy Ẩn Giang Hồ !
căng tin hả. OK OK. Sáng thứ 5, ĐL call thì ra căng tin naz. Tưởng gì, đơn giản, thiết kế đưa ĐL cuốn sổ luôn hén :D.
 

suiz

Thanh Niên Xóm
Ối giời ôi. Đọc xong truyện e viết cũng đến hoa mắt. Nói chung cũng tạm hiểu nhưng tại sao lí do chết chẳng liên quan gì đến những lời đầu ở cuốn nhật kí, về ng bố mà e phải đưa vào vậy?
 

iLoVeU

Moderator
Chỵ Suiz ơi fải nghiền ngẫm. (nói thế chứ chả qua tại e đọc 1 lần và đánh ra máy 1 lần nên có hiểu hơn chỵ chút thôi. hehe)
Muz ĐL ơi! Khổ lém. N làm j còn đt mà call. Hehe.
Nói chung là hết tiết 2, học xong là N xuống.

:22124305-2-113F03::22124305-2-F4924::22124305-2-113F03::22124305-2-113F03::22124305-2-F4924::22124305-2-113F03::22124305-2-113F03::22124305-2-F4924::22124305-2-113F03:
 

suiz

Thanh Niên Xóm
Chỵ Suiz ơi fải nghiền ngẫm. (nói thế chứ chả qua tại e đọc 1 lần và đánh ra máy 1 lần nên có hiểu hơn chỵ chút thôi. hehe)
Muz ĐL ơi! Khổ lém. N làm j còn đt mà call. Hehe.
Nói chung là hết tiết 2, học xong là N xuống.

:22124305-2-113F03::22124305-2-F4924::22124305-2-113F03::22124305-2-113F03::22124305-2-F4924::22124305-2-113F03::22124305-2-113F03::22124305-2-F4924::22124305-2-113F03:
Thôi chị xin mày. thấy quảng cáo là truyện nó viết thì mới gắng đọc hết 1 lượt chứ nghiền mới ngẫm thì mất vài tiếng mất. Thế là ntn? Nói chị nghe coi. mà chị tưởng vẫn có đt? Đợt gì nhím nhà chị đưa chị 2 số của em với kể là có nt mà?
 

Kenji ĐếLong

Quy Ẩn Giang Hồ !
Oh NO NO. Hết tiết 1 chứ. Hết tiết 2 ĐL về mất oy. Gà.
Hehe. Chị Suiz ơi. Bi kịch từ gia đình đến xã hội. Tất cả gộp lại mới dẫn đến cái chết. Đọc không kĩ còn đổ tại viết thừa.
 

iLoVeU

Moderator
Tối hôm qua dành ra 1h đồng hồ vác cái Mobile ra đọc, vừa đọc vừa nghiềm ngẫm.Hôm nay đi học lại nghỉ, ko biết làm gì nên ra quán ngồi Online tiện thể vào CM vài dòng cảm xúc tối hôm qua.

Ngay sau khi đọc xong đã nhắn tin chúc mừng tới ĐL.
Đọc xong nó có 1 thứ cảm xúc gì đó. Rất khó nói.
Truyện đọc hay, cảm động ;).

Trong truyện có sử dụng 1 số tư liệu từ Blog hồi trước :D
Ở nhà tối qua nghĩ nhiều, giờ lại ko biết viết gì, có lẽ để 1 hôm khác :).

Cố gắng hoàn thành tác phẩm thứ 2, xong sớm cho anh em còn đọc. ;)
 

iLoVeU

Moderator
À ờ ha. Hết tiết 1. hehe
đt hôm bữa nt với nhým nkà chỵ là đt của con bạn. Hỳ Jờ hem dùng nữa roài.
Muz lo j. thjk e chấn của mấy đứa bạn, mỗi đứa 1 cái. tha hồ dùng :22124305-2-61M48:
:22124305-2-LQ0::22124305-2-LQ0:
 

suiz

Thanh Niên Xóm
Tối hôm qua dành ra 1h đồng hồ vác cái Mobile ra đọc, vừa đọc vừa nghiềm ngẫm.Hôm nay đi học lại nghỉ, ko biết làm gì nên ra quán ngồi Online tiện thể vào CM vài dòng cảm xúc tối hôm qua.

Ngay sau khi đọc xong đã nhắn tin chúc mừng tới ĐL.
Đọc xong nó có 1 thứ cảm xúc gì đó. Rất khó nói.
Truyện đọc hay, cảm động ;).

Trong truyện có sử dụng 1 số tư liệu từ Blog hồi trước :D
Ở nhà tối qua nghĩ nhiều, giờ lại ko biết viết gì, có lẽ để 1 hôm khác :).

Cố gắng hoàn thành tác phẩm thứ 2, xong sớm cho anh em còn đọc. ;)
Oh, em chị còn có cả truyện 2 cơ ak? :hoanho: Thế nhanh ra lò đi chứ. Hùi hụp quá :22124305-2-O5528::22124305-2-O5528::22124305-2-O5528::22124305-2-O5528:
 

Kenji ĐếLong

Quy Ẩn Giang Hồ !
Hehe. Truyện 2. Chỉ có ý tưởng, chưa bắt đầu đặt bút. Vào hè này mới viết vì khi đó có thời gian rảnh. Truyện thứ 2 này có tác dụng nhân đạo chứ không phải là cái tôi cá nhân như truyện vừa rồi.
 

ßøO ﮒÿU ŊħƯŋ

kOn ngOaN tRò rỌy :">
hÓa rA kŨn nkỳU ngỪi [ 3 ngỪi =)) ] nGyỀn ngẪm ckỵU khÓ đỌc pHếT nKể
đỂ e đỌc sEm tKế nàO fÁt :">


---------- Post added at 12:54 PM ---------- Previous post was at 12:17 PM ----------

hỨc :22124305-2-31c51::22124305-2-31c51:
đỌc sOg ùI :22124305-2-1101436::22124305-2-1101436:
mềG pHụC mềG wÓa :22124305-2-425154::22124305-2-113F03::22124305-2-113F03: :22124305-2-121W5::22124305-2-121W5:
mẤt kÓa 30' [ vÌ mẾi kÁi bÀi cKữ yN nGyÊnG kyA đỌc hýT rÒy ~> pỎ wOa :22124305-2-425154::22124305-2-425154: ]
nÓy ckUg lÀ aNk mềG .............. syU nkƯn nKể ;))
nkƯg ckOa e hỌy :22124305-2-O5528:
kÁi cKỗ pỴ kẤm Onl lÀ vÌ pUôN pÁn kÁi rÌ đẾi
tkẬt hOk zẠ aNk :22124305-2-XNJ::22124305-2-EUD:
 

suiz

Thanh Niên Xóm
Chờ đến hè thì chị già người ra mất ak? :22124305-2-G4313::22124305-2-G4313::22124305-2-G4313::22124305-2-G4313:
 

Kenji ĐếLong

Quy Ẩn Giang Hồ !
Cũng không già người lắm đâu. Hehe. Cũng đủ nhãn lực để đọc.
 
Bên trên