em của ngày hôm qua và tôi của ngày hôm nay

Thảo luận trong 'IV. Chuyên ngành' bắt đầu bởi vanhoacntt001, 10 Tháng chín 2014.

  1. vanhoacntt001

    vanhoacntt001 Thanh Niên Xóm

    Tham gia ngày:
    3 Tháng chín 2014
    Bài viết:
    2
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    1
    Giới tính:
    Nữ
    Tôi đã không còn nhận ra em – cô bé xinh, cán bộ Lớp kiêm cán bộ Đoàn mười năm thêm lẻ ấy.
    Đôi mắt đen linh lợi thưở xưa giờ chỉ còn một màu nâu bàng bạc. Đôi môi căng mọng đầy kiêu hãnh em lại cố tình giấu đi dưới vài ba lớp son cẩu thả.
    Rồi thì mái tóc, tôi nhớ mái tóc em hồi đó không đen, không dài cũng không mượt nhưng nó thu hút tôi bằng thứ hương hăng hăng mùi nắng khác lạ. Giờ trên đầu em là một mái tóc cắt ngắn rối xù màu ánh kim nhức nhối.
    Nếu ngày xưa em luôn mỉm cười chào lễ độ mỗi khi gặp đàn anh thời giờ em đứng trước tôi, hai mắt nheo lại, nhếch môi khinh khỉnh khó chịu:
    - Đệch anh là thằng nào?
    - À ừ anh là…
    - Mà thôi tôi đếch quan hoài. Phắn mau cho nắng nó lên!
    Dứt câu, em buông phệch người xuống ghế đá, kéo mũ áo trùm kín đầu, mắt nhắm lại kệ tôi đang đứng trân trân bàng hoàng chua xót…
    em-cua-ngay-hom-qua
    Tôi nhớ khá mơ hồ về những kỷ niệm từng có giữa em và tôi. dường như ngày đó tôi cũng có để ý em một tí. Em tuy gái quê nhưng trắng trẻo, học giỏi. Tôi trai đô thị, sáng ý, giỏi ve vãn. Sau vài lần thư đi thư lại, em dường như đã thực thụ thích tôi. Còn tôi, nghĩ mấy câu nói qua thư vớ vẩn mà bọn tỉnh thành chúng tôi ghẹo nhau là chuyện thường ấy chỉ cho vui mấy ngày ở quê, hết kỳ nghỉ hè, xếp hành lý chuẩn bị về tỉnh thành nhập học. Tôi có nghĩ gì đến chuyện yêu đương tào lao ở vùng quê này.
    Lần rút cục gặp em, chỉ là những cái nắm tay với truyen tình ái hay vài câu thề hẹn lăng loàn, với tôi chỉ là một tẹo yêu đương thoáng qua nhưng với em có lẽ nó chính là lời hẹn thề chung thủy nhất của em dành cho tôi.
    Em trao tôi một hộp quà bé xíu. Em ngượng ngùng:
    “Anh cầm nhanh lên đi chứ em ngại quá” Nói xong em cười, nhìn nụ cười em thơ ngây đến tội.
    Tôi, đẹp trai, nhà giàu, một mai sau sáng. Tôi đâu dễ dàng gì thân thiết yêu đương với con bé học trò dân ruộng.
    “Anh cảm ơn!”
    Ba từ được phang ra luôn từ khuôn mặt lạnh ngắt của tôi. Em ngơ ngơ thỏa mãn, chắc lúc ấy em nghĩ chúng tôi sẽ là của nhau. Em – với tôi chỉ đơn thuần gửi đôi ba lời ve vãn, em đâu biết rằng tôi đã quay lưng với em kể từ ngày đó.
    Một năm, hai năm,…sáu, bảy năm trôi qua, tôi mải miết sống cho mình. Ra trường, tôi nhận công tác tại phòng trật tự từng lớp C.A TP, yêu đương luyên thuyên rồi lấy vợ, sinh con. Cô ấy gái thành phố, tuy điệu đà nhưng cũng biết cách chăm lo cho chồng con. Âu vậy cũng đủ cho một thằng đàn ông cảm thấy nhàn hạ.
    Một buổi chiều thứ hai có thể xem là định mệnh, tôi nhận nhiệm vụ đi theo dõi nhóm đối tượng do Lê (xanh) cầm đầu, chuyên trộm cắp khách du lịch tại công viên Xanh, và nơi này…tôi đã gặp lại em.
    Em nằm trước mặt tôi. bít tất đã đổi thay, em ngày xưa nhỏ bé, đáng yêu bao nhiêu thì nay em,..có nhẽ em chính là…
    Đôi mắt nồng ấm ngày bé giờ từ hoảng sợ chuyển sang vô hồn vô giác nhìn tôi. có nhẽ em cũng đã nhận ra nhưng không dám tin rằng tôi đang đứng trước mặt. Em quay người giấu mình vào bên trong chiếc ghế đá. Lặng lẽ ngồi bên, tôi chẳng biết phải nói gì, phải bắt đầu từ đâu.
    bỗng nhiên người em run lên, tiếng nấc phát ra từ khuôn mặt đang úp sâu vào đôi bàn tay ấy…buông tay em lau vội nước mắt, môi em nhòe nhoẹt vết son, mắt hằn lên những vệt đỏ loằng ngoằng giận dữ, tôi hiểu chuyện gì vừa xảy ra với em.
    “Anh là cớm”
    “À ừ…em khỏe không?”
    Tôi không mặc đồng phục nhưng không hiểu sao em lại đoán được, không giải đáp, chìa tay ra trước mặt tôi và nói: ” Tôi, Lê xanh, anh bắt đi!”
    Theo phản ứng thường ngày của những tên tù hãm thì trước nhất là bỏ chạy hoặc nếu có bị bắt thì cũng sẽ không khai gì. Còn em, ánh mắt em giận dữ, lời nói em ác nghiệt, côn đồ nhưng hành động của em thì trái lại, điều này khiến tôi càng cảm thấy hoang mang.
    “Sao em lại ở đây?”
    “Nhặt đồ!”
    “Sao em không ở quê?”
    “Tư cách đếch gì hỏi thăm nhau!”
    Khuôn mặt em sắc lạnh, không biểu đạt một tẹo xúc cảm, bất giác tôi cảm thấy mình có tội. Em đưa tay vuốt lại tóc rồi cả hai rơi vào thể im lặng.
    Trời ngả bóng, tôi – em chìm vào khoảng không gian trầm buồn tối lặng, tôi như đang sống lại những ngày ngu ngơ của bảy năm về trước.
    Em giày nát từng câu từng chữ:
    “Ngày đó anh nghĩ gì vậy?”
    “À ừ anh xin lỗi, chỉ là…”
    “Chỉ là anh ba lơn con nhỏ nhà quê, anh khinh tôi nghèo mạc, đếch có gì cho anh lợi dụng đúng không?
    Anh khinh tôi không biết yêu, không biết như thế nè tình yêu đúng không?
    …anh khinh tôi…giờ anh càng khinh tôi nữa đúng không?
    Đúng không?”
     

Chia sẻ trang này