ê nhóc tao iu mày

nhoxkun_9x

Kún sju nhưn
Hoàng Long là cậu chủ nhỏ của tập đoàn đá quý Long Thị . Khuôn mặt rất ư là baby ,học giỏi, giỏi võ, làm hội trưởng hội học sinh của trường chuyên lớn nhất nước, tính tình cũng chưa chắc là lạnh lùng. Cậu ta có 2 người bạn thân là : Hoàng Hải, Hoàng Phong,cả 3 người họ chơi rất thân với nhau .Hoàng Hải thì cởi mở, vui vẻ,dễ gần nên cậu ta làm hội phó hội học sinh cũng là cậu chủ của tập đoàn kiến trúc lớn nhất nhì của nước, Hoàng Phong hơi lạnh lùng , học rất giỏi ,ít nói nhưng cũng chẳng vừa đâu nhá. Đặc biệt 3 chàng này được mệnh danh là 3P vì trông họ rất là hoàng tử đếy nhưng có điều cả 3 chàng đều là những tay sát gái của trường thay bồ như thay áo vậy .

Lê Lưu Ly là một girl nhưng cực kì giống boy giống đến kinh khủng lun thậm chí nếu nhìn sơ qua cứ tưởng là boy đấy chứ. Sở thích hơi kì quặc: quậy phá thầy cô, bạn bè, vi phạm nội quy nhà trường nhưng hok có đụng hàng đâu, giỏi võ,rất thít đánh lộn, đặc biệt là đánh với con zai đóa ( chẳng biết boy or girl nữa )nhưng anh chàng à hok cô nàng này lại học cực giỏi nữa mới chít đấy chứ , chẳng cần học bài nhưng đến khi thi thì ôi trời cứ tưởng cô nàng này để cả cuốn vở lên bàn mà viết ấy cứ.
gia đình thì từ từ mọi ngưởi sẽ bít.. Thanh Trúc là đại tiểu thư của tập đoàn kim cương , diệu dàng đến ngất ngây,học giỏi xinh đẹp,em họ của Hoàng Hải.


R..E..N..G!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Hôm nay là ngày đầu tiên đến trường mới cùa Lưu Ly.Vì trường cũ phải sữa chữa nên nó phải chuyển đến trường mới học . Vậy mà Ôi trời :

-Mama sao hok kêu con dậy !!!! -Tiếng la của nó .

- Mama la khản cả cổ con vẫn hok chịu dậy đấy chứ ! - Mama nó.

- Thôi trễ giờ rồi con phải đi học đây! Vừa nói vừa chạy ra cổng.

- Con hok ăn sáng àh ??

- No !! Thanks. Nó rất giỏi ngoại ngữ đóa.

Nó 3 chân bốn cẳng chạy tới trường, vừa đi nó vừa nghĩ :" cầu mong cho chú bảo vệ yêu dấu đừng đóng cửa " . May cho nó là nó vừa đến thì cửa sắp đóng. Nó phi thân qua khỏi cái cửa lun axxx 1 sự thật kinh khủng nhưng có thiệt là đôi giày thể thao yêu dấu của nó bay thẳng vào mặt của 1 anh chàng ( khỏi nói chắt các bạn cũng bít là ai rồi chứ gì ) Đại công tử Hoàng Long nhà ta chứ ai .

- Xin lỗi ! Giọng vẫn hok có chút hối lõi nào.

- Xin lỗi là xong àh!! Long

- Chứ anh mún gì nào !! Lưu Ly.

- Tôi mún cô .....axxxxxxxxx.Vì Long chưa nói hết câu thì nó đã đi mất tiêu rồi còn đâu
nữa mà nói nào!! Để lại Long đứng giữa sân trường đầu đang bốc khói.

Còn nó vừa vào đến lớp thì chạy thẳng vào lớp, nghe thầy chủ nhiệm giới thiệu 1 hồi thì nó cũng đã an tọa vào vị trí của nó ngồi hok bao lâu thì bỗng :

_ Mời cậu và cô vào lớp - Tiếng thầy giáo.

Long, Phong, Hải, Trúc bước vào khiến cả lớp nhốn nhào lên vì 3P và một công chúa đều cùng học 1 lớp. Thầy giáo nói :

- Từ nay các bạn này sẽ học lớp cũa chúng ta đếy

Các girl trong lớp cứ nhìn 3P mãi còn các boy thì nhìn Trúc, chỉ có nó là khum đầu xuống. trời xuôi đất khiến thế nào mà Long lai ngồi trước nó mớii đau chứ , Phong&Hải ngồi ở phía sau and Trúc ngồi chung với nó cả bọn vây kín lấy nó.Long bước xuống nở một nụ cười nham nhở

Chap 2 nèk

Giờ ra chơi, canteen trường :

Nó đang an tọa tại canteen thì bon 3P & Trúc đi tới :


-Ê!!!!!!!!!!! con nhóc kia !!- Long.

-Cái wuầy, tui chưa có kím chiện àh nha !-Lưu Ly

- Cô bé nhớ bọn này hok ??- Hải.

- Sao lại hok nhớ các người là sao chổi cùa tui mừ - nó vừa nói vừa kênh mặt lên .

- Chờ đi bọn này hok tha cho cô đâu nhá -Long.

- Hok tha thì làm gì tui nào, Đánh tui àh tui sợ wá àh nổi cả da gà đêy này! nó hiên ngang
nói mặt cho Long đang tức mún1 xì khói.

- Này đừng tưởng bọn này hok đánh con gái là làm tớii nhá - Phong.

Đang nói chuyện thì chuông reng vào học. Nó phải ngồi gần tất cả những sao chổi của nó
khiến nó bực cả mìn . Đang cáu thì bỗng thầy gọi lên sữa bài .Nó nhanh nhảu leo lên bục
bảng sữa bài (bài này hơi hóc búa chỉ có thần đồng mới giải được thôi) . Nhưng tay nó cứ
thoăn thoắt viết mới ghê chứ hết bảng nó lại bôi viết típ. Sax cuối cùng cũng xong, nó về
chỗ ngồi :

- Cô cũng pro đấy chứ !! Long

-Còn phải nói !!! Nó liếc Long một cái mà nó nào đâu bít đang có người nhìn nó hok chừng còn thít nó nữa rồi đấy chứ ( Đố các bạn đấy)

Nó bước vào chỗ quay sang nhìn Trúc, Trúc vẫn hok nở một nụ cười nên nó thấy lạ bèn quay sang làm thân :

- Bạn tên gì vậy ? ( nhỏ nhẹ đến ngất ngây)

- Trúc!!. Trúc nói một cách lạnh lùng.

Thấy thế nó hok hỏi nữa. Ra về,trước cổng trường:

Nó đang ung dung bước đi thì cứ như một con khủng long bạo chú đang đứng trước mặt khiến nó hok còn thấy Măt Trời nữa, phát cáu nó la lên :

- Oái !! tên nào vậy ?? nó la lên.

- Tên này được hok ? Long cười nham hiểm.

-Lại là anh àh sao chổi ! nó nói một cách thản nhiên.

- Con nhóc kia biết ta là ai hok mà dám kêu ta là sao chổi vậy , đại thiếu gia như ta mà để
ngươi kêu thế sao!!!

- BẤt kể anh là đại thiếu gia hay nhị thiếu gia gì đó tôi vẫn kêu anh là sao chổi thì sao nào!!
nó hiên ngang nói.

- Nhịn cô đi, tôi mún hỏi cô tên gì để dễ dàng xử lí cô! -Long

- tôi tên gì thì mặt tôi nhá,mà anh hỏi làm gì thế bọ anh thít tôi àh mún kua tôi hay sao mà
ám tôi hoài vậy!! Nó cười nham nhở.

Saxxxxxx một chuyện lạ xảy ra có thể nói chấn động toàn cầu , Đại thiếu gia Hoàng Long
của tập đoàn Long Thị đỏ mặt trước một co bé tai hok ra trai gái hok ra gái này , Khiến cả
Trúc và Phong 2 người lạnh lùng nhất cũng phải ngạc nhiên ấy chứ.

- Tôi tôi mà thít cô àh đừng có mơ nha.- Long ngượng ngùng nói. Khiến cho một người
đứng gần có hơi nhói trong tim ( đó các bạn là ai là Hoàng Hải đó ủa tôi nói cho mọi người
bít lun rồi).

- Chứ anh tưởng tôi yêu quý gì con người anh àh dừng có mơ nha. nó nói.

- Cô....cô , đừng tưởng tôi hok đánh cô nha.Long quát.

- Anh Long àh về thôi đửng cãi nhau nữa.- tiếng Trúc vang lên.

Chap 3

Về đến nhà, Long luôn suy nghĩ về nó, Long tức anh ách trong lòng vì công tử như mìn mà lại thua con nhóc đó sao, mà tức thì nhớ mà nhớ thì thít rồi còn gì nghĩ đến đó Long lắc đầu lia lịa miệng thì lẩm bẩm là không không. Mà Long nào bít đúng lúc này đang có người cũng thít nó ( là Hải chứ ai ).Sắp có chiến tranh giữa các vị thần tình yêu òy .Còn nó thì ngu ngơ đâu bít gì đâu bít đang có 2 người thít nó mới ghê chứ. Sáng hôm sau nó vào lớp thì ôi trời :

- AAAAAAAAA!!!!!!!!!! Ai đổ nước lên bàn tôi thế này??? Nó la toáng lên .

- Ha ha ha !!!! Đáng đời! Long cười mỉa mai.

- Thì ra là anh àh !! Nó nói.

- Là tôi thì sao nào làm gì nhau !! Long nói.

- Để xem tôi làm gì anh. Nó vừa nói vừa bỏ cặp xuống.

- Cô mún đánh nhau đúng hok đánh thì đánh nhá tôi đây hok sợ đâu nhá . -Long nói.

- Long àh đừng đánh mà !! Hải khẽ nói với Long.

- Các bạn yên tâm để mình xem con nhãi này có gì mà oái thế.-Long liếc nó.

- Vì tôi là con trai nên tôi nhường cô trước đấy.Long hiên ngang nói.

- Chẳng cần nhường nhịn gì hết mún đánh cứ nhào vô tôi chấp hết bọn anh đóa. Nó cũng
hiên ngang hok kém.

- Axxxx !! Được rồi vậy thì nhào vô.-Long

- Được rồi vậy thì action . Nó vừa nói vừa bay về phía Long .

Nói thật nó là con nhà võ mừ nên cũng thường đánh đấm rồi (hồi nó còn học cấp 2 đã
từng hạ 10 thằng một lượt đấy và từ đó nó làm đàn chị củ trường ).

Long và nó đánh nhau, cứ như thế vở bay tứ tung, bàn ghế ngã nghiêng ngã ngữa, bút thước rớt đầy dưới sàn, mọi người im lặng để xem đánh lộn chứ hok reo hò như các vụ đánh lộn khác vì họ đánh rất ghê và hào hứng bay lên bay xuống trông rất giống phim hành động đấy chứ hok có vật qua vật lai như các vụ khác, đánh cứ như 2 người con trai đánh đấy chứ bỗng tay Long hất cái nón của nó lên, tóc nó xõa dài ( vì bình thường nó buộc tóc và đội nón nên trông nó con trai cưc kì ) đen mượt và đầy sức sống đặc biệt khi nó xõa tóc trông nó xinh gái cực kì và rất dễ thương cứ như búp bê ấy chứ, các tia nắng chiếu lên mặt nó lấp lánh cứ như thiên thần vậy nói túm lai là cực kì xinh. Tất cả mọi người đều mắt chữ A mồm chữ O, tròn xoe mắt ra nhìn đến hok thể chớp mắt cơ đấy kể cả Long cũng hok biết nó đẹp thế đấy còn Phong và Trúc thì cũng nhìn nhưng cũng đã kịp định thần lại . Nó bước tới gần Long làm Long lại một lần nữa đỏ mặt, nó cản chân Long làm Long ngã ngữa về phía sau may là Hải đỡ kịp.Saxxxxx rồi có nhiều tiếng la lên :

- LONG THUA, LONG THUA RỒI, LONG THUA RỒI!!!!!!!!!!!!!

Nó nhặt nón lên rồi bước tới và nói :

- Bây giờ thì anh biết ai lợi hại hơn ai rồi chứ ?? Nó nói rất bình thường.

- Cô...Cô đừng có mơ tôi chưa thua đâu nhá !! Long quát.

- Thôi được rồi Long thua rồi thì thôi vậy. Phong nói.

- Đúng đó anh Long àh thôi bỏ đi - Trúc lên tiếng. Cùng lúc đó chuông reo vào học, bắt
đầu tiết Sinh học ( àh mình quên chưa nói giờ học của trường là :

***

8 giờ 30 mới bắt đầu vào học, học đến 10 giờ thì nghĩ trưa, 1 giờ lại vào học và 3 giờ về.
Còn nữa vì đây là trường dành cho thần đồng học nên được phân ra 3 đẳng cấp :

Đẳng cấp 1: Đẳng cấp bạch kim (dành cho con nha giàu và hội trưởng hội học sinh, hội
phó hội học sinh và Công tử Hoàng Long đang là hội trưởng hội học sinh )

Đẳng cấp 2 :Đẳng cấp vàng (dành cho con nhà giàu và học cực giỏi).

Đẳng cấp 3: Đẳng cấp bạc (dành cho học giỏi ).

Và nó là đẳng cấp vàng vì nó học cực giỏi Hoàng Long và Hoàng Hải thuộc đẳng cấp bạch kim, Trúc và Hoàng Phong thuọc đẳng cấp vàng )

-----------------------

Nó đang ngồi học thì có một mẩu giấy nhỏ và nội dung là :

" Cô chờ đấy, tôi sẽ làm cho cô thật đau nhá "

Chap 4 nữa nèk:
Ra về, trước cổng trường :

Nó đang ung dung trượt trên cái ván trượt yêu dấu mà papa nó mới mua đóa ( chắc các bạn chưa bít nó đi ván trượt giỏi lắm nhó, ước gì mìn = nữa nó há), thì :

- Lại là các người àh chán thật lúc nào cũng gặp cứ như sao quả tạ ấy ? Nó rầu rĩ nói.

- Đương nhiên tôi đã là hok tha cô mà sao để cô chạy thoát được đúng hok!! Long cười nham nhở.

- Chòy oy anh tưởng tôi sợ anh nhắm àh đừng có mơ nhá !- hiên ngang nói

- Thôi xin 2 người đấy gặp nhau là cãi lộn hà. Phong lên tiếng.

- Tôi..... tôi có chiện mún nói với Lưu Ly !! Hải ngượng ngùng nói.

- Tôi nhớ là tôi đâu có chuyện gì nói với anh đâu mà anh lại ..... Nó chưa nói hết câu thì
Hải đã lên tiếng.

- Nhưng tôi thì có !!!! Hải nói lớn.

- Cậu có chuyện gì mún nói với con nhóc đó chứ !! Long nói.

- Kệ tớ các cậu ra kia chờ tớ đi . Hải vừa nói vừa thúc cả bọn.

- Anh Hải àh anh có chuyện gì vậy ? - Trúc hỏi nhỏ nhẹ.

- Anh có chuyện riêng hok sao đâu mọi người cứ đi trước đi.- Hải nói.

Cả bọn đi ra nhưng hok có xa lắm đủ để nghe chuyện bọn họ nói ( cái này gọi là nghe lén
nè àh hok nghe thẳng lun chứ ).

- Rồi anh có chuyện gì mún nói thì cứ nói đi .- Nó nói.

-Thật ra từ lâu hải đã thít Ly rồi ngay từ lần đầu gặp thì Hải đã bắt đầu thít Ly. Hải nhìn vào Ly mà nói.

- Vậy thì sao?? (lạnh lùng nhỉ). Nó nói một cách lạnh lùng.

- Hải mún Ly làm girlfriend của Hải được hok?? Hải nói nhẹ nhàng.

Ở từ xa Long nghe thấy nên bực mình lao tới nói :

- Cậu nói gì vậy sao cậu lại thít con nhóc này được . - Long quát.

- Tại sao lai hok, cậu đừng tưởng mình hok biết cậu cũng thít Lưu Ly, thậm chí rất thít nữa.
Hải cũng quát vào mặt Long.

- Mình.... mình làm gì có cơ chứ!!! Long đỏ mặt đáp.

- Vậy thì được cậu nhìn đây !!! Hải tiến lại gần Lưu Ly và gần gần hơn nữa đến độ có thể
nếu lưu Ly mà nhúc nhích thì sẽ đụng ngay vào Hải, Hải cuối đầu xuống gần má nó. Nó
chẳng hiểu Hải đang làm gì ( ngốc thật ) nhưng nó biết có lẽ Hải đang mún kiss nó, nó ngã
người về phía sau và đẩy Hải ra xa, đúng lúc đó Long cũng kéo tay nó ra khiến nó ngã vào
Long một cách nhẹ nhàng, tự nhiên Long ôm lấy nó trước mặt bao nhiêu người khiến
Phong và Trúc rất ngạc nhiên, nó vội đẩy Long ra khiến Long hơi thất vọng, nó quát lên :

- CÁC NGƯỜI COI TÔI LÀ GÌ VẬY MÚN LÀM GÌ CŨNG ĐƯỢC SAO, CÁC NGƯỜI THẬT QUÁ ĐÁNG!!!!!!!!!!! .- Nó la thật lớn.

- Xin...Xin lỗi cô !! - Long và Hải đều ngập ngừng nói.

- TÔI NÓI CHO CẢ HAI ANH TÔI ĐỀU HOK THIX NGƯỜI NÀO HẾT VẬY ĐƯỢC CHƯA!!!!!!!!! -
Nó quát vào mặt cả hai người.

- Cô tưởng cô quý giá lắm ah !! - Long nói.

- Vậy sao anh ôm tôi ?? Nó hỏi lại.

- À..ừ...thì........tại tôi tưởng cô té nên đỡ thế thôi !!! Long đỏ mặt nói. Long đang nói thì nó
đã chạy mất ( trễ giờ làm thêm ) .

- Cái con bé này, tôi chưa nói hết mà lại..... - Long quát.

- Bây giờ thì cậu nói đi cậu có thích Con nhok đó hok ?? Hải lên tiếng nói.

- À... Ừ .... thì.... hơi hơi thôi ah, chắc mình chỉ say nắng chút chút thôi, một thời gian nó
sẽ hết mà!!! Long ấp úng nói.

- Ôi trời 2 anh bạn sát gái của tôi đều thích một cô bé nè trời !!! Phong thở dài.

- Sát gái cái đầu cậu ấy !!! Long và Hài đồng thanh nói.

- 2 anh thật sự thít cô bé đó ah ! - Trúc nhẹ nhàng hỏi.

- Ừ!! Lại đồng thanh nói.

- Nhưng nếu Long thít thì anh thua vậy nếu hok thì sức mẻ tình bạn vì em biết hok tuy Long
sát gái thế nhưng chưa thít ai thật lòng mặc dù có rất nhiều mảnh tình. Hải cười nói.

- Mình mà thít con nhóc đó ư saxx quá àh !! Long phủ nhận .

- LẠI XẠO ĐẤY !!!! 3 người cùng nói.

- Các cậu này, axxxxxxxxx! Long bực mình quát.

- CÁc anh coi mặt anh Long đỏ kìa - TRúc ghẹo.

- Long biết yêu thật rồi kìa, từ nay anh bạn của toi hok còn alone nữa, bùn quá ah!! Hải ghẹo Long.

-Mình cho các cậu biết tay . cả bọn đuổi nhau suốt dọc đường khiến cho nhiều người nhìn
vì thấy khủng long bạo chúa chạy như bay ngoài đường..:22124305-2-514064:

---------- Post added at 02:21 PM ---------- Previous post was at 02:20 PM ----------

Chap 5:[/size]

Chiều hôm đó, Trúc vừa về thì thấy Pa mình đang sắp xếp vali:

- Pa lại đi công tác nữa àk??? Trúc hỏi.

- Ừ!! pa đi công tác tuần sau pa mới về !!! Pa Trúc vừa nói vừa nhìn vào máy vi tính.

- Pa hok thể nhìn con một chút sau ?? Trúc nhăn mặt nói.

- Con gái đửng mè nheo với pa nữa, pa bận lắm mà!!- Pa Trúc nói.

- Pa lúc nào cũng bận với đống công việc của pa, chẳng bao giờ pa quan tâm đến con!!
Trúc nói.

- Con phải hiểu công việc của pa rất nhiều!!! Pa Trúc xoay qua nhìn .

- Pa chẳng bao giờ quan tâm đến con, con là cái gì của pa vậy!!! - Trúc bắt đầu nói lớn
hơn.

- Pa mà hok quan tâm đến con àk, con nhìn xem con có thiếu cái gì hok, con có thua ai cái
gì hok!!! Pa Trúc nói.

- Nhưng con hok cần những thứ đó, cái con cần là tình yêu thương của pa và mẹ cơ!! Nói
tới đó Trúc ngừng lại, bỗng Trúc và cả pa mình im lặng hẳn đi. Trúc lại nói tiếp :

- Pa có biết tại sao mẹ bỏ đi hok??? Trúc quát vào mặt pa nó.

- Con đừng nhắc nữa có được hok!! Pa biết đó là lỗi của pa,pa cũng rất hối hận!!! Pa Trúc diệu giọng xuống.

- Pa suốt ngày chỉ lo với công việc của pa, pa chẳng bao giờ lo cho con và mẹ, đã vậy mỗi
lần về pa thường cáu gắt với mẹ đánh mắng mẹ, pa có biết mẹ đã phải khóc bao nhiêu vì
pa hok, vì thế mẹ phải bỏ nhà mà đi!!! Trúc quát lớn .

- Đó cũng chính là lí do mà đến giờ này pa vẫn hok tái hôn đó!!!

- TẤT CẢ CŨNG VÌ PA TẠI PA TẤT CẢ!!!!!!!!!!!!!!!!!!! - Sau câu đó là một cái " BỐP" mà pa
Trúc đã đánh vào mặt Trúc!!

- Pa....Pa đánh con àk !!! Trúc vừa khóc vừa nói.

- Pa... pa xin lỗi! Ông chưa kịp nói xin lỗi xong thì Trúc đã chạy mất mặt cho ông đang kêu
gọi.

Chạy ra tới đường Trúc lại chẳng biết đi đâu, hay là đến nhà anh Hải nhưng đến đó thì các
bác sẽ hỏi ( vì Hải và Trúc là anh em pà kon, các nỳ mìn nói rồi ở phần giới thiệu nhân vật
ý), còn đến nhà anh Long và Phong thì hok được vì giờ này 2 anh làm gì có nhà (ở bar hay
vũ trường gì đó, cũng dân chơi khét tiếng chứ cũng hok ít gì) nghĩ thế Trúc chẳng biết đi
đâu nên cứ dạo vòng vòng thành phố.

---------------

Nói về Lưu Ly thì bây giờ nó đang trên đường về nhà vì vừa mới làm thêm xong, nó đang
lướt trên ván trượt thân yêu thì thấy Trúc đang đi thẫn thờ :

- Này!! Làm gì mà giờ này còn đi trên đường mà hok về nhà ngủ đại tiểu thư như cô mà
sao lại ở đây !!! Nó bước xuống ván trượt.

- Là cô àk, hok cần cô quan tâm nhá !!! Saxxxx mới mấy phút trước còn nói rất cần tình
yêu thương mà bay giờ lại thế này đây!

- Chảnh gớm nhỉ! Thấy cô hiền nên tôi hỏi vậy thôi nếu cô hok cần thì tôi đi đây, nhưng
trước khi đi tôi xin báo trước ở trên con đườn nguy hiểm lắm đấy !! Nó leo lên ván trượt.

Nó đi được một lúc thì thấy hok an tâm nên quay lại, thì đúng như rằng nó thấy cả bọn vây
kín lấy Trúc :

- Này các người tránh xa tôi ra àh nha, hok là tui la lên đấy!! Trúc vừa nói vừa lùi lại.

- La đi cô bé, hay để bọn tôi la phụ cho cô nhá!! Cả bọn cười một cách nham nhở. Bỗng
một tên trong số bọn họ bước tới vuốt tóc Trúc thì có một cánh tay hất anh ta ra khỏi mái
tóc của Trúc ( là nó đấy oai hok ):

- Các người mà đụng đến cô pé này là hok yên với tôi đâu nhá!!! Nó hất các nón đen của
nó lên.

- con nhóc này thì làm gì được ai mà bày đặt chảnh đấy hả !!! Bọn cười ầm lên.

- Vậy thì các người nhào zô, tôi chấp hết đấy !!! Nó đưa pa lô cho Trúc cầm.

Cứ thế từng tên từng tên cứ nhào zô đánh nhưng tên nào cũng hok qua nỗi 3 chiêu của
nó, gần 20 tên chứ ít gì ( con nhà võ mừ sao lại đánh hok giỏi được ), Cả bọn đều nằm lê
liệt dưới đất:

- Bây giờ sao, còn chưa chiệu đi àh!! Nó đeo pa lô lên.

- Tôi đã bảo cô mà về nhà đi hok nghe !!! Nó quay sang nói với Trúc.

- Tôi.... Tôi hok có chỗ để về nữa!! Trúc ấp a ấp úng nói.

- Chứ nhà cô đâu sao lại hok về nếu tôi nhớ hok lầm là cô cũng là đại tiểu thư mà giờ nói
hok có nhà chuyện khó tin à nha!!! Nó nói ngu ngơ.

- Nhưng bây giờ thì hok về được nữa rồi !! Trúc úp mặt xuống.

- Vậy bây giờ cô tính làm sao ?? Nó nói.

- Tôi cũng hok biết nữa, tôi hết chỗ về rồi!! Trúc buồn bã nói.

- Hay cô về nhà tôi ở đi tuy hơi chật nhưng đủ chỗ cho cô nằm đấy, rồi sáng mai tính tiếp
nhá!!Nó cầm túi xách lên đưa cho Trúc ( Cứ như con trai ấy ga lăng thật )

- Cảm... ơn cô !! Trúc rụt rè nói. Rồi hai người dắt nhau về. Về tới nhà của nó thì :

- Hok có đi cửa trước được đâu vì bây giờ papa và mama ngủ rồi nên leo tường vậy !!! Nó
vừa nói vừa dắt Trúc ra sau nhà.

- Nhưng tôi hok biết leo mà!!! Trúc nhăn mặt.

- Tôi sẽ đỡ cô leo được chưa !!! Vậy rồi cả hai leo vào nhà, lên tới phòng của nó :

- Cô ngủ ở trên giường đi tôi ngủ dưới đất được rồi!!! Nó vừa nói vừa trải niệm ra.

- Tại sao cô hok ngủ chung với tui !!Trúc hỏi.

- Vì tôi hay gác người ngủ kế bên tôi lắm và còn chảy ke nữa !!! Nó phì cười.

- Giống anh Long thật anh ấy cũng hay chảy ke khi ngủ lắm, dễ thương lắm !! Trúc ghẹo.

- Cô đừng nhắc tới cái tên sao chỗi ấy!! Nó nhăn mặt lại.Mà tại sao cô hok về nhà mình
vậy...

Chap 6:

- Tôi hok còn nhà để về nữa rồi!!!!! Tôi vừa mới cãi nhau xong với papa mừ!!!!!- Trúc buồn kể.(Lần đầu tiên nó kể chuyện nhà nó cho người khác nghe ).

- Tại sao cô lại cãi nhau với papa của cô vậy ???? Nó tò mò hỏi(cũng nhiều chuyện gớm )

- Tôi đã lỡ nhắc tới mama của tôi nên ổng đã tát tôi một cái, mama tôi bỏ đi lúc tôi mới 10
tuổi, bà ấy hok chịu nỗi sự gia trưởng của papa tôi, ông thường cáu gắt , hắt hủi mẹ tôi,
thâm chí ông còn thường xuyên chửi mắng mẹ tôi, khiến bà ấy hok chịu nỗi nên đã bỏ
đi!!!!! Trúc từ từ kể.

- Vậy mà tôi cứ tưởng cô sướng lắm chứ muốn gì được đó, được cưng chiều hơn người ta
chứ !!!! Nó nhìn Trúc nói.

- Đúng là tôi muốn gì có đó nhưng những cái tôi cần lại hok có!!!!!!! Trúc cười buồn.

- Nhưng tôi nghĩ pa mẹ nào mà hok thương con, chỉ là pa cô đang lúc nóng giận nên mới
lỡ đánh cô!!! Nó an ủi.

- Tôi cũng hok biết nữa nhưng đây là lần đầu ông ấy đánh tôi!!!!!!!!!! Trúc xoa xoa má !!!

- Nhưng dù sao cô cũng đỡ hơn tôi còn biết mặt papa mama của mình còn tôi thì......... Nó
nói.

- Cô làm sao, sao hok nói nữa??????? Trúc nhìn nó.

- Àk hok có gì thôi cô ngủ đi!!! Nó kéo mền.

- Này! cô định ngủ dưới đất lun thế àh, hok sợ bị nhiễm lạnh sao, bây giờ đang là mùa
đông đấy!!! Trúc nhìn xuống nó.

- HOk !!! ax xì.... ax xì...!!! Nó hắt hơi lia lịa.

- Vậy mà nói hok sợ lạnh, thôi lên ngủ với tôi luôn đi!!! TRúc cười.

- Cô hok sợ tôi ngủ chảy ke lên người cô àh!!! Nó cười tinh nghịch.

- Sợ chứ nhưng chẳng lẽ để cô ngủ dưới đất còn tôi thì ấm êm trên giường, thôi cô lên đây
ngủ luôn đi !!! TRúc nói.

- Ok!! nó nói. Cả hai ngủ chung một giường :

- Tự nhiên tôi cảm thấy có cảm giác ấm áp!!! Chắc tại tôi ngủ một mình quen rồi nên giờ
cảm thấy như vậy!!! Trúc nói.

- TÔi cũng thế!!! Nó đã nhắm mắt !! Cả 2 chìm vào giấc ngủ một cách dễ dàng, và cả cái
cảm giác ấm áp khó tả ấy!! Sáng hôm sau :

-AAAAAAAAAAA!!!! Trời ơi !!! TRúc la.

- Có chuyện gì vậy!! cháy nhà àk!!! Nó lờ đờ ngồi dậy.

- Cô...Cô chảy ke lên người tôi rồi đây nè !!! Ghê quá !!! Trúc nhăn mặt./

- Tôi đã nói rồi mà cô bắt tôi ngủ chung đấy chứ!!!! Vẫn nhắm mắt ( nó bị bệnh say ngủ ).

- Cô có bộ quần áo nào hok cho tôi mượn đi !!! Trúc bước tới tủ quần áo của nó!!

- Cô muốn lấy cái nào thì cứ lấy !!! Nó nhăm nghiền mắt.

- AAAAAAAAAA!!!!!!!! Trời ơi!!! LẦn 2.

- Lại có chuyện gì nữa đây!!! Sao cô cứ AAAA hoài vậy!!! Nó nhăn mặt.

- Đồ của cô hay của anh cô vậy sao tôi thấy toàn là đen với đen hok vậy, style boy nữa !!!
Trúc nhìn.

- Đồ tôi đấy tôi làm gì có anh mà ... !! Nó bước tới tủ quần áo mắt vẫn nhắm nghiền!!!!

- Đồ gì mà đen với đen, quần và quần chẳng thấy một các váy nào thế kia!!!Làm sao tôi
mặt được !!! Trúc nói,

- Để tôi kím cho cô một cái váy trắng mặc đỡ vậy!!!! NÓ lục đống đồ.

-Có cái váy nào cái chết liền ấy!!!! TRúc nói.

- Có mà hôm sinh nhật tôi mama có mua cho tôi một cái nhưng tôi hok có mặc!!! NÓ lục
tung hết cả lên. Được một hồi thì cũng kím ra một cái váy ngắn:

- Đây nè!!! chắc là cô mặc vừa đấy !!! Nó đưa. Trúc cầm lấy và thay ra :

- Này này cô hok định đi học hay sao mà ngủ hoài vậy!!! Trúc lay lay nó.

- Cô cứ đi trước tôi sẽ đi sau!!!!!!

---------- Post added at 02:21 PM ---------- Previous post was at 02:21 PM ----------

Chap 7:


--------------------------------------------------------------------------------


- Tại sao hok đi học cùng với tôi??Trúc hỏi nó!!

- HOk!!! Lát nữa tôi mới đi!!!! NÓ vẫn nhắm mắt!! Trúc thấy nó hok chịu dậy nên lấy nước
bún vào mặt nó khiến nó la lên :

- AAAAAAAAAA!!!! Cô làm gì vậy sao lại bún nước vào mặt tôi!!! Nó dụi dụi mắt.

- Ai bảo cô hok chịu dậy đi học !!! Dậy đi học cùng tôi nào nhanh lên!! TRúc kéo nó lên.

- Chán cô thật đấy!! Nó cằn nhằn . Nó thay đồ ra thì :

- AAAAAAAAAAA !!!! ( Sao căn nhà này cứ AAAAA hoài vậy nhĩ ), trời ơi cô định mặt đồ
này đi học àk ( đen toàn tập : áo đen, quần bó đen, nón đen, pa lô đen, giày đen ....) !!!
Trúc nhìn từ đầu đến cuối.

- Có chuyện gì àk, tôi vẫn thường mặt cái này mà có sao đâu?? Nó ngu ngơ.

- Tôi phục cô thật đấy, vậy mà anh Long thits cô mới ghê chứ!!!!!!!!! Trúc nói.

- Này sao lúc nào cô cũng bảo hắn thích tôi vậy, làm sao cô bít được mà khẳng định thế!!!
Nó Nhìn.

- Ai cũng bít chỉ mình cô hok biết thì có!! Trúc bĩu môi.

- Thôi đi thôi đừng có đứng đó mà nhắc tên sao chỗi đó hoài !!!! Nó kéo Trúc cầu thang!!

Xuống tới cầu thang , Trúc nhìn xung quanh nhà hok có ai nên thấy lạ bèn hỏi :

- Này sao nhà cô hok có ai vậy !! VẬy mà tối hôm qua phải leo tường!!! Trúc nhìn xung
quanh.

- Papa&mama tôi đi làm hết rùi!!! Còn hồi tối có nhà nên hok thể đi vào = cửa chính được,
mà sao cô hỏi nhiều thế nhĩ ??? Nó nhìn Trúc.

- Chỉ hỏi vậy thui làm gì mà dữ vậy ( gián điệp cũa Long mừ )!!!! Trúc đi.

Ra tới cổng thì, Nó nhảy lên ván trượt thân yêu cũa nó :

- NÀy cô biết đi ván trượt hok ????? Nó hỏi Trúc.


- HOk !!! Trả lời một cách bình thường.

- Vậy bây giờ làm sao, nếu đi bộ thì sẽ trễ giờ mất!!! Nó nhăn mặt.

- Hok sao, tôi đi taxi mà!!! Trúc nói thản nhiên.

- Vậy tôi đi trước nhé !!! Nó nhảy lên ván trượt!!!

- HOk được ai cho cô đi riêng một mìn vậy !!! Trúc kéo nó xuống.

- Vậy chứ sao cô đi taxi thì đi đi , còn kéo tui làm gì !!! Nó tròn xoe mắt nhìn.

- Tôi mún cô đi chung với tui!!! Trúc nói.

- Tôi hok quen đi taxi tôi thít đi ván trươt củ tui hơn!!! Nó ôm lấy ván trượt.

- Cô phải đi chung với tui!!!! Trúc nói.

- Tại sao tui lại phải đi chung với cô!!!! Nó kênh mặt lên

- Nếu cô hok đi chung với tui thì tui sẽ nói cho bọn 3P biết cô ngủ hay chảy ke !!!! TRúc
cười.

- Cô chơi hok đẹp gì hết, chơi mà uy hiếp !!! Hichic!!! Nó cất ván trượt vào pa lô.

- Bây giờ có đi chung hok thì nói đi !!!! Trúc nhìn đồng hồ.

- Đi thì đi làm gì dữ vậy!!!!!!!! Nó bĩu môi. Ỡ trên xe :

- NÀy cô cho tui số điện thoại cũa cô đi !!! Trúc vừa nói vừa móc chiếc Iphone trong túi ra.

- Để làm gì, tại sao tui lại phải cho cô !!! nó nói.

- Hay cô mún tôi kể chuyện ấy ra !!!! Trúc nhìn nó.

- Được rồi !!! Nó cũng móc chiếc dế Iphone giống Trúc ra ( đậy là kết quả cũa mấy tháng
lương làm thêm nó đấy ,vì thích quá nên nó phải làm việc chăm chỉ để mua chiếc iphone
nỳ đó).

- Cô cũng ghê đấy, xài hàng hiệu hok mà làm bộ !!! TRúc nhìn vào dế của nó.

- ..... Đây số của tôi nè !!!! nó đưa cho Trúc coi. 15 phút sau cả hai cùng tới trường, thì trước cỏng trường bọn 3P đã đừng chờ sẵn vì lo cho Trúc, Trúc vừa bước xuống xe thì :


- Trúc !!! Tối qua em đi đâu vậy em có biết khi nghe ba em kể anh lo lắng lắm hok ????
HẢi nói.

- Sao em hok tới nhà bọn anh ??? Phong nói.

- Đúng đó !!! Long cũng lên tiếng ( Cả bọn vây lấy Trúc nên hok thấy nó đã lặng lẽ đi vào
lớp lúc nào hok hay ).

- Hok sao, em đâu có bị gì đâu, các anh đừng lo mà !!!!! Trúc cười.

- Thế tối qua em đã đi đâu !!! Phong hỏi (làm gì mà lo lắng thế nhĩ ).

- Chuyện là như thế này........ sau đó....... cuối cùng..... bây giờ thì em đã ở trường!!!! Trúc
từ từ kể đầu đuôi câu chuyện.

- Vậy người bạn mà em nói là ai vậy? anh nhớ em đâu có bạn nào ngoài bọn anh đâu .!!-
Hải nói

- Là người này đây.!!! Trúc quay lại đằng sau thì hok còn thấy ai hết :

- Ủa đâu rồi, mới ỡ đây mừ !!! Trúc nhìn xung quanh.

- Là ai vậy, thui em nói lun đi mứ!! Long nhăn mặt nói.

- Là...là Lưu Ly !!!!!!!! TRúc nhỏ nhẹ nói.

- LƯU LY !!!!! cả bọn đồng thanh nói !!!!

- Vậy bây giờ cô ấy thế nào rồi,cô ấy có làm sao hok, cô ấy ỡ đâu????? Long hỏi liên tục.

- Hi hi hi hi hi!!!! Cả bọn cười ầm lên.

- VẬy mà bảo hok thích người ta vừa nghe tên người ta thì lo lắng mún phat sốt vậy !!!
Phong nói.

- Chắc là cả cô ấy đi vào lớp trong lúc các anh vây lại em đấy, các anh thật là người ta
giúp em mà các anh lại.... TRúc nhăn mặt.

- Đúng là chúng ta hơi sơ suất !!!!! Hải nói.

- hok phải hơi mà là quá lun đấy !!!! Long nói. Bỗng :

R.....E.....N......g !!!!!!!!!!!!!!!!

- THôi vào học rồi chúng ta vào đi !!!!! Phong nói. Long vừa đi vừa lo cho con ranh ấy,Long
nghĩ hok biết con ranh ấy có sao hok ???? .
 

hieusaker1993

Thanh Niên Xóm
haha thế là bóc tem nhá bài cử em cũng khá hay đấy..TKS..
 

nhoxkun_9x

Kún sju nhưn
Vừa vào lớp lại hok thấy nó đâu khiến Long lại càng lo lắng hơn( nó đi ra canteen ăn sang rùi, pé heo nhà ta mừ ), Long quát ầm lên :
- LƯU LY ĐÂU !!!Tiếng la của Long khiến thần dân trong lớp quay sang nhìn Long chăm chú.
- Anh Long àk sao anh lại quát ầm lên vậy!!!! Lưu Ly có làm sao đâu mà anh lại la lên thế !!! - Trúc nói.
- Anh hok biết , tại sao mìn lại làm vậy nữa rùi, anh lo lắng cho con nhóc đó lắm!!!! LOng xuống giọng! Bỗng có một người trong lớp nói :
- Tôi vừa thấy Lưu Ly đi xuống canteen rùi, anh thử xuống đó xem sao !!
Long và cả bọn chạy xuống, Long chạy nhanh nhất, cả bọn hok biết tại sao Long lại chạy nhanh thế, Lưu Ly có làm sao đâu mà Long lại chạy như ma đuổi thế!!!!!! Xuống canteen thì thấy có một đám người vây lấy Lưu Ly ( chính xác là 25 người, người nào người nấy đều cầm cây ) :
- Thằng kia ( họ hok biết Lưu Ly là con gái vì nó quá giống boy mừ ) sao mày lại đi chung với Trúc ai cho mày cái quyền ấy thế !!!!!!!Nó chưa kịp nói gì thì :
- TÔI CHO ĐẤY THÌ THẾ NÀO !!!!! Trúc và Long đồng thanh nói.
- Các ngưởi làm gì ở đây thế, chuyện này đâu có liên quan đến các người đâu!!! NÓ nói.
- Sao lại hok liên quan, cô bị chuyện như thế này sao lại hok báo cho chúng tôi biết tí gì thế!!!!! Long quát vào mặt nó.
- Tại sao tôi lại phãi nói cho anh bít !!!!!!!!!! Nó kênh mặt lên.
- Cô...cô còn ngang bướng nữa àk, nếu hok thì tôi bỏ mặt cô ở lại đây đó!!!!! LOng nói.
- Lạ chưa anh mún đi thì đi đi tui đâu cần anh giúp đâu mà anh nói !!!!!!! Nó cãi lại
- Cô... cô... Vậy thì được rồi cô cứ ở lại đây đi, tôi sẽ đi!!!!!!! Long chỉ vài mặt nó.
- Thôi thôi tôi xin 2 người đừng cãi nữa!!! Phong nói.
- Này các người định cầm cây thế thôi àk, hok đánh àk !!!! Nó nói.
- Vậy thì được rồi trong các người ai là người đánh trước!!!!!!! Một tên trong bọn chúng nói.
- HOk cần tôi chấp hết các anh một lúc đấy !!!!!! Nó nói.
- Bọn tôi chỉ cần 4 người là được rồi !!! Hải nói.
- Cái gì mà 4 người, các người đánh thì đánh đi tôi hok đánh đâu người ta đâu có cần mìn đâu mà mìn đánh làm gì đúng hok ???? Long nói.
- KHÔNG!!! Cả bọn đồng thanh nói.
- Tôi hok cần các người xen vào chuyện của tôi, chuyện của tôi để tôi giải quyết OK ?????? Nó nói.
- Hok được bọn tôi làm sao có thể để cho cô đánh một mình được!!!! Phong nói.
- Đúng đó dù sao cô cũng giúp tôi, và vì tôi mà cô mới bị như thế này!!!!Trúc nói.
- Còn cậu bây giờ có đánh hok thì bảo nha !!!! Hải quay sang hỏi Long.
- Ừ thì đánh làm gì ghê vậy !!! Long nói. (mún đánh lắm nhưng nãy giờ cứ làm bộ)
- Tôi hok cần anh đánh, anh đi ra đi !!!!!!!! Nó đẩy Long ra !!!!.
- Được rồi !!! Ok các người nhào vô đi!!!! Nó nói. Hok thể tin được cả bọn 25 người bay vào đánh có 3 người khiến cả trường chen lấn nhau mà xem, hok ngờ Phong và Hải cũng giỏi võ hok kém Long, gần 10 tên đã bị hạ gục, bỗng có một tên đánh phía sau lưng Lưu Ly, Trúc la lên :
- LƯU LY, CẨN THẬN PHÍA SAU KÌA !!!!!!!!!! Trúc la lên. Bỗng lúc đó, Long bay tới đỡ khúc cây sắp bay vào đầu cũa Lưu Ly, khiến tay Long bị thướng :
- Coi chừng !! Tiếng Long la lên !!!!! Khi nó quay lại thì thấy tay Long đang chảy máu khiến nó hơi hoãng.
- Anh...anh có sao hok vậy?????? Nó ngập ngừng hỏi.
- Lưu Ly và Trúc đưa Long lên phòng y tế nhanh đi!!!! Để đây bọn tui lo cho!!!!!! HẢi la lên. Nó và Lưu Ly đưa Long lên phòng y tế với cánh tay đang chảy máu của Long, khiến cho Trúc sắp khóc vì lo lắng, còn nó thì cũng rất lo nhưng bản tính của nó cứng rắn thế thì khóc thế nào được :
- Có gì mà em khóc, anh đâu có bị làm sao ? ?? Long nói với Trúc.
- Ở đó mà hok có gì anh nhìn tay anh coi, máu chảy như suối hok bằng vậy!!!!!!!!! Nó nói.
- Cô đúng là đồ lạnh lùng vì ai mà tui ra thế này vậy !! Long nhìn nó.
- Ai bảo anh xen vào, tôi đã bảo là hok cần anh đánh mà !!!!! Nó nói có vẻ hơi lanh lùng.
- Tại tôi thấy cái cây đó lớn quá, nếu cái cây đó mà bay vào đầu của cô thì sao nào ?? Long nói.
- Nhưng lúc đầu anh cũng đã nói là hok xen vào chuyện của tui mừ sao tự nhiên lại đỡ cho tui vậy ?? nó hỏi.
- Thì cứu người như xây 7 tòa tháp mà, nên tui mún làm việc thiện thế thui!!! Long nói ( Nhưng trong lòng lại nghĩ : bởi vì tôi hok mún có chút vết thương nào xảy ra đối với cô hết )
- Thôi... thôi đi ở đó mà còn cãi lộn nữa, tới phòng y tế rùi kìa, mau vào đi !!!!!!!!! Trúc nói. Trong khi chờ Long băng bó vết thương thì :
- Hok biết Phong và Hải giải quyết cái bọn kia như thế nào !!!!! Nó nói.
- Hay cô xuống dưới coi thử như thế nào, dù gì anh Long cũng hok bị gì nặng nên để đây tui lo cho !!!!! Trúc nói.
- Ừ vậy thì tui xuống dưới coi thử sao rồi tui lên!!!!!! Nó ôm pa lô chạy xuống. Đến khi Long bước ra thì :
- Ủa Lưu Ly đi đâu rùi Trúc !!! Long hỏi.
- Anh có sao hok ? Cô ấy xuống coi thử bọn kia sao rồi ấy mà !!! Trúc nói.
- ừm anh hok sao !! Chúng ta xuống dưới đi!!! LOng nói. ( NÓi vậy nhưng Long rất bùn, vì hok có nó ở đây )
- Anh bùn vì hok có Ly ở đây àk?? nhìn anh là em bít rồi!!! TRúc nhìn vào mắt Long.
- Chỉ có em là hiểu anh nhất còn Ly thì hok !!!! Chán thật !! Long nói.
- Từ từ thì cô ấy cũng sẽ hiểu anh tui mà, anh đừng bùn !!!! Trúc an ủi.
- Thôi đi đi anh !!! Trúc nói. Cả cùng xuống vửa tới thì :
- Ha ha ha ha !! Các anh đánh cũng giỏi đấy, bọn họ chạy mất rùi, chắc sẽ chuyển trường lun ók!!!! Nó cười . Nó đâu biết có ngọn núi lửa đang đứng ở sau lưng.
- Này sao các anh cười vui vậy ?? Trúc hỏi.
- Àk cũng hok có gì, mà Long sao rùi có sao hok??? Phong hỏi.
- Tui hok sao tui đi trước đây (Long bực mình vì thấy nó cười giỡn với 2 người kia ).
- Này Long!!!! Hiệu trưởng gọi cậu lên văn phòng đấy, cậu lên đi, bọn tôi chờ cậu, lát nữa bọn mình đi ăn OK??? Hải nói.
- NO!!THANHKS!!! Long nói. Tôi đi đây!!!- Long nói tiếp.
- Này cô đi với anh ấy lên văn phòng đi hỏi thử xem anh ấy có chuyện gì vậy!!!!! Trúc đẩy Lưu Ly/
- Đúng đấy, cô đi thử đi!!!!! Phong nói.
- Tại sao lại là tui, sao các anh là bạn thân mà hok đi đi!!!!!! Nó hỏi lại.
- Cô đi có hiệu quả hơn chúng tôi đi!!!!!!! Phong nói. Thôi cô đi lẹ đi chúng tôi chờ 2 người ở đây!!!!! Nó chạy theo Long:
- NÀy anh làm sao vậy!? tự nhiên nổi quạu àk!!! Nó nói.
- Hok có chuyện gì hết, được chưa!!!! Long nói lanh lùng.
- hok có chuyện gì hết mà mặt anh như cái bánh bao chiều vậy àk!!!!! Nó nhìn Long.
- TẠI CÔ ĐẤY, TẠI CÔ HẾT ĐẤY, TẠI CÔ MÀ TUI NỔI QUẠU ĐẤY, VẬY ĐƯỢC CHƯA!!!! Long dừng lại, áp sát vào người nó.
- Tại sao lại tại tôi , tôi có làm gì anh đâu !!!!! Nó bĩu môi.
- Tại cô cứ cười tươi với tất cả mọi người con trai thế sao ??? Long nói.
- Ai bảo anh vậy...... Nó đang nói thì có một cái thứ gì đó mềm mềm nóng nóng đang '' ịn'' lên môi nó, chính xác là Long đang hôn nó . Nó bị mất thế ở phía sau vì nó đang dựa vào bức tường mừ, vì thế nên nó dùng tất cả nhựng sức lực vốn có của một người con gái ( bây giờ mà con trai gì nổi nữa) đẩy Long ra khỏi người nó :
- Anh làm gì vậy.... anh thật quá đáng !!! Nó tát Long một cái thật đau!!!
- .... Tôi...tôi xin lỗi cô mà,tôi cũng hok hiểu tại sao mìn lại làm vậy nữa!!!! Long nói ấp úng.
- Tôi sẽ hok tha thứ cho anh !! Nó chạy một mạch xuống sân trường mặc cho Long đang gọi nó, Long đnh5 chạy theo nhưng 2 chân Long thì hok thể nào chạy nổi nữa, đúng lúc đó thì bọn Phong bước tới ( vì thấy sao mà bọn họ đi lâu thế nên hơi lo):
- Có chuyện gì vậy Long sao Lưu Ly lại chạy thế !!!! Hải hỏi.
- Tôi đã làm một chuyện mà có lẽ cô ấy sẽ hok tha thứ cho tui nữa!!!! Long khụy chân xuống .
- Thôi từ từ, có chuyện gì thì bọn này ũng sẽ giúp cậu mừ!!! Phong nói.
- Dáng vẻ lạnh lùng kiêu ngạo, đầy sức hấp dẫn của cậu chủ Hoàng Long nhà ta đâu rồi !!! Hải ghẹo cho Long vui.
- Cái cậu này hok thấy người ta đang bùn hay sao mà lại như thế !!!! Long đứng dậy và bước đi :
- Mình về nhà đi, các cậu lên nói thầy Hiệu trưởng giúp mình là hôm nay mình hok thế lên phòng thầy được ( khi dễ thầy hiệu trưởng thế nhỉ ) .
- Cái cậu này mới khó khăn thế mà đã vậy thì làm sao chinh phục được trái tim sắt đá của Lưu Ly đây!!!!!! Phong nói.
- Thôi chúng ta lên phòng thầy hiệu trưởng đi!!!!!!!! Trúc nói.
sao chổi xui xẻo is offline

---------- Post added at 02:27 PM ---------- Previous post was at 02:26 PM ----------

Cả bọn cùng đi lên phòng thầy hiệu trưởng, sau một hồi nghe thầy chửi vụ đánh lộn và vụ cúp học( chứ mắc đánh lộn thì làm sao mà học được,nói chửi vậy thui chứ nghe nói mấy câu hà, vì ba của 3P và Trúc đều góp phần xây lên ngôi trường này mừ làm seo mà chửi được ), cả bọn đi ra :
- Không bít Long và Ly có sao hok nữa ( giờ mứi bít 2 người này tên có trùng chữ L ) ? - Trúc hỏi.
- Ly thì hok bít nhưng Long thì mìn đến nhà cậu thấy thì bít chứ gì !!!!- Hải nói.
- Ok !!! mìn đi bây giờ lun đi !! Nhưng Trúc hok được đi !!! -Phong chỉ Trúc.
- Tại sao ? em cũng mún đi mừ, sao lại hok cho em đi !!! Trúc hỏi lai.
- Này !! này từ hôm qua đến giờ em đã về nhà đâu, mà còn đòi đi nữa !!!! -Hải nghiêm giọng lại.
- Thôi hok nói nhìu cứ thế đi nhá, em về đi bọn anh đến nhà Long đây ??? - Phong kéo Hải. Trúc đành phải về nhà, vì từ tối hôm qua đến giờ Trúc vẫn chưa về nhà mừ , lại cũng hok biết ở nhà có chuyện gì òy !! . Biệt thự nhà Trúc, một căn biệt thự lạnh lẽo vô hồn,nhưng hôm nay thì khác :
- Dì Lâm ơi !! con về rồi nè ( Trúc nói với người quản gia ).
- Con về rồi àk !!!!!! Lại đây ăn cơm đi nào !!!!! - Tiếng một người đàn ông đứng tuổi vọng ra .
- PA!!!! PA!! Pa làm gì vậy, chẳng phải pa nói pa đi công tác tuần sau mứi về sao??? Trúc nhìn bất ngờ.
-Làm sao pa đi được khi từ tối đến giờ không có con ở nhà !!! Mà hôm qua con đã đi đâu vậy ?? Pa đã cho người tìm khắp thành phố mà vẫn hok thấy con!!! Ông nhỏ nhẹ nói.
- Uhm... con ở nhà bạn !!! Trúc ngập ngừng nói.
- Con có bạn sao ?? sao pa hok bít chắc là Phong, Hải, Long phải hok ?? - Ông nói.
- Hok ?? mà cũng hok cần bít làm gì ??? Trúc đi lên lầu.
- Này con hok ăn cơm àk !!!! Ông ngước lên có vẻ hơi thất vọng.
- Hok !!!!!! Trúc quay lại nói và lúc này Trúc thấy ông đang mang một cái tạp dề ( nãy giờ mới thấy chán thật ) Mà tại sao pa lại mang tạp dề vậy ??? Trúc hỏi tiếp.
- Uhm...uhm pa nấu xong rồi hay con ăn một tí nhá ?? Ông cười hiền.
- Thôi kon no òy !!! Pa cứ ăn đi 1!!! Trúc quay lưng đi.
- Con còn giận pa chuyện hồi tối sao ??? Ông ngập ngừng nói.
- Hok !!! đâu có gì để giận pa đâu !!! Trúc nói.
- Pa xin lỗi tại pa nóng quá, con tha thứ cho pa nhá, từ nay pa sẽ ít đi công tác lại để có thời gian chăm sóc cho con mà được hok !!! Ông nũng nịu như kon nít ấy thì làm sao mà từ chối được.
- Con hok giận pa đâu, bỏ qua chuyện ấy đi !!! Trúc nói.
- Vậy con ăn một chút đi công sức của pa từ sáng đến giờ đấy !!!!!!! - Pa Trúc kéo Trúc xuống.
- Mà pa hok đi làm sao !!!!! - Trúc hỏi.
- Hok mà thôi đừng nhắc tới công việc nữa ăn đi con !!!!!!!!! -Ông gắp thức ăn cho Trúc. Bây giờ thị họ huề nhau thật rùi ( mừng cho họ mà lòng mìn lại tủi thân ).
Trở lại căn biệt thự lớn nhưng lạnh tanh của nhà Long :

- Cậu quyết định đi nhanh lên , cậu có thích con nhóc đó hok ??? -Phong hỏi.
- Thật thì tớ hok thể xác định được ??? - LOng nói.
- Ok vậy thì tôi sẽ theo đuổi cô ấy àk nha !!!- Hải nói.
- Cậu mà đụng đến cô ấy thì hok yên với tui đâu nhá !!!!! - Long quát lên ( vậy mà nói hok xác định được rõ như trăng rằm rồi còn gì nữa ).
- Saxxxxx!!!!!!! vậy mà nói hok bít, hok xác định được !!!!!!! Phong nói.
- Ừ thì có !!! vậy được chưa !!!!!! Long đỏ mặt.
- Vậy thì đi làm huề đi !!! con ở đây bùn rầu nữa !!! Hải nói.
- Nói thì dễ lắm nhưng làm sao mà làm huề được đây,con nhóc đấy cũng lì lắm !!!!! - Long gải đầu.
- Hok sao tui có cách rồi , trước hết ta bảo Trúc hẹn nó ra Purple Couple( vì Trúc có số điện thoại của nó.... rồi..... sau đó....!!! Thấy thế nào !!!!!! Phong kể .
- Vậy được hok tớ sợ....... !!!!!!! -Long nói.
- Ôi trời sao cậu nhát thế,lúc trước một khi cậu kua ai là lỡn mợn lắm mừ !!!! - Hải cốc đầu Long.
- Nhát cái đầu cậu ấy !!!! - Long cốc lại. Hải gọi cho Trúc :

- Alo^ Trúc àk!!! giúp bọn anh việc này đi !!! - Hải nói.
- Việc gì anh nói đi !!! Trúc nói.
- Chiều nay em hẹn Ly ra Purple Couple dùm Long đi để họ..... em biết rồi đó !!!!!! - Hải kể.
- Ok em sẽ hẹn cho các anh !!!! bye anh nha !!!!

Trúc gọi cho Ly :

- Alo^ !! Nó nói.
- Alo^ Ly àk, tui Trúc nà , chiều nay rãnh hok ra Purple Couple nhà tôi có chuyện mún nói,thôi nghe !!! Trúc nói nhanh rồi cúp may.
- Saxxxx nói gì mà hok cho người ta chen vào nữa, cũng may chiều nay mìn hok đi lảm !!! Nó ngu ngơ chẳng biết gì ( mà làm sao bít được ).
Chiều hôm ấy , cả bọn chuẩn bị tất cả tại Purple Couple( àk quên Purple Couple là quán cà phê màu tím và trắng rất lỡn mợn và ở đây có rất nhiều các cặp đôi vào , được trang trí bằng hoa bách hợp trắng ) , nó vừa bước vào thì :

- Ủa sao hok có ai vậy trùi sao hẹn ở đây mừ, vắng hơn chùa !!! Nó làu bàu trong miệng.
- Hi hi chào cô, cô khỏe hok !!!!! Long bước ra với một bộ vest trắng muốt và một chiếc nơ xinh trên cổ. Còn nó thì mấy bạn bít rồi hén đen toàn tập.
- Sao lại là anh, néu là anh thì tôi về đây !!!! Nó quay người đi.
- KHOAN ĐÃ !!!!! Long gọi nó lại, khi nó quay lại thì các hàng chữ để " TÔI XIN LỖI CÔNG CHÚA CỦA TÔI " Được làm màu trắng và tím rất đẹp và các bàn đều trang trí hoa bách hợp từ A tới Z lun ( thật ra thì nó thích xương rồng nhưng bách hợp cũng đẹp tuyệt ) Nó nhìn xung quanh rồi thấy ở kế bên hoa bách hợp là xương rồng đỏ ( hoa bách hợp là loại hoa mà Long thíc nó tượng trưng cho sự thánh thiên tinh khiết còn xương rồng thể hiện sự mãnh mẻ cứng rắn và có nhiều gai góc ) đỏ tím trắng 3 màu pha lẫn vào nhau kèm theo nhiều âm thanh êm diệu từ đàn vi ô lông kéo nghe mới du dương lãng mạng làm sao ?? Và ở trước mặt nó là một cái tivi tinh thể lõng đang hiện hình trái tim đỏ và chữ " I AM SORRY " màu tím trắng thật đẹp ( ôi ước gì mìn được ở đó một lần thì chết cũng chịu ) , nó mất hồn một hồi lâu thì cũng kịp trấn tĩnh :

- Anh làm vậy là có ý gì đây ?? - Nó vẫn đưa mắt ra nhìn.
-Tôi.... tôi mún xin lỗi cô về chuyện hôm bữa mong cô đừng giận tôi nữa !!! Long ấp ùng nói nghe thật dễ nói đúng hok các bạn nhưng đâu ai bít được là cách đây mấy phút Long đã phải học thuộc lòng câu nói này và phải đứng nói trước gương đấy tôi chưa .
- Anh làm đã rồi xin lỗi sao nghe dễ dàng quá vậy !!! Mà tại sao anh bít tôi thích xương rồng vậy ??? Nó hỏi.
- Bí mật !!! Thật ra cũng hok khó cho lắm !!! - Long cười. Nhưng cô thích hok ??? Long hỏi.
- Ừ thì thích !!! - Nó nói.
- Vậy mà hok có một chút lời cảm ơn !!!!!! - Long bùn.
- Tôi bít anh hok có làm mà do người khác làm giúp anh đúng hok ??? Nó nhìn chăm chăm.
- À... Ừ... Thì.. cũng có người giúp tôi nhưng tôi cũng có làm vậy !!!!! Mà sao cô biết có người giúp tôi làm vậy ??? Long hỏi.
- Tôi bít mừ công tử như anh thì làm thế nào được !!! - Nó bĩu môi. Thôi anh keu cả bọn ra lun đi đừng núp nữa - Nó nói.
- Sao... sao cô bít còn có người ở đây !!!!! Long tròn xoe mắt nhìn.
- Sao lai hok thoi anh kêu bọn họ ra lẹ đi !!! Nó nói. Long bước vào một phòng khác và cả bọn cùng đi ra :
- Này các người hợp tác nhau chơi tôi đấy ah !!!!!! Nó chỉ vào từng người.
- Hok... hok cô đừng hiểu lầm bọn tui, bọn tui chỉ mún giúp Long xin lỗi cô thui !!!! Phong nói.
- Thôi thôi cứ định đứng nói chuyện thế àk, hok ngồi xuống àk, ngồi xuống đi vừa ăn vừa nói Ok ?? Hải lên tiếng.
- No!!!!!! tiếng nó cất lên!!! tôi về đây các người ở lại đây mà ăn đi !!!! Nó nói.
- Này cô mún về thật àk, hay cô mún tôi kể chuyện ấy cho bọn họ nghe ( chuyện chảy ke ấy, tuy xưa nhưng hiệu nghiệm ghê lắm) !!!!!!! Trúc nói.
- Chuyện gì vậy !!!!! Long hỏi.
- À hok có chuyện gì ăn thì ăn làm gì ghê vậy ??? - Nó ăn một cách miễn cưỡng, cả bọn ngồi xuống ghế ai cũng ăn rất ngon lành và vui vẻ chỉ mìn nó với Long là cứ cải nhau chí chóe suốt buổi.

---------- Post added at 02:28 PM ---------- Previous post was at 02:27 PM ----------

Ăn xong cả bọn cùng về nhưng Trúc & Phong, Hải thì về chung còn nó thì về chung với Long ( hok bít ai phân chia gì kì cục thế nhỉ , sao lại để mặt trăng với mặt trời đi chung kì vậy ta thôi kệ lỡ rùi ) :

- Thôi bọn mình về đây !! - Phong nói.

- Uhm! các cậu về đi bye nha mai gặp !- Long nói. Rồi bọn Phong đi trước để nó và Long ở
lại:

- Thôi tôi cũng về đây, anh cũng nên về đi !!! - Nó nói.

- Cô....cô còn giận tôi hok ??- Long ngập ngừng nói.

- Còn thì sao mà hok thì sao ??- Nó ngu ngơ.

- Tôi... tôi xin lỗi tôi thật sự hok cố ý làm chuyện đó !!!- Đây là lần đầu Long xin lỗi nên hơi
ngại ngùng đó, đặc biệt trước mặt con gái.

- Mệt anh quá, tôi hok có nhỏ nhen vậy đâu, hết giận anh rùi được chưa!!!- Nó cười.

- Cám...cám ơn cô !! -Trông Long cứ như con nít ấy, thật dễ xương . Mà cô có thích những
gì tôi chuẩn bị cho cô hok !!!!! - Long hỏi tiếp.

- Có, rất thích được chưa, mà anh chuẩn bị nhìu thế chỉ mún xin lỗi tôi thôi sao !!! - Nó hỏi.

- Hok thật ra thì tôi mún nói là tui ........ !!!! Long chưa kịp nói hết thì :

- Oa! Oa bùn ngủ quá về thôi !!!!- hết nói nổi nó lun lúc lỡn mợn mà thế đấy (thật ra Long mún nói là I LOVE YOU với nó thế mà !! ). Thôi tôi về trước nhá !! - Nó nói tiếp.

- Hay để tôi đưa cô về hém!!!!! - Ga lăng thật đấy.

- Thôi khỏi tôi tự về được rồi mà !!!- Nó nói lạnh lùng.

- Thôi để tôi đưa cô về, tôi cũng mún bít nhà cô mừ!!!! - Long cười hiền.

- Nhà tôi hok lớn như nhà anh đâu nghen!!!!- Nó nói.

- Mệt cô quá đã nói đưa cô về là đưa cô về mà sao cô cứ thít cãi hoài vậy !!!!!- Long bực
mình.

- Này!!! này đâu có liên quan gì với anh đâu mừ anh ..... ( bắt đầu cãi nữa roài)

- Thôi vậy nhịn cô đi, để tôi đưa cô về nha !- Long nũng nịu.

- Mệt anh quá ! được rồi , đi thôi!!!! Nó kéo Long.

Cả 2 cùng đi về nhưng cứ cãi nhau hoài trên đường đến khi nó nói :

- Uhm... tôi khát nước rùi nè !!! - nó chỉ vào Long.

- OK!!! Vậy để tui đi mua nước trái cây cho cô nghen, uống trái cây nghe nói tốt lém đó !!!!-
Long nói.

- Thôi đừng mua trái cây mua bia cho tui đi hém !!!- Nó lắc đầu.

- Trời ơi bó tay cô lun ók , chẳng bít cô trai hay gái nữa vậy !!!!! - Long nhìn chăm chăm nó.

- Tôi trai hay gái thì kệ tui chứ sao anh nhìu chuyện quá vậy !! - Nó nhăn mặt.

- Nhịn cô đi ( sao Long cứ nhịn nó hoài vậy ta ) . Mà cô ở đây nhá đừng đi đâu đấy chờ tôi
ở đây đi !!!!!! Long nói.

- Biết rồi anh đi đi, cứ tưởng tôi con nít hok bằng vậy !! - Nó nói.

- Nhớ đấy đừng đi đâu đây !!!!!! Long dặn thêm lần nữa.

- Trời ơi sao anh cứ làu bàu mãi vậy !!!!!! Nó nhăn mặt. Rồi Long chạy nhanh đi mua cho
nó, nó ngồi lại ghế đá chờ Long thì ;

- AAAAAAAA !!!!!! các chú làm gì vậy !!!!! - Có tiếng của một đứa con nít la lên nên nó

chạy lại xem ( Nó vốn dĩ có máu anh hùng mừ )
- Này bốn anh người đàn ông vậy mà lại đi ăn hiếp một đứa con nít sao, hok bít nhục

àk !!!! - Nó chỉ vào mặt bọn chúng.

- Này thằng nhóc kia ( hok bít nó là girl ) hok liên quan đến mày nghe chưa!!!!! - Một tên
nói lên.

- Nhưng mà bây giờ tôi mún liên quan thì sao nào !!! Nó nói hiên ngang thê đấy.

- A !! Con này láo nhĩ !!!!

- Các người mới quá đáng bốn năm người vậy mà lại ăn hiếp con nít !!!!! Nó nói.

- Cho con này một bải học đi bọn bây !!!- Tên đứng đầu nói . Cả bọn xông vào đánh mìn nó, hết một rồi hai cứ từng tên bị ha gục một cách nhay mắt cứ như tên lữa hok bắng ấy , rồi tất cả cũng nằm dưới đất hết :

- Các người còn mún ăn hiếp con nít nữa hok !!!!! - Nó chỉ vào bọn chúng.

- hok.. hok bọn tôi sẽ hok thế nữa !!!! Bọn chúng chạy mất. Nó quay qua em bé kia mà hỏi :

- Em có sao hok, bọn chúng có làm gì em hok vậy ??- Nó hỏi nhỏ nhẹ chứa hok hung hăng
như lúc nãy.

- Em hok sao còn chị có sao hok vậy ?? - một tên nhóc ( boy ók ).

- Uhm... chị hok sao, mà sao bọn chúng lại kím chiện với em vậy ??? Nó hõi tiếp khoái hỏi
nhĩ.

- bọn chúng mún lấy tiền cũa em ,em hok cho nên mới thế !!!!! tên nhóc này ăn nói lễ
phép nhĩ.

- Mà em tên gì vậy ?. Tiếp tục hỏi.

- Em tên Quách Gia Minh , em học lớp 8,còn chị tên gì học lớp mấy ( ủa sao bít nó là girl
nhĩ )????

- Uhm... chị tên Lưu Ly , học lớp 10 , ủa sao em bít chị là con gái vậy ?? Nó hỏi.

- Hi hi hi , mà tên chị hok giống với chị tí nào !!!( đánh trống lãng ).

- Sao mà hok giống !!!!! Nó hỏi.

- Hok có gì !!!! mà sao chị lại ở đây - Minh hỏi lại.

- Chết rồi chắc bạn chị đang chờ chị ở đắng kia,chị đi với bạn chị !!!!! Nó đeo pa lô lên.

- Thôi vậy mình lại chỗ cũa bạn chị đi hén !!!


----------------------------

Trở lại Long đang tìm nó , gọi nó mún khan cả cổ họng lun vậy mà vẫn hok thấy nó đâu,
mồ hôi đầm đìa trên khuôn mặt baby , từ nãy giờ Long chạy vòng vòng kím nó đó , Long quay lại chỗ cũ để chờ nó trở lại, gọi điện thì nó cũng hok bắt máy ( đang đánh lộn thì làm
sao mà bắt máy được ) , Long ngồi trên ghế đá,lòng lo lằng Long khom ngưởi xuống chờ
nó thì bỗng :

- Này lao mồ hôi đi, sao mà đầm đìa thê kia !! Một tiếng nói thân thuộc đưa cho một tấm khăn giấy nhỏ. Long quay phắt người lại thì thấy nó và ôm lấy nó, hok bít tại sao lúc này nó lại để cho Long ôm .

---------- Post added at 02:29 PM ---------- Previous post was at 02:28 PM ----------

Nó đứng yên để Long ôm, tại sao thế, tại sao nó lại hok đẩy ra như mấy lần trước, ngay cả nó cũng hok bít nữa thì mình làm sao mà bít được chứ, cứ thế họ ôm nhau mất 5 phút, thì Gia Minh ( tên nhóc được nó cứu hồi nãy ấy ) lên tiếng :

- Anh, chị ôm nhau đủ chưa vậy ???- Nhóc này ăn nói ghê thế. Bây giờ Long mới phát hiện có dự hiện diện của một người nữa, từ nãy giờ lo ôm ấp hok nên đâu bít gì :
- Ủa ai đây, bạn cô àk ?? Long hỏi nó.
- Uhm bạn mứi quen đó, xin giới thiệu nhóc này tên Gia Minh học lớp 8 nhỏ hơn mình 2 lớp !!!!!- Nó chỉ vào Minh.
- Bạn cô sao tui hok bít vậy !!! Long nói.
- Ủa bạn tui thì tui bít được rồi anh bít làm gì ?? - Nó nói một cách tự nhiên.
- Thôi em về nha chị Ly !!!- Minh nói.
- Ờ mà nhà em ở đâu để chị đưa em về nha !!!- Nó nói.
- Thôi...thôi khỏi chị ạ em tự về được , bye chị nha , mai gặp !!- Minh chạy nhanh mất hút như tên lữa.
- Mai gặp là sao !! Này này.... chạy gì mà nhanh thế chưa kịp hỏi gì cả !!! - Nó nói theo .
- Mà sao cô quen nó vậy !! - Long nhìn hỏi.
- Uhm... cũng hok có gì chuyện mới xảy ra thui để tôi kể sau với anh vậy!!!- Nó đi.
- Mà lúc nãy cô đi đâu vậy, cô có bít tôi lo cho cô đến mức nào hok, gọi điện cũng hok thèm bắt máy !!! - Long cau mặt lại.
- Uhm... xin lỗi mừ !!! - Nó nũng nịu .
- Thôi về trễ rồi , đi thui !!! - Long nắm tay nó, lần này thì nó kéo ra và nói :
- Ai cho anh nắm tay tui thế , bỏ ra nhanh nào ..... nếu hok thì !!- Nó nói.
- Hok thì sao nào ....... làm gì nhau nào !!! Long vừa dứt câu thì nó đá Long một cái rã đau vào chân và chạy mất, Long đuổi theo nhưng hok kip chân đau mừ :
- Axxxxxxxx..... cái cô này ai cho cô đá tôi vậy, đứng lại nào !!! - Long chì vào nó.
- Hok , co ngu mới đứng lại hihihihi!!!!!- Nó lêu lêu Long. Cả 2 rượt nhau ngoài đường khiến cho mọi người xung quanh nhìn đắm đuối lun ók.
--------------------
Đến nhà nó :

- Thôi anh về đi tới nhà tơi rồi!!!!- Nó nói.
- Chán thật sao nhà cô gần vậy ( có đến 2km mà gần quái gì ) !!!!!!! - Long cười.
- Gần cái đầu anh ấy, thôi về đi trễ rùi !!! - Nó đẩy đẩy Long.
- Vậy thôi tôi về, àm cô váo nhà trước đi tôi về liền !!!! - Long đẩy ngược lại.
- Mệt anh quá, vậy thui tôi vào đây , mai gặp lại , byeeeeeeee !!!! Nó bước vào nhà mang theo ánh mắt ấm áp của Long và cả tim Long nữa. Long bước đi, vừa đi vừa nghĩ : tuy bây giờ em hok hiểu tim tôi nhưng tôi sẽ tìm mọi cách cho cô hiểu trái tim này rất cần cô sưởi ấm lúc cô đơn !!!

------------------------
Sáng hôm sau nó vừa bước vào trường thi có một chiếc xe hơi đen tuyền đang ở trước trường :

- Chào chị !!! - Có một tên nhóc mặc chiếc áo học sinh cấp 2 của trường quốc gia bước tới chào nó và có 2 tên vệ sĩ đi phía sau. Nó nhìn một hòi lâu thì sức nhớ :

- Gia Minh phải hok ????- Nó la lên.
- Em tưởng chị quên em lun rùi chứ !!! Minh chào nó.
- Ủa em làm gì ở đây vậy??? ăn mặc sang quá làm chị hok nhận ra em lun ók !!! Nó nhìn từ đầu đến cuối.
- Uhm em đến đây để cám ơn chị về chuyện tối qua hém !!!- Minh cười.
- Hok sao... mà sao em lại bít chị học ở trường này vậy ??? - Nó hỏi.
- Chuyện nhỏ ấy mừ, mà bây giờ chị rãnh hok mình đi ăn sáng tí hém mà rủ thêm anh gì bạn chị đi lun cho vui !!!! - Minh nói.
- Uhm... để chị xem anh ta vô chưa !!! - Nó dáo dác nhìn khắp nơi thì thấy bọn 3P và Trúc đang tiến lại.
- Ê!!!!!! đằng này nè lại đây nhanh lên !!!! Nó kêu cả bọn. Bọn họ thấy nó nên bước lại nhưng khi lại thì Long lại thấy thằng nhóc tối qua nên hình như có chút ghen ghen thì phải :
- Ủa hình như là thằng nhóc tối qua phải hok ???? Long hỏi nó.
- Uh ..- Nó khoác tay lên vai Minh và cười tươi khiến Long bực mình
- Bỏ tay ra làm gì mà khoác tay nhau thế kia !!! - Long kéo nó ra khiến cả bọn cười.
- Này sao anh dzô dzuyên vậy tôi làm gì thì kệ tôi chứ !!!- Nó nói.
- Cô....cô mới kì cục đó con gái mà khóc tay con trai vậy àk !!!- Long bưc mình./
- Anh này kì cục tôi thít khoác thì thế nào !!!- Nó khoác lên vai Minh nữa ( chỉ có cái khoác vai mà cũng cãi nhau nữa, bó tay ).
- Thôi xin hai người đấy , Ly àk giới thiệu cậu nhóc nầy đi chứ !!! - Trúc nói.
- uhm... đúng đó, tụi tui đâu bít gì đâu - Phong nói.
- Chào các anh chị em tên là Quách Gia Minh , học lớp 8!!! - Minh lễ phép nói.
- CÁI GÌ ???????? EM HỌ QUÁCH ÀK!!!!- Cả bọn đồng thanh nói trừ Long và nó.
- Họ Quách thôi đâu có gì mà dữ vậy ??? - Nó ngu ngơ nói.
- Theo tớ bít thì họ Quách là một trong những họ hàng của hoàng đế năm xưa đến nay vẫn là họ có tập đoàn lớn thuộc về ngành đá quý và rất có thế lực trong mọi mặt có thể nói ngang ngữa với nhà Long đấy mà sao Long lại hok bít nhĩ ????- Hải nói.
- Uhm... thì bít chứ sao hok ( thật ra thì tại Long hok để ý chứ làm sao mà hok bít được) - Long nói. Mà nghe nói hình như có một đứa con lớn đang du học mừ sao bây giờ lại có một câu nhóc thế này ??- Long hỏi tiếp .
- Àk anh hai em đang du học Mĩ tháng sau là về rùi mà hình như bằng tuổi các anh chị mừ !!! Minh nói.
- Sao hok học ở bển mà về làm gì !!! ( tò mò quá ) - Nó nói ( sao nó hok có phản ứng gì hết nhĩ )
- Tại vì anh ấy mún giúp papa làm việc nên mới về !!!!!! - Minh nói. MÀ thôi xong phần giới thiệu bây giờ em mời mọi người đi ăn Ok ?? Minh cười.
- Uhm... nói nãy giờ cũng nghe đói rùi !!!! - Hãi nói.
- Vậy mìn đi đi dù sao cũng chưa tới giờ vào học mừ !! Trúc nói.
- Anh Long đi lun cho vui !!!! - MInh cười.
- Thôi khỏi !! - Long nói.
- Thôi đi đi LOng ơi !!! - Trúc nói.
- Đúng đó đi lun cho vui mừ !!! - Phong nói.
- Anh ta hok đi thì tui mình đi hém !!! - Nó nói.
- Hứ các người cứ đi đi !!! - Long giận lẫy.
- Thôi thôi đượ rùi đi thôi !!!- Phong và Hãi kéo LOng.
- Các cậu làm gì vậy mình bảo hok đi mừ !!!- Long la lên.
- HOk đi cũng phải đi nữa !!! - Trúc nói.

Cả bọn kéo nhau đi ăn chỉ có Long thì la um sùm trên đường, nó va MInh nói chuyện rất vui vẻ giống như hai chị em ruột vậy .

---------- Post added at 02:31 PM ---------- Previous post was at 02:29 PM ----------

Ăn xong cả bọn về chung nhưng Gia Minh thì về riêng vì cậu ấy phải đi học trước, trên đường về :

- Này!!! làm sao cô wen cậu nhóc đóa vậy ??????? - Hải hỏi.

- Uhm ..... thì tại quen thui chứ có gì đâu!!!- Nó nói một cách thản nhiên.

- Nhóc đó là con nhà giàu nhưng hok chảnh mà rất dễ thương nữa đấy!!!!!!- Trúc nói.

- Uhm... rất dễ thương, tui cũng thấy vậy đó !!!- Nó cười .

- Dễ thương .... tui chẳng thấy dễ thương tí nào hết!!- Long bĩu môi.

- Anh mới hok dễ thương ấy, con người ta dễ thương vậy mà chê !!!- Nó nói.

- Cô làm như cô dễ thương lắm hok bằng vậy !!- Long nói nham nhở.

- Đương nhiên cái này mà còn phải nói nữa àk, ai mà hok bit'!! - Nó cười tinh nghịch. Hok
tin anh hỏi tất cả mọi người đy thì bít. Nó nói típ.

- Uhm! tui thấy vậy đó !! - Hải nói. Hải vừa nói xong thì 2 con mắt hình viên đạn của Long
bắn ngay vào Hải :

- Cậu vừa nói gì vậy, nói lại tớ nghe nào !! - Long nhìn cực kì sắc, cứ như mún giết người hok bắng vậy.

- Thì nói giỡn thui cậu làm gì mà ghen dữ vậy !!- Hải cười.

- GHEN CÁI ĐẦU CẬU ẤY !!!! - Nó và Long đồng thanh nói.

- Thôi xin mấy người đấy , đi học thui sắp trễ rùi ók !! - Phong nói.

- Uhm đi thôi nhanh lên !!!- Trúc nói.

Cà bọn cùng đi đến trường mất hết 15 phút, trên đường đi nó và Long vẫn cãi nhau như
thưởng làm cho mọi người xung quanh nhìn hok chớp mắt lun ok, đến trường cả bọn vào
lớp thì cũng vừa chuông reo . 5 tiết học troi qua êm đềm giống như mọi ngày, đến khi ra chơi, nó chạy ngay ra canteen trường

( người gì mà cứ ăn uống hoài hok chán ) , nó đang ăn bánh mì một cách ngon lành thì :

- Minh ngồi chung với bạn được hok ????- tiếng một anh chàng cũng đẹp trai lem'.

- Cứ tự nhiên, bạn cứ ngồi đi - Nó nói tự nhiên hok chút phản ứng về nhan sắc của anh chàng này.

- Mình có chuyện mún nói với bạn, ra về bạn chờ mình ở sau trường đc hok ??- Anh chàng
nhìn nó.

- Chuyện gì, nếu mình nhớ hok lầm là minh đâu có quen với bạn đâu !! - Nó nói.

- Nhưng mình thì bít bạn, bít rất rõ nữa, vậy nha bạn nhớ chờ mình nha, minh tên là Lâm
Vĩ Tường!!!- anh ta vừa nói thì chạy mất hút lun, khiến nó ngu ngơ nhưng nó cũng chẳng
quan tâm cho lắm, nó đâu bít từ nãy giờ Long lun đứng phía sau nó và nghe rõ mồn một
câu chuyện của nó, anh chàng tức mún xịt khói và thậm chí Long còn mún đánh cho anh
chàng đó một trận mới hã giận vì Long bít anh chàng đó mún nói gì với nó, đàn ông với
nhau mừ sao lại hok bít chỉ có nó ngu ngơ nhưng Phong và Hải ngăn lại, cả bọn đều bước
đến :

- Lưu Ly anh chàng đó nói gì với em vậy ? - Phong hỏi ( thật ra thì nghe hết rùi chĩ mún hỏi
cho chắc chắn thui ).

- Uhm, anh chàng đó hẹn em chiều nay ra sau trường anh ta có chuyện mún nói !! - Nó
vừa nói vừa ăn chẳng để ý đến Long gì nữa.

- vậy cô có đi hok ???- Long hậm hực từ nãy giờ mà ráng nhịn lắm.

- Đương nhiên là đi rùi người ta hẹn sao lại hok đi cho đc !!! - nó vẫn rất bình thường.

- Cô đi mà hẹn hò với anh ta đi !! - Long quát lên.

- Anh này vô lí, tự nhiên lại nổi nóng àk tui có làm gì anh đâu?? Nó nói.
- Cô.... cô làm tôi tức chết đi được !!! - Long nói xong liền đi một mạch hok nói gì thêm
nữa.

- Anh này bị gì vậy ta , tự nhiên cái nổi cáu àk ??- No nói.

- Tại vì anh Long ghen cậu với anh chàng đó đó !!- Trúc nói.

- Ghen tuông gì đâu, cậu làm như anh ta thick mình vậy ( cả trái đất đều bít chỉ có nó là
hok bík ) !! - Nó nói binh thường.

- Chứ còn gì nữa !!!- Hải nói.

- Thôi em vào lớp đây !!! Byee!!!- Nó nói rồi đi mất.

------------------------------------------------


Nó đi đc lột lát thì :

- Chiều này bọn mình sẽ theo sau Lưu Ly , xem tên đó mún gì !!!- Hải nói.

- Mình có nên rũ anh Long đi hok ??- Trúc hỏi.

- Đương nhiên là phải rủ Long đi rùi, nhưng có điều tính Long ai cũng bít rồi đó nóng như
lữa vậy nên mình phải cố gắng kìm Long lại !!- Phong nói

- Ok vậy chiều nay đi !!! - Trúc nói.

---------- Post added at 02:32 PM ---------- Previous post was at 02:31 PM ----------

- Này!!! làm sao cô wen cậu nhóc đóa vậy ??????? - Hải hỏi.
- Uhm ..... thì tại quen thui chứ có gì đâu!!!- Nó nói một cách thản nhiên.
- Nhóc đó là con nhà giàu nhưng hok chảnh mà rất dễ thương nữa đấy!!!!!!- Trúc nói.
- Uhm... rất dễ thương, tui cũng thấy vậy đó !!!- Nó cười .
- Dễ thương .... tui chẳng thấy dễ thương tí nào hết!!- Long bĩu môi.
- Anh mới hok dễ thương ấy, con người ta dễ thương vậy mà chê !!!- Nó nói.
- Cô làm như cô dễ thương lắm hok bằng vậy !!- Long nói nham nhở.
- Đương nhiên cái này mà còn phải nói nữa àk, ai mà hok bit'!! - Nó cười tinh nghịch. Hok tin anh hỏi tất cả mọi người đy thì bít. Nó nói típ.
- Uhm! tui thấy vậy đó !! - Hải nói. Hải vừa nói xong thì 2 con mắt hình viên đạn của Long bắn ngay vào Hải :

- Cậu vừa nói gì vậy, nói lại tớ nghe nào !! - Long nhìn cực kì sắc, cứ như mún giết người hok bắng vậy.
- Thì nói giỡn thui cậu làm gì mà ghen dữ vậy !!- Hải cười.
- GHEN CÁI ĐẦU CẬU ẤY !!!! - Nó và Long đồng thanh nói.
- Thôi xin mấy người đấy , đi học thui sắp trễ rùi ók !! - Phong nói.
- Uhm đi thôi nhanh lên !!!- Trúc nói.
Cà bọn cùng đi đến trường mất hết 15 phút, trên đường đi nó và Long vẫn cãi nhau như thưởng làm cho mọi người xung quanh nhìn hok chớp mắt lun ok, đến trường cả bọn vào lớp thì cũng vừa chuông reo . 5 tiết học troi qua êm đềm giống như mọi ngày, đến khi ra chơi, nó chạy ngay ra canteen trường
( người gì mà cứ ăn uống hoài hok chán ) , nó đang ăn bánh mì một cách ngon lành thì :

- Minh ngồi chung với bạn được hok ????- tiếng một anh chàng cũng đẹp trai lem'.
- Cứ tự nhiên, bạn cứ ngồi đi - Nó nói tự nhiên hok chút phản ứng về nhan sắc của anh chàng này.
- Mình có chuyện mún nói với bạn, ra về bạn chờ mình ở sau trường đc hok ??- Anh chàng nhìn nó.
- Chuyện gì, nếu mình nhớ hok lầm là minh

Nó từ từ mở mắt, mở đc một lúc thì nhắm nghiền lại, chẳng nói đc câu nào, Long thấy vậy nên vội chạy kêu bác sĩ tới :

- Có thể nói cô ấy là người may mắn đấy àk hok phải là rất may mắn mới đúng, bị đánh như vậy mà vẫn có thể sống. có thể tỉnh dậy, đây là lần đầu tiên tôi thấy như thế!!!! Các cậu đừng lo, cô ấy mở mắt đc là tốt rồi tại vì cô ấy mệt quá nên hok thể nói đc gì, từ từ thì cũng sẽ khỏe thôi !!!- Bác sĩ khám xong rồi nói.
- Vậy chừng nào cô ấy mới tỉnh vậy ??- Trúc hỏi.
- Khoảng 1, 2 ngày nữa thì tỉnh, mà tôi thắc mắc hok bít ai đánh cô ấy ra thế này vậy, sức đánh của người đó sao mà mạnh quá vậy ?? - Bác sĩ hỏi. Cả bọn im lặng hok nói câu nào cho nên bác sĩ cũng hok hỏi nữa. - Vậy thôi các cậu cứ chăm sóc cho cô ấy đi nhé.- bác sĩ nói típ.
- Thôi các cậu về nghĩ đi, mấy ngày nay các cậu cũng đã mệt rùi !!- Long nói.
- Hok đc, cậu sao có thể chăm sóc cho ấy đc, cậu cũng đâu có khỏe gì mấy vả lại cậu cũng đã thức suốt mấy ngày nay rồi còn gì !!- Phong nói.
- Có gì đâu, so với những gì mìn làm đối với cô ấy thì bao nhiu đây có là bao !!!- Long nhìn nó.
- Thôi bọn mìn về đi, để Long ở lại thì đc rồi !!!- Hải nói.
- Nhưng.... nhưng....!!- Trúc nói , thì bị Hải kéo ra ngoài Phong thì hiểu ý nên cũng đi ra, căn phòng chỉ còn lại nó và Long, Long nhìn nó rồi nói :
- Cám ơn cô!! Cám ơn cô đã tỉnh dậy!!!- Long cười hạnh phúc, nước mắt Long lại rơi (ủa sao Long khóc hoài vậy, các bạn đừng nghĩ Long mít ước nha, Long chỉ mít ráo thôi ), nó rơi vì hạnh phúc và sung sướng, Long nắm tay nó và cười ( hình như lúc nào Long cũng nắm lấy tay nó ) cứ thế cả 2 cùng chìm đắm trong giấc ngủ 2 ngày, đến khi bọn Phong tới thì Long vẫn hok bít, thấy bọn họ ngủ ngon quá nên cũng hok nở đánh thức, mãi đến sáng ngày thứ 3 thì :

- Long ơi, Long !!!!- Hải gọi. Long giật mình dậy :
- Cái gì, nhóc con tỉnh rồi àk !!!- Long nói làm cho cả bọn cười phá lên một trận :
- ha...ha...ha...chưa... nhóc con... của...cậu...chưa..tỉnh...ha....ha...ha...!! !- Hải nói.
- Đồ wỷ làm giật mìn vậy !!!- Long cười.
- Ủa mà sao bác sĩ nói 2 ngày cô ấy sẽ tỉnh dậy mà, bây giờ là ngày thứ 3 rồi mà!!!!- Trúc nói.
- 2 ngày rồi àk, sao các cậu hok gọi mình dậy !!!mà cũng đúng sao cô ấy hok tỉnh dậy vậy, hỏi bác sĩ thử xem !!!- Long nói, nên Phong chạy hỏi bác sĩ, bác sĩ khám một hồi thì nói rất khẳng định :
- Hôm nay cô ấy sẽ tỉnh dậy !!!!!!- bác sĩ cười nói.
- Ông có chắc hok ạk!!- Long hỏi.
- Chắc chắn !!!- Ông ta nhìn nó và nói. - Các cậu cứ từ từ chờ đi !!- Nói xong ông ta đi nhanh.
Cả bọn ngồi chờ, ai cũng nhìn nó, họ cứ thay phiên đi mua đồ ăn ,Long nhìn nó và chợt la lên :
- Này!! này cô ấy tỉnh rồi nè nhìn tay cô ấy nhúc nhích kìa !!!- Cả bọn nhốn nháo chạy lại thì thấy mắt nó dần mở, môi nó cười một nụ cười như thiên thần :
- Các người nhìn gì mà dữ vậy ( nó vẫn dữ như xưa, chẳng thay đổi )!!- Nó cười.
- Mừng cho em đấy, mừng em đã tỉnh lại !!!- Hải nói.
- Có vậy cũng mừng nữa àk !!!- Nó bĩu môi.
- Vậy đó chứ có người còn mừng gấp mấy lần bọn anh đấy !!!- Phong nhìn Long.
- Ai vậy ?? Ủa mà có chuyện gì vậy ? sao em lại ở đây ?- Nó nhìn xung quanh rồi nói.
- Là như thế này nè.......... sau đó......... cuối cùng.....rồi bây giờ cậu tỉnh lại !!!- Trúc từ từ kể.
- Rồi bây giờ tên Tường đó sau rồi ???- Nó hỏi, mà đâu bít Long đang giận vì mới tỉnh dậy mà lo cho tên đểu cáng ấy rồi.]
- Bây giờ hắn chạy mất rồi và hình như cũng chuyển trường luôn rồi !!!- Hải nói.
- Chán thật sao em lại đỡ dùm một tên chó ( xin lỗi phải dùng tới cái từ "chó" này nhưng hok có từ gì diễn tả cho đúng ) ấy nhĩ !!- Nó nói. Nó nhìn xung quanh thì thấy từ nãy giờ Long hok nói gì nên hỏi :
- Này!!!này anh làm sao vậy thấy tôi tỉnh dậy nên anh bùn àk !!- Nó nói khích Long.
- Cô nghĩ tôi ác thế sao ??- Long nói với nó
- Giỡn thôi làm gì dữ vậy!!!- Nó tính lấy tay kéo cái mền thì phát hiện có cái gì đó cứng cứng ấm ấm đanh siết tay nó ( hình như Long vẫn còn nắm tay nó chưa bỏ ra ), nó nhìn thấy tay Long nên way sang nói :
- Anh làm gì mà siết chặt tay tôi dữ vậy!! bỏ ra nhanh cho tôi, định nắm hoài như vầy àk !!!- Nó nhìn Long,Long vội rút tay ra :
- Xin... lỗi !!!- Long nói. Cả bọn ngồi cười đùa cho đến tối thì phân công ở lại trực phòng , khỏi nói cũng bít ai rồi Long chứ ai, dễ gì Long cho ai trực đúng hok các bạn. Cả bọn về hết chỉ còn mỗi Long và nó ở lại :
- Sao anh hok về đi!! mình tôi ở lại cũng được òy !!!!!- Nó cười nói.

---------- Post added at 02:33 PM ---------- Previous post was at 02:32 PM ----------

Tui sao có thể về đc !!! Làm sao có thể bỏ cô một mìn đc !!!!!!- Long nói.
- Vậy là anh còn có lòng người đó !!!!- Nó cười.
- Này !! tui có chuyện mún nói với cô !!- Long nghiêm mặt lại.
- Chuyện gì thì anh cứ nói đi !!!- nó vừa nói vừa nhìn Long .
- Thật ra ...... thật ra.....cô....có...... !!!!- Long ấp úng nói hok đc.
- Anh nói nhanh đi làm gì mà cứ ấp a ấp úng thếm, đâu giống anh thường ngày!!!- Nó bực mìn nói.
- Mệt cô woa' thì cũng từ từ người ta mới nói đc chứ, làm gì mà hối dữ vậy, thật ra ..... hôm... àm... tôi đánh cô đó..... cô có đau hok ......?- Long ngượng ngùng nói.
- Sao lại hok đau, phải là woa' đau lun o'k anh thử bị đánh thì bít chưa gì, mà anh làm gì đánh mạnh dữ vậy lỡ tui.........!!!!!!- Long bịt miệng nó lại ( thật ra nó tình nói là lỡ nó chết thì sao ?) hok cho nó nói típ. Nó gỡ tay Long ra :
- Anh làm gì vậy tui chưa nói hết mừ !!!- Nó nói.
- Tui hok cho cô nói bậy như thế !!!- Long nói.
- Tui mún nói gì thì kệ tui chứ liên quan gì đến anh !!!!- nó nói.
- Vậy là cô đau lắm àk, vậy cô có giận tui hok vậy ???- Long nghiêm mặt lại.
- Có, đương nhiên là giận anh rồi!!! - Nó cười.
- Cô giận tui thật sao, cô đừng giận tui nữa mà, tui hok cố ý tui chỉ mún đánh tên kia thôi ai bảo cô nhảy vào làm gì !!- Long nhăn mặt như con nít.
- Tui giỡn thui, chứ tui hok giận anh đâu tui hok có nhỏ nhen vậy đâu, với lại anh nhìn xem bây giờ tui khỏe lắm rồi hết đau rồi !!!-Nó vừa nói vừa vung tay vung chân vẻ rất khỏe.
- Uh!! thì khỏe đc chưa!!- Long nói nhưng Long bít là nó đang nói dối nó rất đau chỉ vì nó cố gắng cười như thế thôi . Cô mà có chuyện gì chắc tui........!!!- Long nói,Long định nói là chắc Long chết mất nhưng hok dám nói.
- Chắc anh vui lắm chứ gì tui bít anh lắm mà !!!- Nó bĩu môi . Thôi hok nhắc tới chuyện cũ nữa nhắc hoài phát chán. Nó với tay lấy trái táo ở trên bàn thì té xuống đất Long kéo nó lại nhưng hok đc nên cũng bị rơi xuống, bây giờ khoảng cách của 2 người là một con số 0, Long đang nằm sát lên mìn nó, 4 mắt nhìn nhau , nhìn nhau đc một lát thì nó lên tiếng phá tan bầu không khí :
- Này anh định nằm trên mìn tôi hoài như vầy àh!! Có bít anh nặng lắm hok ???? Nó nhăn mặt nói.
- Ơ!! ủa cho tôi xin lỗi nha !!!!Long cười rồi đứng dậy, đỡ nó lên giường rồi hỏi :
- Cô làm gì vậy, sao tự nhiên té khiến tui cũng té theo nà!!!- Long nói.
- Tui định lấy táo ăn thui mà !!!- Nó cười.
- Cô đúng là một con heo mà, người thì pé như đậu vậy mà ăn như heo vậy thui cô đổi tên lun đi hay là tui đặt cho cô một cái tên nha!!!- Long nói.
- Anh dzô dzuyên gớm, có ai lại như anh hok , không cho người bệnh ăn àk!!!-Nó nói.
- Àk tui bít òy nên đặt tên cho cô là Pie Pig dễ thương đấy chứ !!!!- Long nói.
- Thương cái đấu anh ấy !!!! -Nó cốc đầu Long rõ đau.
- Thui để tui đi rữa táo rùi gọt táo cho cô ăn chịu hok ?? Đc bổn thíu gia gọt táo cho ăn hok chịu mới là lạ đúng hok ??- Long cười, lâu rùi mới thấy Long chãnh, từ khi gặp nó hình như Long đã bớt chãnh!!!
-Axxxx!! Vinh hạnh we' àk!!!- Nó cười. Long đi rữa táo rồi gọt cho nó ăn nhưng ôi giời đất ơi Long có bít gọt táo đâu mà ăn, Long ngồi gọt hoài, nó ngồi chờ hoài, chờ hoài chj~ thấy Long bỏ hết trái này đến trái khác, nó bực mìn nói :
- Anh có bít gọt hok đấy, sao mà bỏ hoài vậy !!- No nhìn Long nói.
- Cô giỏi thì gọt đi !! -Long đưa cho nó.
- Đưa đây !!!- No lấy, tới lượt nó thì cũng thế thui cũng giống Long thôi, chẳng gọt đc trái nào, toàn là bỏ mà thui !!! :
- Cô hay öa' sao hok gọt típ đi!!!- Long bĩu môi.
- Từ từ thì mới gọt đc chứ!!!!- No nói ngại ngùng.
- Thôi, thôi cô đừng gọt nữa lát hết cả bịch táo bây giờ !!!- Long nói và chỉ vào bịch táo.
- Thôi mệt quá ăn lun đi cho rồi !!!- Nó cầm táo lên ăn hok cần gọt vỏ lun ăn một cách vô tư, nó đưa cho Long một trái :
- Này anh cũng ăn đi !!! - Nó cười xinh xắn khiến Long hok nỡ từ chối.
- Ăn không như vầy àk!!! Long ngập ngừng hok ăn . Nó thấy vậy hĩu :
- Ak tui bít rối anh cao sang vậy làm sao mà ăn như tui đc chứ!!!- Nó cười.
- Ai bảo tui ăn hok đc cô nhìn nè!!- Long ăn một cách ngon lành . Nó bỗng im hẳn lại :
- Này cô làm sao vậy sao lại hok nói gì thế !!!- Long hỏi.
- Ăn như thế này tui bỗng nhớ đến một người bạn, lúc nhỏ tui cũng thường ăn táo với người bạn đó!!!- Nó trầm lại.
- Người bạn đó là nam hay nữ vậy ??- Long hỏi với vẻ mặt nghiêm hẳn.
- Thôi anh hỏi làm gì, đó là chuyện của tui mà , ngủ đi khuya rồi, để cho bệnh viện người ta còn ngủ nữa chứ hok lẽ nói chuyện hoài àk !!!!- Nó kéo mền nằm xuống ( Nó là thế đấy chẳng bao giờ kể chuyện mìn cho người khác nghe cả ) . Thấy nó hok nói Long cũng hok hỏi thêm, Long ngồi nhìn nò ngủ và cũng ngủ thiếp đi mang theo khuôn mặt thiên thần của nó vào trong mơ

---------- Post added at 02:42 PM ---------- Previous post was at 02:33 PM ----------

Buổi sáng, ở bệnh viện, bọn Phong vừa mới đến, thấy 2 người họ ngủ ngon wa' nên hok nỡ kêu dậy, chỉ kêu mình Long dậy :

- Long!!!Long dậy đi dậy ăn sáng nè!!!- Hải gọi.
- Uhm....uhm.....!!!!!- Long lờ mờ mở mắt.
- Hay là mình gọi Ly dậy lun hém !!!- Trúc nói.
- Thôi.....thôi đừng gọi để cho nó ngủ đi!!!!- Long nói.
- Bác sĩ nói ngày mai thì Ly có thể xuất viện rùi o'k !!!- Phong nói.
- Uhm.... vậy thì ngày mai mìn sẽ cho cô ấy một bất ngờ !!!!- Long nheo mắt nói.
- Bất ngờ gì vậy, kể cho bọn này nghe với nào !!!!- Hải nói.
- Vầy nè........ sau đó.......!!!!!- sao thấy đc hok ??- Long cười.
- Hok ngờ Long thông minh vậy!!!!- Phong nói.
- Bình thường bộ tui ngu lắm àk!!!!- Long liếc Phong.
- Không ngu nhưng cũng không thông minh cho lắm !!!- Hải cười.
- Ngu này!!!- Long cốc đầu Hải . Cả bọn ngồi cười khiến cho nó tỉnh dậy :
- Này các người có gì vui àk, sao mà cười kinh thế !!!- Nó hỏi.
- uhm hok có gì, mà ngày mai cậu sẽ đc xuất viện đó !!!- Trúc nói.
- Thật không mình chán ở bệnh viện lắm rồi, nằm hoài ê cả lưng nè !!!!- Nó nhăn mặt. Cả bọn ngồi ăn sáng rồi tám với nhau làm cái bệnh viện trở nên rộn ràng, vui vẻ.
Sáng hôm sau, nó đc xuất viện, vừa đi nó vừa lầm bầm :
- Cả bọn đâu hết rồi sao hok thấy ai vậy trời, bạn bè xuất viện mà hok thấy một bóng ma nào, thôi tự đi về vậy !!!!- Nó ôm quần áo ra khỏi cổng bệnh viện, đang hít thở không khí trong lành và thoát khỏi mùi hôi của bệnh viện thì nghe tiếng của một người đàn ông :

- Cho hỏi cô có phải là Lê Lưu Ly hok vậy ???- ông ta nhìn nó hỏi.
- Àk vâng chính là tui nè, có chuyện gì hok ????- Nó way lại nói.
- Có người nhờ tui đưa cô đến một nơi!!!- Ông ta nói.
- Lấy gì để tui tin ông đây!!!- nó nghi ngờ nói.
- Đây cô xem cái này đi !!!- Ông ta móc trong túi ra chiếc dế của Trúc với dòng tin nhắn : Ly cứ đi theo ông ta ông ta là wan~ gia nhà mìn .
- Ông là gì của Trúc vậy ??- Nó xác định lại cho chắc chắn.
- Tui là wản gia của tiểu thư Thanh Trúc !!!!- Ông ta nói.
- Vậy bây giờ ông sẽ đưa tui đi đâu!!!!- nó nói.
- Cô cứ lên xetui sẽ đưa cô đến một nơi nhưng hok thể nói đc !!!!- Ông ta vừa nói vừa chỉ vào chiếc Limo đen. 15 phút sau, nó đã ở trên một ngọn núi ( ngọn núi này ở sau trường ấy mà ) :

- Tới nơi, mời cô xuống !!!- Ông ta mở cửa.
- Tới rồi àk, sao hok có ai vậy !!!- Nó nói.
- Cô cứ chờ một lát , tui đi trước đây !!!- Ông ta nói rồi lái xe đi mất bỏ lại nó ở một ngọn núi như thế, nó lòng vòng mà hok thấy ai nên chán ngồi phịch xuống ( mới xuất viện còn yếu ), bỗng nó nghe đc một tiếng nói thân thuộc:

- Mới đi có một chút mà mệt rùi hả nhoc ??- Long mỉm cười.
- Các người làm wai' gì mà hok thấy ai đón tui xuất viện hết vậy !!!- Nó bực mình quát .
- Có vậy mà cũng làm dữ nữa, đi bây giờ tui dắt cô đến một nơi, chịu hok !!!- Long nắm tay nó.
- Đi đâu nữa, sao mà dắt đi hoài vậy ???- Nó hok đi.
- Đi đi nơi này gần lắm mà, hok xa đâu!!!- Long kéo nó. Long dắt nó đi một đoạn rồi bảo nó nhắm mắt lại:
- 1...2...3 mở mắt nào !!!!- Long bảo nó mở mắt. Nó vừa mở mắt ra thì ôi một cảnh tượng tuyệt vời đang hiện ra trước mắt nó, một ngôi nhà toàn là làm bằng candy (kẹo ngọt) có một tấm thảm màu tím trắng trải ở trước cửa nhà xung quanh trồng nhiều bách hợp và xương rồng thật đẹp, trước cửa nhà có một cái xích đu màu trắng dành cho hai người ngồi, nó đang há hốc mồm trước vẻ đẹp đó thì long kéo tay nó dắt nó vào nhà, vừa bước vào thì có một cái bánh kem đang để trên bàn với dòng chữ chúc mừng Ly xuất viện nha, Trúc, Phong, Hải bước ra mỗi người cầm một cây nến vừa đi vừa hát : HAPPY BIRTHDAY TO YOU ( Hôm nay cũng là sinh nhật nó, chỉ có điều lâu rồi hok ai nhớ đến sinh nhật nó, nên nó cũng wen^ mất đi ):

- Chúc mừng sinh nhật cậu Ly àk !!!- trúc tặng cho nó một cái váy trắng đẹp như thiên thần.
- Quà của em đây !!!- Phong tặng cho nó một cái lắc.
- Còn đây là của anh nè!!!- hải tặng cho nó một cái pa lo^. Mọi người tặng cho nó hết rồi chỉ còn lại Long :
- Còn anh wà của anh đâu???- No hỏi.
- Tôi làm bao nhiu thứ như thế này hok phãi wà ak !!!- Long nói.
- Anh thật bủn xỉn, ngay cả wà cũng hok mua cho tui nữa!!!- No bĩu môi.
- Tui là vậy đó đc hok !!!- Long cười nham nhở. cả bọn ngồi ăn bánh kem và uống bia đến tối thì Long Hải say mèm, chỉ có Phong là tỉnh, vì thế nên Phong và Trúc đưa Hải về .

---------- Post added at 02:43 PM ---------- Previous post was at 02:42 PM ----------

Buổi chiều, ở sau sân trường, Vĩ Tường đã chờ nó sẵng, nó lật đật chạy đến mà hok hề bít có 4 người đi theo sau (Long, Hải, Phong, Trúc ), nó vừa đến thì Vĩ Tường quay lại thấy nó mồ hôi chảy nhiều nên lấy khăn giấy ra đưa cho nó :

- Cô làm gì mà chạy dữ vậy, coi nè mồ hôi chảy như suối ấy !!- Vĩ Tường dịu dàng đưa cho nó miếng khăn giấy nhỏ.

- Cám ơn anh !!!- Nó chỉ kịp nói đc nhiu đó vì đang phải thở, nó đâu bít có người đang tức
mún điên (Long chứ ai ).

- Anh có chuyện gì mún nói thì cứ nói đi tui nghe nè !!- Nó nói típ.

- Thật sự thì tui.....tui....- Tường ngập ngừng.

- Thật sự thì anh sao ? mà tôi nhờ là hok wen anh mừ, sao anh lại bít tôi??- Ngu ngơ hỏi.

- Tôi bít cô lâu lắm òy !! Bít rất rõ nữa ók !!- Tường nói.

- Mà anh bít tôi làm gì vậy ?? - Nó hỏi.

- Thật sự thì tui.... tui thích cô....thích rất nhìu...!!!- Tường nói xong rồi áp sát người vào
người nó sát đến nỗi nếu nó nhúc nhích thì sẽ đụng Tường mất, nó bối rối khi bị như thế vì
ngoài Long ra thì chưa có ai đứng gần nó thế này, tự nhiên lúc này nó lại nhớ đến Long và
nghĩ " Tên sao chổi đáng ghét ơi anh ở đâu mau ra cứu tôi đi ", thì Long ở phía sau vách
tường (từ nãy giờ núp ở trong đó ), bước ra àk hok phải nói là chạy ra tiến thẳng đến chỗ
Tường và nắm lấy áo Tường và quát :

- Anh làm gì vậy, anh có bít cô ấy là gì của tôi hok !!- Long túm áo Tường vừa nói vừa đấm
liên tục vào mặt Tường thấy vậy nên Phong, Hải, Trúc cũng chạy đến cản Long lại nếu hok
với sức đánh bây giờ của Long thì có thể chết người ấy chứ, mặt Long cau lại, mắt đầy ánh
lữa sắc cứ như một con hỗ dữ đang bảo vệ một người rất quan trọng với nó.

- Anh làm gì mà đánh tôi, anh đừng tưởng anh có gia đình cao quí thì ngon lắm, đừng
tưởng mình là Hội Học Sinh hay đẳng cấp bạch kim thì anh có thể ra oai với tôi nhá!!!!-
Tường ngước nhìn nói.

- AAAAAAAA.... TÊN NÀY MÚN CHẾT PHẢI HOK, ANH DÁM ĐỤNG ĐẾN CÔ ẤY THÌ TÔI SẼ
CHO CHẾT HOK CÓ CHỖ CHÔN ĐẤY !!!- Long quát mặt đầy nỗi giận dữ như một con thú hoang. Long típ tục đánh và mặt dù Tường cũng có đánh lại nhưng với sức của Tường thì làm sao có thể đánh nỗi Long nên Phong và Hải thấy hok ổn nên can Long ra hok cho Long đánh típ nhưng vẫn hok cản nỗi Long và cũng bít tại sao Long cầm đc một cái cây (hình như là vớ đc lúc nào ấy hok nhờ rõ ), Long giơ cây lên đánh vào Tường, Long đánh tay không mà Tường còn đánh hok lại nữa hún chi là cầm cây , thấy Long đánh wa' mà Phong và Hải hok can nỗi nên nó cũng nhào vô ngăn Long lại (con nhà võ mừ ) nhưng vô tình Long đã đánh trúng vào nó khiến đầu nó chảy máu, hok phải là lỡ đánh mà là Long định đánh cho Tường thì nó đỡ dùm, thấy vậy Tường vội đứng lên và chạy ( đồ đểu đúng hok các bạn con người ta đỡ dùm mà hắn chạy ), tay Long run run và hok thể tin đc là Long đã đánh trùng vào nó, lúc này tim Long cứ như ngàn con dao đâm vào mặc kệ cho tên Tường chạy , Trúc thấy máu chảy nhiều quá nên la lên :

- MAU ĐƯA LY ĐẾN BỆNH VIỆN MAU, NHANH LÊN NẾU HOK THÌ CHẾT MẤT !!!- Trúc hoảng và la lên

- Bình tĩnh, em mà la như vậy thì Long còn hoảng hơn nữa đó !! Long mau đem Trúc đến bệnh viện đi !!- Hải la lên.- Phong cậu đi lấy xe nhanh lên đi - Hải chỉ vào Phong. Long bế Trúc lên nhưng tay Long vẫn đang run và hình như Long đã rớt vài giọt nước mắt , Long nhìn nó và lập bập nòi :

- Cô hok sao chứ........ tôi hok cố ý... tôi xin lỗi!!- Long vừa chạy vừa nói.

- Anh đừng đánh anh ta nữa anh ta hok có làm gì tôi đâu !!- Nó cười (gặp người khác thì
đã ngất mất rùi, tại vì từ nhỏ nó đã có sức khỏe tráng kiện hơn người).

- Thôi đc rùi tui hok đánh anh ta nữa đâu cô phải ráng lên cô phải hứa với tôi như thế
nha !!- Long nhẹ nhàng nói và siết chặt lấy tay nó, lúc này Long hok còn là kon thú hoang
dã nữa rùi .

- Hai người lên xe nhanh lên nhanh đi !!! - Phong nói. Xe chạy như bay đến bệnh viện tạu
vì do Long lái xe mừ, một tay lái một tay siết chặt nó vậy mà Phong, Hải Trúc vẫn để cho
Long lái mới ghê chứ , Trúc vừa nắm tay nó vừa khóc :

- Cô hok đc như thế..... đừng như thế...... cố gắng lên đi ....!!.!!- Trúc vừa khóc vừa nói với
nó.

-------------------------------------------------

Bệnh viện, nó đã vào phòng cấp cứu 1 tiếng đồng hồ mà vẫn chưa ra khiến Long lo lắng
mún ngất đi ấy, trong lúc nó ở phồng cấp cứu thì ở ngoài Long lun tự đánh vào tường khiến
tay Long sưng lên và chảy máu, Phong và Hải rất lo lắng cho cả 2 người lun, Trúc cứ khóc
suốt, lo cho nó hok bít nó có bị gì hok mà máu cứ chảy hoài :

- Thôi Long ơi hok sao đâu cậu đừng lo lắng !!! - Phong nói với Long.

- Đúng đó chắc chắn con nhóc đó hok sao đâu mà !!- Hải nói típ.

- Tại mìn.... tại mìn mà cô ấy như thế, tất cả cũng vì mìn, cô ấy có làm sao thì mìn sống
làm sao đây!!- Long vừa nói hình như Long đang khóc thì phải. Phong và Hải bước đến ôm
lấy Long . Đến một hồi sau thì bác sĩ đi ra và nói với một giọng thở phào nhẹ nhõm :

- Bác sĩ ơi cô ấy có sao hok ? cô ấy ở đâu rùi ? côấy tỉnh chưa??- Long hỏi tới tấp.

- Các người làm gì mà để cô ấy mất nhiếu máu quá vậy, bây giờ thì đã wa đc thời gian
nguy hiểm nhưng cô ấy có tỉnh lại hay hok thì phải còn chờ vào cô ấy mà thôi !!!- Bác sĩ
nói. Long khụy người xuống , hụt hẫn và như rớt xuống vức thẳm sâu :

- Thôi Long ơi cô ấy đẽ wa đc thời kì nguy hiểm mà !!- Phong nói.

- Nhưng liêu cô ấy có tỉnh dậy hok , nếu hok thì như thế nào !!!- Long lo lắng đến ngất đi,
Long ngất lịm khi nói dứt câu ( tuy Long khỏe mạnh nhưng cũng là con người mà ai lại hok
phải đau một lần trong đời ) .

- Long ơi anh sao vậy, Long ơi !!- Trúc la lên .

- Mau đưa anh ta đến phòng hồi sức mau và bảo y tá băng cái tay anh ta lại máu đang
chảy kìa sao mà các người cứ trơ trơ vậy, đúng là đồ con nít - Bác sĩ nói.

----------------------------------------------------------------------

Tại phòng hồi sức, Long đã tỉnh dậy :

- Long !!! Long cậu tỉnh rùi àk !! có sao hok tự nhiên ngất vậy khiến bọn mìn lo lắng phát
sốt !!- Phong nói.

- Con nhóc ấy đâu rùi có sao hok ???- Long hỏi và vội vàng bước xuống giường.

- Từ từ nào bây giờ Trúc và Hải đang chăm sóc cho con nhóc ấy cậu đừng lo !!- Phong nói.

- Con nhóc ấy tỉnh chưa vậy ?? không đc mìn phải đến phòng con nhóc ấy !!!- Long nói.

- Con nhóc ấy vẫn chưa tỉnh, mà cậu như thế này cũng chẳng đi đâu đc dâu !!!!- Phong kéo Long lại.

- chứ mìn ở đây cũng chẳng khỏe lên chút nào đâu, lòng mìn lo cho nó lắm !!!!- Long nói.

- VẬy đc rùi để mìn đưa cậu đến đó !!! - Phong đỡ Long đi.

------------------------------------------------------------------

Tại phòng nó cũng chẳng hơn gì, Trúc lo lắng nắm tay nó và cầu nguyện cho nó, Phong lun
nhìn vào máy chạy tim của nó để còn kịp báo cho bác sĩ bít, Long vừa đến thì thấy nó nằm
bất động trên giường :



- Cô tỉnh dậy đi chứ tỉnh dậy để còn đánh tôi nữa, tại ôi mà cô mới như thế này mà sao cô
lại hok nói gì vậy !!!- Long nắm tay nó kéo nó lay nó nhưng vẫn vô ích

- Cậu bình tĩnh nào để cô ấy nghĩ ngơi đi dù sao bác sĩ cũng đã nói là wa thời kì nguy hiểm rùi mừ !!!- Hải nói.

- Làm sao mà bình tĩnh đc khi cô ấy như thế này !!!- Long nói. Long càng siết chặt tay nó,
cứ như thế cả bọn cùng ngồi chờ nó tỉnh dậy và ai cũng cầu nguyện cho nó . Long nắm lấy
tay nó suốt 5 ngày đến nỗi bi giờ Phong, Hải có gỡ ra cũng hok đc, tay họ cừng đờ ra, Long
chỉ bít nhìn nó và nhìn nó chờ mong nó tỉnh dậy, bây giờ chỉ thế thôi là wa' đủ đối với Long.

5 ngày trôi wa mau, đến ngày thứ 6 thì Long hết hy vọng Long ôm lấy nó khóc thét lên vì
đã 5 ngày wa Long kìm nén lại, Long khác một cách tôi nghiệp và rất đáng thương khiến cả
bọn cũng hok thể kìm chế đc nên cũng khóc theo hok bít từ lúc nào mà nó đã là một thành
viên trong bọn, những giọt nước mắt ấm áp của Long rơi dai trên khuôn mặt xinh xắn của
nó và hình như nó cảm giác có cái gì đo rất ấm áp lạ thường nên nó cũng đã nhúc nhích
tay, khiến Long bừng tĩnh như một bông hoa được tưới nước khi đang khô héo :

- Này !!! Cô tỉnh thật rồi!!!- Cô tĩnh thật rùi tôi hok nằm mơ phải hok ?? - Long cười rạng rỡ

---------- Post added at 02:44 PM ---------- Previous post was at 02:43 PM ----------

Nó từ từ mở mắt, mở đc một lúc thì nhắm nghiền lại, chẳng nói đc câu nào, Long thấy vậy nên vội chạy kêu bác sĩ tới :

- Có thể nói cô ấy là người may mắn đấy àk hok phải là rất may mắn mới đúng, bị đánh như vậy mà vẫn có thể sống. có thể tỉnh dậy, đây là lần đầu tiên tôi thấy như thế!!!! Các cậu đừng lo, cô ấy mở mắt đc là tốt rồi tại vì cô ấy mệt quá nên hok thể nói đc gì, từ từ thì cũng sẽ khỏe thôi !!!- Bác sĩ khám xong rồi nói.

- Vậy chừng nào cô ấy mới tỉnh vậy ??- Trúc hỏi.

- Khoảng 1, 2 ngày nữa thì tỉnh, mà tôi thắc mắc hok bít ai đánh cô ấy ra thế này vậy, sức
đánh của người đó sao mà mạnh quá vậy ?? - Bác sĩ hỏi. Cả bọn im lặng hok nói câu nào
cho nên bác sĩ cũng hok hỏi nữa. - Vậy thôi các cậu cứ chăm sóc cho cô ấy đi nhé.- bác sĩ nói típ.

- Thôi các cậu về nghĩ đi, mấy ngày nay các cậu cũng đã mệt rùi !!- Long nói.

- Hok đc, cậu sao có thể chăm sóc cho ấy đc, cậu cũng đâu có khỏe gì mấy vả lại cậu cũng
đã thức suốt mấy ngày nay rồi còn gì !!- Phong nói.

- Có gì đâu, so với những gì mìn làm đối với cô ấy thì bao nhiu đây có là bao !!!- Long nhìn
nó.

- Thôi bọn mìn về đi, để Long ở lại thì đc rồi !!!- Hải nói.

- Nhưng.... nhưng....!!- Trúc nói , thì bị Hải kéo ra ngoài Phong thì hiểu ý nên cũng đi ra,
căn phòng chỉ còn lại nó và Long, Long nhìn nó rồi nói :

- Cám ơn cô!! Cám ơn cô đã tỉnh dậy!!!- Long cười hạnh phúc, nước mắt Long lại rơi (ủa
sao Long khóc hoài vậy, các bạn đừng nghĩ Long mít ước nha, Long chỉ mít ráo thôi ), nó
rơi vì hạnh phúc và sung sướng, Long nắm tay nó và cười ( hình như lúc nào Long cũng
nắm lấy tay nó ) cứ thế cả 2 cùng chìm đắm trong giấc ngủ 2 ngày, đến khi bọn Phong tới
thì Long vẫn hok bít, thấy bọn họ ngủ ngon quá nên cũng hok nở đánh thức, mãi đến sáng
ngày thứ 3 thì :
- Long ơi, Long !!!!- Hải gọi. Long giật mình dậy :

- Cái gì, nhóc con tỉnh rồi àk !!!- Long nói làm cho cả bọn cười phá lên một trận :

- ha...ha...ha...chưa... nhóc con... của...cậu...chưa..tỉnh...ha....ha...ha...!! !- Hải nói.

- Đồ wỷ làm giật mìn vậy !!!- Long cười.


đây là phần mới nhất nè mọi người

- Này các người phải đưa tên này về lun chứ !!!- Nó chỉ vào Long đang say khướt.

- Hok đc papa Long khó tính lắm, đem Long về là chết, papa không cho vào nhà đâu !!!!
Phong nói

- Vậy phải làm sao bây giờ ??- Nó hỏi.

- Làm sao ai biết làm sao ??- Phong nói, rồi lên xe đi mất.

- Này ....này tui chưa nói hết mà !!!- Nó gọi theo nhưng Phong đi mất

- Trời ơi tui bít để anh ở đâu bây giờ, đem về nhà tui thì hok đc òy ( nhắc tới nhà mới nhớ
hình như từ lúc nó nằm bệnh viện tới giờ hok thấy người nhà nó đến thăm, từ từ các bạn sẽ hiu~ thui ).

------------------------------------------

Ở trên xe Phong :

- Anh để cô ấy ở với Long đc hok vậy??- Trúc hỏi.

- Đc mà chắc chắn bọn họ sẽ ổn thui mà, bây giờ anh chở Hải về rồi sau đó chở em về
hém!!!- Phong nói

-------------------------------------------

Ở Candy ( nhà bằng kẹo mà Long mới làm ấy , chú thích mà nỳ làm bằng tường đàng
hoàng àk nha nhưng có điều Long cho người trang trí như một ngồi nhà bằng kẹo):

- Thui kệ anh tui về nhà đây !!!- Nó nói rồi ôm pa lô lên. Nó bước ra tới cửa thì way lại thấy
Long đang nằm yên và với khuôn mặt rất baby, rồi nhìu câu hỏi cứ hiện ra : lỡ anh ta có
chuyện gì thì sao , trời lạnh như vầy mà để anh như thế thì......., nghĩ tới đó nó hok nỡ đi
nên way lại, đỡ Long lên giường, vừa đỡ vừa làu bàu :



- Làm như kíp trước tui mất nợ anh hok bằng !!!- Nó nhìn Long rồi nói, chợt Long nắm lấy
tay nó rồi nói mớ :

- Đừng bỏ tui, đừng bỏ tui lại một mình!!!- Long nói nhưng vẫn nhắm nghiền mắt.

- Chán anh ghê tui có đi đâu mà anh lai nói thế !!!- Nó nói , Long vẫn nắm chặt tay nó
khiến nó cũng không gở ra được hình như nó thấy tay Long bị thương, nó sờ vào chỗ bị
thương, thì Long rút tay lại hình như Long đau thì phải, Long mở mắt nhìn nó :

- Này sao cô không ngồi yên đc vậy, bít tui đau lắm hok mà chạm vào vậy!!!- Long cười.

- Sao anh lại bị như thế!!!- Nó hỏi .

- Chuyện nhỏ mà !!!- Long cười.

- Nhỏ cái đầu anh đấy, sưng lên thế mà nhỏ àk !!!- Nó nhìn vào tay Long.

- Mà sao cô không về đi, ở đây làm gì !!!- Long hỏi.

- Tui về rồi ai ở đây với anh, lỡ có chuyện gì thì sao nào!!!- Long rút tay ra.

- Cô lo cho tui àk !!!- Long nhìn nó cười.

- Xin lỗi bạn mình hok rãnh àk !!! Nếu anh mún tui về thì tui về đây !!!- Nó đứng lên nhưng
Long nắm tay nó lại, nó kéo ra nhưng không đc :

- Này anh bỏ tay tui ra cho tui đi về chứ !!!- Nó nói.

- Đừng về mà, hãy ở lại đây với tui đi !!!- Long nói với ánh mắt thiết tha

- Sao hồi nãy anh mún tui về mừ !!- No nói lẫy.

- Đâu có, lúc này tui cần cô hơn cả thế giới ấy chứ!!!- Long nhìn nó.

- Xạo !!! Đừng có nịnh thế tui ghét thế lắm !!!- Nó cười. Long ngồi dậy và dắt nó ra xích đu
trước cửa nhà :

- Này sao lại ra đây có bít trời lạnh lắm hok , để tui vào lấy cái áo đã!!!- Nó đứng lên thì
Long kéo tay nó lại:

- Không cần tui không lạnh, có cô ở đây thì tui ấm rồi !!!- Long nói rồi dựa đầu vào nó.

- Này anh làm gì vậy sao lại dựa vào tui !!!- Nó đẩy Long ra.

- Yên nào đừng loắt choắt thế chứ !!! Ngồi bên cô tui có cảm giác rất ấm áp!!!!- Long nói.

- Anh làm như tui là lò sưởi không bằng vậy!!!- Nó cười.

- Cô nhìn kìa, có 2 ngôi sao nằm sát nhau kìa!!!- Long chỉ lên trời

- Uhm!!! 2 ngôi sao đó là sáng nhất và lại nằm sát vào nhau!!!!- Nó nhìn lên.

- Bọn họ thật hạnh phúc, lúc nào cũng ở bên nhau!!!- Long nói.

- Uhm, có thể!!!- Nó nhìn Long :

- Này sao anh chưa ngủ chẳng phải anh say rùi àk !!!- nó chỉ vào đầu Long.

- Tui sợ ngủ rùi cô đi mất thì sao !!!- Long ngồi dậy nhìn nó.

- Anh ngủ đi tui hok đi đâu mà, ngủ đi !!!- Nó nói.

- Uhm ! Long ngủ mà hình như Long dựa vào người nó, đối với Long bây giờ hok cần nó có
hĩu tình củm của Long hay hok mà ngồi bên nó như thế nỳ là hạnh phúc lắm rùi vì trái tim
băng của Long đang đc nó sưởi ấm !!! Nó ngồi nhìn Long , nó sờ vào đầu Long :

- Sao tóc anh mươt we' vậy !! Sao mình nghĩ cái gì thế!!!- Nó vừa nói vừa dựa vào Long và
ngủ vì trời rất lạnh.

-----------------------------------------------

Bọn Trúc và Phong vừa đưa Hải về thì Phong cũng đưa Trúc về, trước cửa nhà Trúc :

- Thôi anh về đi tới nhà em rồi !!- Trúc nói.

- Trúc này ... thật... ra anh có chuyện mún nói với em !!!!!- Phong ấp úng.

- Chuyện gì vậy anh, anh nói đi !!!- Trúc cười.

- Thật ra anh ....thích.....em .....lâu lắm rùi nhưng lo cho chuyện cũa Long wa' nên chưa có dịp nói với em, bây giờ thì bọn họ ổn rùi nên......- Phong ngại ngùng.

- Thật ra....em....cũng...thích anh !!!- Trúc cười đỏ mặt.

- Thật không em vậy mà anh tưởng ....!!!- Phong nắm lấy tay Trúc!!

- Thôi em vào nhà đây!!!- Trúc way đi thì Phong kéo Trúc lại "kiss" một nụ hôn nòng cháy.

- Bye anh nha, em sẽ nhớ buổi tối hôm nay!!!- Trúc vừa chạy vừa way lại nói.

---------- Post added at 02:44 PM ---------- Previous post was at 02:44 PM ----------

Xe chở bọn họ tới biệt thự, 15 phut' sau họ đã ở biệt thự :

- Wow !! ở đậy đẹp quá vậy trùi !!! - Nó há hốc mồm nhìn cảnh vật xung wanh.
- Cậu mới đến đây lần đầu àk, bữa nào mình dắt cậu đi vài chỗ nữa đẹp lắm !! - Trúc nói.
- Uhm!!! ở đây đẹp wa' mình mun' ở đây thật !!! - Nó nói má mắt vẫn nhìn say sưa.
- Thôi chúng ta vào nhà đi, rồi ra biển chơi !!!- Hải nói.
- Đi thui !!- Long nói.
Vừa bước vào nhà thì :
- CHÀO THIẾU GIA Ạ !!!!- cả bọn người hầu đứng thành 2 hàng chào !!!
- Hải àk!! nhà cậu sang trọng thật đấy !!! - Nó nói khẽ.
- Thấy vậy nhưng cũng hok bằng nhà Long đâu, cậu mà làm dâu nhà Long còn hơn vầy nữa ák !!- Hải cười.
- Dâu cái đầu cậu ấy !!- Nó cốc đầu Hải.
- Thôi vào nhà ăn tí gì đi !!- Phong nói.
5 phút sau, sau khi đã sắp xếp phòng xong : phòng nó nằm đối diện với phòng Long nên Long cứ la oai oái suốt, phòng Phong và Trúc thì nằm sát nhau, phòng Hải nằm ở cuối góc, tại bàn ăn :

- Nè em ăn đi !!!- Phong gắp cho Trúc
- Ghê nhìn bọn họ kìa, hạnh phúc ghê !!- Nó nói.
- Thì cậu chịu anh Long đi thì cũng đc như tớ thui mà !!- Trúc chỉ Long.
- KHÔNG BAO GIỜ CÓ CHUYỆN ĐÓ ĐÂU !!!- Long và nó đồng thanh nói.
- Sao anh lại bắt chước tui vậy !!!- Nó nói.
- Cô bắt chước tui thì có nà !!- Long bĩu môi.
- Anh đúng là sao chổi của tui mừ, chán anh wa' !!!- Nó bực mình nói.
- Cô tưởng tui thix cô lắm àk, đồ con heo !!!- Long cười nham nhở.
- Này anh nói ai con heo vậy, anh là heo thì có !!! hứ !!- Nó nói lại.
- Tui nói cô chứ nói ai !!- Long cười. Nó cầm cái muỗng lên phăng vào đầu Long, bây giờ bàn ăn thành bãi chiến trường của họ rùi :
- Ái !!! con nhok này gan nhỉ ,mún đánh nhau phải hok !!!- Long dứng dậy cầm đũa lên cốc đầu nó rõ đau :
- Á, anh dám cốc đầu tui àk !!- Nó bực dọc .
- Làm gì mà hok dám nà !!!- Long khêu khích.
- Hok hối hận chứ !!- nó hỏi lại.
- Hok bao giờ !!!- Long khẳng định.
- Chắc chứ !!- No cười.
- Chắc chắn lun nà !!- Long nói.
- Rồi đc rùi nhìn đây !!!- Nó bay lên bàn ăn, phi hết tất cả chén dĩa vào mặt Long như tên lữa, và cuồi cùng là chiếc bánh kem xinh đẹp trên bàn đang chuần bị bay thẳng vào mặt Long, và rùi " bẹp " chiếc bánh xinh xắn đang ở trên mặt baby của Long :
- Hi....hi...ha...ha...hi... - Cả bọn ôm bụng mà cười .
- Axxxxxxxxxx............. con nhok này, mún chết àk !!!- Long đứng dậy rượt nó, nó chạy lên tới cầu thang thì bị Long nắm lại, mất trớn nó ngã ngay vào Long, 2 người lăn từ trên lầu lăn xuống với tư thế hok đẹp cho lắm, môi người này đặt lên môi người kia, cả bọn còn lại mở mắt hết cỡ, miệng há hốc ra :
- Cái gí vậy trùi !!- Trúc la lớn. Nó lật đật đẩy Long ra, ngồi dậy :
- Anh .....anh đúng là đồ con dê mà !!! Trả lại nụ hôn cho tui, bắt đền anh đấy !!
- Cô còn nói nữa àk.......... tui cũng là người bị hại mà !!!- Long nói mà mặt vẫn còn dính kem hình như mặt nó cũng bị dính lun :
- Hok bit' trả lại đây cho tui !!!- Nó bĩu môi.
- Làm sao mà trả !!!- Long noi.
- Thôi xin 2 người đấy làm ơn đi, từ nãy giờ cãi nhau hoài !!- Phong nói.
- Hic.....hic....hic.....oa....oa...oa !!- Nó ngồi khóc tỉnh weo ( khóc giả chưa hok phải thịt đâu ), Long thấy vậy nên chạy lại xin lỗi
- Thì......tui xin lỗi đc chưa !!!- Long ấp úng nói.
- Wow, đại thiếu gia của tập đoàn bít xin lỗi nè !!!- Hải trêu.
- Oa......oa......oa....! Nó khóc lớn hơn nữa !!!
- Thôi đc rùi cô mún tui làm gì cũng đc hết !!!- Cô nói đi mún tui làm gì nè !!!- Long nói.
- Anh nói đấy , chắc chứ !!!- Nó hết khóc ngay lập tức khóc giả mừ .
- Chắc mà, nam tử hán đại trượng phu nói là làm mừ !!!- Long hiên ngang nói.
- Cho dù tui làm gì cũng hok đc phản kháng đùng hok ? - Nó hỏi.
- Uhm.... nhưng đừng wa' đáng nghe chưa!!-Long ấp úng nói.
- Yên tâm hok wa' đáng đâu !!!- Nó nói xong là bay vào dậm chân Long rồi ôm vai Long cắn một phát úi trùi mình có thể tưởng tượng Long đau đến cỡ nào !!!-
- AAAAAAAAAAAAAAAA ...... trời ơi đau wa' !!!- Long la mún bể nhà .
- hihihihihihihihihihihi !!!Cả bọn đừng cười .
- Các cậu còn cười nữa àk, cười trên nỗi đau của người khác ak !!Long xoa xoa chân rùi nói :
- Rồi đấy nhá hều rồi nhá !!!- Long nói.
- Ok !! kà kà !!- Nó cười tỉnh weo !!!
- Thui Long đi thay quần áo đi dính kem tùm lum, bọn này ra biển chơi trước cậu ra sau hén !!!- Phong nói.
Cả bọn ra biển hết còn Long ở lại :
- Cái con nhok này thật là mà tại sao mình lại để cho nó cắn vậy ta chán thật đấy, tại sao khi nhìn nó khóc mình lại đau nhói vậy ta !!!- Long lắc đầu lia lịa rồi đi thay đồ .
Nó cùng cả bọn ra ngoài biền, Phong và Trúc thì dắt nhau đi dạo, họ nắm tay nhau rất thân, Hải thì đi bơi, chỉ còn nó lang thang trên cát, nó đang tìm vỏ sò, chợt có cái gì đó cứng cứng đang kẹp nó khiến nó đau nhói nó la lên :
- AAAAAAAAAAAAAAA....đau wa' !!!- tiếng nó la khiến Long tức tốc chạy ngay ra thì thấy có con cua đang kêp chân nó , Long vội chạy lai gở cái con ấy ra :
- Này cô có sao hok ???- Long nói.
- Á đau chân wa' àk !!!- Nó đưa chân lên . Long nắm lấy chan nó xoa xoa nhưng nó rút ra :
- Thôi khỏi để tui tự làm đc rồi !!!- No nhìn vào vết thương.
- Yên nào để tui xem coi, chảy náu rồi kìa !!!- Long nắm lại.
- Á..đau anh làm nhẹ nhẹ thui chứ !!- Nó nhăn mặt.
- Mà cô đi đứng làm sao để như thế này vậy !!!- Long hỏi.
- Tui đang tìm vỏ sò ấy mà !!!!- No cười.
- Cô thix vỏ sò àk !!!- Long hỏi.
- Anh hỏi làm chi !!- nó vô tình nói.
- Rồi xong rùi đó cô đứng lên đi thử coi !!!- Long đứng dậy đỡ nó.

---------- Post added at 02:45 PM ---------- Previous post was at 02:44 PM ----------

Nó đứng lên đi thử thì :

- AAA !!- Nó la lên vì đau ấy mà.
- Đau àk ! hay để tui cõng cô nha !!- Long nói.
- Không cần !!!- Nó cố chịu đau.
- AAA!!! Anh làm gì vậy tui đã bào hok cẩn mừ !!!- Long bế nó lên vai rồi cõng nó nên nó la kinh vậy đó.
- Cô yên nào !!- Long nói.
- Anh bỏ tui xuống coi !!- Nó cựa wậy hok yên.
- Tui ném cô xuống biển cho cá mập ăn bi jờ !!!- Long nói.
- Dám hok ? !!- Nó kênh kịu
- Làm ơn ngồi yên dùm !!- Long cười.
- Ok vậy bây giờ chúng ta đi đâu vậy !!- Nó hỏi
- Đi dạo !!- Long nói.
- Anh cõng tui đi dạo àk !!!- Nó ngu ngơ hỏi.
- Uhm hok đc àk !!- Long nói.
- Cổ tích xuất hiện !!- Nó cười.
- Cô làm như tui ác lắm hok bằng vậy !!- Long bĩu môi.
- Chứ còn hok àk !!- Nó cốc đầu Long.
- AA!! Cô giỡn àk !!- Long lắc lắc nó.
- Á té té mà !!!- Nó nắm lấy Long.
- Chịu im chưa !!!- Long nói.
- Hứ !!!!!!
- Ê ngồi đây chơi đi !!- Nó nói Long.
- Uhm cũng đc mệt wá rùi cô nặng wá !! Đúng là đồ con heo !!- Long nói.
- Heo cái đầu anh ấy !!- Nó wánh Long.
- Này cô làm gì vậy ? - Long hỏi nó khi thấy nó ngồi đắp cát.
- Xây lâu đài anh xây hok xây chung cho vui !!- Nó cười như thiên thần khi ánh nắng Mặt Trời chiếu vào .
- Đồ con nít !!- Long nói.
- Xì chơi hok thì bảo !!- No grừ lên khiến Long hơi lạnh gáy.
- Chơi thì chơi làm gì dữ vậy !!- Long nghĩ : Tại sao mình lại sợ con nhok này chứ, đường đường là một cậu chủ tập đoàn đá wi' mà fải như vầy sao .
--------------------------------------
Tại chổ Phong và Trúc :
- Anh nhìn kìa !!- hai người họ dễ thương thật đấy !!- trúc nói.
- Uhm !! hạnh phúc như chúng ta đó !!- Phong nói.
- Anh này thiệt là , anh Long thích Ly lắm mà sao cứ cãi nhau hoài vậy !!- trúc nói.
- Họ cứ như khắc tinh ấy !!- Phong nói.
----------------------------------------------------

- Đẹp chưa !!- Nó la lên.
- Mệt wá , ngồi chơi cái này mà mệt thật ấy !!- Long nói.
- Thôi cô ngồi đi tui đi lấy nước uống nha !!- Long nói.
- Uhm!!- anh đi đi!!- Nó cười mắt vẫn nhìn vào lâu đài cát .
Long vào nhà lấy nước thì :

- Cái này của cô làm àk, dễ thương thật ấy !!- tiếng của một tên con trai nói.
- Uhm , mà tôi wen anh àk !!- Nó ngước nhìn người con trai kia. Bốn mắt nhìn nhau một hồi lâu thì cả hai cùng thét lên :
- ÔNG XÃ !!!!!
- BÀ XÃ !!!!!! Tiếng la của 2 người này khiến cả bọn chạy lại nhìn có cả Long:
- Anh đấy fải không ??- Nó nói với ành mắt vui mừng.
- uhm anh đây anh mới về !!!- Tên con trai đó nói.
- Ông xã đi pà xã nhớ ông xã nhiếu lắm !!- Nó nói mặc cho anh mắt hình viên đạn của Long đang tức vì hai chữ " ÔNG XÃ " ngọt ngào của nó.
- Ông xã cũng vậy !!- Hắn nói.
- SAo ông xã về mà hok báo trước vậy !! Nó hỏi.
- Ông xã cũng mới về thui mà !!!!- Hắn nói.
- Í wên từ nãy jờ chưa jới thịu , đây là bạn em đấy : Long , Phong, Trúc và Hải !!- Nó chỉ vào từng người .
- Mình hok ngờ là cậu kết hôn sớm vậy !!- Hải nói, khiến Long cảm thấy hụt hẫng.
- Kết hôn cái đầu cậu ấy !!- Nó cốc đầu Hải.
-Chứ sao nghe cậu kêu toàn ông xã bà xã mà !!!- Hải nói.
- Chỉ tại vì từ nhỏ bọn mình đã xưng hô với nhau như vậy rùi nên wen !!- nó nói.
- Đúng đó !!- Hắn nói.
- Mà anh này tên gì giới thiệu đi chứ !!- Trúc nói.
- Anh tên : Quách Gia Dương !!
- HỌ QUÁCH nữa àk !!- Cả bọn đồng thanh trừ Long.
- Vậy anh là anh của Gia Minh àk !!- Phong hỏi.
- Uhm mà sao các em biết nó vậy ??- Gia Dương hỏi ( Gia Dương lớn hơn cả bọn một tưổi nên kêu bằng anh, Gia Minh là em của Gia Dương, Gia Minh mình đã đề cặp tới mấy trang trước ók ).
- Chuyện dài dòng để từ từ em kể anh nghe !! Nó nói.
- Mà cậu này sao vậy từ nãy giờ hok thấy cậu nói chuyện gì hết zạ ?- Dương nhìn Long hỏi.
- Kệ tui !!- Long nói.
- Ông xã lần này anh về ở lun hay đi nữa vậy ?- No hỏi.
- Ở anh về ở lun vì fải júp papa làm vài việc ấy mà !!- Dương nói.
Từ phía sau có một người đàn ông lớn tuổi bước đến :
- Thưa cậu chủ chúng ta fải về rồi !!- Ông ta nói.
- Uhm tui bít rùi !!- Dương way lại nói.
- Thôi anh phải về rồi chào mọi người, pà xã này mai gặp mình nói chuyện típ nha anh bận rùi !!- Dương nói rồi way đi .
- Bye Ông xã !! Mà mai gặp là sao vậy !!- Nó nói theo nhưng Dương đi mất rồi nó chẳng hiểu câu ấy nghĩa gì nữa thì :
- Làm sao mà cậu wen đc anh ấy vậy !!- Trúc hỏi.
- Ờ anh ấy là bạn mình khi nhỏ, anh ấy sống chung nhà với mình, rồi có người mang anh ấy đi nói là cho anh ấy đi du học thế là mình hok gặp anh ấy nữa mình cũng chẳng nhớ rõ nữa, cũng 5 năm rồi, nhanh thật .- Nó huyên thuyên lia lịa.
- Bây jờ nhà cậu ấy là một trong những gia đình giàu có và có thế lực lắm đấy và câu ấy cũng là một trong các cậu chủ nhỏ đầy tài năng và giỏi kinh tế lắm đấy !!- Trúc nói.
- Anh ấy giỏi vậy àk !!- Nó nói.
- Cậu có fải người trong nước hok đấy !!- Phong hỏi.
- Đúng đấy so với ngôi nhà này của Hải thì gia đình anh ta còn có nhiều nữa đấy chứ có thể nói anh ta ngang ngửa với đại cậu chủ Hoàng Long nhà chúng ta đấy chứ !!- Hải nói.
- Mà nãy giờ chẳng nghe Long nòi chuyện nhỉ ??- Phong nói.
- Hừ các người thích anh ta lắm mừa sao hok nói típ đi !!- Long bĩu môi.
- Kệ tui !!- Nó nói.
- Còn cô nữa một ông xã 2 cũng ông xã làm như trên thế gian hok còn đàn ông hok bằng vậy!!- Long ghen.
- Anh zô zuyên tui làm gì thì kệ tui chứ !!- Nó nói.
- Xin hai người đấy lại nữa rồi !! Thôi chiều rùi về thui mai còn đi học nữa!! Trúc nói.
- Uhm về thui !! Phong nói.

---------- Post added at 02:45 PM ---------- Previous post was at 02:45 PM ----------

Buổi sáng, tại trường :

- Ê !!!!!!! Đây nà Ly ui !!!- Trúc gọi nó.

- Này gì vậy !! sao hôm nay dân cư trường tập trung trên phòng hiệu trưởng đông wá vậy!!-
Nó hỏi.

- Nghe nói là hình như có học sinh mới chuyển về, mà hình như là du học về ók !!- Phong nói.

- Có vậy thui mà cũng nhốn nháo, chán !!!- Nó nói.

- Mà hình như là cũng đẹp trai lắm ók !! - Trúc nói.

- Đẹp woái gì, toàn bọn công tử bột nhà giàu !!- Nó nói.

- Này cô nói chuyện sao mà đụng chạm nhiều dữ vậy!!!- Long nói.

- Đụng chạm gì, có sao nói vậy người ơi !!- Nó cười nham nhở.

- Cô đúng là.......!!!- Long tức mún điên.

- Là gì ??? còn đỡ hơn anh sao chổi đầu heo ( là cái gì vậy trùi ) !!!- Nó cười.

- Cô ....cô....mún chít àk!!- Long rượt nó chạy khắp trường !!

- Thật là pó tay hai ngừ nỳ lun, gặp là cãi nhau àk !!- Hải nói.

R.......E.........N...........G !!!!!!!!!!!!!!!!!!!! Chuông reo vào học :

- Con nhok kia đứng lại hok thì bảo !!- Long quát.

- Có ngu mới đứng lại cho anh đánh !!- nó cầm vík thước trên bàn học ném vào Long.

- Axxxxxxxx.........!!!- Cái con nhok nỳ để tui bắt được thì cô chít với tui nhá !! Một thầy giáo bước vào lớp :

- Các em trật tự thầy có một vấn đề cần nói !!- Thầy giáo nói.

- Chít cô này !!- Long lấy giấy chọi nó .

- Long!! trật tự !!- Thầy giáo gọi.

- Lêu lêu wuê !!- Nó chọc Long.

- Con nhok này !!- Long tức mún xịt khói .

- Các em im lặng nghe đây : tuần sau trường ta tổ chức đi cắm trại ở một khu rừng
nguyên sinh, đề cho các đội thi với nhau và sẵn dịp để cho chúng ta học hỏi lun, em nào mún đi thì đăng kí với cô Hiệu phó nha !!- Thầy nói.

- Ly đi hok !!- Trúc hỏi.

- Hok biết bữa đó có đi làm thêm hok nữa !!- Nó nói.

- Đi đi mà, bọn này đi nữa , đi để học hỏi cho bít mừ !!- Phong nói.

- Hên xui !! Nó cười (Ngừ ham vui như nó hok đi mới là lạ )

R.......E........N......G !!!!!!!!!!!! Giờ giải lao.

- Này đi canteen đi nhanh lên !!- Nó kéo lấy tay Trúc

- Con nhok đâu mất rùi, chưa tính sổ xong mừ !! Long way wa way lại kím nó.

- Ly àk thấy cô ấy với Trúc đi ra canteen rùi !!- Phong nói.

- Vậy đi ra canteen nhanh đi !!- Long chạy.

-----------------------------------------------
Canteen hôm nay rất đông !!

- Có chiện gì mà canteen đông vui wá vậy !!- Nó hỏi.

- Lại đó đi !!- Trúc kéo.

- ÔNG XÃ !!! (Quách Gia Dương í )

- PÀ XÃ !!!!! pà xã học trường này àk !! Dương hỏi.

- Uhm, ông xã cũng chuyển về trường nỳ àk !!- Nó hỏi.

- Hôm bữa chưa kịp nói gì thì ông xã đi mất rùi ( hình như chỉ có nói chuyện với Dương là nó ngọt ngào thui đó )- Nó cằn nhằn.

- Thông cảm đi ông xã bận công việc mà !! Dương cười.

- Hai người thân thiết wá nhỉ !!- Trúc nói.

- ĐƯƠNG NHIÊN !! Cả hai đồng thanh nói mà hok bít Long đang đứng phía sau .

- Pà xã ăn gì ông xã mua cho !! Dương hỏi.

- Nước cam đi ông xã !!- Nó nói mà đâu bít fan của Dương đang trừng mắt nhìn nó.

- Này cái gì ở đây vậy, ở đây là trường học mà làm gì thân mật thế !!- Long quát.

- Anh zô zuyên tui làm gì kệ tui, nhìu chuyện !!- Nó nói.

- Này! của pà xã nè !! - Dương tươi cười đưa.

- Đi thui ông xã pà xã có nhìu chuyện mún kể cho ông xã nghe nà !!- Nó kéo Dương đi để
lại Long với ánh mắt bùn và hụt hẫng chỉ với nó Long mới mềm yếu như vậy !!!

post thêm cho nhiều một chút để mọi người khỏi kêu^^

Nó kéo Dương đi mà đâu bít lòng Long đau đến cỡ nào. Long tuy bề ngoài nói mạnh như vậy nhưng thật ra Long rất yếu đuối nhất là trước nó, Long lun mún bảo vệ nó, che chở cho nó nhưng nó thì rất vô tư khiến Long đau nhói :

- Cậu đừng bỏ cuộc như thế chứ !!!- Phong nói.

- Mình còn có cơ hội sao, tại sao cô ấy hok hỉu cho lòng mình chứ !!!- Long nói với giọng yếu xìu.

- Cậu đừng nản rồi cũng có một ngày cô ấy hỉu cho cậu mừ !!- Hải nói.

- Đúng đó anh hok đc bỏ cuộc đâu đấy !!- Trúc nói.

- Đúng rồi anh sẽ hok bỏ cuộc anh sẽ hok để mất tình yêu của mình như vậy đâu !!!- Long nói hiên ngang. - Nhưng khó thật đấy, mình hok hỉu tại sao tim cô ấy sắt đá thật đấy !!- Long nhăn mặt.

- Yên tâm bọn này cũng sẽ giúp cậu mà, nhưng hình như cậu thật sự thix cô nhok ấy rùi nhỉ trước đây tui chưa bao jờ thấy cậu như thế này đối với một cơ gái nào, cậu yêu thật rùi àk!!- Hải nói.

- Yêu thật rùi, bi jờ tớ mới hỉu cái cảm giác bị bỏ rơi nó như thế nào !!- Long nói.

- Lưu Ly có gì mà anh thix cô ấy dữ vậy !! Em thì thấy cô ấy rất dễ mến, rất đơn giản
nhưng cũng rất phức tạp !!!- Trúc nói.

- Anh thix cô ấy bởi vì cô ấy là chính cô ấy thế thui !!- Long cười bùn.

- Anh phải cố lên đây cũng là một đối thủ nặng kí đấy!!!- Trúc nhăn mặt lại.

- Đương nhiên anh phải dành cô ấy về đây !!- Long nói với vẻ quyết tâm .

----------------------------------------------------------------

Sân thượng nhà trường , Nó và Dương đang ngồi :

- Pà xã này, hình như Long thix pà xã phãi hem !!!- Gia Dương hỏi nó.

- Ấm đầu àk, làm gì có!!- Nó cốc đầu Dương một cái rõ đau .

- Á ! Ông xã thấy sao nói vậy mừ !!!- Dương cười.

- Mà thui bỏ đi ông xã kể chuyện ông xã đi !!!- nó nói.

- Có gì đâu mà kể u như kĩ thui àk !!- Dương cười - Thui pà xã kể chuyện pà xã đi !!!-
Dương nói.

- Cũng chẳng có gì !!- Nó chẳng nói.

- Pà xã còn thix đi ván trượt hok ??- Dương hỏi.

- Sao lại hok đó là thứ pà xã thix nhất mà, lúc nào cũng ôm nó theo nà !!- Nó nói.

- Vậy ra về mình thử sức nhe !!- Dương nói.

- Ông xã còn đi được hok ók !!- Nó bĩu môi.

- Sao lại hem !! Yên tâm anh đi ghê lắm sợ em đi hok lại anh thui !!- Dương nói.

- Thôi vào lớp nha, zô học rùi !!- Nó đứng lên ôm ly nước cam . - Àk wên cám ơn ông xã
về ly nước cam nha !!!-

- Bye !!- Dương mi gió nó một cái.

----------------------------------------------------------------------------

Trong lớp học bi jờ đằng đằng sát khí, nó và Long căng thẳng cực độ, chẳng ai nói chuyện với ai :

- Anh Long nói đi chứ chán anh ghê!!!- Trúc khều khều Long.

- Khó wá àk !!- Mặt Long như con nik ấy .

- Này này !!- Long đưa cho nó một mẩu giấy nhỏ với nội dung :" Chiều đi học về chờ tui
nha ". Nó trả lại mẩu giấy cho Long với nội dung : " Chiều nay tui bận rùi " !!-


Nó kéo Dương đi mà đâu bít lòng Long đau đến cỡ nào. Long tuy bề ngoài nói mạnh như vậy nhưng thật ra Long rất yếu đuối nhất là trước nó, Long lun mún bảo vệ nó, che chở cho nó nhưng nó thì rất vô tư khiến Long đau nhói :

- Cậu đừng bỏ cuộc như thế chứ !!!- Phong nói.

- Mình còn có cơ hội sao, tại sao cô ấy hok hỉu cho lòng mình chứ !!!- Long nói với giọng yếu xìu.

- Cậu đừng nản rồi cũng có một ngày cô ấy hỉu cho cậu mừ !!- Hải nói.

- Đúng đó anh hok đc bỏ cuộc đâu đấy !!- Trúc nói.

- Đúng rồi anh sẽ hok bỏ cuộc anh sẽ hok để mất tình yêu của mình như vậy đâu !!!- Long nói hiên ngang. - Nhưng khó thật đấy, mình hok hỉu tại sao tim cô ấy sắt đá thật đấy !!- Long nhăn mặt.

- Yên tâm bọn này cũng sẽ giúp cậu mà, nhưng hình như cậu thật sự thix cô nhok ấy rùi nhỉ trước đây tui chưa bao jờ thấy cậu như thế này đối với một cơ gái nào, cậu yêu thật rùi àk!!- Hải nói.

- Yêu thật rùi, bi jờ tớ mới hỉu cái cảm giác bị bỏ rơi nó như thế nào !!- Long nói.

- Lưu Ly có gì mà anh thix cô ấy dữ vậy !! Em thì thấy cô ấy rất dễ mến, rất đơn giản
nhưng cũng rất phức tạp !!!- Trúc nói.

- Anh thix cô ấy bởi vì cô ấy là chính cô ấy thế thui !!- Long cười bùn.

- Anh phải cố lên đây cũng là một đối thủ nặng kí đấy!!!- Trúc nhăn mặt lại.

- Đương nhiên anh phải dành cô ấy về đây !!- Long nói với vẻ quyết tâm .

----------------------------------------------------------------

Sân thượng nhà trường , Nó và Dương đang ngồi :

- Pà xã này, hình như Long thix pà xã phãi hem !!!- Gia Dương hỏi nó.

- Ấm đầu àk, làm gì có!!- Nó cốc đầu Dương một cái rõ đau .

- Á ! Ông xã thấy sao nói vậy mừ !!!- Dương cười.

- Mà thui bỏ đi ông xã kể chuyện ông xã đi !!!- nó nói.

- Có gì đâu mà kể u như kĩ thui àk !!- Dương cười - Thui pà xã kể chuyện pà xã đi !!!-
Dương nói.

- Cũng chẳng có gì !!- Nó chẳng nói.

- Pà xã còn thix đi ván trượt hok ??- Dương hỏi.

- Sao lại hok đó là thứ pà xã thix nhất mà, lúc nào cũng ôm nó theo nà !!- Nó nói.

- Vậy ra về mình thử sức nhe !!- Dương nói.

- Ông xã còn đi được hok ók !!- Nó bĩu môi.

- Sao lại hem !! Yên tâm anh đi ghê lắm sợ em đi hok lại anh thui !!- Dương nói.

- Thôi vào lớp nha, zô học rùi !!- Nó đứng lên ôm ly nước cam . - Àk wên cám ơn ông xã
về ly nước cam nha !!!-

- Bye !!- Dương mi gió nó một cái.

----------------------------------------------------------------------------

Trong lớp học bi jờ đằng đằng sát khí, nó và Long căng thẳng cực độ, chẳng ai nói chuyện với ai :

- Anh Long nói đi chứ chán anh ghê!!!- Trúc khều khều Long.

- Khó wá àk !!- Mặt Long như con nik ấy .

- Này này !!- Long đưa cho nó một mẩu giấy nhỏ với nội dung :" Chiều đi học về chờ tui
nha ". Nó trả lại mẩu giấy cho Long với nội dung : " Chiều nay tui bận rùi " !!-

---------- Post added at 02:46 PM ---------- Previous post was at 02:45 PM ----------

Tan học,nó phóng ra khỏi lớp như tên lửa, Long chạy theo, bọn Trúc cũng chạy theo :


- Chờ em lâu hok ???!!! - Nó chỉ kịp nói đc như thế vì phải gặp người xuống thở.
- Em làm gì chạy dữ vậy ?? từ từ mà đi chứ , con gái gì mà thế đấy àk !!!- Dương nói rồi cầm khăn giấy lau mồ hôi cho nó. Long vừa chạy ra thì thấy Dương lau mồ hôi cho nó, Long đứng chựng lại .
- Đi đc chua anh , em hết mệt rùi !!- Nó ôm ván trượt trong pa lô ra .
- Ok !! đi nào !!- nó và Dương đi ván trượt điêu luyện hết biết khiến mọi người trong trường mở to mắt hết cở nhìn nó, nó nào biết có một người đang bùn đang đau khổ vì nó :
- Đừng bùn , từ từ thì Ly sẽ hiểu cho mà !!- Hải nói.
- Cơ hội của tớ hình như rất mong manh !!- Long vừa nói vừa nhìn theo dáng nó trượt.
- Cơ hội khó kiếm lắm cậu còn cơ hội là còn hy vọng mà dù cho nó có mong manh thì cậu cũng phải cố gằng nha !!- Phong nói.
- Uhm !!! nhất định tớ sẽ cố gắng khó lắm tờ mới tìm đc ngừ mình thix cơ mà đúng hok ?? - Long nói.
- Đúng !! - Hải nói. Cả bọn cùng đi về , cứ như thiện thần bước đi trên đường vậy, ai cũng có nét đẹp riêng nhưng hình như còn thiếu một người .
------------------------------------------------------------
Dương và nó trượt về tới nhà nó :
- Anh zô nhà em chơi đi pâp mama em mà thấy anh chắc vui lắm đó!!!- Nó cười.
- Uhm ! để anh vào chào hai bác một tiếng !! - Dương nói thì ông quản gia bước đến :
- Thưa cậu chủ bây giờ mình có một cuộc hợp mà , phải đi gấp cậu chủ àk, trể giờ rùi !!
- Uhm!! tui biết rùi!!- Dương nói.
- Tiếc wa' chắc hok đc rồi ,anh phải về rồi, chiều anh ghe nha !!- Dương nói.
- Ok ! bye anh nà !!- Nó nói với giọng bùn.
---------------------------------------------------------------
Tại nhà Long :
- Chán quá làm sao bay giờ sao mình cứ nghỉ tới con nhok đó hoài vậy ta , mà sao con nhok đó lúc nào cũng vây lấy tên kia vậy làm như trên thế gian này hok còn đàn ông hok bằng vậy chán , chán, chán , chán mà , bực mình thật đấy !! Mình thix con nhok đó đến như vậy sao trùi !!
Long cứ nằm suy nghỉ cứ nghỉ rồi Long cũng thiếp đi mang theo hình ảnh của nó vào trong giấc ngủ
-------------------------------------------------------------
 

Mr.King

Nhìn Cái Giề
sời ơi đúng là copy rồi paste có khác nhìn hoa cả mắt
 

nhoxkun_9x

Kún sju nhưn
Biệt thự nhà Long :

Phong calling !!!!!!!
- Alô !!- Long nói với giọng còn ngủ.
- Long hả ? đi chơi đi!! tối nay 6h30 nha !!- phong nói nhanh.
- Đi đâu!!- Long hỏi.
- Chưa biết nhưng cứ tới nhà Trúc đi, có Ly đi nữa!! Phong nói.
- Òk bít òy !! bye !!- Long nói.
- Ok bye kậu !!- Phong cúp máy. Long ngồi dậy, lục tung đống quần áo lên để lựa, chán cuối cùng đại thiếu gia cũng lựa được một bộ quần áo ( hok phãi áo vest đâu, hôm nay chơi nổi áo thun quần quần zin chính hiệu đàng hoàng thêm một đôi giày thể thao, một dây nịch đen, một nón hip hop khác với dáng vẻ thường ngày ).
---------------------------------------------------------------------------
6h30 tại nhà Trúc :
- Ủa sao anh Long đến trễ vậy?? !!- trúc way sang hỏi Phong.
- Anh nói với cậu ấy là 6h30 rồi mà !!- Phong lắc đầu.
- Chắc kẹt xe rồi !!- Hải nói (đúng là quí tộc đi đâu cũng đi chung cả bọn chnẳg bao jờ tách ra )
- Anh ta đi nữa àk, biết vậy mình ở nhà cho rồi!!- Nó nói với Trúc.
- Anh Long đến rồi kìa!!!- Trúc reo lên. Long bước xuống xe khiến cho mọi người ngạc nhiên :
- OH !!!!! - Cả bọn đồng thanh trừ nó.
- Có gì mà mọi ngừ làm ghê vậy !!- Long nói với dáng vẻ bình thường.
- Hôm nay nhìn cậu khác hẳn từ một hoàng tử lạnh lùng chuyển sang một cậu thanh niên yêu thích thể thao !!- Hải nói.
- Sao cậu biết mình yêu thích thể thao mà nói vậy !!- Long nói.
- Nhìn cậu mình cứ tưởng cậu đi chơi bóng rổ ấy chứ !!- Hải nói.
- Vậy sao !!- Long cười. - Thôi đi thôi nhanh nào !! Long đi kè với nó :
- Cô thấy tôi thế nào, đẹp chứ !!- Long hỏi
- Tạm được nhưng dù sao cũng đẹp hơn các bộ quần áo thường ngày của anh, anh mặc mấy bộ kia nhìn anh lạnh lùng khó gần !!- Nó nói một cách bình thường nhưng níu như gặp các cô gái khác là họ chít mê từ nãy jờ.
- Nhưng sao hôm nay anh ăn mặc lạ vậy ?? - Nó hỏi.
- Đi bên cạnh cô cho xứng chứ để đi bên cô tôi cao wá còn cô lọ lem wá !!- Long mỉa mai.
- Anh mà cao chứ hok phải đi theo tui làm osin àk !!- kakakaka - Nó nói xong rồi chạy lun.
- Cô...cô...!!- Long tức nghẹn.
- Bây jờ đi xe ai !!- Phong nói.
- Mỗi người đi một xe !!- Nó nói.
- Vậy sao vui, đi chung đi !!- Trúc nói.
- Mỗi người có 2 cẳng đi xe này đi cho vui mình hok đi xế hộp đâu chán lắm !!- Nó cười.
- hihihihi tưởng gì !!- Phong nói.
- Vậy cũng đc đi bộ đi cho vui !!- Hải nói.
- Mình fản đối, thiếu gia như mình mà đi bộ àk !!- Long nói.
- Ok vậy anh đi xe đi tụi này đi bộ !!- Nó nói.
- Này đừng tưởng tui nhịn rùi làm tới nha !!- Long nói.
- Thôi xin hai người , bây jờ chơi luật củ đi !!- Trúc nói.
- Bít òy, đa số thắng tiểu số chứa gì chán !!- Long nói và phải đi bộ thế thôi.
- bây jờ đi đâu đây !!- Phong hỏi.
- Uhm.... hay mình đi nhà băng đi lâu rùi chưa đi !!- Trúc nói.
- Thôi nhà băng lạnh lắm !!- hải nói.
- uhm...đúng đó đi nhà băng đi !!- Long nói.
- Ok đi !!- Phong nói.
--------------------------------------------------------------
Trước cổng nhà băng :
- Đây vé đây !!- Hải đưa.
- Ok đi nào !!- Trúc nói.
- Bây jờ chia ra đi nào !!- Phong nói
- Ũa sao hẽm đi chung mà chia ra vậy !!- Nó hỏi.
- Uhm.....thì đi riêng cho vui, mình và Phong với anh Hải đi chung, cậu đi chung với anh Phong nha !!- Trúc phân chia.
- SAO KÌ VẬY !! - nó và Long đồng thanh nói.
- Đâu cóa gì kì đâu mình thấy vậy là ổn rồi , hok bàn cãi đa số thắng tiểu số !!- hải nói.
- Bọn mình đi đêy !- Cả bọn chia ra đi chơi vì nhà băng khá rộng nếu hok cẩn thận có thể đi lạc !!

---------- Post added at 02:47 PM ---------- Previous post was at 02:46 PM ----------

Ở nhà băng :

- Chán, mất cả hứng khi phải đi chung với anh !!- Nó nhìn Long rồi thở dài.

- Cô tưởng tui vui lém khi đi với cô àk !- Long bĩu môi lại.

- Mệt anh wá anh cứ ở đây mà làu bàu đi nhá tui đi chơi đây !!- Nó nói .

- Tui báo trước ở đây rộng lắm đó, đi hok wen là lạc đấy lúc đó đừng có ngồi khóc rồi chờ
bảo vệ dắt ra nhá .- Long cười.

- Tui mà cần dắt àk , anh còn hok đi mà đứng đó nữa !!- Nó kéo Long đi

- Từ từ chứ !!- Long kéo áo lên.

- Này lại đây ở đây vui lém nè !!- Nó kéo Long wa !!

- Bình thường !!- Long nói với vẻ chẳng có gì vì Long thường đi những nơi này lắm.

- Anh lại coi đi, lạnh lắm nè !!!- Nó vừa nói vừa sờ vào tảng băng màu xanh !!

- Uhm !! lạnh thật đấy !!- bình thường thì những tảng băng này chẳng làm Long lạnh nhưng
chẳng biết làm sao mà nó nói lạnh thi Long thấy lạnh.

- Này ! lạnh hok !!!- Nó sờ vào băng rồi áp tay lên mặt Long.

- Axxx!! chơi kì vậy !!- Long la lên nhưng thật ra long chẳng thấy lạnh tí nèo vì bàn tay nó
rất ấm cũng chẳng biết vì sao Long lại thấy như vậy.

- Vui thật !! - Nó cười , một nụ cười tinh nghịch.

- Uhm !! hihihihi - Long cũng cười theo nó.

- Sao tự nhiên bi jờ lạnh thế nhỉ !!- Nó vừa nói vừa co người lại

- Lạnh àk !!- Long nói rồi đưa chiếc áo khoác của Long cho nó, may là hôm nay Long có
đem !!

- Thôi khỏi đi anh mặc đi tui hok sao !!- Nó cởi ra trả lại Long.

- Mặc đi tui hok lạnh.- Long cười

- Sao lại hok lạnh, anh là người giấy àk !!- Nó cười.

-.............- Long ngập ngừng rồi hok nói nhưng thẫt ra là Long định nói với nó chỉ cần ở
bên nó là Long hok cảm thấy lạnh nữa chỉ vậy thui chỉ một câu bình thường như vậy nhưng
Long vẫn hok nói.

- Đi !! tui dắt cô lại đây vui lắm nà !!- Long nói rồi kéo nó đi, tay Long siết chặt lấy tay nó
khiến nó cũng cảm thấy ấm.

- Từ từ đi đâu vậy !!- Nó hỏi Long.

- Đi đi rồi biết mà !!- Long cười mỉm.

- Tới rồi !! cô nhắm mắt lại nào !!

- Gì mà bí mật vậy !!- Nó cười.

- Nào 1...2....3 mở mắt nào !!- Long thả tay ra.

- Woww đẹp thật đấy sao anh biết chỗ này vậy !!- Nó hỏi mà mắt vẫn dán vào tảng băng,
nói tảng băng chứ thật ra Long dắt nó đến xem một ngôi nhà làm bằng băng nhỏ với đủ
màu rất dễ thương và sáng chói

- Mỗi lần đến nhà băng tui đều đến đây ngắm ngôi nhà, nhìn chúng rất ấm áp ( băng mà
ấm gì ta ) rất hạnh phúc!!!- Long nói.

- uhm nhìn dễ thương thật!!- Nó cười, rồi hai người cứ ngắm ngôi nhà đó mãi đến khi long
cất tiếng :

- Mình về thôi chắc bọn Phong đang đợi đấy cũng trễ giờ rùi !!- Long nói.

- Uhm !!- Nó nói rồi mở pa lô ra tìm cái gì đó :

- Này cô tìm gì vậy !! - Long hỏi vì thấy nó cứ lục tung đồ lên để kiếm mà hok có.

- Sao đâu mất rồi !!! Sao kì vậy !!- Nó nói với vẻ mặt nhăn nhó.

- Cô tìm cái gì !!- Long hỏi.

- Tôi tìm vỏ sò của tui !!-nó nói.

- Tưởng gì !! ra cửa tui mua cho cô cả chục cái lun !!- Long cười.

- Anh biết gì mà nói !! cái này anh hok mua được đâu !! anh đừng tưởng có tiền thi mua
cái gì cũng được !!! - Thật ra nó cũng chẳng mún nói nặng Long đâu chỉ vì nó đang rất bực
mình .

- Tôi hok có ý như vậy !!-Long nói bùn.

- Thôi bỏ đi ! thôi anh đi ra trước đi tui đi tìm rồi ra sau !!- Nó nói.

- Để tui tìm giúp cô, chiếc vỏ ấy ra sao ?- Long hỏi.

- Chiếc vỏ màu trắng trong và đặt biệt có khắc tên tui rất tinh xảo.!!- Nó nói

- Khắc tên cô àk !! wan trọng lắm àk ( nhìn nó cuống lên từ này giờ cũng biết là rất wan
trong )

- Uhm !! thôi chia ra tìm đi nhanh lên !!- Nó nói.

Long và nó chia ra đi tìm, tìm được một hồi vẫn hok tìm thấy :

- Cô tìm thấy chưa ??- Long nói.

- Chưa !! còn anh !!- Nó hỏi với mồ hôi đầm đìa .

- Chưa!! Hay mình về đi, mai tìm típ đc hok !!- Long nói.

- Anh về trước đi tui ở lại tí nữa về !!- Nó nói nhưng người nó co lại vì lạnh mà ở trong nhà
băng một thời gian dài không lạnh mới lạ mặc dù đang mặc áo khoác của Long vậy là hỉu
Long lạnh hơn nó rùi .

- Nhìn cô kìa, lạnh đơ người lun rồi kìa !!- Long nói.

- Hok sao tui hok......!!! Nó chưa kịp nói hết câu thì Long ôm choàng lấy nó khiến nó bối rối
nhưng nó cảm nhận được sự ấm áp và cô đơn của Long, hơi thở ấm áp đang hòa nhập vào
hơi thở của nó, mùi hương từ người Long cứ thoang thoảng xung wanh nó, bờ vai vững
chắc của Long ôm trọn nó vào lòng khiến nó cũng chẳng cử động được.

- Ấm hok ??- Long hỏi nhẹ nhàng.

- Buông tui ra nhanh !!- Nó wát Long.

- Thôi về đi mai tìm nữa đc hok ??- Long hỏi.

- Hok !!! anh về đi !!- nó cương quyết tìm cho bằng được.

- Cô hok về cũng phải về tôi bảo đảm ngày mai sẽ có cho cô !!- long nói rồi cõng nó lên vai
luôn nó cố vùng vẫy.

- Hok đc anh buông tôi ra nào, tôi phãi tìm cho bằng được !!- Nó vùng vẫy ra khỏi Long
nhưng hok đc.

- Yên nào !! tôi hứa là ngày mai sẽ có cho cô nếu hok tôi cho cô kêu tôi là sao chổi luôn
đó !!- Long nói với vẻ khẳng định.

- Anh hứa đấy !!- Nó cũng đã thấm mệt vì phãi đi học rồi đi làm bây jờ lại ở trong nhà
băng wá lâu, nó gục đầu xuống vai Long rồi thiếp đi lúc nào hok biết. Long và nó đi chơi
trong nhà băng khá xa nên jờ way lại cõng thì hơi lâu và mệt, rồi còn phãi cõng nó nữa (
thương Long wá mấy bạn ui ) nhưng Long hok cảm thấy mệt mà ngược lại thấy rất vui nữa
là Long mún thời gian ngừng lại để cứ đc cõng nó như thế này !

- Đúng là con nít mà, nói cho cố rồi cũng ngoan ngoãn ngủ !!- Long nhìn nò cười .Cõng nó
ra tơi cổng thì thấy bọn Trúc, Phong đang đứng đó :

- Này hai người có sao hok vậy ?? sao lâu ra vậy?? hẹn giờ ra rồi mà sao mà ra trễ wa'
vậy!! - Trúc hỏi.

- Suỵt !! im nào để cô ấy ngủ !!- Long khẽ ra dấu cho cả bọn.

- Thôi bây jờ để gọi xe đến chở về ( tại lúc đi đi bộ mừ ) nha !!- Hải nói.

- Uhm !! nhanh lên đi !!!- Phong nói.

- Anh Long àk sao Ly ngủ thiếp vậy !!- Trúc hỏi với vẻ lo lắng cho nó nhiều .

- Uhm hok sao tại cô ấy mệt wá mà !!- Long cười.

- Thôi đưa cô ấy về đi, xe đến rồi kìa !!- Phong nói.

- Rồi còn các cậu thì sao ?- Long way wa hỏi.

- Hok sao xe khác đến đón bọn mình mà !!- Hải nói.

- Vậy thôi !! Bọn này về trước nhá !! - Long way lại chào cả bọn rồi ẩm nó lên xe, lên xe
một hồi bác tài xế mới hỏi đi đâu, Long chẳng biết có nên đưa nó về nhà nó hok, Long hok
an tâm nên Long quyết định đưa nó về nhà Long vì dù sao cũng chẳng ai ở hết nên Long
đưa nó về nhà Long lun.

Nhìn nét ngủ thiên thần của nó, Long vẫn cứ ôm nó vào lòng và khẽ hôn nhẹ nó,chỉ có một
người thấy và mỉm cười nói :

- Cậu chủ nên cố giữ cô ấy thật chặt đấy !!- Tiếng nói của bác tài xề già khiến cho Long
phát hiện còn một người nữa ở trên xe.

- Cháu.....cháu hok có gì đâu !!- Long đỏ mặt.

- Tôi biết cậu chủ từ nhỏ đến giờ chẳng lẽ tôi hok nhìn ra, đừng giấu tôi nữa mà !- bác tài
xế cười.

- Uh....thì....cháu......!!!- Long gãi đầu.

- Bây giờ về biệt thự phãi hok cậu chủ!!

- Uhm về nhà đi !!- Long nói rồi way sang lấy iphone ra gọi cho wản lí riêng của cậu :

- Alo !! tôi mún ông tìm một cái vỏ sò có khắc chữ " Lưu Ly " rất tinh xảo trong nhà băng ở
trung tâm thành phố ấy !! ngày mai đem đến biệt thự cho tui !!!

- Nhưng thưa câu chủ bây jờ tìm ak !!- Ông wản lí hỏi lại

- Uhm!! mai phải có !! vậy nha !!( trời tội nghiệp cho ông wản lí wá jờ này phải đi tìm mà
mai phãi có, Long khắc nghiệt thật bây giờ đã gần nữa đêm rồi mà con phãi tim một cái vỏ
sò bé tí trong một nhà băng rộng, thảo nào Long khẳng định với nó là nhất định tìm
được ) . Biệt thư nhà Long, Long nhẹ nhàng cõng nó lên phòng ngủ :

- Nhok con ngủ ngon nhe !!- Long cười với nó. Nó ngủ mê man như chưa từng được ngủ
chẳng hay biết gì hết. Ở phòng Long :

- Vỏ sò ấy có gì mà con nhok cuống lên như vậy !!- Long nghĩ thầm, rồi cũng ngủ thiếp đi !!

- Này ! dậy đi học nào !!- Long khều nó nhưng nó vẫn nằm yên ( nó bị bệnh mê ngủ muh ).

- Dậy đi nào nhanh lên !!- Long gọi nó nhưng vẫn vô ích, cuối cùng Long lấy một ít nước
vung lên mặt baby của nó.

- AAaaaaaaa!! làm gì vậy !!- Nó wát.

- Ai bảo cô hẽm chịu dậy nên tui vung nước !!- Long cười.

- Anh......... mà nè tối wa anh nói có vỏ sò cho tôi, vậy vỏ sò đâu!!- Nó nhìn chăm chăm
vào Long.

- Làm gì nhìn dữ vậy, tui cóa phải tội phạm đâu, từ từ chứ !!- Long nói rồi rút tay vào túi
lấy ra cho nó ;

- Phải cái này hok !!- Long đưa.

- Đúng rồi, cái này nè !!-Nó nhìn vào vỏ sò rồi nói : "bé cưng ( nó kêu vỏ sò bằng bé cưng ) đi đâu vậy có biết chị lo lắm hok ". Long nhìn nó cười.

- Anh cười gì vậy ! mà sao anh tìm đc hay vậy , mà cũng cảm ơn anh nha !!- Nó nói mà
nào biết hai chữ cảm ơn của nó khiến Long chết đứng.

- Bí mật !!- Long cười.

- Xì ..... hẽm thèm !!- Nó bĩu môi nhưng nó cóa biết rằng tối wa ông wản gia đã cho người
lục tung nhà băng lên cả buổi tối lạnh cóng.

- Mà vỏ sò ấy có gì wan trọng lắm àk !!- Long tò mò hỏi.

- Uhm.....rất wan trọng!!- Nó nhìn vỏ sò.

- Sao wan trọng vậy !!- Long nhẹ giọng hỏi.

- Òk bữa nào rãnh tui kể cho nghe !!- Nó nói vậy nhưng làm gì mà nó kể chuyện nó cho
người khác nghe.

- Vậy cũng đc !!- Long cười.

- Thôi đi học đêy !!- Nó kéo Long.

- nhưng cô định mặc quần áo này đi àk !!- Long nhìn nó.

- Chứ tui đâu có quần áo đâu !! - Nó nói.

- Đây tui chuẩn bị cho cô rùi nè !!- Long đưa cho nó một cái váy trắng rất dễ thương với vẻ
mặt tự hào vì chọn một cái váy very cute nhưng nào ngờ :

- Gì mà ghê vậy ( váy mà nói ghê ), tui hẽm mặc mấy cái này đâu !!- nó trả lại.

- Cô chê àk hàng hiệu đấy !!- Long đưa lại.

- Đã bảo hok mặc mà, mặc mấy cái này vướng víu kinh !!- Nó bĩu môi.

- Chứ mây giờ cô mặc cái gì đêy !!- Long hỏi.

-......... hay là anh lấy quần áo anh cho tui mặc đêy, lấy cỡ nhỏ là tui mặc đc òy !- Nó cười
với ánh mắt van xin.

- Chã biết cô trai hay gái nữa đếy !- Long cười.

- Mệt anh wá đi lấy nhanh đi !!- Nó đẩy Long.

- Vậy ngồi đây chờ nhá đừng đi đâu đấy, đi kẻo lạc đấy!!- Long nói.

- Biết rồi khổ lắm nói mãi !!- Nó làu bàu. Long đi để lại nó trong căn phòng rộng, nó nhìn
xung quanh thì thấy một tấm ảnh của một người phụ nữa rất giống Long đúng lúc Long
way lại :

- Quần áo cô đêy nè, làm gì nhìn tấm ảnh dữ vậy !!- Long hỏi.

- Đẹp thật, mama anh đấy àk !!- Nó hỏi.

-.......uhm !!- Long hạ giọng.

- Pà ấy đẹp thật một nét đạp bí ẩn nhưng sao anh xâu thế ( có mỗi nó nói Long xấu chứ
các cô gái khác đã chết lăn ra vì nét đẹp của Long, Long mang ánh mắt đen tuyền bí ẩn
của mẹ anh ấy, nét lạnh lùng của papa anh ấy.

- Cô là người con gái đầu tiên ( trừ Trúc ) biết mama tôi đấy !!- Long nói.

- Vậy pà ấy đâu, mà sao nhà anh chỉ có mình anh ở vậy !!_ nó hỏi.

-.....pà ấy......!!!- Giọng Long ngập ngừng.

- Pà ấy như thế nào !!- Nó tò mò hỏi.

- Pà ấy......chết rồi !!- Long hạ giọng.

- .......chết àk !!- Nó ngỡ ngàng trước câu nói của Long, vì lâu nay nó cứ tưởng Long sống
rất sung sướng cơ chứ.

- .......Uhm..... pà....ấy bị tai nạn !!- giọng Long trầm lại.

- Thế papa anh đâu ....??

- Từ khi lị dị với mama tui ông ấy cũng ít về nhà thậm chí hok về, ông ta cũng có vợ mới
rồi !!!- Long kể.

- Sao ông ta.....lại cưới vợ mới khi vợ cũ mình mời chết !!

- Đó là qui luật của giới wí tộc chúng tôi mà, khi vợ chết thì người chồng phải cưới vợ khác
để vị trí của phu nhân luôn có người nắm quyền.

- Giới wí tộc của anh thật lạnh lùng và tàn nhẫn.

- ......uhm........- Long như hok nói nên lời khi nhắc đến mama của anh ấy, khi Long mới
tám tuổi thì đã mất mẹ và luôn phải sống trong sự lạnh lùng và khắc nghiệt của pa, từ nhỏ
Long luôn được rèn luyện trở thành người sắt đá.

-.......anh muốn khóc phãi hok !- Nó hỏi Long khi thấy ánh mắt đỏ hoe của Long.

-.........uhm........hưc........hưc......- Long tựa đầu vào vai vàkhóc như trẻ con ấy, nó ngồi
im cho Long khóc vì nó hiểu đc tâm trạng của Long bi jờ.

-............anh.....hãy khóc cho đã đi để wên hết !!- Đây là lần đầu tiên từ khi mẹ anh chết
anh khóc trước mặt cô gái khác.

-........hôm nay....nghỉ học đi....đc hok ?- Long hỏi.

- Nghỉ học ?- Nó bất ngờ.

- Đúng !! nghỉ đi !!- Long nói với ánh mắt nài nỉ.

- .........Thôi đc rồi, vậy hôm nay nghỉ học, để tui gọi cho bọn Trúc đi chung với mình !!- Nó
móc điện thoại ra.

- Đừng gọi !!- Long nói.

- Sao vậy ?có bọn đó đi chung mới vui mà !!- Nó ngu ngơ hỏi.

-.......cô thấy vui thì gọi đi !!- Long nói.

- Vậy tui gọi đêy !!- Nó vui vẻ cười
 

DunG kẹO

c0n gÁi Bi Kul
ối ........chỵ ơy rài thía này e đọc hôk nổi .hụ hụ hụ .............kông chỵ pót thS cho chỵ nè
 

nhoxkun_9x

Kún sju nhưn
Ly calling:

- Alo^ !! Ly àk !!- Trúc hỏi.

- Uhm ! tớ đêy, hôm nay đi chơi hem ?? cúp học một bữa đi !!- Nó nói.

- Cúp học ? sao vậy ?- Trúc ngạc nhiên.

- Hok có gì vì Long rủ ấy mử !!- Nó nói.

- Anh Long rủ àk vậy mà tưởng cậu ấy chứ !!- Trúc nói.

- Vậy đi hok ?- Nó hỏi.

-.......uhm.....Ok !! bọn mình đến nhà anh Long liền !!- Trúc nói.

- Bye!!

--------------------------------------------------------------------------

- Lát nữa bọn họ đến đây !!-Nó nói.

- .......uhm !!- Long nói.

-.... mà nè sao anh đưa tôi về nhà anh vậy !!- Nó hỏi.

- Uhm....để tui chăm sóc cho cô, trông cô rất mệt nên tui hok an tâm !! - Long nói.

- Anh làm như tui là con nít hok bẳng vậy!!- Nó bĩu môi. - Mà anh cũng có biết nhà tui đâu
mà đưa về !!- Nó nói típ.

- Sao hok biết, tui đến nhà cô rùi !!- Long nói.

- Tui dọn ra ở riêng rùi !!- Nó nói.

- Ở RIÊNG !!!- Long ngạc nhiên.

- Uhm !!- Nó nói với vẻ bình thường.

- Sao cô lại dọn ra ở riêng vậy ??- Long hỏi.

- ......Thì tui thích thế thui !!- Nó cười.

- ........Hay cô đến nhà tui ở được hok ???- Long ngập ngừng nói.

- NHÀ ANH !!!!- Nó ngạc nhiên nhìn Long.

- Anh có âm mưu gì hok vậy ?? sao tư nhiên tốt dữ vậy ??- No nhìn Long chăm chăm.

- Làm gì nhìn tui dữ vậy làm như tui xấu lắm vậy, tại ở nhà một mình bùn nên.....- Long ấp
úng nói.

- ...........- Nó suy nghĩ.

- Cô ở nhà tui đi, tui hok tính tiền đâu, ở nhà thuê tiền thuê cao lắm !!- Long nói.

- Nhưng tui hok biết nấu ăn cũng hok biết làm việc nhà cho anh đâu ók !!- Nó nói.

- Hok cần!! cô yên tâm nhà tui đủ người giúp việc mà hok cần cô !!- Long nói.

- Thôi tui hok ở đâu !!- Nó nói.

- Sao vậy ??

- Còn papa anh nữa thì sao ? - Nó nói.

- Cô yên tâm ông ấy hok về đây đâu, đến đây ở đi tui ở một mình bùn lắm !- Long nói với
ánh mắt van xin.

- .......Uhm.....thôi để tui suy nghĩ lại.

- Ok tối trả lời cho tui !!- long nói

- Tối !! anh có bệnh hok !!- Nó nói.

- Vậy đi!! còn bây giờ cô đi thay đồ đi bọn TRúc sắp tới rùi .

- Vậy chờ tui tí !!- Nó nói rồi đi thay đồ, Long ngồi chờ nó thì bọn Trúc tới :

- Long !! đi chưa ! mà sao cậu lại cúp học vậy ??- Phong hỏi.

- Òk hok có gì mình chỉ muốn giải lao tí thui!!- Long nói.

- Ok ! đi chơi đi !!- Hải nói.

- Nhưng mình đi đâu ?? mà Ly đâu rùi !!- Trúc hỏi.

- Cô ấy đi thay đồ !!- Long nói.

- Nhưng đồ đâu cô ấy thay ??- Trúc hỏi.

- Òk ..... đợi cô ấy ra thì em sẽ hiểu!!- Long vừa nói dứt câu thì nó bước ra :

- Đồ anh cũng vừa với tui đấy chứ !!- Nó nói.

- LY !!!- Cả bọn đồng thanh nói.

- Mọi người đến rùi àk !!- nó nói với vẻ mặt bình thường.

-.... SAo cậu mặc đồ kì vậy !!- Trúc nói

- Uhm... minh hok có đồ thay nên.....!!!- Nó nói.

- Nhưng nhìn cũng đc đấy chứ !!- Hải nói.

- Tại nhờ đồ tớ đẹp nên thế đấy !!! -Long nói

- Xì !! Nó bĩu môi.

- Thôi đi chơi đi !!- Phong nói.

- Nhưng đi đâu đêy !!- Hải hỏi.

-..... Hay mình đến ngoại ô nhà Phong chơi đi, ở đó có cánh đồng rộng lắm !!- Trúc nói.

-.... Hay đêy !! - Long nói.

- Ok !! đi đến đó đi !!- Hải nói.

-------------------------------------------------------------------

1h đồng hồ sau, họ đã ở nhà Phong :

- Wow!! thoải mái thật đấy !!- Hải nói.

- Uhm !! không khí trong lành thật !!- Nó nói.

- Mình vào nhà nghỉ tí rồi ra đồng chơi đi !! - Phong nói.

- Ok !!

---------------------------------------------------------------

5' sau họ đã ở cánh đồng xanh mượt, họ xách giày mà đi bộ :

- Anh Phong hay mình đi dạo tí đi !!- Trúc nói.

- Uhm !! anh cũng muốn đi !!- Phong nói.

- Vậy hai người đi chơi đi, bọn tui ở đây chơi được rồi !!- Long nói.

- Tui cũng đi chơi đây !- Hải nói.

- Cậu đi đâu, cậu có một mình àk !!- Ly hỏi.

- Uhm yên tâm tui đi mua đồ ăn rồi ra chợ dạo tí luôn !!- Hải nói.

- Ok !!tui đi với !!- Ly nói.

- Thui tui mua được rồi !!- Hải nói.- Bye hai ngừ nha !!

- Ok vậy thui !!

- Họ đi chơi hít rồi, tui với anh biết làm gì đây !!- Nó nói.

- Hay mình cũng đi dạo luôn đi !!- Long nói.

- Anh điên àk !! tui với anh đâu phải bồ với nhau đâu mà đi dạo !! mà với lại đi bộ mỏi chân
lắm anh đi đi !!- nó cười.

- Đâu cần bồ mới đi chung với nhau, cô mỏi chân àk vậy để tui .......!!- Long nói dứt câu rồi
cõng nó lên vai :

- AAA !! té tui !! anh làm gì vậy !!- Nó la.

- Cô nói mỏi chân thì tui cõng cô !!- Long nói.

- Hok cần bỏ tui xuống nhanh nào !!- nó quát.

- Cô yên nào hok té đấy !!- Long cười.

- Anh.......!!!- Nó cũng phải miễng cưỡng ở trên vai Long.

- Cô thấy ở đây thế nào, thoải mái hok ??- Long hỏi.

- Uhm! rất dễ chịu.

---------- Post added at 02:48 PM ---------- Previous post was at 02:48 PM ----------

Buổi chiều, tại biệt thự nhà Phong :

- Hải này !! mua thịt nướng này ở đâu mà ngon vậy !!- Phong nói.

- Ngoài chợ chứ đâu trong lúc mọi người đi chơi mình bùn nên ra chợ dạo chơi nên mua lun!!!- Hải cưới.

- Hay ăn xong mình ra chợ chơi đi !!!- Trúc nói .

- Ok !! mình đi nữa !!- Nó nói vô tư.

- Sao mà cô nhiều chuyện vậy, ai đi cũng đi theo đúng là đồ con heo!!- Long bĩu
môi.

- Này anh kia anh tưởng anh hơn tôi chỗ nào anh cũng là sao chổi thôi đừng cóa
mà so với heo tui nhá !!- Nó kênh kịu.

- Hok chấp mấy đứa trẻ con lông bông !!- Long nói.

- Anh nói ai vậy tui có công việc đàng hoàng hok biết ai lông bông nà !!- Nó cười.

- Cô....cô đúng là heo chẳng có óc suy nghĩ !!- Long nói.

- Anh Long àk !! sao cứ nói chuyện với Ly thì anh nói nhiều kinh vậy còn bình thường thì hình như anh rất lạnh lùng và chẳng nói chuyện với ai !!- Trúc nói và nhìn chăm chăm vào Long.

- Tại hok cóa ai khùng như nhok heo này !!- Long chỉ nó.

- Anh khùng thì có mà thấy Trúc nói cũng đúng hay anh thích tui àk !!!- Nó cười.

- Có thằng nào khùng mới thích cô đấy, cho cô biết đại thiếu gia tui đây chưa
bao giờ biết yêu ai nhá !!- Long vỗ tay vào ngực mà nói.

- Lại xạo !!- Hải nói rồi cả bọn cười lăn ra.

- Thôi... đi chơi đi cười gì mà cười !!- Long bĩu môi.

Cả bọn đi ra chợ dạo chơi bây giờ trời cũng tối nên cả bọn ở lại nhà Phong vì ngày mai chủ nhật nghĩ học nên cả bọn mới ở lại chơi :

- Wow !! chợ ở dưới quê cũng nhộn nhịp hok kém ở trên thành phố nhỉ !!- Nó nói

- Uhm !! ở đây vui ghê ấy !!- Phong nói.

Papa Trúc calling :

- Alô !! có chuyện gì hok pa !!!

- Con ở đâu vậy sao hôm nay hok về !!

- àk con quên gọi điện cho pa hôm nay con đi chơi với bọn anh Long nên chắc
tối hok về đâu !!

- Ok !! vậy con đi chơi vui vẻ nha !! bye con

- Bye pa.



- Gì vậy pa em điện àk!- Phong hỏi.

- Uhm !!- Trúc cười. Bỗng từ sau Phong có một tên áo đen bước tới ( nói cho
nghe giang hồ ók), giựt lấy điện thoại Trúc ( đồ hiệu muh ), Phong ngăn lại nên
hắn cho Phong một nhát ngay tay trúng mạch máu nên máu cứ chảy như suối, Long và Hải và nó thấy bực khi thay hắn làm Phong bị thương vì lúc nãy cứ tưởng một mình Phong có thể xử lí ( Phong cũng giỏi võ lắm mà ). Nhưng nào ngờ tên này có dao nên..... Long và nó mà hơp lại thì ai bẳng nhỉ giỏi võ cực mà cộng thêm Hải nữa, cả bọn đánh tên đó tơi bời :

- Mày gan nhỉ !! dám đánh bọn tao !!- Long cười.

- Xin......tha cho tui!!- Hắn van xin .

- Cút mau !!- Nó nói nhưng mà cũng hok biết hắn đi nổi hok nữa, 3 người họ
người đánh người đấm người lên gối.

- Anh Long ơi đưa Phong vào bệnh viên này, máu chảy nhiều quá ( trúng mạch
máu mà sao hok chảy ) !!- Trúc nói mà nước mắt rớt.

- Ờ quên nữa !! đi nhanh nào!!- Hải nói.

- Lo đánh hok mà quên !! - Nó nói.

-----------------------------------------

5' sau tại bệnh viện:

- Đừng lo mà Trúc, anh ấy hok sao đâu !!- Nó nói với Trúc khi thấy nước mắt
hok ngừng chảy của Trúc

- Sao....máu anh Phong chảy.... nhiều vậy....hưc hưc !!- Trúc nghẹn lời.

- Hok sao.....hok sao mà, cậu ấy ổn mà !!- Long nói nhưng thật ra Long cũng
hok kìm đc khi thấy máu Phong hok ngừng chảy (trúng vào mạch máu mà sao
hok chảy nhiều đc ). Nó ôm lấy Trúc, cả bọn đều cầu mong cho Phong khỏe. 15'
rồi 20' phòng cấp cứu cứ im hẳn hok chút động tĩnh bỗng :

- Bác sĩ, cậu ấy có sao hok ?- Long hỏi.

- Cậu ấy mất quá nhiều máu nên cần phải tịnh dưỡng lâu nhưng cũng ổn rồi !!

- Hok sao...cậu ấy hok sao rồi Trúc ơi !!- Hải nói.

thêm nữa đây
Tại bệnh viện :
- Bây giờ người nhà có thể vào thăm bệnh nhân nhưng chỉ đc một lát thui nha !!- Cô y tá nói với bọn Long và Trúc.
- Cám ơn cô !!- Hải nói. Vừa bước vào phòng của Phong :
- Anh Phong !! anh...... có sao hok ? làm em........ sợ chết đi đc !!- Trúc ôm lấy Phong mà nghẹn ngào
- Anh hok sao mà !! đừng khóc em khóc trông xấu lắm đấy !!- Phong an ủi nhẹ.
- Cậu làm bọn mình sợ thật đấy !!- Hải nói.
- Hok sao mình chỉ mất máu thôi !!- Phong nói.
- Thôi hok sao là tốt rồi !- Nó cười vỗ vai Phong.
- Thôi mọi người ra ngoài cho Phong tịnh dưỡng ( trừ Trúc thì ở lại )!!- Long vừa nói vừa nheo mắt, ra hiệu.
- Thôi bọn mình về nhà, mai bọn mình vào đón cậu để còn về TP đi học nữa, ở đây cũng hai bữa rùi !!- Hải nói.
- Thôi đi thôi nhanh nào !!- Long thúc mọi người.
Phòng chỉ còn lại Phong và Trúc, trong căn phòng chỉ có tiếng khóc sợ hải của Trúc :
- Thôi nào em đừng khóc mà!! anh có làm sao đâu !!- Phong hôn nhẹ lên tóc Trúc.
- Em sợ lắm !! em sợ như lúc còn nhỏ lắm, mà sao lúc nào anh cũng vì em mà bị thương vậy, em hok thích như vậy đâu, anh phải lo cho anh chứ !!- Trúc nói giọng hơi bực cũng chỉ vì lo cho Phong thôi. *~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~Quá khứ *~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~

- Này tên nhóc kia, tránh ra hok !!- Một tên quát vào mặt một cậu nhóc.
- Sao anh lại ăn hiếp cô bé này !! - Cậu nhóc trả lời.
- Pa con bé này sa thải tao nên con bé này phải trả giá !!
- Dù sao đi nữa anh vẫn hok đc ăn hiếp như vậy !!- Cậu nhóc đẩy cô bé về phía sau lưng mình.
- Mày có tránh ra hok, đừng để tao......... !!!
- Tôi hok cho các anh đụng đến cô bé này !!
- Axxxx !! tên nhóc này lì nhỉ, thôi đc tao sẽ cho chúng bây toại nguyện với nhau. Hắn nói xong rồi nắm lấy cô bé nhưng bị câu nhóc cản lại, cậu bé vẫn cố gắng che chở cho cô bé, dù cho cậu đang bị đánh đến chảy máu nhưng cậu vẫn nhìn cô nhóc mà cười, miệng thì hok ngừng nói :
- Chạy nhanh đi đừng lo cho anh !! .

Còn cô bé thì hok nỡ bỏ cậu lại nhưng cậu cứ giục nên cô bé ráng chạy mà hai má nước mắt cứ lăn dài, đến khi hok còn thấy bóng cô bé nữa thì cậu nhóc mới chịu buông tay ra, nằm phích xuống lề đường, tên kia bỏ đi để lại cậu nhòc thương tích trên lề đường, trong cơn mê của cậu nhóc, cậu nghe thấy tiếng của một cô bé đang gọi mình :
- Anh ơi anh có sao hok đừng làm em sợ mà !! .

Cậu nhóc gượng mở mắt ra cậu thấy cô bé với đôi má hồng và trên đôi má ấy đang lắn dài từng giọt nước. Nhưng gượng rồi thì cậu vẫn nằm im lại chẳng cử động gì nữa. Cô bé đành cổng cậu chạy đến bệnh viện với dáng gầy và nhỏ của cô bé để cõng cậu nhóc này thì hok phải dễ nhưng sao cô bé chẳng cảm thấy nặng mà cứ chạy cứ lướt wa từng cơn gió đang ập vào mặt đến rát thế kia, nhưng cậu nhóc dù hôn mê nhưng cũng cảm thấy rất ấm áp đến lạ thường ............................................ *~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~Hiện tại*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~

- Thôi em đừng khóc !! anh cũng hok sao đâu mà, hổi nhỏ anh bị như thế mà còn sống đc huống chi vết thương pé tí này !! - Phong cười hiền.
- Anh hứa với em đi sau này làm gì cũng phải nghĩ đến mình nghe !!!- Trúc thỏ thẻ.
- Anh hứa mà đừng khóc nữa !!- Phong ôm lấy Trúc, họ như hòa quyện vào một, hơi thở cơ thể đều như một, ngay lúc này đây có thể nói hok có gì còn có thể chia cách họ ra nữa, họ rất hạnh phúc.
------------------------------------------------------
Sáng hôm sau :
- Anh khỏe chưa về thôi còn đi học nữa !!- Nó nói.
- Cám ơn anh khỏe rồi !!- Phong cười với giọng tràn đầy sức sống !!
- Ok !! chúng ta về thành phố nào !!- Long nói. Cả bọn lên xe, xe hok ồn ào ngược lại còn rất yên tĩnh vì mỗi người đều nghe nhạc trên cái iphone hàng hiệu của mỗi người ( cả bọn xài chung có một hiệu àk còn nó thì mua nhưng cũng cùng hiệu như vậy thôi), Phong và Trúc thì nghe nhạc chung.
---------------------------------------------------------
Tại trường học (đi chơi xong rồi về trường học lun chẳng cần sách vở gì cả , sướng thật đúng là Quí Tộc) :
- Các bạn im lặng nào thầy vào kìa !!- Tiếng của một bạn trong lớp vang lên.
- Chào các em !! các em đã suy nghĩ về chuyến picnic mà thấy đã đề cập chưa !!- Thấy giáo hỏi nhẹ.
- Rồi ạk !!- Cả lớp đồng thanh chỉ có bọn 4P và nó thì ngạc nhiên vì khi thấy đề cập họ chẳng màng wan tâm vì khi họ muốn đi picnic thì cứ đi hok cần xin phép ai hết !
- Đi picnic àk !!- Hải nói.
- Uhm !! lần trước này đã nói nhưng quên bén đj mất !- Trúc nói.
- Vậy đi hok ? Hải way sang hỏi.
- Trúc đi thì mình đi !!- Phong nói.
- Long đi hok ??- Hải hỏi.
- ............!! Long hok nói chỉ nhìn nó, trầm ngâm !! Hiểu ý Hải way sang hỏi nó :
- Ly đi hok ? đi chung với bọn anh cho vui nha!!- Hải nhẹ nhàng hỏi.
- .............!! Cũng hok biết nữa !! - Nó cười.
- Đi đi Ly ui, mình đi nữa nè làm ơn đi chung với bọn mình đi !! Trúc năn nỉ.
-......uhm.....thui đi thì đi !!- Nó ngập ngừng nói.
- Ok vậy là Long cũng đi lun rồi hén !!- Hải nói.
- Gì kì vậy mình có nói gì đâu !!- Long hỏi.
- Nhưng mình biết cậu đi !!- Hải cười.
- Em nào đi thì như thầy nói lên đăng kí cô hiệu phó nha, Chủ Nhật này chúng ta sẽ đi hẹn gặp mấy em vào lúc 8h sáng nha !Chào các em !!- Thấy giáo nói xong thì bước ra khỏi lớp :
- Này !! cô còn nợ tui một câu trả lời nhớ hok ??- Long nhìn nó nói.
- Câu trả lời gì !!- Nó ngu ngơ hỏi.
- Ráng nhớ đi, tối nay tôi sẽ đến chỗ cô làm việc để nghe câu trả lời của cô đấy !!- Long nói rồi cốc đầu nó bỏ đi.
- Axxx! anh làm gì vậy !!- Nó quát.
Đang bực mình vì Long thì G. Dương đến :
- Chào các bạn cho mình hỏi có bạn Lê Lưu LY ở đây hok ??- Dương nở nụ cười thân thiện với mọi người trong lớp nó, nó lầm mũi đi ra mang theo những ánh mắt tia đạn về phía nó khiến nó hơi khó chịu :
- Ox đi đâu vậy?- Nó hỏi.
- Tìm bx nàh !! mà bx này em có đi picnic hok ??- Dương hỏi.
- Có !!- Nó trả lời.
- Em đi àk sao anh nhớ lúc nhỏ em ghét đi ở những chỗ đông người lắm mà !!- Dương ngạc nhiên hỏi.
- .......cũng chẳng biết nữa !!- Nó cười.
- Thôi ra canteen đi anh mời em ăn cái gì nha !!- Dương kéo nó đi để lại mọi người nhìn nó khó chịu, hết đi chung với bọn 4P thì bây giờ lại đi với hotboy nữa trong khi nhìn nó chẳng có gì đặt biệt vì tron cái lớp ngụy trang toàn tập đen của nó ai biết nó xinh đến như thế nào.
--------------------------------------------------------
Lớp học, Long vừa bước vào lớp thì nghe những lời xì xào :
- Con nhỏ ấy có gì hay ho đâu mà các hotboy trường ta cứ đi chung với nó !!
- Con nhỏ ấy tra hok ra trai gái hok ra gái !!
- Mới đây nè nó còn đi chung với Hoàng tử G. DƯơng nữa kìa !. Long nghe xong nhìn wa chỗ nó thấy trồng thì hiểu, Hải bước lại gần bọn người, nở một nụ cười thận thiện rồi nói :
- Xin lỗi vì nghe chuyện của các bạn nhưng mình muốn nói các bạn đừng nói xấu người khác đc hok, nhất là nói xấu bạn của 4P chúng tôi ! Hải nhẹ nhàng nói
- Những bạn vừa nói các câu ấy mà là fan của 4P chúng tôi thì yêu cầu ra khỏi FC của chúng tôi nếu hok tôi sẽ yêu cầu quản lí FC trục xuất ra đấy, và một lần nữa tôi yêu cầu mọi người hok đc nói bạn tôi như thế !! nghe rõ chưa !!- Phong nói rồi bước lại chỗ Long :
- Thôi cậu đừng buồn nữa !!- Phong an ủi nhẹ.
- Đúng đấy hok cần buồn đâu !!- Hải nói. Đúng lúc đó nó từ canteen bước vào lớp thì phát hiện có rất nhiều con mặt tức tối và ghanh tỵ với nó đang tia về phía nó nhưng sao chẳng ai nói gì ( mới bị một trận rồi ),nó lại bước vào chỗ mà hok dám lại gần bọn 4P nữa đấy. Trúc bước lại chỗ nó :
- Cậu đi đâu vậy ?- Trúc hỏi nó.
- Mình đi canteen mới vào mà sao trong lớp có chuyện gì vậy sao mọi người nhìn mình cứ như kẻ thù vậy ??
- Uhm... thôi đừng lo cậu hok có làm gì thì tốt rồi !!- Trúc cười. Long bước lại chỗ nó :
- Cô nhớ đấy tối nay tôi sẽ đến chỗ cô làm đấy !!- Long nói rôi quay về chỗ.
- Sao ai cũng lạ dữ vậy !!- Nó ngu ngơ hỏi.
-.........hihihihi!! thì ....cũng hok biết nữa !!- Trúc cười.

---------- Post added at 02:49 PM ---------- Previous post was at 02:48 PM ----------

Buổi chiều, tại Couple - tại nơi nó làm việc. Quán này khá đặc biệt và dễ thương, nhân viên đi bằng giày pa-tin hem àk ( chỗ nỳ hơi rộng ), ăn mặc thì tùy , mặc sao cũng đc hok cần phải ăn mặc đồng phục nhưng phải lịch sự và teen thì Ok. Nó đang lượn lờ trong quán thì :
- Hoan nghênh quí khách ạk !!- Tiếng chào mời trong trẻo của nó.
- Chào cô phục vụ !- Một giọng nói wen thuộc and đáng ghét vang lên khiến nó ngước nhìn :
- Sao....sao anh lại ở đây !!- Nó ngạc nhiên hỏi.
- Sao tôi lại hem thể ở đây nah !!- Long nở nụ cười, Long hôm nay ăn mặc rất lịch lãm rất sang trọng cứ như một quí ông, từ khi bước vào cửa Long đã đc nhiều ánh mắt nhìn với vẻ ngưỡng mộ.
- Cô hok mời tôi vào sao !- Long nhìn vào quán.
- Hok rãnh, mời anh về, nhìn anh là tôi cóa vẻ bất an !!- Nó đang trừng mắt nhìn Long thì tiếng cô chủ quán trẻ trung, xinh đẹp và cũng hok kém phần nhí nhảnh ( nói trẻ vậy thui chứ cũng gần 45 rùi ):
- Ly ! sao con hem mới bạn con vào đi !!- Bà chủ quán nhí nhảnh này tên là Lâm Mĩ Hoa và thường gọi là dì Lâm.
- Dạ ! hok phải bạn con dì ơi !!- Nó nói với vẻ bực bội.
- Con là bạn Ly àk !- Dì Lâm vừa nói vừa nhìn Long một cách chăm chăm ( khổ cho chàng rùi )
- Dạ...!! - Long ấp úng nói.
- vào đây đi, ăn gì hok ?- Dì Lâm nhìn Long cười và khoác tay Long khiến Long thấy hơi ngại. và cũng hok quên chớp mi liên tục.
- Dạ ..đc rồi dì cho con gặp Ly tí dì !!- Long chỉ vào nó đang lăng xăng trong quán với đôi giày pa-tin. Ly bước lại chỗ Long và nói :
- Dì ơi ! tính tiền kìa dì, để đây con nói chuyện cho !- Nó kéo dì Lâm.
- Con tính đi !!- Dì ấy vẫn cứ nhìn Long.
-Thôi đc rồi mà dì để đây đi dì mau đi tính tiền cho khách đi !!- Nó thúc dì Lâm. Dì ấy way đi nhưng vẫn hok quên nhìn Long cười và chớp mi.
- Này !! bà ấy là dì cô àk, sao nhìn kì kì vậy ?- Long nói
- Hihihihi.....dì ấy...với anh àk !!- Nó nhìn Long rồi tức cười.
- Này, có gì vui đâu mà cười, đồ điên !!- Long đỏ mặt.
- Hi..hi.hi... tui hiểu rùi !!xin lỗi anh nha tính của dì ấy là vậy đó, rất thix những cậu kon trai trẻ tủi và đẹp zai như anh nhưng cũng chỉ vài bữa là chán nhưng đc cái dì ấy rất tốt bụng và rất wan tâm đến ngừ khác ák !- nó nói với vẻ rất tự hào !!
- Hình như cô rất thương và kính trọng dì ấy phải hem ?- Long hình như đang lên kế hoạch gì đó .
- Mệt quá, mà anh đến đây làm j !!- Nó nhìn Long chăm chăm.
- Uhm... Tôi đến nghe câu trả lời của cô đây !!
- Trả lời gì ?
- Về chuyện nhà ở ấy !! Cô nghĩ sao khi về nhà tui ở !
- Tại sao tôi lại phải về nhà anh ở ? hay anh có âm mưu gì đây ?
- Vây cô nghĩ với tiền lương của cô đủ để cô trả tiền phòng sao ( rất đắt đỏ )!!
- Nhưng dù sao thì tôi vẫn hok ở nhà anh !!- Nó khẳng định.
- Ok !! tui cũng chẳng ép cô !! nhưng tui hok dám chắc rằng chỗ cô ở sẽ còn đâu !!
- Ý anh là sao ?
- Chẳng sao nhưng cô đủ thông minh để biết rằng chung cư cô đang ở là một chung cư xuống cấp, chỉ cẫn tôi phone cho nhà đầu tư thì nơi đó sẽ lên quy hoạch xây 1 cái khu vui chơi hay công ty gì đó ....! ( Long nói vậy thui nhưng thật ra Long chỉ mún hù dọa nó tí thui chứ nếu như nó hok ở thì Long sẽ tìm cách khác chứ hok làm cái cách tàn ác đó đâu )
- Anh.....anh thật quá đáng mà !ảnh tưởng anh là ai con tổng thống àk !!
- Tôi hok phải con tổng thồng nhưng quyền lực thì cũng ngang ngữa thui !!- Chãnh nhễ.
- Anh...anh...nhưng sao anh cứ bắt tui ở nhà anh thế, sao hok phải là ngừ khác chứ !!
- Đơn giản bởi vì cô là của tui, mãi mãi tui sẽ hok để cô thoát khỏi tui !!
- ....... !! Nghe xong câu nói của Long nó như mất hồn, chẳng hiểu ý câu nói đó cũng chẳng hiểu sao Long lại cứ mún nó về nhà Long ở.
- Nhưng cô yên tâm, cô sẽ hok ở không đâu, cô sẽ phải làm việc nha cho tui !-Long nói vậy thui chứ ngừ ở nhà Long có biết bao nhiêu mà nói cần gì tới nó, mà có nó chỉ tổ hai thêm, với một ngừ có chỉ số IQ 150 như nó thì chuyện gì cũng dễ nhưng chỉ riêng việc nhà thì pó tay .
- Việc nhà ák !! cái đó tui làm hok đc !!
- Ok tùy cô thui, vậy cô chờ ngày giải tỏa đi nha. !! - Sở dĩ Long làm việc này một phần là vì Long mún nó ở bên Long và một phần là Long biết chắc chắn nó sẽ đồng ý bời vì nó sẽ hok để cho mọi ngừ trong chung cư hok có nhà ở.
- ......Khoan....đã , vậy nếu như tôi ở nhà anh thì mọi người sẽ thắc mắc, và dòm ngó tôi đấy !
- Cô yên tâm, mọi chuyện tôi sẽ lo hết nah !!
- Thôi đc rồi tôi sẽ ở nhưng anh phải giữ lời hứa của anh đấy !! - Nó miễng cưỡng đồng ý.
- Cô nói đấy nhé, những lời nói của cô sẽ là bằng chứng trước tòa nếu như cô thay đổi !!- Long trêu nó.
- Đồ sao chổi điên !!
- Thôi bây giờ chúng ta làm một cái hợp đồng đi cho chắc ăn !!
- Hợp đồng àk , vậy cũng đc phòng khi cô đổi ý!!
- Hoàng Long tôi nói ra chưa bao giờ đổi ý, đây hợp đồng đây, tôi soạn sẵn rùi này !!- Long đưa hợp đồng cho nó.
- Ở đâu ra mà có sẵn vậy nè !
- hihi...nhanh đêy !!
- Ok ! xong rồi nè !
- Tốt ! vậy chừng nào cô dọn wa !
- Ngày mai chủ nhật đc nghĩ học vậy ngày mai tôi dọn wa .
- Ok ! vậy tui sẽ cho ngừ giúp cô !
- Hok cần !- Nó bực bội nói.
- Vậy đi sáng mai tôi wa !!
- Nhưng anh phải nhớ giữ lời hứa đấy !
- ....Xong chuyện rùi tui cũng kể cho cô nghe chuyện này, thật ra tui chỉ hù dọa cô tí thui chứ nếu như cô hok đồng ý thì tui cũng chẳng làm vậy đâu, hok ngờ cô lại dễ bị gạt như vậy kakaka !!- Long cười mãn nguyện rồi bước đi.
- Anh...anh..anh.. đứng lại đó cho tui !!- Nó đuổi theo nhày phắc lên lưng Long, phập cho Long một phát ngay cổ :
- Axxxx.. đau cô làm gì vậy điên àk !!- Long vừa nói vừa xoa xoa cổ - chỗ nó mới cắn.
- Ai bảo anh gạt tôi làm gì !!
- Chảy máu này.....cô quên hợp đồng rùi àk, khi nào bản hơp đồng này về tay cô thì lúc đó cô mới có quyền bước ra khỏi nhà tôi hiểu chưa !! àk quên bản hơp đồng này có thợi hạn 3 năm nữa đấy đừng có làm tàng đấy nhá !!
- Trả lại hợp đông đây, anh lừa tui muh, hơp đồng hok có giá trị !!
- Cô nhìn đi có chữ kí cô này, có ba chữ LÊ LƯU LY đây này !! tốt nhất là ngoan ngoãn đi nhoz con ạk ! - Long nói rồi leo lên xe bước đi.
- Trời ơi sao ngu dữ vậy trời....sao tự nhiên nghe lời anh ta làm gì vậy chứ!!- Nó bực mình quát.
- Ly con sao vậy ? có chuyện gì vậy con ? bạn con về rồi àk !!- Dì Lâm hỏi.
- Dạ...rồi dì, hôm nay dì cho con về sớm nha dì, hôm sau con làm bù cho nha dì !!- Nó nài nỉ.
- Thôi đc rồi con về đi, nghỉ ngơi sớm nha con !!
-----------------------------------------------------------
Nó đang lang thang trên đường phố ngập người, trong đầu lun suy nghĩ :" trời ơi làm sao bây giờ đưa đầu vào sọ rồi chắc chết mất ".:
- Mà sao cứ nghỉ đến tên đó hoài vậy ta !! hok đc nghĩ đến hắn nữa !!- Nó làu bàu thì bỗng :
- Chị Ly !!- Tiếng một cậu nhóc vang lên.
- Hã ! - Nó way lại nhìn cậu nhóc ấy .
- Trời ơi G. Minh em làm chị hết hồn nè !
- Ai bảo em gọi chị từ nãy giờ mà đầu óc chị cứ nghĩ đi đâu hem àk !- G. Minh nói.
- Mà em đi đâu giờ nay chưa về nhà !!- Ly nhìn Minh hỏi khi thấy trên mình Minh còn mặc đồng phục.
- Em đi với bọn bạn chơi ấy mà !!
- Nhưng sao hôm nay em lại đi bộ vậy ?
- Àk ! xe em để đằng kia, em mún đi bộ tí, còn chị sao đi đâu giờ này, mà sao đầu óc chị thẫn thờ vậy !!
- Chị đi làm về, hay chị em mình đi bộ tí đi nha !!- Nó cười.
- Ok ! mà chị nè, mấy bữa nay chị có găp anh hai em hok ?
- Có ! chi vậy em !!
- Hok có gì em chỉ mún hỏi vậy thôi! mà chị với anh Long sao rùi !!
- Sao là sao cưng !!chị hẽm hỉu ý cưng.
- Thì chuyện hai ngừ ấy mà !!
- Chị và hắn đâu có chuyện gì đâu mà !!- Nó ngu ngơ chẳng biết gì.
- Trời ơi chuyện tình cảm của hai ngừ ấy, chị đó !!
- Em điên àk !! làm gì có.
- Em thấy anh ấy có tình củm với chị ấy chứ !!
- Chỉ có chị là hẽm biết, chứ ai nhìn vào cũng thấy hít ák !- Minh tinh nghịch nói.
- Thôi , đừng nói nữa, mà anh hai em có ở chung với em hok ?
- Hok chị ạk anh ấy sống riêng, lâu lâu mới về thui ! hay em mời chị ăn kem nha đi đi !!- Minh kéo tay nó.
- Ok !! đi nèo !- Hai đứa tung tăng nhí nhảnh bước đi.
- Bán cho tui hai we kem đi !!- Minh nói.
- Các anh ăn kem nào !!- Bà chủ quán bình thản hỏi.
- CÁC ANH !!- Nó và Minh nghe xong rồi lăn ra cười, vì với hình dạng của nó bây giờ chẳng giống con gái tí nèo khiến cho pà chủ khó hiểu.
- Của chị này ! thui em đưa chị về nha !!
- Thôi hok cần em về đi chị cần đi một chỗ nữa mới về !! bye em !
- Ok bye chị.
--------------------------------------------------
Nó đi bộ về nhà, nó hok mún Minh đưa nó về là vì nó mún đi dạo thư giản tí ( ước gì mình cũng đc đi thư giản như nó kho khỏe tí ) , nó thả mình xuống chiếc giường, suy nghĩ về câu nói của LOng và câu nói của Minh : " Đơn giản bởi vì cô là của tui, mãi mãi tui sẽ hok để cô thoát khỏi tui " "Em thấy anh ấy có tình củm với chị ấy chứ !! " khiến nó cứ suy nghĩ hoài : " anh ta có tình cảm với mình là sao? sao anh ta lại nói như vậy , sao anh ta cứ bắt mình ở nhà anh ta chứ? mà sao mình cứ lun nghĩ về anh ta từ chiều đến giờ chứ ! mệt quá ngủ đi !!Nó chìm đi trong giấc ngủ và ngày mai sẽ là ngày mới của nó về nhà Long
----------------------------
Tại biệt thự nhà Long :
- Yeah !! thành công rùi ! nhoz con cô sẽ là của tui ! cấm cô rời xa tui đấy biết chưa !! - LOng thả mình nằm trên giường vui cười hẽm biết bao nhiêu lần mà nói nữa.

---------- Post added at 02:49 PM ---------- Previous post was at 02:49 PM ----------

Sáng hôm sau tại nhà nó, nó vừa bước ra khỏi chung cư với cái dáng vẻ khó chịu vì hành lí khá nặng :
- Trông cô vất vả với đống hành lí này nhỉ !!- Long vừa nói vừa cười.
- Sao anh lại ở đây tui đả bảo anh khỏi đến rùi muh, tui bik nhà anh rồi !!- Nó nhăn nhó.
- Uhm.... tui sợ cô đi lạc !!- Long cười.
- Cũng có thể, nhà ai chứ nhà anh cũng có thể lạc đấy chứ nhỉ !!- Nó suy nghĩ.
- Thôi lên xe ! tui chở cô đi này !!- Long nắm lấy hành lí của nó để lên xe đen tuyền kủa Long.
- Đây này !- Có vẻ nó dễ chịu hơn với Long òy !!
- Cô lên xe lun yh !!
---------------------------------------
Xe chạy đc năm phút, nó ngồi trên xe chẳng nói gì nhưng Long thì cứ cười mỉm :
- Này anh cười gì mà cười hoài vậy ?- Nó bực bội hỏi.
- Lần đầu tiên tui thấy cô ngoan ngoãn thế đấy !!- Long nói.
- Đồ điên !!- Nó bực dọc nói.
- Trông cô hok vui nhỉ !!
- Đương nhiên, anh tưởng tui vui đc àk! Mà anh trả cho tui cái hợp đồng đi mà !!- Nó nài nỉ ra vẻ nũng nịu.
- Thôi cô đừng dùng mỹ nhân kế đối với tôi nữa, tôi thừa bik ý đồ của cô rồi !!- Long bình thường.
- Hứ ! hok thèm !! mà tui có nên nói cho bọn Phong nghe chuyện này hem ?
- Cũng đc nhưng ngoài bọn Phong ra thì cô hok đc nói với ai kể cả cái tên đáng ghét ấy !!
- Tên đáng ghét nào ?
- Cái tên mà một cô cũng ông xã hai cô cũng ông xã ấy!! - Long bực dọc.
- Hihihi..... cũng đc !!- Nó cười nụ cười hem ai hiểu.
- Nhưng nếu tui ở nhà anh mà papa anh về thì làm sao ? - Nó nói có vẻ lo lắng.
- Tui đã nói mọi chuyện để tui lo mà!!
- Lùm như hay lúm hok bằng vậy !! Đò sao chổi đáng ghét !!
- Kệ tui đi, nhiều chuyện !!
--------------------------------------------------------------
Tại biệt thự nhà Long, trước khi đến nhà Long đả thông báo hôm nay có khách và vị khách này sẽ ở nhà mình nên mọi người đã chuẩn bị rất kỉ lưỡng vì đó là wi định của quí tộc, nên nó vừa vào cửa thì :
- Chào cậu chủ !!- mọi người đứng thành hai hàng dọc khiến nó cũng khá bất ngờ. Nó khẽ kéo áo Long nói nhỏ :
- Này! anh làm gì vậy, sao rình rang dữ vậy !!- Nó nói nhỏ.
- Bình thường thôi !!- Long cười. Long bước xuống xe chào :
- Chào mọi người ! từ nay cô nhoz này sẽ ở nhà chúng ta !!
- Đây là cô gái àk !! nhìn chẳng giống con gái tí nào vậy !!- Một tên trong đám người làm lỡ lời, ông quản gia đừng kế bên khều khều nhưng cậu ta nói rồi :
- Đây là người làm nhà ta àk !- Nhà nhiều ngừ quá Long chẳng bik ai với ai.
- Dạ thưa cậu chủ, thứ lỗi cho cậu ấy, cậu ấy mới vào nên lỡ lời !!- Ông quản gia nói - ông ấy cũng là người hiểu Long nhất, mọi người thường gọi ông ấy là ông Lê.
- Ông cho người tính tiền lương tháng này của cậu ta, tôi hok mún thấy cậu ta trong ngày hôm nay nữa !!- Long là vậy đó, lạnh lùng hết bik.
- Xin lỗi cậu chủ tôi lỡ lời lần sau tui sẽ hok tái phạm nữa !!- Tên đó ríu rít xin lỗi, nó đứng mà chẳng bik gì, thấy cũng tội tên đó nên nó nói :
- Thôi anh tha cho hắn đi, hắn hok cố ý đâu, tha cho hắn đi !!
-............. đc rồi nhưng tôi hok mún thấy anh ta làm trong nhà !- Long nói xong way ra ông Lê
- Chú Lê ! chú cho anh ta làm ngoài vườn nhá, tôi hok mún thấy anh trong nhà !!- Long nói.
- Dạ đc rồi !! cám ơn cậu chủ !
- Àk con một chuyện tui mún thông báo với mọi người !!- Long nói.
- Cô nhoz này sẽ ở nhà chúng ta, và mọi người cứ koi cô ấy như mọi người ( có nghĩa là osin ók ), có chuyện gì cứ bảo cô ấy làm !!- Long nói vậy nhưng mọi người có tin hok , cách đây 1 tiếng đồng hồ Long đã nói :
--------------------------------------------
- Từ nay sẽ có một người đến ở nhà chúng ta, và người đó là khách của tôi cho nên nếu người đó cần gì thì các người phải phục vụ cho đấy đủ, mọi người cứ koi người đó như là tôi vậy, nếu người đó có gì phàn nàn về cách phục vụ thì mọi người hiểu rồi đó............... nhưng khi người đó đến nếu tôi có nói gì khác thì mọi người cứ làm như tôi nói hok đc hỏi hay nói gì lại hiểu hok !!!- Long nói một mạch chẳng ai nói đc câu nào hik !
- Dạ !!!- Mọi người đồng thanh.
-------------------------------------------------
Nói xong, Long dắt nó lên phòng của nó, vừa mở cửa phòng ra thì :
- Wow!! đẹp quá !!- Nó há mồm khen nức nở , Long đã trang trí căn phòng đó đầy vỏ sò, dủ các màu sắc và rất trong, đặc biệt ngay giường ngủ của nó có hàng chữ LƯU LY được dán bằng vỏ sò .
- Cô thích hok ?- Long hỏi.
- Thích nhưng sao anh bik tôi thích vỏ sò ? mà sao anh lại làm nhiều vậy ?- Nó thắc mắc hỏi.
- Sao cô nhiều chuyện vậy !!
- Cám ơn anh nha , căn phòng này đẹp lắm tui rất thích căn phòng này !!
- Hok có gì chuyện nhỏ mà !!

---------- Post added at 02:50 PM ---------- Previous post was at 02:49 PM ----------

Sáng hôm sau, tại nhà Long, nó vẫn còn ngủ nên Long vào phòng nó ( không gõ cữa luôn, àk mà không xin đính chính lại là vì gõ mà nó vẫn vô tư say sưa >"<)

- Này ! dậy đi đồ heo lười !!- Long khều nó nhưng nó vẫn chẳng nhúc nhích
( ngủ như chết )

- ...........Uhm........!!- vẫn không mở mắt. ( nó chẳng bệnh gì chỉ mắc phải
một bệnh cực nặng là mê ngủ thoai )

- Dậy hok ??- Long sử dụng chiêu cũ lấy nước cung vào mặt nó chỉ có chiêu
này mới gọi nổi nó thôi (bật mí là còn chiêu nữa từ từ sử dụng sau ), một
cái la như sấm của nó vang lên :

- Axxxxxxxxxxxxxx!!!!! Làm cái gì vậy ?- Nó way way mặt khi mặt vẫn dính
từng giọt nước.

- Dậy đi còn đi học nữa, ở đó mà ngủ hoài tôi đi học àk nha !! Mà cô có
biết là cô vinh dự lắm khi đc đại thiếu gia của một tập đoàn đá quý nhất
nhì gọi không vậy ( bệnh cũ tái phát >"< ) .

- Vậy từ nay không dám làm phiền đại thiếu gia mong câu đừng gọi tôi nữa
cho đõ phiền cậu nhá !!

- Mệt cô quá !! thôi nhanh đi xuông đi học này !! Ơ mà cũng ngộ nhỉ cô là
chủ hay tôi là chủ nhỉ, oín mà để chủ kêu dậy như thế này àk !! Hok phân
biệt ai củ ai tớ nữa !!- Long làu bàu.

- Sao hôm nay anh nói nhiều quá ? đi ra cho tôi còn thay đồ cứ đứng đó
nói hoài như ông cụ già ấy nhỉ !!!

---------------------------------------------------

Long bước xuống cầu thang với vẻ mặt khá vui, bình thường mỗi lần mà
Long xuống thì mọi người đều né ra vì khuôn mặt đằng đằng sát khí. Hình
như trong đầu Long vừa thoáng một ý nghĩ :" ước gì ngày nào cũng vậy
nhỉ ". Ý nghĩ ấy chợt lắng đi khi tiếng của ông quản gia ( ông Lê ) vọng hỏi

- SAo hôm nay cậu chủ dậy sớm vậy, trông cậu chủ hôm này rất vui, tối
qua cậu ngủ rất ngon àk !!- Chú Lê nói.

- Mơ một giấc mơ đẹp !!

- Vậy thì tốt, đây là lần đầu tôi thấy cậu vui vậy từ khi mẹ cậu mất !!- Chú
Lê nhắc đến mẹ Long làm khuôn mặt Long thoáng buồn nhưng cậu vẫn cố
gắng cười nhìn vào bức ảnh mà cậu cho là đẹp nhất.

Thấy nét bùn của Long, Chú Lê líu ríu xin lỗi :

- Xin lỗi !! tôi....xin lỗi !!

- Không có gì đâu !!- Long phấy tay đi ( may cho Chú Lê là hôm nay tâm
trạng Long vui )

- Xin lỗi nhưng hình như từ khi cố bé ấy về nhà thấy cậu vui hơn nhiều phải
hok ?

-..................................!!!Long không nói gì chỉ im lặng nhưng hình như
Chú Lê hiểu ý.

- Vậy cậu tính sao lỡ lão gia về đột xuất thì như thế nào !!

- Chú yên tâm ! tôi tự biết sắp xếp mọi chuyện !!- Mặt Long trầm lại vẫn
với đôi mắt buồn và cô đơn.

- TÔi chỉ lo cho cậu chủ.....................

- Cảm ơn chú !!



Chú Lê biết là Long đang rất lo lắng nhưng vẫn có ra vẻ bình thản vì Long
biết pa cậu sẽ làm gì nếu biết chuyện này nhưng chỉ cần có nó thì Long
chẳng cần gì cả, cậu đã xác định người sưởi ấm trái tim cậu là nó, người
mà mỗi khi ở bên cậu cảm thấy ấm áp lạ thường.............



- Này !! làm gì mà ngồi ngẩn ngơ vậy ?- Nó huơ huơ tay trước mặt Long.

- Không có gì ! Xong chưa đi thôi đồ heo lề mề ( heo có lề mề không ta ??
=.=" )

- Ok !! Let's go ! Nhưng đi bằng gì vậy ?

- Xe tôi ! - Long chỉ chiếc xe đen tuyền của cậu đang đâu ở trước nhà.

- Nhưng tôi mún đi ván trượt của tôi àk !!

- Không được !! nhanh đi lôi thôi quá !! Không đc cãi !!- Có thể nói là Long
đang ra lệnh. Nó bước lên xe một cách miễng cưỡng.

-----------------------------------------------

Không khí trên xe rất im lặng, nó đã phá bầu không khí in lặng này :

- Anh có chuyện gì àk ? anh sao thế ? !- Nó hỏi với ánh mắt lo lắng.

- Không có gì !! Nhưng cô nên chuẩn bị tình thần đi !!

- Chuẩn bị tình thần là sao...... có chuyện gì phải không!!

- Uhm.....không có gì nhưng cô nên chuẩn bị trước thì tốt !!

- Nhưng mà chuẩn bị cái gì ? anh càng nói tôi càng không hiểu!!

- Không có gì .....chỉ vậy thôi !!

Long way ra ngoài nhìn cửa sổ với khuôn mặt buồn, đôi mắt chứa đầy sự
cô đơn và lo lắng đang nhìn về phía xa xăm, khóe mi sâu thẳm với hàng
lông mi cong dài của Long tất cả đang làm cho khuôn mặt Long thêm đẹp
bí ẩn vì vẻ mặt buồn. Không chỉ mắt Long mới thấy sự cô đơn mà nhìn vào
đôi mắt trên khuôn mặt thiên thần của nó cũng thấy đc sự cô đơn như vậy,
và chỉ có hai đôi mắt này mới sở hữu một sự cô đơn mà không ai có.



Nó ngồi im nhìn từng hành động trên khuôn mặt Long, càng nhìn lại càng
buồn, thấy tim nhói là thường và dường như nó cảm nhận được sự cô đơn,
trống trải của Long và nỗi lo lắng nặng nề. Nó cảm nhận được rằng Long
đang chứa một thứ gì đó khó tả và không thể chia sớt được với ai và đặc
biệt là nó, lúc này nó muốn ôm choàng lấy Long mà chẳng muốn làm gì !!
tại sao những ý nghỉ đó lại có trong đầu nó, tại sao nhìn Long nặng nề nó
cũng chẳng sung sướng đáng lí nó lại phải rất vui chứ ?? Và câu hỏi đang
hiện diện lớn nhất trong đầu nó là : " TẠI SAO ??". Nhìn Long như vậy nó
càng muốn biết có chuyện gì đang xảy ra với Long. Có thể bây giờ lí trí
không còn nghe nó nữa và bị con tim lấy mất đi rồi :

- Anh có chuyện gì phải không ? nói tôi nghe đi!!- nó cất tiếng làm tan bầu
không khí ngột ngạt trong xe đó là lí do nó ghét đi xe mà chỉ muốn lướt ván
vì chỉ có như vậy nó mới cảm nhận được sự mát mẻ của gió, gió chỉ như
đang vờn trên khuôn mặt nó làm cho cơ thể nó nhẹ đi nhưng cũng chính
gió đã đang làm rát nó....................

- Tôi đã bảo là không có chuyện gì mà !!

- Nếu anh không nói thì tôi xuống xe ngay đây !

- Cô ngồi im đi ! Chỉ là tôi muốn cô chuẩn bị tình thần để khi mọi người biết chuyện cô ở nhà tôi thôi !

- Thật vậy không ?- Nó nhìn với ánh mắt nghi ngờ và Long đã né ánh mắt
ấy.

- Thật mà !

Nó biết là Long không muốn nói nhưng cũng chẳng ép thêm nữa vì nó hiểu
Long không muốn nói, hình như bây giờ nó không còn tinh nghịch nhìn nó
lớn hẳn ra, không trả con như mọi khi, và bất giác nó đã nói lên câu nói
mà nó không kiểm soát:

- Anh có biết nhìn anh thế này tôi lo lắng lắm không ?

-........................ Câu nói của nó khiến cả nó và Long im lặng, cũng khiến
cho Long ngừng ngay những suy nghĩ trong đầu chỉ dồn hết vào nó, hai đôi
mắt nhìn nhau như hai sự cô đơn và lo lắng đang hòa quyện vào nhau
trong không khí buồn và ngột ngạt này. Bất chợt tiếng thắng xe đưa cả hai
trở về hiện tại, nó đưa đôi mắt nhìn về phía khác, nhưng Long đã kịp ghé
sát tai nó để thì thầm vao tai nó trước khi nó bước xuống xe :

- Tôi xin lỗi đã làm cho cô lo lắng nhưng cô yên ta,6, dù có chuyện gì xảy
ra tôi luôn ở bên cô mà, cô đừng lo nhox kon ạk !! Câu nói của Long khiến
tim nó đập mạnh và loạn nhịp không nghe thoe nó nữa và hình như sâu
thẳm trong tim nó thoáng vẻ vui. ( Hình như 2 người này mỗi câu nói của
họ đều tác động wa lại lẫn nhau, mà ai nghĩ ra câu nói của họ vậy ta ? tui
chứ ai kakaka).

------------------------------------

Đến trường học, vừa bước xuống xe :

- Ly!! ở đây nè !!- Trúc gọi.

- Ờ.........! - Nó và Long tiến gần lại với khuôn mặt không có mùa xuân.

- Sao vậy ? có chuyện gì àk ! Mà sao hai người đi chung vậy ? - Trúc tươi
cười hỏi.

- Thôi mình vào canteen ngồi đi rồi nói!- Long lên tiếng.

-.........................Trồi ....................cái gì........ HAI NGƯỜI Ở CHUNG ÀK !!-
Cả bọn đồng thanh.

- Nhỏ nhỏ thôi định cho mọi người bik hết àk !!- Nó khều.

- Long àk ! cậu không còn đầu óc suy nghĩ sao ?- Hải nói.

- Có chuyện gì đâu cũng bình thường thôi mà !! - Long nháy mắt ra hiệu.

- Hết chiệu nỗi cậu !!- Phong nói với vẻ bực mình.

- Ly ơi ! tớ và cậu vào lớp đi ! Cậu kể cho tớ nghe chuyện này đi !- Trúc
hiểu ý nên kéo nó vào lớp để lại bọn 3P ở lại.

- Ơ....sao vậy...ở đây kể cũng đc mà...làm gi vội vậy !- Với một người chỉ
số IQ gần 200 ( nói quá tí nha ) như nó thì chắc cũng phần nào hiểu.

- Cậu ấm đầu àk ! cậu thừa biết pa cậu sẽ làm gì khi biết chuyện này mà !-
Hải bực bôi.

- Tớ biết !! tớ biết hết nhưng tớ cần cô ấy !!

- Cậu suy nghĩ kĩ rồi àk !!- Phong bình tĩnh lại.

- Uhm !- Long khẳng định.

- Vậy thì bọn tớ sẽ ủng hộ cậu !! - Hải khoác vai Long.

- Thế mới là anh em tốt chứ !- Long cười

- Nếu có kiếp sau tớ chẳng mún làm anh em tốt với cậu đâu !!- Hải thở dài.

- Còn tớ nếu có kiếp sau tớ chẳng muốn làm một người trong giới quí tộc
này mà chỉ muốn làm một người bình thường thôi !!- Long nói.

- Nếu cậu làm người bình thường thì cậu chẳng wem đc Lưu Ly đâu !!-
Phong cười.

- Nhưng bây giờ cậu tính sao nếu pa cậu biết chuyện đây, cậu sẽ không
yên đâu !!- Phong nói.

- Tớ sẽ cố gắng, tới đâu tính tới đó thôi !!

- Vậy Ly đã biết chuyện này chưa ? !- Hải hỏi.

- Chưa !! Tớ đang cố gắng giấu vì thế mong các cậu cũng cố gắng giấu
dùm !!

- Nhưng tớ nghĩ là cậu chẳng giấu nổi cô ấy đâu !!- Phong cười.

-----------------------------------------

Tại lớp học :

- Vậy giờ cậu đang ở nhà anh Long àk !!- Trúc hỏi.

- Uhm !! mà có chuyện gì vậy ?

- Àk hok mình chỉ hỏi vậy thôi mà ! - Trúc hiểu chuyện gì sẽ xảy ra vì Trúc
cũng thuộc giới quý tộc mà nhưng lại không thể nói với nó.

- Nhưng cậu nên cẩn thận nha !!- Trúc nói tiếp.

-............................Mình không hiểu, tại sao lại phải cẩn thận ??

- Mà thôi tới đâu hay tới đó đi !! Vậy cậu có đi picnic hok ?

- .............................CŨng chưa biết nữa !!

- Sao em lại hỏi cô ấy, phải hỏi anh đây này, bây giờ cô ấy là osin nhà anh
mà, anh không cho làm sao mà đi !!- Long từ ngoài cửa bước vào.

- Hứ.......................làm như hay lắm, đồ sao chổi đáng ghét !!- Nó lầm
bầm trong miệng.

- Vậy đi không ?- Trúc hỏi.

- Đi thì đi !! - Long way ra chỉ vào nó:

- Osin đi picnic đi !!

- .................Trừ..........anh... !!

Tại lớp học, Long cứ ngồi nhìn nó với ánh mắt khó hiểu, nó luôn tránh ánh mắt ấy nhưng chốc chốc khi nhìn wa là thấy Long nhìn nó, khiến nó khó chịu :

- Này anh nhìn gì mà nhìn dữ vậy ?- Nó bực hỏi.

- Ngày mai cô đi picnic đi !!- Long cười và vẫn không wên nhìn nó.

- Thôi tôi là phận người hầu kẻ hạ sao dám đi chung với anh !!- Nó bĩu môi.

- Tôi không biết, đây là lệnh đấy biết chưa !!

Nó mà nghe đến chữ " lệnh" của Long là tức chết đi :

- Anh tưởng anh hay lắm àk !!

- Không biết nhưng chắc cũng hơn cô đấy !!- Long suy nghĩ.

- Hứ ! Thôi anh làm ơn đừng nhìn tôi nữa !!- Nó trăm lại ngàn lại Long.

- Không thích ! tôi thích nhìn cô thế này àk !!

- Tùy anh !!- nó lơ đi . Long cứ ngồi nhìn hết một tiết, hai tiết, ba
tiết.....năm tiết rồi đến tan học luôn ( công nhận chàng này không yêu ai
thật lòng nhưng một khi đã yêu thì yêu đến cùng )

- Anh không định về àk ! hay cứ ngồi đó đi tôi về !!- Nó nhìn Long khi thấy
Long cứ nằm trên bàn.

- Àk !! về thôi !!

- Anh Long bọn em về trước nha, hẹn gặp ngày mai nha, nhó đến sớm
nha !!- Trúc vẫy tay.

- Thôi về nhanh đi !!!- Nó khều Long.

--------------------------------------------------------

Vẫn là cái không khí ngột ngạt trên xe :

- Từ nay tôi không đi xe anh nữa đâu ! tôi đi ván trượt của tôi àk !!- Nó nói.

- Không được ! đừng lôi thôi nữa !!- Long nói.

- Tôi cứ đi đấy !!- Nó cương quyết.

- Cô dám không !! nhớ lại đi còn bản hợp đồng đấy nhá !!

- Anh.....anh.....trời ơi sao lúc đó tin anh một cách dễ dàng vậy trời !!

- Có thể là vì cô bị vẻ đẹp trai hào nhoáng của tôi quyến rũ cũng không
chừng !!- Long cười nham nhở.

- ụa.....tôi xin anh đấy !!

-Àk wên có chuyện này hình như tôi chưa nói cô nhỉ !!

- Chuyện gì ?

- Tại vì ngày mai tôi với cô phải đi picnic với trường nên hôm này tôi đã cho
mọi người trong nhà nghĩ việc rồi !!

- Ờh vậy thì sao ?

- Sao trăng gì nữa thì cô phải làm thức ăn cho tôi !!...

- .........hả....... !!- Nó gật gù rồi la một phát.

- Gì dữ vậy, người phải sợ là tôi này tôi sợ tôi không dám ăn nữa !!

- Vậy sao còn kêu tôi làm, hay ra ngoài ăn đi nha !!

- Không !! Cô phải làm cho tôi !!

- Trời ơi là trời, chết mất thoai !!- Nó tuyệt vọng tột cùng.

15 phút sau, nó và Long đã về nhà:

- Tôi đi thay đồ đây !! cô làm đồ ăn đi !!- Long chỉ cho nó nhà bếp.

5 phút sau, sau khi Long đã thay đồ và nó cũng vật lộn với cái nhà bếp
xong, cũng đc một món thức ăn đấy chứ :

- Cô làm xong chưa vậy ?- Long tò mò khi thấy nhà bếp bốc khói.

- Chờ tí xong rồi !! Nó bưng lên hai cái tô :

- Cái gì đây !! Chí có hai tô thoai àk !!- Long trừng mắt nhìn vào tô.

- ùa ! anh một tô tôi một tô, anh ăn thử đi !!

Long ngỡ ngàng khi mở tô ra, một món thức ăn mà Long chưa bao giờ đc
ăn :

- Cái gì vậy ? ghê vậy !!- Long lè lưỡi nhìn vào tô.

- Nhìn mà không biết àk " mì gói " chứ gì, ăn đi !!

- Cô không biết làm món gì khác món này àk !!

- Không !!!ăn hay không thì tùy !!

- Ăn đc không đấy !!

- Được mà yên tâm ăn đi !!

Long chỉ mới đưa một sợi mì vào miệng, vừa ngậm lại thì phun ra liền (
chết Long rồi. ngộ độc mất thôi )

- Ghê quá !! - Long ụa ụa.

- Ngon mà, anh sao vậy ? !!- Đến lượt nó thử, và vẫn cái hiện tượng ấy xảy
ra :

-......ụa......ụa......!!!

- Ngon đấy tôi nhường cô ăn tô tôi luôn đấy !!

- Thôi !! anh là chủ tôi cho anh ăn đấy !!

- Tôi xin cô luôn !! thôi cô đi thay đồ đi, quần áo cô có mùi nồng của mì hết
rồi, nhanh đi rồi đi ăn này !!

- Ờ !! vậy anh chờ tôi ti !!- Nó bước lên phòng thay đồ .Long ở lại nhìn vào
hai tô mì và cười thầm : Đúng là ngốc thật !! Tôi sợ cô luôn đấy cô pé ạ !!

- Đi thôi !! xong rồi, nhưng tôi muốn đi ván trượt mấy ngày rồi tôi không đi,
xin anh đấy !!- Nó nói với anh mắt nài nỉ thiết tha khiến Long cũng phải
chấp nhận :

- Được rồi nhưng chỉ lần này thôi đấy !! Vậy tôi cũng sẽ đi ván trượt với
cô !!

- Anh biết đi không đấy !!

- Chút chút ( chút chút của Long cũng khiến mọi người phải tập luyện cả
tháng chứ )!!

- Thôi Ok đi nào !! tôi sẽ giúp anh đi nhanh như tôi !!

Nó và Long mỗi người một ván trựơt, lả lượt trên đường, nó nắm lấy tay
Long kéo Long đi, vì Long đi chậm hơn nó, hài người nắm tay nhau lướt
gió, từng cơn gió lạnh lạnh vượt wa mặt nó và Long nhưng cả hai hình như
không cảm thấy lạnh mà rất ấm trong lòng, tay nó và Long siết chặt lấy
nhau và lướt wa từng người trên con đường động nghẹt người này.............

Đến một quán ăn bên đường :

- Tới rồi !! vào đi !!- Nó chỉ Long vào một cái bàn ở trên cao.

- Ăn ở đây àk !!- Long e dè vì chưa bao giờ ăn các quán ăn lề đường này.

- Uhm !! ăn đi không chết đâu mà sợ !!- Nó kéo Long lên chiếc bàn cao
nhất, do quán được làm từng bậc nên nó lên bậc cao nhất:

- Oaaa!! thoải mái quá !!- Nó vươn vai hít thở không khí.

- Cô thường ăn ở đây lắm àk !!- Long cười.

- Uhm....và lần nào tôi cũng ngồi ở chiếc bàn này đấy !!

- Tại sao cô thích ngồi đây !!

- Anh không thấy đây là chiếc bàn cao nhất và từ đây có thể nhìn xuống
phong cảnh ở dưới nữa kìa nhìn mọi người đi wa tấp nập vậy đó !!

- Cô chỉ đi một mình àk !

- Uhm....mà không đi một mình thì đi mấy mình !!

- Gia đình , bạn bè cô đâu !!- Long tò mò hỏi.

- Tôi chưa bao giờ có bạn.....có thể nó Trúc và các anh là bạn tôi đấy !!-
Khuôn mặt nó không còn hớn hở như lúc đầu !!

- Thế còn gia đình cô !!

-.....................!!!- Nó im lặng:

- Mà anh ăn ở đây đi ngon lắm !!- Nó nói sang chuyện khác. Long cũng
chẳng hỏi thêm vì Long biết nó không muốn nói...............

- Hy vọng là vậy !!

Cả hai vừa ăn vừa đùa giỡn, gắp wa gắp lại cho nhau khiến mọi người
xung wanh nhìn chăm chú !!

- A no quá !! lâu rồi mới đc ăn ngon thế này !!- Nó cười.

- Tôi cũng vậy !! khi nào rãnh đi ăn đi !! Con bây giờ đi uống cái gì đó đi !!

- uhm...bia đi !!- nó nói.

- Cô chẳng biết là boy hay girl nữa !! thôi uống cà phê nóng !!! cấm cãi !!

-........trừ.....!!- Không nói được câu nào.

- Đi thôi !! - Cả hai đến một quán cà phê để mua nhưng không uống ở đó
mà ra ngồi ở hiên đón xe buýt ( ác vậy , uống cà phê mà ra đấy ngồi, ai
mà nghĩ ra tình huống ki cục vậy chài !! Là vì Long muốn ở một chỗ mà có
thể ngắm nhìn mọi người wa trông rất vui nên quyết định chọn nơi này )

- Tôi pó tay anh luôn tự nhiên ra đây ngồi uống cà phê !!

- Hiii !!- Long cười....trời cũng bắt đầu mưa , từng hạt đã rơi nhẹ xuống
mặt đường....

- Này !! về thôi mưa rồi kìa !!- Nó nhìn Long.

- Ngồi tí đi ! tôi muốn ngắm mưa tí !! - Long chăm chú ngắm từng hạt mưa.

- Anh thích mưa lắm àk !!- Nó hỏi Long trên tay vẫn còn đang cẩm tách cà
phê nóng nghi ngút.

- Uhm !! Mẹ tôi rất thích mưa, mỗi khi mưa bà ấy và tôi luôn nhìn từng giọt
mưa nhẹ rơi xuống !!

- Anh thực sự cảm thấy thích mưa hay vì mẹ anh thích !!

- cả hai !! nhìn mưa tôi rất nhớ đến mẹ tôi !!

- Tôi thì khác tôi thích gió hơn, nó làm cho tôi thấy mát mẻ và thoải mái !!

- Cô có thích mưa không !!

- Đôi khi, tôi cảm thấy mưa cũng tốt nó gội rữa các buồn phiền trong lòng
và cũng thấy thoải mái như gió vậy !! sự mát mẻ của mưa mà đôi khi nó
cũng làm ấm lòng ta.....nó như một cái gì đó rất nhẹ rất dễ vỡ nhưng nó cũng có thể làm ta đau...............ươm......!! Nó chưa nói hết câu thì trên môi nó có một thứ gì đó ấm ấm, mềm mềm đang nằm trên môi nó chính xác hơn là Long đang hôn nó, nụ hôn đầu của nó cũng là Long đã lấy đi, lần này nó không đẩy Long ra như lần trước nó cũng chẳng hiểu tại sao nó lại làm vậy, có lẽ là do cơ thể ấm áp của Long đang siết chắt lấy nó khiến nó không thể vùng ra được....hương thơm của Long cứ thoang thoảng wanh nó, nó cảm thấy rất cần cái cảm giác mà trước giờ chưa bao giờ mà nó có......nó nhẹ đưa tay lên ôm lấy bờ vai của Long, một bờ vai ngang mà nó có thể dựa vào...................

Long siết chặt nó và với Long cũng có cảm giác như vậy, cũng ấm áp cứ
như không thể tách ra trong lúc này.....từng giọt mưa nhẹ nhàng lăn trên
má của cả hai người nhưng không vì thế mà có thể tách họ ra đến khi Long
nhẹ thả người nó ra và đưa mắt nhìn về phía nó :

- Tôi......xin lỗi....!!- Long lấp bấp xin lỗi.

-........................ !! Nó chỉ nhìn Long.

- Tôi......y..ê..u..c.ô....!! Long ôm lấy nó, không siết như lúc nãy có lẽ vì lúc
này Long đang cho suy nghĩ .................. Câu nói của Long khiến nó ngạc
nhiên

- Tôi.....cũng không biết nhưng....tôi cảm thấy ấm áp......khi ở bên anh
như thế này...khi anh hôn tôi......tôi thật sự thấy ngọt ngào........!!- Nó cũng lấp bấp nói , hai mắt nhìn về phía Long.

- Cảm ơn cô........chỉ cần cô thấy ấm áp thì tôi thấy vui rồi !! Long nắm lấy tay nó, cả hai dắt đi trong mưa.............mưa tuy lạnh nhưng họ thấy ấm áp..................

********************************************

---------- Post added at 02:51 PM ---------- Previous post was at 02:50 PM ----------

Mưa cứ rơi nhè nhẹ nhưng ấm áp, nó và Long bước đi trên con đường dài mà tương lai thì con trường này còn có nhiều trắc trở hơn nữa, về đến nhà :
- hihi... trông anh như con mèo ướt !- Nó cười tươi chỉ vào mặt Long.
- Này nói cái gì vậy heo ?- Long trả đũa lại.
- Heo cái đầu anh đấy, anh nhìn lại anh xem có hơn gì tôi không nào ?- Nó nói xong thì bước thẳng lên lầu với dáng vẻ bực bội. Còn Long ở lại đó lầm bầm : " Sao cái con heo này không lúc nào ăn nói cho ra hồn hết vậy ? lúc nào cũng làm người khác bực bội.......nhưng....thấy cũng dễ thương !", cười thầm.

Còn nó, sau khi tắm rữa xong leo lên giường nằm phịch xuống, trùm chăn một cách êm ấm, trong đầu nó đầy những suy nghĩ vu vơ và cũng nhiều cảm xúc xen lẫn, nhưng rồi đầu nó lại trống rỗng, chưa bao giờ nó cảm thấy trống rỗng như lúc này, nó luôn tự hỏi đây là cảm xúc gì vậy, ngay chính nó vẫn không trả lời được nữa, nó vùi đầu vào chiếc chăn nhung ấm, không tài nào ngủ được, nó cố nhắm mắt lại, nhắm thật chật......nhưng sao vẫn thức, trước đây chỉ cần lên giường là nó có thể ngủ được, ngủ đối với nó là một nơi thiên đường. Nó luôn tìm kiếm hạnh phúc trong giấc mơ khi ngủ nơi ấy nó có thể thấy nhẹ nhõm nhất.......bao nhiêu suy nghĩ dần vơi hết khi nó đang chìm sâu vào giấc ngủ.
Một giấc mơ đẹp.

Phòng Long, thật lạ căn phòng này lúc nào cũng lạnh lẽo nhưng sao lúc này Long thấy vui đến vậy, có một cái cảm giác gì đó đang vây lấy tâm hồn lẫn thể xác. Có thể định nghĩa được đấy là một cảm giác vô cùng hành phúc và ấm áp.
Sáng hôm sau, những đám mây ửng hồng trôi lượn trên bầu trời, bầu trời bỗng xanh hơn trong hơn có lẽ vì sau cơn mưa, từng tia nắng rọi sáng từng khe lá và chiếu lóng lánh vào các vỏ sò nhỏ lung linh trong phòng nó :

- Dậy ! dậy nhanh ! Trể giờ rồi này !- Long gọi nó không quên lay nó.
- .....Er......!- Bệnh nào tật ấy không bao giờ bỏ được cái tất mê ngủ.
- Cô vẫn không bỏ nổi cái bệnh này nhỉ, thôi được tôi giúp cô nhé. !- Long sử dụng chiêu cũ.
- AAAAA......cái gì vậy ?- Nó giật mình thức dậy.
- Ai bảo gọi hoài mà không chịu dậy nên tôi mới dùng đến nước !- Long giả ngây như vô ( số )tội.
- Anh biến ngay dùm tôi ! - Nó quát Long.
- Đây là home của tôi !- Long chỉ ngược lên trần nhà.
- .........! Nó cứng họng đành phải nhịn nhục, trong đầu nghĩ : " chờ đấy thù này nhất định ta sẽ trả, trả gấp bội. "
- Cô đang âm mưu gì đấy, không đi picnic àk ?- Long nhìn sát vào mặt nó.
- AA....MA....! - Nó la lên bật ra phía sau.
- Này ! này vừa phải thôi nha, cô nghĩ sao mà kêu tôi bằng ma vậy ?- Long ngước mặt.
- Ai bảo anh đưa sát mặt vào tôi làm gì ?
- Nhanh đi ! không là tôi đi đước đấy !- Long bước xuống nhà.
- ...làu bàu....lầm bẩm như ông già !

5 phút sau, nó có mặt dưới nhà, Long nhìn từ trên xuống dười rồi trề môi :

- Cô không còn một bộ đồ nào khác sao ?
- Hết rồi ! mà còn cũng vẫn giống thế nào thôi !- Đáp một cách bình thường.
~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*

- Ñuùng laø chaû bieát coâ laø boy hay girl nöõa ñaáy ! Thoâi ñi nhanh ñi leà meà nhö heo !- Long nhíu maøy.
Noù nhaûy leân coác ñaàu Long ( noù cao 1m 70, Long cao 1m 85), mieäng khoâng queân treâu Long.
- Naøy ! con heo kia, laùo nhæ ?- Long röôït theo noù, mieäng quaùt lôùn maø naøo bieát trong nhaø coù moät cuoäc noùi chuyeän nhoû :
- Caäu chuû raát thích coâ beù aáy nhæ ? coù bao giôø thaáy caäu chuû treû con nhö vaäy ñaâu ?- OÂng quaûn gia leân tieáng.
- Thoâi !oâng aï, caäu chuû maø nghe laø cheát ñaáy !- Teân ngöôøi laøm ruït reø noùi.
- Khoâng sao ! Coù coâ beù aáy thì caäu chuû khoâng laïnh luøng ñeán ñaùng sôï nöõa ñaâu !- Ông quaûn gia cöôøi maét nhìn vaøo Long khi thaáy hai ngöôøi ñoù leân xe.
~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~* ~*~*~*~*~*~*

Vöøa xuoáng tröôøng ñaïi hoïc, coång tröôøng ñaõ kín mít ngöôøi, noù nhìn daùo daùc, boãng thaáy moät caùnh tay vaãy vaãy :

- Ly ôi ! Ñaây neø !- Truùc goïi noù, vaø nôû moät nuï cöôøi thaät töôi treân moâi.
- ……ÔØ……! – Noù vaø Long böôùc tôùi.
- Sao chöa ñi maø coøn ñöùng ñaây ?- Long hoûi vaø nhìn xung quanh.
- Chôø thaáy saép xeáp nhoùm maø laâu quaù !- Haûi chæ phoøng giaùm hieäu ñang nhieàu ngöôøi chen chuùc.
- Thoâi hay caäu chaïy laïi laáy giaáy xeáp cho moïi ngöôøi ñi. – Phong kheàu Haûi.
- Ok ! Chôø mình tí nheù. Haûi cöôøi toe toeùt chaïy ñi, Long thaáy laø laï :
- Teân naøy sao hoâm nay ngoan theá nhæ coù yù ñoà gì roài naøy !
- Ngöôøi ta deã thöông chöù ai nhö ñoà sao choåi laøm bieáng nhö anh !- Noù bóu moâi.
- Naøy coâ noùi ai sao choåi theá ? theá coâ laø caùi gì maø noùi toâi naøo ?
- Thoâi, xin hai ngöôøi ñaáy, aøk maø hoâm qua oån caû chöù ?- Truùc hoûi noù vaø Long.
- OÅN !- Caû hai ñoàng thanh.
- Theá khoâng coù chuyeän gì xaûy ra chöù !- Truùc hoûi tieáp.
- KHOÂNG !- Ñoàng thanh taäp hai.
- Laøm gì maø phaûn öùng gheâ theá ? chaéc laø coù gì roài ñaây ?- Phong vöøa noùi döùt caâu thì Long ñaám cho Phong moät caùi.
- Sao anh ñaùnh anh Phong ?- Truùc vöøa hoûi vöøa xoa xoa Phong.
- Gheâ chöa ! queân anh luoân ñaáy aøk, lo cho Phong nhæ ??- Long treâu Truùc khieán Truùc ñoû maët ngöôïng nguøng.
- Ñaáy ! ñaáy ñoû maët naøy !- Long chæ vaøo maët Truùc.
- Naøy, sao anh cöù aên hieáp nhöõng keû yeáu hôn mình khoâng vaäy? Coù ngon thì noùi chuyeän vôùi toâi naøy !- Noù keùo Truùc ra phía sau, ngöôùc maët thaùch thöùc Long.
- Axx , heo leân tieáng roài ñaáy aø, heo noùi gì vaäy, khoâng nghe thaáy ?- Long giaû vôø treâu noù.
- Heo naøy ! – Sao tieáng döùt cuûa noù laø baøn chaân meàm maïi cuûa noù ñaõ ñaët leân chaân Long moät caùch “nheï nhaøng” :
- Axxx….ñau, con heo naøy !
- Heo naøy, heo nöõa naøy !- Ñaïp lieân hoài.
- Thoâi, thoâi xin ñaáy, coù giaáy xeáp roài naøy ! – Haûi hôùn hôû chaïy laïi.
- Ñoïc ñi, ai vôùi ai naøo ?- Phong noùi.
- Aøk…chôø tí….Phong vôùi Truùc moät ñoâi, Long vôùi Ly moät ñoâi….heát !- Haûi cöôøi töôøi nhö hoa mai.
- Sao kì vaäy ? – Noù hoûi.
- Bieát ngay laø teân naøy coù yù ñoà maø !- Long tuùm aùo Haûi.
- Aáy….aáy bình tónh , thích laém maø laøm boä hoaøi !- Haûi nheo maét Long.
- Möøng quaù , anh vôùi em moät ñoâi !- Truùc nhìn Phong cöôøi haønh phuùc, coøn noù vaø Long ñaày höøng höïc löõa :
- Vaäy thoâi khoâng chòu thì ñoåi nheù, anh vôùi Ly moät ñoâi nheù !- Haûi khoaùc vai noù.
- KHOÂNG CAÀN ! - Tieáng Long böïc boäi.
- OK ! – Noù hôùn hôû caøng khieán Long böïc mình hôn.
- Coâ thik vôùi Haûi laém nhæ ?- Long hoûi vôùi gioïng khoù chòu vaø anh maét ñoõ röïc.
- Duø sao vaãn toát hôn vôùi anh !
- Thoâi thoâi, theá maø baûo khoâng thik chung moät nhoùm, noùi vaäy thoâi chöù thaáy xeáp maø sao ñoåi ñc.- Haûi cöôøi hoøa.
- Theá coøn caäu thì sao ?- Long hoûi.
- Tôù laøm Ban Giaùm Khaûo chung vôùi caùc thaáy, do caùc thaáy phaûi ñi quaûn troø neân chæ coøn vaøi ngöôøi neân tôù xin vaøo luoân !- Cöôøi töôi nhö voâ toâi aáy ai maø bieát ñöôïc caäu aáy ñaõ baøy troø vôùi thaày ñeå ñoåi cho Long vaø Ly moät nhoùm.
- Aên gian kinh khuûng luoân !- Long ñaám Haûi moät phaùt.
- Chaùn thaät phaûi chung nhoùm vôùi teân sao choåi naøy, theá laø bieát xui caû ngaøy aáy !- Noù muoán ñoåi nhoùm vôùi Truùc nhöng thaáy Truùc vôùi Phong haïnh phuùc vaäy neân khoâng nôû tí naøo.
- Theá coâ töôûng toâi thích chung nhoùm vôùi coâ laém aøk !
- COØN PHAÛI NOÙI !- Caû boïn ñoàng thanh vaø bò Long phaûn laïi vôùi moät aùnh nhìn saéc löûa ngaäp traøn.
- Caùm ôn ! Khoâng caàn nhaù !- Noù goàng leân caõi.
- Khoâng khaùch khí !- Long cuõng vaäy, cöù theá ngaøy naûo cuõng coù chieán tranh giöõa hoï, aán töôïng cuûa noù veà Long chaúng maáy toát ñeïp.
- Thoâi, nhanh leân xe ñi !- Phong noùi vaø cuõng khoâng queân naém tay Truùc, troâng hoï thaät haïnh phuùc.
~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*

---------- Post added at 02:52 PM ---------- Previous post was at 02:51 PM ----------

- Đúng là chả biết cô là boy hay girl nữa đấy, hôi đi nhanh đi lề mề như heo ấy !- Long nhíu mày nhìn nó.
Nó nhảy lên cốc đầu Long ( nó cao 1m70, Long cao 1m85 ), miệng vẫn không quên trêu Long.
- Này ! Con heo kia, láo nhỉ ?- Long rượt theo nó, miệng quát lớn mà nào biết trong nhà có một cuộc nói chuyện nhỏ :
- Trông cậu chủ có vẻ như rất thích cô bé ấy nhỉ ? Có bao giờ thấy cậu chủ trẻ con như vậy đâu ?- Ông quản gia lên tiếng.
- Thôi, ông ạ. Cậu chủ mà nghe thấy là chết.- Tên người làm rụt rè nói.
- Không sao ! Có cô bé ấy thì cậu chủ sẽ không lạnh lùng đáng sợ nữa đâu. - Ông quản gia tươi cười nói mắt vẫn nhìn Long khi thấy hai người lên xe.
~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*
Vừa bước xuống trường đại học, cổng trường đã kín mít người, nó dáo dác nhìn, bỗng thấy một nụ cười tươi và một cánh tay vẫy :
- Ly ơi, đây nè !- Trúc gọi nó.
- ......Ờ....!- Nó hí ha hí hởn chạy lại bên Trúc.
- Sao chưa đi mà còn đứng đây ?- Long hỏi và nhìn xung quanh.
- Chờ thấy sắp xếp nhóm mà lâu quá.- Hải chỉ phòng giám hiệu đang nhiều người chen chúc.
- Thôi hay cậu chạy lại lấy giấy xếp cho mọi người đi. - Phong khều Hải.
- Ok ! Chờ mình tí nhé. - Hải cười toe toét chạy đi, Long thấy là lạ :
" Tên này sao hôm nay ngoan thế nhỉ, có ý đồ gì rồi này "
- Người ta dễ thường thế mà, chứ ai như anh đồ sao chổi làm biếng, lấy bụng ta suy bụng người
- Này cô nói ai sao chổi thế? Thế cô là cái gì mà nói tôi nào ?
- Thôi xin hai người đấy, à hôm qua ổn cả chứ ? - Trúc hỏi nó và Long.
- ỔN !- Cả hai đồng thanh. Hai người nhìn nhau đầy hận thù, ánh mắt sắt lữa đang tia về phía nhau bất chờ câu hỏi của Trúc đưa họ trở lại hiện tại :
- Thế không có chuyện gì xảy ra chứ ?
- KHÔNG !- Lại đồng thanh nữa, nó bực quay qua :
- Sao anh cứ bắt chước tôi vậy ?
- Ai thèm bắt chước cô, cô bắt chước tôi thì có.
- Anh đấy !
- Cô đấy !
- Làm gì mà phản ứng ghê vậy ? chắc là có gì rồi ?- phong vừa nói dứt câu thì Long đấm cho một cái.
- Sao đánh anh Phong ?- Trúc vừa hỏi vừa xoa xoa Phong.
- Ghê chưa, quên anh luôn đấy à ? lo cho Phong Nhỉ ?- Long trêu Trúc khiến Trúc đó mặt ngượng ngùng :
- Đấy đỏ mặt rồi này !- Long chỉ vào mặt Trúc.
- Này, anh sao cứ ăn hiếp những kẻ yếu hơn mình không vậy ? Có ngon thì nói chuyện với thôi này !- Nó kéo Trúc ra phía sau, ngước mặt thách thức Long.
- Heo lên tiếng đấy à, heo nói gì vậy, không nghe thấy gì hết ?- Long giả vờ khiến nó càng tức :
- Heo này !- sao tiếng dứt của nó là bàn chân mềm mại cũa nó đã đặt lên chân Long một cách " nhẹ nhàng " :
-...Á...đau con heo này ! Long ôm chân la.
- Heo này, nữa này !- Nó tống vào bụng Long mấy phát.
- Thôi, mệt hai người quá, có giấy xếp rồi đây !- Hải hớn hở chạy lại.
- Đọc đi, ai với ai nào ?- Phong nói.
- À ...chờ tí....Phong với Trúc một đôi, Long với Ly một đôi...hết !- Hải cười tươi như hoa mai.
- Sao kì vậy ?- Nó hỏi và giật luôn tờ giấy xem lại.
- Có biết đâu, thấy sắp mà !- Hải giả vờ như vô (số) tội.
- Biết ngay là tên này có ý đồ mà !- Long túm lấy áo Hải.
- Ấy...ấy bình tĩnh nào, thích lắm mà làm bộ hoài nếu như không thích chung nhóm với Ly thì để tớ chung nhóm cho.
- Mừng quá, anh với em một đội.- Trúc nhìn Phong cười hạnh phúc, còn nó và Long đầy hừng hực lữa .
- Thế còn anh thì sao ?- Nó hỏi khi xem tờ giấy hok thấy Hải.
- Anh thì làm BGK chung với các thầy, do càc thấy phải đi quản trò nên chỉ còn vài người thế là tớ xin vào luôn. - Ai mà biết Hải đã bày trò với các thầy để đổi cho Long và Ly một đội.
- Ăn gian kinh khủng luôn !- Long đấm Hải một phát.
- Chán thật phải chung nhóm với tên sao chổi này, thế là biết xui xẻo cả ngày ấy.- Nó muốn đổi nhóm với Trúc nhưng thấy Trúc với Phong hạnh phúc thế nên không nỡ tí nào.
- Thế cô tưởng tôi thấy thích chung nhóm với một con heo như cô lắm à ?
- CÒN PHẢI NÓI !-Cả bọn đồng thanh và bị Long phản lại với một ánh nhìn sắt lửa ngập tràn.
- Cám ơn, không cần nhé !- Nó cãi.
- Không khách khí.- Long cũng vậy, cứ thế thì ngày nào họ cũng cãi nhau là phải, ấn tượng của nó về Long chẳng mấy tốt đẹp.
" Cái con heo này sao suốt ngày cứ muốn gây chuyện với mình thế nhỉ ". Long nghĩ trong đầu và bực bội.
" Tên sao chổi đáng ghét ấy, cứ làm như hay lắm vậy "- Nó làu bàu.
- Thôi, lên xe nhanh đi !- Phong nói và cũng không quên nắm lấy tay Trúc, trông họ thật hạnh phúc.

---------- Post added at 02:52 PM ---------- Previous post was at 02:52 PM ----------

Trên xe do phải ngồi chung nhóm nên Trúc và Phong ngồi chung còn nó và Long ngồi chung, trong khi Trúc và Phong tựa nhau cùng nghe nhạc còn nó và Long cứ cãi nhau ỏm tỏi cả lên :

- Thật bực khi phải ngồi gần anh mà !- Nó bĩu môi.

- Xời ! Cô may mắn lắm đấy, có biết bao nhiêu người muốn ngồi chung với Hội trưởng hội học sinh, đẳng cấp bạch kim, đẹp trai, học giỏi, quyền lực nói chung một người - mà - không - có - thể - nói - là - không biết. - Long nói một mạch, miệng cười tươi như hoa...

- Lạy Chúa ! Xuống dùm tôi, anh tưởng anh thuộc đẳng cấp bạch kim của trường thì anh ngon lắm àk, được bọn con gái trong trường thần tượng thì sao ? Với tôi anh chẳng là cái gì cả ?- Nó đáp cũng mạnh không kém.

-....Cô....không chấp nhất con heo không biết trời cao đất rộng là thế nào !- Long gượng lên cãi tới cùng, nhưng chợt Long nhớ lại câu nói của nó :" Với tôi anh chẳng là cái gì cả ?, sao Long tự dưng thấy nhói nơi nào trong tim và khóe mắt hơi cay....Long way sang hỏi nó, nét mặt đượm buồn và một chút giận dỗi khiến khuôn mặt Long lại trầm xuống :

- Thật sự với cô tôi chả là cái gì sao ?- Long nói một cách nghiêm túc, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào mắt nó, khuôn mặt để ngang tầm với nó, nó bối rối, đó chỉ là lỡ lời thôi mà nó chẳng biết nói làm sao.....:

-..............- Nó chỉ biết im lặng nhìn Long, còn Long thì đang mong chờ một câu trả lời mơ hồ nào đó, chợt tiếng chuông điện thoại nó reo lên dường như chiếc điện thoại đã cứu lấy nó, điện thoại trở thành cứu tinh của nó:
" Mẹ mua cho con heo đất
Nó mừng rỡ cầm điện thoại lên thì thấy một tin nhắn, đó là tin nhắn của Gia Dương, nó chợt nghĩ lâu rồi không thấy Gia Dương, khiến nó càng mừng rỡ khi thấy tin nhắn này. Long bất giác nhìn xuống điện thoại, và cái đầu tiên đập vào mắt Long là hai chữ " Gia Dương " đang hiển thị trong điện thoại và một nét mặt vui mừng của nó....khiến Long có một cảm giác thất vọng và quay người sang phía khác ánh mắt nhìn xa xăm chẳng muốn quay lại xem nội dung tin nhắn và xem nó nhắn lại gì cho Gia Dương nhưng thật sự Long rất muốn biết nhưng trong đầu Long đã thoáng xuật hiện một ý nghĩ : " Mình chẳng là gì với cô ấy " và cái ý nghĩ ấy đã kìm hãm lại những thứ Long đang muốn biết.....
Nó mỉm cười với tin nhắn ấy và thoăn thoắt bấm trả lại và nội dung của tin nhắn ấy là :

" Bà xã, lâu rồi không gặp ông xã bận đi công tác mới về nè. Hum nai bà xã đi picnic phải không,nói cho nghr một bí mật, ông xã cũng đi nữa nè ! "- Một tin nhắn đậm chất yêu thương nếu Long mà đọc đc thì ....

" Sao ox biết hay vậy, ox đang ngồi ở đâu thế ? "- Nó trả lời lại. 5 phút sau chuông lại reo nó cầm lên một tin nhắn nữa :

" Ông xã ngồi xe sau, khi nào xuống ox sẽ nói tiếp nhé, có bx nên ox mới đi đấy, iu lắm ! "- Thật hạnh phúc nhưng ai theo dõi truyện này đầy đủ thì sẽ hiểu đc mối quan hệ chính xác của 2 người này.

Tắt điện thoại xong nó chợt nhớ đến Long đang ngồi bên và im lặng một cách đáng sợ, nó cũng chẳng dám hỏi vì nó vẫn còn nợ Long một câu trả lời, lòng nó thấy zui zui sao ấy, đó là vì lâu rồi mới thấy một tin nhắn đầy yêu thương của Gia Dương, chỉ cần lúc nào có Gia Dương thì nó lại thấy rất hạnh phúc.....đó là một luồng sinh lực mà chỉ có Gia Dương mới có ( đừng hiểu lầm nhớ ). Long quay sang và nói chuyện với, nhưng nó đang nghĩ Gia Dương nên giật thót mình như đang làm điều gì mờ ám lắm vậy :

- Cô có đem gì theo ăn không ?- Long hỏi một cách bình thương, một câu hỏi ngoài lề, một câu hỏi mà Long chẳng chút quan tâm đến câu trả lời là gì.

- Tôi không có đem !- Trả lời một cách bình thường nhất có thể.

- Cô đúng là heo thế cô định ăn gì nào ?

- Không sao tôi ăn chung với Trúc, tôi thấy cậu ấy có đem theo đồ ăn.

- Thế tôi ăn cái gì ?

- Anh ăn gì thì mặc anh chứ, tôi đâu phải bảo mẫu của anh !

- Nhưng...cô...là osin của tôi hiêu chưa ? Nhiệm vụ của cô là phải phục vụ cho tôi. - Long nói với vẻ một người chủ đang ra lệnh cho một người làm với anh mắt sắt và lạnh lùng, như những người làm hằng ngày phải chiệu đựng tính tình của Long như thế này......Lần đầu tiên nó thấy anh mắt đó của Long, rất đỗi giận dữ.....và có lẽ lí do là do nó nhưng nó không biết, nó có chút sợ với ánh mắt ấy, chợt Long thu ánh mắt ấy lại và quay về phía khác có lẽ đó đã là một thói quen trốn chạy của Long mỗi khi gặp một việc gì đó ..... Hình như do Long quay đi mà nó đã mất dần cái ánh mắt đáng sợ ấy, nó gượng người lên cãi lại :

- Tôi không rãnh, mà osin thời nay chứ có phải thời xưa đâu, chủ tự lo đi !- Câu nói của nó khiến Long ngạc nhiên :

- Cô công nhận tôi là chủ cô rồi à ?- Long cười nhưng nụ cười chẳng có chút niềm vui chỉ thoáng qua .

- ....Ờ thì....thế anh phải có lương cho tôi đấy !- Nó lúng túng trả lời.

- Biết ngay là cô có ý đồ mà, Long xoay người về tư thế cũ, cũng với khuôn mặt như thế, hai tay khoanh vào nhau, đầu ngẩng hơi cao, ánh mắt nhìn xa xăm và dường như có chút mệt mỏi....Nó cũng ngồi lại với tư thế gọi là cách Long ra....xe cứ chạy chầm chậm....gió vẫn thổi nhẹ qua khung cửa sổ.....nắng chỉ nhẹ nhàng thả mình lên khuôn mặt nó, vì dường như bao ánh nắng gay gắt Long đã che chắn lại chỉ để lại những tia nắng âm ấm thôi. Xe cứ lướt qua gió tạo ra một âm thanh vi vu nhè nhẹ.....Và có lẽ nó không biết nó đã tựa đầu vào Long ngủ lúc nào không biết, Long không dang tay ra ôm lấy nó vì sợ nó thức giấc, từ lúc nó gật đầu xuống vai Long thì Long chẳng dám nhúc nhích, vẫn giữ nguyên tư thế ấy, vẫn cách Long một khoảng cách nhưng đầu nó đã tựa lên vai Long một cách vô thức.......Long nhìn nó cười nhếp mép miệng thầm thì : " Heo ngốc, sao bướng bỉnh vậy, mệt thì cứ nói là mệt sao cứ cố gắng tỏ vẻ chi thế ". Long vừa dứt câu ấy thì Long lại nghĩ đến mình có khác gì nó đâu, vẫn luôn cố gắng che giấu cảm xúc đấy thôi....vậy thì cả hai đều ngốc thôi. Trong khi Long đang thấy bình yên bên nó thì ở chỗ Phong và Trúc cũng chẳng kém, hai người cũng tựa nhau nhưng Trúc không ngủ như nó, vẫn đang nghe nhạc. Phong khẽ rút cái phone từ tai Trúc ra và thì thậm một điều gì đó mà đủ để Trúc nghe thấy : " Anh yêu em lắm, Trúc àk." Phong khẽ hôn nhẹ lên mái tóc Trúc, để trả lại Trúc càng nằm sát vào Long hơn nữa, và một nụ cười xuất hiện trên môi Trúc.....Phong khẽ lay Trúc dậy :

- Trúc ! Nhìn xem Long và Ly kìa !- Long chỉ vào hai người đang ngồi ghế trước.

- ...uhm... hạnh phúc thật, nhưng hình như có vẻ Ly ngủ rồi thì phải ?- Trúc chăm chú nhìn.

- ....Ngủ rồi, con nhok ấy mà không mệt mới lạ, suốt ngày cứ chạy nhảy, rồi đi làm thêm túi bụi nữa...!- Phong nói.

- Nhiều khi thấy thương Ly quá....!-Trúc chau mày nét mặt hơi buồn.

- À, mà em có biết gì về gia đình Ly không ?- Phong chợt nhớ.

- ....Chút chút, lần trước khi cãi nhau với papa, em đã gặp Ly và về nhà Ly ở, dường như trong nhà có chút trống, và mọi người với Ly dường như có một khoảng cách vô hình nào đó rất khó tả. Em chẳng nghe Ly nói gì cả, rồi sao đó Ly chuyển nhà vào chung cư, rồi vào nhà Long thôi. !- Trúc trả lời.

Vậy gia đình có mấy người !- Phong hỏi.

- Hình như 3 người, papa, mama, Ly... vậy thôi nhưng dường như mỗi lúc nhắc đến gia đình Ly lại im lặng nên em không muốn hỏi thêm !- Trúc tỏ vẻ lo lắng hơn.

- Thôi em đừng buồn, từ từ mình sẽ hỏi Ly mà !- Phong vỗ về.

Xe vừa đến khu rừng sinh thái - nơi đây là một rừng quốc gia được nhiều du khách đến và đạc biệt khu rừng ở đây được xây dựng khó khăn, hiểm trở nhưng hoàn không nguy hiểm chỉ mang tính chất mạo hiểm, thử thách dành cho người chơi.

---------- Post added at 02:53 PM ---------- Previous post was at 02:52 PM ----------

Vừa bước xuống xe, mọi người nhìn dáo dác rồi trầm trồ khen, chỉ có nó và Long là hậm hực nhau ( nó đâu biết lúc nãy đã ngủ và tựa lên vai Long vì khi nó tỉnh dậy thì đã tới nơi và chẳng biết gì hết) bệnh ngủ như chết của nó tái phát trở lại.


- Tập hợp !Tập hợp lại nào !- Tiếng anh hướng dẫn viên gọi .Mọi người đưa mắt nhìn xung quanh xem phong cảnh nơi này, ........nó chạy lên khoác tay Trúc, Trúc quay lại nhìn Long thấy Long đang hậm hực đầy vẻ khó chịu :

- Cậu với anh Long sao vậy ?- Trúc hỏi và quay lại nhìn Long

- Chẳng sao ! Tên sao chổi ấy bị bệnh đấy, trên xe cứ luôn kiếm chuyện với tớ mãi . - Nó dáo dác đưa mắt nhìn xung quanh để tìm Gia Dương.

- Này cậu tìm gì vậy ?- Trúc hỏi nó.

- Tìm anh Gia Dương, cậu tìm phụ tớ đi !

- Gia Dương à ?- Trúc ngạc nhiên hỏi lại .

- Uhm ! Khi nãy anh ấy nhắn tin nói là cũng đi đến đấy nữa.

- Vậy thì bảo sao anh Long không hậm hực từ nãy giờ chứ. - Trúc cười cười, bỗng có ai đó khều vai nó, nó giật mình quay lại :

- Bà xã !- Gia Dương nhìn nó cười tươi.

- Trời làm từ nãy giờ tìm anh quá trời !- Nó làm nũng trước mặt Gia Dương, chỉ đối với Gia Dương là nó mới nũng nịu như vậy, hình như cũng đã trở thành thói quen của nó rồi.

- Xin lỗi, mà em có nhóm chưa vậy ? hay là cũng nhóm với anh nhé !!!- Gia Dương hỏi, nó chưa kịp trả lời thì Trúc đã chen vào :

- Ly cùng nhóm với anh Long đấy anh ạ !!!- Trúc có vẻ không mấy thiện cảm với Dương, nó ngạc nhiên vì Trúc như vậy nhưng cũng cười tươi nhưng đồng ý với điều Trúc nói :

- Đổi nhóm đc không Ly ????- Nó bất ngờ khi đây là lần đâu Gia Dương muốn nó làm một cái gì đó, nhưng làm sao có thể đổi nhóm chứ.

- Đối nhóm ư ???

- Không được đâu ạ, anh Long sẽ không chịu đâu !!!!- Trúc lại trả lời. Đúng lúc đó thì Long, Phong, Hải bước tới, Long kéo nó ra phía sao Long và nhìn thẳng vào mặt Dương nói:

- Xin lỗi, nhưng cô ấy chung nhóm với tôi, không thể đổi đc !!!!- Anh mắt cương định của Long nhìn Dương, Dương cũng không kém phần thách thức:

- Thế nhưng tôi muốn đổi đấy !!- Dương kênh mặt lên.

- Anh...có tôi ở đây thì không thể nào đổi đc ?? - Long siết chặt lấy tay nó như sợ nó đi mất, càng siết càng làm nó đau nhưng Long không hề biết, nó cảm nhận được một nỗi lo sợ mất mát nào đó ở Long và nỗi lạnh lùng đang toát ra khiến nó thấy sợ :

- Tại sao lại không đổi được chứ ??- Dương cứ muốn thách thức Long vậy.

- Anh hiểu tôi nói gì mà, tùy anh thôi, nhưng điều đó sẽ không xảy ra đâu !!!!- Long kéo nó đi , đến một góc, nó rút tay ra vì đau khi Long siết chặt vậy :

- Đau quá, anh bỏ ra xem nào !!! - Nó rút tay ra, bây giờ thì Long mới biết mình siết chặt nó nên thả lỏng ra, khi tay nó đỏ lên, Long bối rối :

- Xin.....lỗi tôi không có ý mà !!!- Dáng vẻ lúc này thật đáng thương.

- Không đổi với anh Dương thì thôi, làm gì mà nóng giận vậy chứ ???. Long đỏ mặt ậm ừ, bổng tiếng anh hướng dẫn viên nói :

- Bây giờ chúng ta sẽ chơi một trò chơi : “ Tìm dấu vết ”, đây là một trò chơi tương đối khó và cần sự hiểu nhau giữa hai người chơi, chúng ta sẽ phải đi vào rừng, trên đường đi bạn nam sẽ để lại dấu vết cho bạn nữ xong rồi đến một nơi nào đó dừng lại và để một vật gì đó, sau đó quay trở lại và tiếp theo là đến bạn nữ có nhiệm vụ là tìm thấy món đồ mà bạn nam đã để lại, ai về trước nhất sẽ là nhóm thắng cuộc ! Ok được rồi chứ, sãn sàng rồi chứ, đố các bạn bây giờ chúng ta sẽ làm gì trước nào ? - Anh hướng dẫn viên láo lỉnh nói.
- .....Chơi chứ làm gì ????- Mọi người đồng thanh.

- Không! Chúng ta chưa chơi đâu!!!- Anh ấy lắc đầu bí ẩn.

- Vậy làm gì ?- Mọi người nhìn nhau tò mò nhưn muốn hỏi nhau nhưng rồi ai cũng lắc đầu không biết.

- ....Tất nhiên là chúng ta phải ăn trước rồi mới có sức chơi chứ !- Câu nói của anh ấy vừa dứt thì cả đoàn cười rộ lên, chỉ riêng nó và Long không cười, nó chỉ cười nhẹ nhưng đó là một nụ cười giả tạo, nó chưa bao giờ có nụ cười thoải mái thật sự cả, Long cũng vậy.

- Tên này ham ăn giống cô đấy !!! - Long nói khẽ vào tai nó.

- Dù sao cũng đỡ hơn sao chổi như anh !!!- Nó bĩu môi.

- Vào vị trí kìa Long !- Hải gọi và người ngồi kế bên Hải không ai khác là Gia Dương vì Gia Dương không muốn chung nhóm với ai nên làm ban giám khảo. Trúc và Phong nhìn nhau đầy khích lệ và cổ vũ cho nhau.

- BẮT ĐẦU ! - Tiếng loa anh hướng dẫn viên vang lên, các cô thầy quản trò bắt đầu quan sát nhóm mà mình phụ trách. Trong khi Long và Phong đi thì Gia Dương nhìn Hải như khiêu khích :

- Tôi sẽ không để Ly vào tay bạn anh đâu !- Dương khẽ nói nhỏ vào tai Hải với một nụ cười như thách thức.

- Thế anh tưởng Long và bọn tôi dễ để mất Ly lắm àk, nói cho anh biết Long sẽ chẳng bao giờ để Ly đi mất đâu hiểu chưa, tốt nhất thì anh đừng có mà chen vào làm gì !!!- Hải trả lời cũng không kém.

- Chờ xem !!!!!!

Trở lại Long và Phong thì Phong đã đi được một đoạn đến gốc cây và đặt xuống một chiếc hộp, bên trong có..............., còn Long thì đi đến một cái nhà hoang, nói nhà hoang vậy thôi chứ nó hoàn toàn không nguy hiểm chỉ muốn thách thức người chơi mạo hiểm hơn thôi.....và Long đặt xuống nhà hoang ấy.......rồi quay về với vẻ mặt tươi cười :

- HẾT GIỜ !- Tiếng hướng dẫn viên báo to khi thấy có vài người đã quay trở về và đồng hồ đã điểm giờ. Trúc và Phong đang lay hoay mô tả cho nhau nghe về dấu vết đã để lại trên đường :

- Anh để lại gì vậy ??- Trúc hỏi.

- Bí mật !- Phong cười lắc đầu.

- Nói đi mà, năn nỉ đấy !- Trúc nài nỉ nhưng Phong cứ lắc đầu muốn tạo sự bất ngờ cho Trúc, trong khi đó thì nó và Long :

- Này anh để lại gì trên đường đi vậy ?- Nó miễng cưỡng hỏi.

- Xem cái vẻ miễng cưỡng của cô thì tôi chẳng muốn nói !!- Long nói.

- Anh...anh chơi gì kì vậy ?? vậy làm sao tôi tìm ra chứ !!- Nó tức giận quát.

- Mặc kệ cô chứ, liên quan gì tôi nào ???- Long nói bình thường.

- Thật là tôi hận người nào sắp tôi và anh cũng một nhóm thế này !

- Thế cô tưởng tôi thích lắm à ?? Tôi chán cũng không kém gì cô này.

- VÀO VỊ TRÍ NHÀNH NÀO CÁC CÔ GÁI ! - Hướng dẫn viên vỗ tay tập hợp.

Nó bước vào vị trí và tự nhủ : " Tên sao chổi đáng ghét ấy, không sao cố lên !!! ", nhưng khuôn mặt vẫn lộ rõ vẻ lo lắng vì từ trước đến bây giờ có bao giờ nó chơi trò này đâu, nó đang đứng hít thật sâu thì Long bước đến áp sát vào tai nó và nói khẽ : " Hãy cứ đi theo linh cảm và lời của con tim cô thì sẽ tìm thấy nó, cố lên heo ngốc." Câu nói nhẹ nhàng đó của Long khiến nó bất giác cảm thấy tim đập không theo nhịp, miệng lắp bắp không nên lời, kèm theo câu nói đó còn là một nụ cười khích lệ, chưa bao giờ nó thấy Long đẹp như lúc này đấy, nó chẳng biết mình bị làm sao, nó lắc lắc đầu như tự nhủ không có chuyện gì, chỉ là cảm xúc nhất thời mà thôi. Nhưng cái câu nói nhẹ nhàng ấy lại như có một luồng sinh lực vô hình nào đó nào đó đang cố tiếp thêm sức cho nó.................

Tiếng còi của hướng dẫn viên vang lên cũng như nó đã xuất phát. Nó mạnh dàn bước đi và tìm kiếm thứ nó đang tìm, bước chân thoăn thoắt, ánh mắt như mở to ra cố gắng nhìn mọi thừ xung quanh và không để xót bất cứ thứ gì trên đường đi. Đi theo linh cảm và dường như cái linh cảm này dắt bước chân của nó nhanh hơn dường như chân nó theo sự điều khiển của linh cảm chứ không phải lí trí.....Cứ thế nó bước đều, đến khi đôi chân dừng lại, ngước mắt nhìn lên đó là một nhà hoang......nhà hoang thì bên trong sẽ rất tối và bóng tối là điều nó sợ nhất.....nhưng cái vật nó đang cần tìm liệu có ở đó.......

Nó không hiểu tại sao cái vật ấy cần thiết với nó như vậy, trước đây có bao giờ nó màng đến thứ gì đâu.......nhưng thật sự là nó rất muốn biết.......Lí trí cứ thôi thúc nó phải vào...không thể cưỡng được, nó đẩy nhẹ cánh cửa ra, bước khẽ chậm vào....." Ầm !!! " Nó giật bắn người quay lại phía sau thì ra một tấm ngói rớt xuống, nó tự trấn an mình và nhìn thằng về phía trước bước tiếp.....Bước chân run run đó cứ nhẹ đi tới.......trên bàn ......cái gì đó.....trên bàn ấy nhưng nó quá xa với chỗ nó đang đừng.......ở đó lại quá tối.....không còn cách nào khác nó vẫn phải đến đó......tay sờ sạc xung quanh.....sắp tới rồi....nó mừng rỡ......" cố gắng lên, chỉ một tí nữa thôi !! ".....Nó cố gắng tiến gần cái bàn ấy hơn......nó nâng tay lên với lấy cái gì trên bàn ấy............... " Được rồi !! " nó hớn hở reo lên nhưng đúng lúc ấy là lúc no thả tay vào cái cây đang vịn mó bị mất thăng bằng, ngã ngữa ra phía sau :

- AAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!!! - Tiếng la của nó vang dội khắp khu rừng nhưng lại quá xa chỗ Long đang đứng..

Tại chỗ Long và Phong thì nhiêu cặp đang vui mừng vì đoạt giải, Long bồn chồn bước qua bước lại, miềng lầm bầm : " Cái con heo này, bình thường nhanh nhạy lắm mà sao giờ chưa về nữa...", Trúc cũng vừa về tới, Trúc reo lên :

- A biết anh để lại gì rồi nhé, như vậy là có ý gì chứ ????- Trúc dặn hỏi Phong.

- Thì em hiểu đi, nhẫn đôi đấy, em nhìn xem anh đeo một chiếc rồi nè, chiếc còn lại cho em đấy !!!- Phong bối rối gãi đầu. Trúc mở hộp ra và nói :

- Anh cũng biết chọn đấy, đeo vào cho em đi !- Trúc chìa hộp cho Phong. Lấy chiếc nhẫn bạc có định hột xoàn nhỏ, trông rất đơn giản nhưng mang chút gì đó thanh khiết, trong trắng rất hợp với Trúc, Phong nhẹ nhàng đeo vào rất thân mật và hạnh phúc, Phong là người ít nói nên ít bày bỏ tình cảm mình đa số những cô gái đến với Phong lúc trước toàn chủ động nên trong mấy việc như thế này Phong khá vụng về, nhưng đôi lúc sự vụng về như thế lại rất dễ thương, Phong ngước lên hỏi Trúc :

- Đẹp không ? anh tự chọn đấy ! !!

- Đẹp !! Đẹp lắm đấy !! Àk mà Ly về chưa ? sao không thấy vậy ?- Trúc quay sang hỏi.

- Hình như chưa về, lại chỗ Long xem !! - Phong nói.

- Này Long Ly về chưa vậy ? Sao lâu thế ? - Phong khều vai Long hỏi.

- Không biết, nhưng sao con heo ấy lề mề thế nhỉ ???- Long bực bội hiện rõ hai chữ lo lắng trên mặt, Hải nhìn thấy cả bọn nên chạy lại vẻ cũng bực bội vì tên Gia Dương cứ khiêu khích :

- Quái thất, cái tên Gia Dương ấy hắn tưởng hắn là ai mà ngông nghênh vậy chứ ???- Hải nói. Phong khều vai Hải như báo hiệu Long đang bừng lữa, Hải bây giờ mới để ý sao không thấy Ly :

- Ủa sao Ly chưa về nữa ??? Cậu lo thì đi tìm Ly đi nhanh. - Hải giục Long.

- Tớ mà thèm lo cho cái con heo ham ăn, tối ngày gây chuyện ấy à !!- Miệng nói cứng thật đấy nhưng bụng dạ cứ bồn chồn, Gia Dương bước lại :

- Ly về chưa ?- Vẻ khinh mặt.

- Chưa !!!-Trúc cộc lóc trả lời.

- Này Long, cậu để cái vật gì đó ở đâu ??? - Dương quay sang hỏi Long.

- Nhà hoang. - Dù không muốn trả lời, nhưng đó là phép lịch sự tối thiểu trong nội quy giới quý tộc.

- Điên à !!!!! Có biết Ly sợ bóng tối lắm không ???- Dương nói xong rồi thẳng vào rừng, Long nghe xong giật mình chạy ngay vào nhà hoang khi nãy...... Phong quay sang nói với Hải :

- Hải này ! Câu nói với các thầy cô, rằng bọn mình không về đoàn, có thể là về ngay thành phố không tham gia trò gì nữa, tớ và Trúc chuẩn bị xe, tớ có linh cảm Ly gặp chuyện rồi !!!- Phong nói với Hải, rồi mọi người chia nhau ra làm.

Long và Dương chạy đến ngôi nhà hoang, Long không ngừng gọi nó :

- Lưu Ly ! Lê Lưu Ly ! Ly Heo !!!- Gọi liên tục nhưng không thấy ai lên tiếng, nó nghe thấy tiếng Long nhưng không trả lời nổi cố gượng dậy nhưng không được, đầu nó đang chảy máu do đã đập trúng vào vật gì đó dưới sàn nhà. Long đẩy nhẹ cửa bước vào, quả thật xung quanh rất tối, sợi dây chuyền có mặt cỏ sò trong suốt không còn trên bàn có thể là nó lấy đi, Long thầm nghĩ. Nhưng cô ấy ở đâu ? Bỗng có cái gì đó kéo ống quần Long lại, giật mình nhìn xuống là nó, nó đang gượng nhìn Long cười nhưng dứt nụ cười ấy là nó nằm không chút động đậy, Long hoảng loạn gọi :

- Này Ly ở đây nè vào phụ một tay đỡ Ly dậy. - Long gọi Dương. Dương bước đến đỡ nó lên vai Long, Long luôn miệng gọi :

- Heo dậy mau, không được ngủ !!!- Long lay lay nó liên tục nhưng không chút gì, nó vẫn cứ nằm yên, máu trên đầu vẫn chảy không ngừng :

- Rồi đấy ! mau cõng Ly về nhanh. - Dương giục, Long chạy nhanh hết sức có thế, Dương theo sau, trên đường dù cho cả hai cố gắng gọi nó nhưng nó vẫn không nhúc nhích, càng khiến Long lo lặng hơn và càng thấy có lỗi với nó nhiều hơn, mặt Long đẫm mồ hôi vì mệt, chốc chốc Long lại nâng nó lên cao hơn cho dễ cõng, Dương muốn cõng nhưng Long nhất quyết không cho, về đến nơi thấy bọn Phong đang chờ xe sẵn :

- Này Long lên nhanh đi !!- Phong vẫy tay gọi. Long đưa nó lên xe ngồi cạnh Trúc còn Long ngồi cạnh nó, Dương cũng lên xe vì mọi người trong đoàn đã đến nơi nghĩ hết, đầu nó tựa vào vai Long, lúc này Dương cảm thấy rất bực bội nhưng không thể nói được vì nó như thế này cơ mà, Trúc quay sang hỏi đầy vẻ lo lắng, nước mắt lăn dài trên mặt :

- Ly sao vậy ??? Tỉnh dậy nhanh đi Ly !!!- Trúc lay người nó và thét.

- Bình tĩnh mà Trúc, em đừng làm vậy !!!- Phong vỗ về.

- Bây giờ với tình trạng này mình không thể về thành phố ngay, phải đến bệnh viện nào gần đây thôi !- Hải nói. Long siết chặt tay nó không rời, như muốn níu kéo và có chút xin lỗi...đầu nó tựa vào vai Long nhẹ nhàng không hề biết......Long lấy khăn giấy trong túi ra lau vết thương của nó đang chảy máu, màu dính đầy vào tay Long......mắt Long đỏ hoe......

Bệnh Viện : nó đã vào cấp cú được khoảng 30 phút, Long và mọi người đang chờ ngoài cửa, Hải bước lại gần Long khi thấy Long gục đầu vào tường không nói gì....
 

nhoxkun_9x

Kún sju nhưn
Tại bệnh viện, nó đã tỉnh lại bác sĩ nói nó chỉ mất hơi nhiều máu cũng chẳng liên quan gì đến tính mạng nên bây giờ nó cũng tỉnh lại. Mặt nó trắng nhợt nhạt, ánh mắt yếu ớt mở ra một cách khó khăn, nó nhìn xung quanh thấy mờ mờ nhưng khi mắt đã mở hết thì nó dần thấy tất cả mọi người duy chỉ có một người là không có ở đó. Nó đưa mắt nhìn Trúc, nét mặt lo lắng của Trúc hiện rõ bên cạnh là Phong đang vỗ vai an ủi nó nở một nụ cười gượng để Trúc yên tâm. Nó quay đầu sang bên trái là Dương và Hải đang hớn hở thấy nó tỉnh lại, nó cố gượng ngồi dậy nhưng Dương không cho :

- Em còn yếu lắm, cứ nằm đi đừng ngồi dậy !!

-.........em không sao !!! - Nó cố gắng đưa từng từ một qua kẽ răng, nhưng sao nó bất giác thấy thiếu một ánh mắt lo lắng, thiếu một người đã cõng nó đến đây. Tại sao không có người đó ở đây, lúc nào nó cần người đó luôn có mặt mà, nó bất chợt biến sắc đi :

- Nhưng.....tên sao chổi đáng ghét đâu rồi ???? - Nó hỏi vờ.

- Anh Long.....anh ....ấy.....Cậu ấy đi đâu đó có chút việc rồi em ạ !!!- Gia Dương chen ngang lời Trúc, Hải thật sự bực mình quát lại :

- Long đi..........- Nhưng quả thật Long đi đâu thì cả bọn đâu ai biết, Gia Dương nói đúng Hải cũng chẳng biết Long đi đâu để mà nói với nó, Hải khựng lại và im lặng nhìn Dương.

- Thật là, đúng là anh ta chẳng ưa thích gì em........!!!- Nó với nét mặt thất vọng và có chút buồn thoáng qua nhưng vẫn cứ hiện ra.

- Không đâu cậu ấy lo cho em lắm đấy, lúc em bất tỉnh cậu ấy đã cõng em chạy về đấy em à !!- Phong cố gắng nói tốt cho Long.

- Em hơi mệt, xin lỗi mọi người em muốn ngủ một chút !!! - Nó cũng không biết tại sao nó thấy mất sức như lúc này, nó chẳng muốn làm gì ngoài việc muốn nằm nghĩ trước đây có bao giờ nó bất lực trước việc gì ngoài nấu ăn đâu chứ. Nó nhắm mắt lại, cả bọn thấy nó mệt quá nên cũng nhẹ nhàng để nó ngủ một chút. Nhưng khi cả bọn ra hết thì Gia Dương đóng cửa lại và đến bên giường nó, nó cứ tưởng Long vì chỉ có Long mới thương làm như vậy, có một cảm giác vui lạ kì nó mở vội mắt ra với một chút mỉm cười nhưng không phải Long mà là Dương. Có chút hụt hẫng và thất vọng nó cũng chẳng biết sao nó lại trông Long đến thế:

- Có chuyện gì hả anh ?? - Nó nói nhẹ

- Không, anh lo cho em lắm em không sao thì tốt rồi !!! - Dương cười

- Cám ơn anh, anh lúc nào cũng tốt với em nói thật anh như là một người anh ruột của em vậy cám ơn vì em đã có một người anh như anh !!! - Nó cười hạnh phúc và nắm tay Dương.

- Anh ruột ?? Không thể hơn một người anh thôi sao em ?? - Dương nheo mày lại, nét mặt thoáng buồn.

- Ý anh là sao ?? - Nó thật không hiểu ý Dương, nó nhướn mắt lên hỏi lại.

- Thật sự, anh yêu em lắm Ly à, nếu có thể được anh muốn em làm bạn gái của anh !!! - Dương nhìn thẳng vào mắt nó và nó biết Dương đang rất chân thành vì nó hiểu Dương nhất, nhưng câu nói đó của Dương không làm nó vui. Nó chưa bao giờ nghĩ đến chuyện này cả nó luôn xem Dương như một người thân của nó. Và một điều nữa mà cả nó và Dương không biết đó là có một người đã nghe được câu nói của Dương dù Dương đã đóng cửa phòng nhưng ở bên ngoài vẫn có thể nghe được và người đó không mấy vui khi nghe câu này, nhưng người đó vẫn mong chờ câu trả lời của nó vậy là bây giờ cả hai người đang mong chờ câu trả lời của nó. Nó có vẻ bối rối với Dương nhưng lại càng không muốn Dương đau long vì nó không muốn làm đau một người nó thương yêu, kính trọng :

- Ông xã à, em cũng yêu anh......Và câu trả lời này làm một người đứng ngoài cửa thấy đau lòng và bỏ đi miệng cầu chúc : " Chúc cô hạnh phúc, heo ngốc của tôi ".

- Nhưng đó là tình cảm anh em thôi anh à, em nói thật như vậy là em không muốn người em kính trọng lại đau lòng vì em, em thật sự xin lỗi nếu bây giờ anh có đau thì cũng sẽ chỉ là bây giờ thôi còn hơn nếu em lừa dối anh anh sẽ đau nhiều và em thật sự không muốn điều đó xảy ra !! - Chưa bao giờ thấy nó nghiêm túc và chính chắn như lúc này. Nhưng rất tiếc cái người đứng ngoài cửa đã bỏ đi khi nghe câu đầu nếu như nghe được câu sau chắc rắng sẽ rất vui.

- Ừ, như vậy mới đúng tính cách của em.....anh biết nói ra thì không tốt cho cả hai và lúc em đang bệnh thế này, nhưng dù sao mình vãn là ông xã bà xã tốt của nhau phải không ?? - Dương cố cười.

- Dĩ nhiên rồi anh, anh luôn luôn là một phần của tuổi thơ em, anh đã trở thành một người quan trọng trong trái tim em !!!!

- Anh rất vui vì nghe em nói như vậy, anh quyết định rồi anh sẽ đi Mỹ một thời gian, chúc em luôn hạnh phúc !!

- Không phải vì em mà anh đi chứ ??? - Nó xị mặt xuống.

- Không vì bên ấy còn một công ty ba anh quản lí và ông ấy muốn anh sang với lại anh cũng cần một khoảng thời gian để bình tĩnh lại em à, nhưng anh muốn hỏi em một chuyện !!! - Dương gượng nói một cách bình thường để nó đừng thấy ray rứt hay lo lắng :

- Mười chuyện cũng đc !!! - Nó nhe răng cười.

- Một chuyện thôi nhóc à, em yêu Long phải không ??? - Dương nhìn nó với đôi mắt chờ đợi câu trả lời thật lòng từ nó :

-...........Không.......làm.....gì có chuyện đó !! - Nó phủ nhận nhưng nét ngượng của nó hiện rõ, nó cũng không biết tình cảm nó đối với Long là tình cảm gì, đó là một cảm xúc khó tả .

- Đừng giấu anh !! Nhìn em kìa biết ngượng ngùng rồi đấy, cậu ấy tốt với em lắm cố giữ lấy nhé !!!

- Vậy chừng nào anh đi ??

- Sáng mai, vì công trình ấy đang gặp một ít khó khăn nên anh phải sang ngay có lẽ sáng mai anh không vào thăm em được, anh phải chuẩn bị nhiều thứ lắm !!! - Dương nói vậy thôi chứ cậu ấy không dám gặp nó nữa nếu như gặp thì sẽ không thể kìm chế bản thân, nói có công trình vậy thôi nhưng chủ yếu là muốn ở bên đó một thời gian để thư thả và cố quên nó để xem nó như một người em gái.

- Gấp vậy anh, em cũng không thể tiễn anh được rồi, anh đi bình an nhé !!- Nó cười tươi như muốn an ủi động viên.

- Thôi em ngủ đi à cho anh hôn em nhé ???

-.......Uhm.......- Nó muốn làm Dương vui lên một chút. Dương hôn nhẹ lên trán nó coi như nụ hôn tạm biệt.

- Anh sẽ về ăn đám cưới em và Long !! -Nói xong Dương quay lại đá nheo nó một cái, đóng sấm cửa lại Dương ngồi bệt xuống đất, thật khó khi bắt cậu ấy tươi cười với lời từ chối của nó. Dương muốn khóc nhưng nụ cười của nó không cho phép Dương khóc, Dương biết nếu Dương buồn nó cũng sẽ chẳng vui, nhưng dù sao Dương cũng muốn nó đc hạnh phúc, mỉm cười : " Chúc bà xã thân yêu của anh hạnh phúc ".

Nó thấy buồn vì nó biết Dương sẽ chẳng vui nhưng có lẽ như vậy sẽ tốt cho cả nó và Dương, nó sẽ luôn nhớ đến Dương. Nó mong Dương tìm đc một người tốt hơn nó và hãy hạnh phúc. Nó nhắm mắt lại chợt nhớ đến Long nó lại thấy bức bối : " Tên sao chổi này ở đâu mà chẳng thấy mặt mày gì hết vậy chứ ". Nó lại lắc đầu cố quên đi.

Mấy ngày sau, khi nó đã dần khỏe bọn Trúc vẫn đến thăm nom đều đặn chăm sóc nó rất kĩ. Nó thấy mọi người rất tốt với nó :

- Này cậu không muốn hỏi về gia đình của tớ ư ?? - Nó quay sang hỏi Trúc.

- Không ! Bọn này biết cả rồi !! - Trúc cười tay vẫn gọt táo cho nó ăn và dĩ nhiên có người gọt thì có người ăn thôi, miệng nó nhóp nhép nhai không ngừng ( tham ăn là thế đó ) :

- Mà sao không thấy tên Gia Dương đáng ghét ấy ở đây nhỉ ??- Hải nói.

- Đừng nói vậy anh ấy tốt lắm tại bề ngoài vậy thôi, anh ấy sang Mỹ rồi !!- Câu nói của nó vừa dứt cả bọn há hốc mồm ngạc nhiên :

- Tại sao ??? - Phong hỏi.

- À tại bên ấy có công trình gì đang cần anh ấy sang !! - Nó nói bình thường miệng vẫn nhai trái táo ngon ơ.

- À....Ờ....nhưng có thật không chỉ có vậy thôi ư ?? - Trúc nghi ngờ hỏi lại.

- Bí mật !!! - Nó cười trêu Trúc lại, nhưng đến lúc này thì nó thật sự bực bội khi tên sao chổi ấy không vào bữa nào :

- Này sao cái tên sao chổi bạn mấy anh mất tích đâu vậy ???

- Không biết bọn anh cũng chẳng gặp tưởng cậu ta vào thăm em rồi chứ !! - Hải nói mắt đá lông nhéo với Phong và Trúc trong khi nó không để ý. Thật ra thì hôm qua quản gia nhà Long gọi điện cho Hải hỏi có biết tại sao mấy hôm nay Long lại cầm chay rượu rồi ở trong phòng miết. Long đã từng uống rượu nhiều nhưng chưa bao giờ Long say mèm và uống liên tục mấy ngày, Hải đã chạy đến thấy Long say xỉn cười nói lung tung, Hải đở Long lên giường rồi về. Có lẽ giờ này cũng đang còn ngủ.

- Tên này, chán chết đi !!- Nó gắt lên.

- Thôi dẹp anh Long đi mà chừng nào cậu xuất viện ???- Trúc lảng sang chuyện khác.

- Hôm nay !!!

- Nhanh Vậy !!- Cả bọn hốt hoảng.

- Nhanh gì, nằm gần 2 tuần rồi mà tớ cũng muốn về nhà xem tên sao chổi ấy làm gì mà không vào thăm tớ !!! - Nó làu bàu.

- À thôi hay cậu qua nhà tớ đi để tớ chăm sóc cậu !! - Trúc cố gắng kéo nó qua nhà sợ nó về nhà gặp Long thì khổ, cả hai lúc này chẳng ai bình thường.

- Thôi, để tớ về cho tên ấy một trận, dù gì ở đấy cũng đc !!! - Nó cương quyết về chẳng ai cản được sau khi sắp xếp quần áo xong nó và Trúc đi làm thủ tục xuất viện, trong khi đó Phong gọi điện thoại cho Long suốt mà không thấy nhấc máy :

- Tên này chắc giờ còn ngủ chưa dậy đây nè !! - Phong đi tới đi lui nhưng biết làm sao khi gọi hoài mà không bắt cả bọn đành phải đưa nó về.

Đúng như rằng về tới nhà Long quản gia cho biết Long đang ngủ trên phòng, nó hậm hực đi lên nó cũng chẳng hiểu sao nó lại vô lí như vậy nó chỉ biết nó rất là tức Long chỉ muốn xé một trận cho nhừ , đẩy cửa phòng ra đúng là một tên sao chổi đang ngủ chẳng biết trời trăng gì hết đã vậy phòng bừa bộn đồ đạc bị ném lung tung chai rượu khắp phòng và dĩ nhiên trên người cậu ta vẫn toát lên hơi rượu. Màng cửa thì bị che kín đèn không mở cả căn phòng không có chút ánh sáng, trông cậu ta cứ vật vờ như ma, nó bước lại gần lôi người Long miệng không ngừng quát :

- Này tên sao chổi dậy nhanh !! Dậy nhanh coi !! - Nó như muốn xé xác Long ra, nó biết nó đang rất vô lí nhưng nó không ngăn nổi cơn tức giận. Long lờ mờ mở mắt, thấy nó Long chợt mỉm cười nhưng nhớ lại quyết định của Long và những gì đã nghe thấy khi nó nói với Dương câu ấy giận điên người lên nhưng cố trấn tĩnh lại. Long nhẹ nhàng ngồi dậy bước đến gần nó :

- Cô và mọi người ra phòng khách đi, tôi tắm xong tôi có chuyện muốn nói !!! - Long nói với ánh mắt còn giận hơn nó, bọn Phong cũng giống nó chẳng biết chuyện gì đã xảy ra với Long. Cả bọn nghe theo lời Long xuống nhà ngồi chờ, ông quản gia lại gân bảo :

- Mấy ngày nay cậu chủ cứ như vậy, ai làm gì cậu ấy cũng quát tháu la mắng !!!

- Chắc có chuyện gì rồi đây !! - Phong nói. Và người ngạc nhiên nhất là nó, sao Long lại vậy, nó còn chưa tính sổ với Long xong mà bây giờ ngước lại là sao ? cộng với mấy hành động khiến nó bất ngờ và có chút sợ hãi với câu nói khi nãy của Long.

- Tớ có linh cảm dường như Long đang trở lại con người trước đây thì phải ? - Hải bất giác nói lên khiến mọi người thấy lo lắng, từ khi gặp nó Long đã thay đổi rất nhiều, và đặt biệt là cười nhiều hơn.

- Con người trước đây là sao ??? - Nó bất ngờ hỏi.

- Y như lúc nãy và thậm chí còn tàn nhẫn hơn, tuy nhiên trừ với bọn này !!- Trúc lo lắng nói. Long bước xuống cấu thang quả đúng như mọi người dự đoán khuôn mặt chẳng thấy khả quan, Long đút hai tay vào túi quần với chiếc áo vest đen khoác ngoài, bên trong là một sơ mi đen, khuôn mặt lạnh lùng ánh mắt không còn ấm áp như nó đã từng cảm nhận. Màu đen như tôn lên vẻ lạnh lùng bí ẩn của Long và trên tay còn cầm theo một hai tờ giấy gì đó có thể biết đó là một hợp đồng. Long bước đến chỗ cả bọn rồi ngồi xuống. " Phịch " đó là tiếng những hợp đồng được cất kĩ trong một táp hồ sơ, Long ngồi xuống, chân này chéo chân kia và gác lên bàn, khuôn mặt nâng hơi cao không khác một tên chủ đang ngồi nói chuyện với bọn nô tì :

- Cô xem đi !!! - Long quăn táp hồ sơ lại phía nó, nó chưa kịp hết bất ngờ nhưng nó đưa tay run run lại và lấy táp hồ sơ lên.

- Long ! Có chuyện gì vậy ?? - Phong hỏi nhẹ nhàng.

- Không có gì chỉ là chuyện riêng giữa mình và cô ấy thôi !! - Long nhếch mép trông nét mặt có chút khinh người. Nó lấy hồ sơ ra và đọc, nó bất ngờ đây là hợp đồng nó và Long đã ký, nó ngước mặt lên hỏi :

- Đây là hợp đồng giữa tôi và anh mà !!! - Nó nhăn mặt lại hỏi.

Long đứng dậy giựt phất hợp đồng trên tay nó và bất ngờ xé đi ánh mắt vẫn nhìn xoáy vào nó vẻ giận dữ, cả bọn kể cả nó đều thấy lạ trước hành động này, chính Long đã bắt nó ký giờ chính Long lại xé đi, ánh mắt sắc lữa có chút câm hờn nhìn về phía nó :

- Từ nay cô được tự do, cô sẽ không ở bên sao chổi tôi nó, tôi sẽ không đem điều xui xẻo đến cho cô !!! - Long nói rồi ngồi xuống vẫn với tư thế cũ.

- Là.....sao...?....sao...lại....như.....v...v� � ?y ?? - Nó không thể tin vào những gì nó đang nghe và đang thấy, nó đứng sững người ra miệng lắp bắp không nên câu. Bọn Phong không mở được một lời vì hết sức ngạc nhiên trước những lời nó lạnh lùng và ánh mắt mà trước đây Long đã từng sở hữu.

- Chẳng sao !! Chẳng phải cô muốn tự do lắm ư ?? BÂY GIỜ THÌ CÔ CÓ THỂ TỰ DO !!!- Long quát lớn vào mặt nó. Nó chẳng biết chuyện gì đang xảy ra, nó cứng người cũng chẳng biết nói gì, đầu ốc bây giờ là một mớ tơ rối chẳng giải thích được chuyện gì, Trúc đỡ nó ngồi xuống hình như......có nước rơi.....nước mắt ư ?? Nó còn không biết nữa.....nó đang rơi nước mắt. Nó đã từng thề là sẽ không rơi nước mắt một lần nào nữa từ khi ba mẹ nó nhốt nó trong phòng tối. Nó thật sự thấy tim đau nói trước lời lẽ của Long nhưng lúc này đây nó lại không thốt nên một lời nào được, Trúc đẩy nhẹ đầu nó xuống vai để tựa vào vai Trúc, Hải và Phong quát lớn :

- Cậu làm cái gì vậy ??

- Tớ chẳng làm gì, chỉ trả lại sự tự do cho cô ấy thôi !!- Nhìn thấy nước mắt nó tim Long cũng đau nhói vậy, chỉ muốn ôm chầm lấy no thôi nhưng lí trí không có phép Long mềm lòng vậy, Long sợ chỉ đem đến cho nó niềm đau mà thôi vậy thà từ bây giờ đau một lần rồi chấm dứt hết còn phải nhìn nó đau dài, Long cố giữ gương mắt đó nhưng chốc chốc lại nhìn sang nó và ánh mắt đó bị nó bắt gặp.

- Thế bây giờ câu muốn cô ấy ở đâu ?? - Phong quát lên nhưng bất chợt điện thoại Phông reo lên, dường như điện thoại làm tan bớt những cái căng thẳng của tất cả, Long cũng mừng khi điện thoại reo lên chứ nếu cứ hỏi như thế thì không biết Long còn giữ được vẻ lạnh lùng như bậy giờ không. Nó đang nhìn từng cử chỉ trên mắt Long, nó không hiểu sao Long làm vậy nhưng nó rất giận và tức Long nữa. Sao nước mắt cứ rơi mãi vậy không ngừng, nước mắt rơi ướt áo Trúc cả rồi.

- Cái gì !! mẹ về à ??? Con về ngay !! - Phong hốt hoảng nói trong điện thoại.

- Chuyện gì vậy Phong ??? - Hải nói.

- Chuyện lớn rồi, mẹ tớ biết chuyện tớ và Trúc bà bảo tớ về ngay !!!- Phong lo lắng nói.

- Tớ và Trúc, Ly sẽ đi với cậu !!- Hải nói.

- Tớ nữa !!- Long nói nhưng vẫn không động đậy.

- Không cần cậu đi đâu !! - Phong nạt vào mặt Long.

- Cậu có chắc là không cần tớ không, cậu biết mẹ cậu thương tớ lắm mà và bà ấy thường nghe tớ nói mọi chuyện, liệu cậu có giải thích được với bà ấy không ???- Long vẫn bình tĩnh nói.

- Vậy thì đi nhanh !! Chuyện cậu và Ly tính sau đi, sau khi xử chuyên này xong tính tiếp chuyện hai người !!!- Hải nói.

- Chuyện tớ đâu có gì đâu mà tính, chỉ có vậy thôi !! - Thật sự lúc này nó chẳng mở miệng đc câu nào, trước đây có bao giờ nó chiệu thua Long nhưng sao nhìn ánh mắt Long nó lại thấy sợ và tim nó thật sự như đang bị ai đó xé ra thành nhiều mảnh. Nó chỉ biết im lặng nhưng cách đó đâu phải là cách nó sử dụng để xử lí mọi chuyện khó khăn hàng ngày của nó nhưng sao lần này nó lại sử dụng đến cách này....

.................." tại sao lại như vậy, có chuyện gì đã xảy ra, sao tim nó đau nhói lên vậy "..............

Nguồn: http://www.hihihehe.com

Cả bọn ngồi trên xe về nhà Phong, ngoài trời hình như mưa nhè nhẹ. Báo hiệu một điều gì đó mà nó không thể tả được chỉ biết điều đó chẳng mấy tốt lành. Nhìn Long sao nó vừa thấy tức, vừa ghét, vừa giận nhưng vừa lo lắng. Lạnh lùng. Phải chẳng biết tại sao nhưng bây giờ nó chỉ thấy ở Long một điều là " lạnh lùng " và làm người khác đau như cơn mưa ngoài kia. Im lặng. Cái không khí ngột ngạt cuả sự im lặng đang hiện hữu trong xe, một phần vì nó và Long một phần vì Trúc và Phong.

Trúc như ngồi trên đống lửa, vầng trán toát lên chút mồ hôi, sóng mũi nhăn lại để lộ vẻ lo lắng hồi hộp. Nó nhận thấy Trúc đang rất lo sợ về mẹ Phong dù đã biết bà ấy từ trước điều này làm nó càng tò mò hơn về mẹ Phong. Hình như Phong cảm nhận được sự lo lắng của Trúc nên càng siết chặt tay Trúc, tay còn lại xoa nhẹ lên đầu Trúc như an ủi :

- Không sao đâu !! Em đừng lo lắng quá, có anh ở đây mà !! - Phong nhẹ nhàng nói. Nó cảm thấy Phong rất quan tâm đến Trúc thoáng lúc nó nghĩ phải chi Long cũng quan tâm nó vậy. Nhưng ý nghĩ ấy được nó xua đi một cách nhanh chóng. Nó quay sang Trúc cười vỗ về :

- Anh Phong nói đúng đấy, cậu dễ thương thế thì mẹ Phong sẽ thích mà !!

- Mong là vậy !! - Trúc đáp lại nhưng vẫn với khuôn mặt lo lắng ấy nhưng cũng khó trách làm sao mà không lo được cơ chứ.

- Cô nhóc luôn bình tĩnh nhất đám mà giờ lo lắng bồn chồn về nhà chồng vậy sao ?? - Bây giờ mới nghe được tiếng Long phát lên, nhưng khuôn mặt vẫn không có chút cử động ngoài cơ miệng đang hoạt động còn mọi thứ còn lại dường như vẫn bình thường.

- Này !! Cậu nghĩ em tớ là đồ vật hay sao mà không có cảm xúc ?? - Hải lái xe mà quay sang quát, với khuôn mặt bình thường của Long càng làm Hải tức điên lên.

15 phút sau, cả bọn có mặt tại nhà Phong. Một căn nhà à không phải nói như là một tòa lâu đài cổ tích vậy, nhưng hàng cây xung quanh đường vào nhấp nhô cao thấp, không cao sang như nhà Long nhưng toát lên vẻ uy nghi được thiết kế rất đặt biệt.

Và dỉ nhiên cũng không kém nhà Long, người làm đứng dọc hai bên mỗi khi có khách về, với một cách chào hỏi được huấn luyện giống nhau. Nó cảm giác dường như nơi đây không dành cho nó nhưng nó không thể bỏ Trúc một mình.

Bước vào nhà, sau cánh cửa to cổ kính là một bàn vuông dài làm bằng gỗ trông rất bóng. Phong đẩy cửa bước vào, một người phụ nữ trung niên bước xuống cầu thang tươi cười và tất nhiên là mẹ Phong _ Bà Mẫn Quân Phó Chủ Tịch Tập Đoàn Kiến Trúc Hoàng Phong ( các tên tập đoàn được lấy từ các cậu ấm trong nhà, riêng nhà Long thì lấy Long Thị ) :

- Phong về đấy hả con ??? - Bà ấy hỏi vọng xuống.

- Vâng, mẹ bảo con về gấp mà !!! Đây là bạn con. - Phong và cả bọn ngồi xuống chiếc bàn dài ấy.

- Mẹ biết.......nhưng......Đột nhiên bà ấy khựng lại khi trông thấy nó cũng đúng thoi đã bao giờ bà gặp nó đâu, cái cảm giác bị bà ấy nhìn từ trên xuống dười với vẻ không mấy hài lòng khiến nó khó chịu bà ấy bước lại gần cả bọn và ngồi xuống chiếc ghề đầu bàn :

- Nhưng...cô bé này là ai ?? - Bà ấy đặt một dấu chấm hỏi vào nó, nó lóng ngóng chẳng biết làm gì nhưng cũng phải trả lời :

- Dạ....cháu là....L...ưu....L...y...Là bạn của cháu đấy bác ạ !!! - Chợt có tiếng của một kẻ bình thường với một câu nói bình thường nhưng cái câu nói bình thường ấy làm nó bớt ngượng ngạo. Long tươi cười trả lời với bà ấy. Dường như trong cả bọn bà ấy rất thoải mái với Long. Nó đưa mắt nhìn Long có chút cảm ơn nhưng đáp lại là một ánh mắt né tránh. Nó thấy hơi buồn.

- Ồ vậy ra bạn Long đấy ư ? Nhưng cô bé này là con nhà ai ?? - Bà ta hỏi Long nhưng thực chất là muốn hỏi nó, với IQ như nó cũng hiểu được bà ấy muốn gì, dỉ nhiên bà ấy sẽ tưởng nó là con của một giám đốc tập đoàn nào đó vì đã được mấy người làm bạn với Long.

- Mà thôi mẹ à, mẹ bảo con về có chuyện gì vậy ??? - Phong nói cố làm nó bớt ngượng trước bà ấy, nó thầm biết ơn Phong nếu Phong không nói thì nó biết trả lời bà ấy làm sao đây. Nó nhận thấy Trúc đang toát mồ hôi và nãy giờ Trúc cũng chẳng lên tiếng, nó nắm tay Trúc lại.

Trúc quay sang nhìn nó cười rồi lắng nghe tiếng nói của bà ta :

- Phong !! Mẹ biết chuyện con và Trúc nhưng con biết điều đó đối với mẹ là không thể đúng không ?? - Bà ấy nhăn mặt lại nói.

- Cháu có gì không tốt hở bác ?? Cháu có thể sữa !!! - Trúc nhướn mắt lên hỏi lại, đáp lại bà ấy vẫn cười :

- Không !! Cháu tốt lắm bác biết mà nhưng vấn đề ở đây là cháu không phải là người Phong cần, cháu hiểu chứ !!

- Tại sao chứ ?? Con cần Trúc mà !!! - Phong cố giải thích với bà ấy.

- Đúng đấy bác ạ, Phong và Trúc yêu nhau thật lòng mà !! - Long lên tiếng cố gắng nói giúp vào.

- Long à, bác rất thương con nhưng chuyện này bác không thể nghe theo con. Bác là mẹ Phong bác biết Phong cần một người như thế nào !!! - Bà ấy nói với Long rất nhẹ nhàng nhưng cũng rất cứng.

- Nhưng bác à, Trúc đâu thua kém gì ai hả bác ?? - Hải nói. Dường như cả bọn ai cũng cố gắng giúp Trúc và Phong chỉ có nó là ngồi im, nó biết lời nói của nó liệu bà ấy có nghe không. Vả lại bà ấy thương Long nhưng còn không nghe thế nó có nói cũng như không. Mặc dù rất tức nhưng nó cố kìm nén lại.

- Bác biết Trúc không thua kém gì ai nhưng thật sự Phong cần một cô bé bình thường, ngoan ngoãn và không cao sang như Trúc !! - Bà ấy nói mà mặc cho nước mắt Trúc rơi.

- Tại sao hả bác ?? Cao sang thì hợp với Phong quá rồi mà !!! - Hải bực bội nói.

- Nhưng các con có hiểu nếu như vậy mọi người sẽ cho gia đình bác và kể cả Phong đang bám víu vào Trúc và thậm chí tệ hơn bác và một tập đoàn khác đang tranh đấu thầu của nhà Trúc, nếu Phong quen Trúc thì mọi chuyện thế nào mọi người sẽ nghĩ thế nào khi gia đình bác cầu thân nhà Trúc đây !!!! - Bà ấy lơn giọng lên cũng có thể cho là bà ấy đáng quát vào mặt cả bọn như răng dạy một lũ học trò ngu ngốc bằng cái lập luận của bà ấy.

Bà ấy vừa dứt câu thì Trúc chạy mất :

- Trúc !! Trúc em đi đâu vậy ?? - Hải gọi theo.

- Phong !! Cậu chạy theo Trúc đi !!! - Long nói nhưng Phong vẫn ngồi im, dường như lòng tự trọng của một đứa con trai quá cao, quả thật nếu như vậy thì ai cũng sẽ cho Phong bám vào Trúc mặc dù nhà Phong cũng chẳng thua kém gì ai.

Dỉ nhiên không chỉ mình Phong chịu lời nói ra vào của người khác mà còn gia đình Phong đặc biệt là mẹ Phong đang nắm giữ công ty vì papa Phong đã công tác ở Mỹ. Nhưng ai cũng biết mẹ Phong là một người rất sỉ diện nên điều này đói với bà ấy là không thể.

- Phong sao cậu không chạy theo Trúc !!! - Hải quát vào mặt Phong nhưng cái vẻ ngồi im của Phong khiến Hải càng bực hơn. Hải chạy theo Trúc, cả bàn chỉ còn nó, mẹ Phong và Long. Đến lúc này thì nó hết chịu đựng nổi, nó không thể ngồi im được nữa, nó dứng dậy :

- Bác thật quá đáng, bác có biết bác đã xúc phạm Trúc không, cái sĩ diện của bác khiến người khác phải tổn thương, bác thật ích kỉ !!! - Nó quát vào mặc bà ấy, bỗng dưng lúc này nó chẳng có chút sợ hãi nào, ngược lại nó nói một cách mạnh mẽ. Đúng vậy đây là cách mà nó xử lí mọi vấn đề không trốn tránh.

- Con bé kia, ở đây không có chỗ cho mày lên tiếng !!! - Bà ấy nạt vào mặc nó và tỏ vẻ khinh thường nó, nó biết nếu như Long không nói nó là bạn Long thì từ nãy giờ nó cũng chẳng được ngồi trong cái bàn này.

- Bác đang cư xử như một người không có văn hóa, bác chỉ biết cho bác bác có biết Phong và Trúc đều đau khổ, bác thật ích kỉ chỉ biết cho bản thân mà không biết con bác đang đau khổ, rồi bác sẽ hối hận với cách cư xử của bác ngày hôm nay. Bác chẳng có gì để cháu coi trọng !! - Dù rất ghét bà ấy nhưng nó vẫn lễ phép để biết nó còn lễ phép.

- Mày biết gì mà nói ?? con bé rách rưới như mày mà lên mặt dạy đời tao à !!! - Bà ta đứng phắt dậy và mắng vào mặt nó với nét mặt của một con người " nhà giàu kênh kiệu ". Nó thật sự chỉ muốn mắng lại nhưng nó biết dù bây giờ có nói gì cũng chỉ để thỏa mãn cơn tức giận của nó chứ cũng chẳng làm bà ấy sáng mắt ra.

- Mẹ thôi đi !! Mẹ không những xúc phạm Trúc mà còn xúc phạm cả bạn con !!!- Phong bỏ chạy.

- Con bé rách rưới như cháu chẳng có quyền gì dạy dỗ bác cả nhưng một con người giàu sang mà ích kĩ như bác cũng chẳng có quyền gì dạy cháu đâu !! - Nó đeo ba lô và cả túi xách của Trúc lên.

- Bác thật sự đã rất quá đáng !! - Long đứng dậy nắm tay nó kéo đi.

Bà ấy ngồi phịch xuống ghế, tay chống lên trán " liệu mình làm đúng không ?" nhưng một tính ích kỉ của người giàu như bà ấy cũng chẳng làm bà ấy hiểu ra. Bà ấy càng cố gắng bảo vệ cho cái ý nghĩ của mình.
Cả bọn bây giờ chẳng biết ai ở đâu, điện thoại Trúc thì ở đây, Phong thì chạy đâu không biết, Hải thì chạy đi tìm Trúc. Chỉ còn nó và Long ở lại, chuyện nó và Long cũng chưa xong nhưng điều mà cả hai không biết bây giờ là Long và nó đang nắm tay rất chặt. Cả hai đang đi dọc ngoài đường, tay Long vẫn siết chặt tay nó nhưng có một điều là cả hai đều không lên tiếng, nhưng nắm tay của cả hai dường như trong vô thức không ai biết họ đang nắm tay nhau suốt dọc đường.

Bất chợt trời mưa, cả hai đang đi bộ ngoài đường nên làm gì có chiếc dù nào. Cả hai chạy vội vào hiên bến xe. Chợt nó nhận ra nó đang nắm tay Long, nó vội rụt lại khiến Long cũng nhận ra vừa nắm tay nó. Cả hai ngượng ngùng nhìn nhau đầy khó xử. Phải dầm mưa một đoạn nên mình mẩy nó ướt nhem, nó vội huơ tay phủi phủi nhưng có phủi cách mấy cũng bị ượt và lạnh. Nó co tay ôm người lại miệng hít thở khiến hơi thở bốc lên như khói. Và dỉ nhiên ngoài âm thanh của mưa thì chẳng có một âm thanh nào phát ra từ nó và Long. Im lặng. Cái không khí này đang là một khoảng cách giữa cả hai và cũng là biện pháp tốt nhất sử dụng vào lúc này của nó. Thấy nó lạnh Long cũng không thể không ga lăng vì thế cởi áo khoác ngoài ra và choàng qua nó.

Hành động này làm nó thấy có chút vui nhưng Long thì lại ngượng. Long quay lại cố không nhìn vào ánh mắt nó với khuôn mặt lạnh lùng nhưng ấm. Nó không hiểu tại sao nó lại thấy ấm, ấm là vì áo khoác của Long hay vì hơi ấm trên người Long toát ra. Nhưng điều ấy không làm nó kìm nỗi cơn tức giận khi bị Long đuổi ra khỏi nhà, lòng kiêu hãnh của nó nổi dậy buộc nó phải biết được lí do nó mới cam tâm, nó cũng thật sự không quen khi phải im lặng với một người-mà-nó-không-thể-im-lặng :

- Này !!! - Nó cắt ngang sự im lặng và khó xử bằng một câu nói không chủ không vị ngữ này. Nó cũng cố không nhìn vào khuôn mặt đáng ghét ấy.

- Gì ?? - Tiếng nói thật sự ấm áp nhưng cũng làm nó tức điên vì sự bình thường như không có chuyện gì ấy. Nó kéo cái áo Long lại cho ấm và chợt nghĩ áo Long nó khoác vậy Long lạnh không. Trời nó không thể tin nổi nó, tự nhiên lại đi quan tâm đến tên đã đuổi mình đi.

- Áo anh tôi mặc rồi anh mặc gì ?? - Nó hỏi vẻ bực dọc nhưng cũng có chút quan tâm. Nó quay sang nhìn xem Long có chút cử động gì không nhưng câu trả lời vẫn là không, không nhìn nó chỉ nhìn ra mưa. Nó biết Long yêu mưa, chợt nó thoáng nghĩ " ngoài mưa ra còn yêu ai không ". Nó lắc lắc đầu xua đi ý nghĩ ngốc nghếch đó, không thể tin nó lại nghĩ được như vậy.

- Này cô có bị gì không sao tự dưng ngồi lắc đầu chi vậy ?? - Long nhìn đăm đăm vào nó khiến nó giật mình.

- Không !! Không có gì !! Nhưng.... sao.... anh......lại....đuổi...t.t...ôi...đ..i ?? - Nó cố gắng lấy hết dũng khí ra mà hỏi, câu nói ngắt quãng một phần vì lạnh một phần vì ngượng.

-.........................!!!- Long im lặng, không trả lời, tội nghiệp nó khó lắm mới hỏi được câu ấy cuối cùng lại nhận được sự im lặng lạnh lùng từ Long.

Nó tức lên muốn xé Long ra cho bầm dập mới chịu nổi nhưng nó kìm lại cũng chẳng biết từ bao giờ nó bắt đầu kìm được những cơn giận dữ của nó. Cố gắng dày mặt ra hỏi lại lần nữa :

- Anh trả lời xem nào !! - Nó nhỏ nhẹ nói, rất miễn cưỡng.

-..........................!! - Vẫn im lặng đến lúc này thì nó thật sự không thể chịu nổi cái vẻ vô hồn ấy nữa, nó cần được biết câu trả lời, nó rất muốn biết. Nó ghét cái cách Long im lặng, ghét cái vẻ bình thản ấy. Ghét cả con người ấy.

Nó nắm áo Long kéo nài nỉ nhưng vẫn có chút tức giận, miệng không ngừng hỏi. Nó đang dùng một cách ngu ngốc nhất để cại miệng Long. Nó cố gắng kéo áo mạnh thật mạnh để Long đừng bình tĩnh như vậy :

- Anh nói đi chứ, sao ngồi im vậy, nói đi nói nhanh coi nào !!! - Nó vừa kéo vừa gắt lên để đòi câu trả lời cứ như một đứa trẻ đang đòi ăn kẹo vậy. Ngoài trời vẫn mưa và lạnh. Bất chợt Long quay sang ôm chầm lấy nó, nó cảm nhận được Long siết nó rất chặt và dỉ nhiên khi một người siết chặt thứ gì đó thì có ý nghĩa là không muốn rời bỏ. Chặt lắm đến mức nó chỉ cảm nhận được nhịp tim đập của Long chứ không còn biết đến tiếng mưa. Tim Long đập mạnh và hình như tim nó cũng vậy đập loạn xạ. Nó ngây người ra chỉ còn biết đến những thứ đó. Và hình như đứa trẻ đang được dỗ dành khi đang đòi kẹo. Nó thấy mình giống như vậy.

Nó cố vùng vẫy ra khỏi bờ vai rộng và ấm ấy, cố gắng thoát ra khỏi vòng tay đang siết chắt nó. Cố cựa quậy để thoát ra :

- Bỏ ra nhanh !!! Bỏ tôi ra nhanh !! - Nó hét lên tay không ngừng vùng vẫy ra nhưng thật sự nó không thể thoát ra được. Rất chặt.Nóng. Đúng có cái gì nóng lên ở lồng ngực Long.

- Yên nào heo !! Ôm chút cho ấm mà, cô lấy áo tôi rồi, tôi lạnh lắm !! - Long gục đầu xuống vai nó, miệng thì thầm vào tai dù tiếng mưa đã áp đi tiếng nói của Long nhưng cũng đủ cho nó nghe thấy, nó cảm nhận được một luồng hơi ấm phả vào ngang cổ và tai nó. Ấm. Nhưng hơi ấm ấy cũng không có đủ sức thuyết phục nó, nó cứ cựa quậy liên tục :

- Vậy thì anh bỏ tôi ra tôi sẽ trả áo cho anh ngay !! Bỏ ra nhanh đi !! - nó cố gắng đẩy Long ra.

- Không thích !!! Cô cứ mặc áo tôi còn tôi ôm cô thế này huề mà !! - Long nói như một đứa con ních nhõng nhẽo.

- Sao anh khôn thế, một cái áo mà cứ ôm tôi thế nào sao !! Tôi còn chưa xử anh khi nãy đuổi tôi đi đấy !! - Nó bất chợt nhắc lại, nó tức giận một cách vô lí. Nó cũng không còn sức để cựa quậy nữa rồi, nó buông tay xuống dựa vào ngực Long. Nó thật sự không hiểu Long thay đổi quá nhanh chóng mấy phút trước còn đuổi nó đi với giọng lạnh lùng như rất ghét bỏ nó. Nó thật sự rất giận Long nhưng cũng chẳng có quyền gì để mà hỏi, nếu Long đuổi nó đi là một điều đúng thôi vì trong hợp đồng là như vậy mà. Nhưng nó cũng không thể phủ nhận là bây giờ nó rất ấm vì có một bờ vai chắc chắn đang ôm nó.

- Cô không vui khi cô được tự do sao ??? - Long hỏi. Đầu Long dụi vào vai và tóc nó, Long chợt nhận ra tóc nó có một mùi hương như hoa cỏ dại mà mẹ Long cũng có. Mùi hương nhẹ nhàng thoang thoảng nếu ngửi thật sâu mới cảm nhận được. Long chìm người vào hương thơm ấy. Hương thơm ấy cứ lẩn quẩn khắp người Long không thể cưỡng đc.

- Sao lại không vui !! Vui quá đi chứ, không phải sống chung với anh thì quá tốt !!- Nó trả lời một cách vui vẻ không vấn đề gì nhưng sao nó thấy ngượng lưỡi hay vì đó không phải là câu trả lời từ trái tim nó. Nó giận mình khi trả lời như vậy, mâu thuẫn quá.

- Vậy thì ổn !! - Long nhẹ nhàng trả lời.

- Nhưng tôi muốn biết lí do .............Nó chưa kịp nói dứt câu thì hình như Long đang làm gì trên tóc nó, trên gần đỉnh đầu nó, không ngay chỗ nó buộc tóc . Gì vậy hình như là Long đang tháo đồ buộc tóc ra. Trời ạ có bao giờ nó xõa tóc đâu lúc nào cũng buộc lên cao.

- Anh làm gì vậy ?? Đừng đụng vào chứ !! - Nó lắc lắc đầu nhưng có càng lắc Long càng dễ mở.

- Để yên xem, đầu cô dính gì nè, tôi gỡ ra cho !! - Nó nghe tưởng thật nên ngồi im, Long lại tiếp tục mở nút thắt ra hai giây sau thì cũng mở được, Long lấy đồ buộc tóc ra và xõa tóc nó xuống. Mái tóc đen óng và suông mượt xõa xuống, tóc không dài chỉ qua vai tới giữa lưng thôi nhưng lúc nào cũng được buộc lên gọn gàng. Nó cố loay hoay tìm xem cái gì đang dính lên tóc của nó. Nó xòe tóc ra trước ngực để xem. Nhưng không có gì dính lên cả, nó ngước lên nhìn Long thì thấy Long đang nhìn nó chằm chằm không chớp mắt :

- Anh sao vậy ?? sao nhìn tôi vậy ?? mà anh nói dính gì ở đâu sao tôi không thấy ??

- Không !! Chẳng dính gì đâu, mà cô xõa tóc trông đẹp đấy, đừng buộc cao lên nữa !! - Long nhìn nó cười. Lần đầu tiên Long khen nó đẹp, hình như mặt nó nóng ran lên. Nó ngượng ngùng lấy đồ buộc tóc lại và cột lên nhưng tay Long ngăn lại :

- Đừng buộc lên !! Để vậy đi !!- Long cười.

- Ai cho anh dám tháo đồ buộc tóc của tôi ra ?? Anh muốn gì !! - Nó quát Long cho bớt ngượng.

- Tôi thích để vậy hơn, tôi muốn nhìn cô thôi !!! - Long trêu nó. Nó phát bực khi bị Long trêu, hình như nó vừa nghĩ ra cái gì đó, miệng cứ cười toe toe :

- Sao nụ cười này nham hiểm vậy ??- Long ngồi xa nó ra. Nó tiến lại gần vẫn với cái nụ cười ấy :

- He he để tôi cột tóc cho anh, thấy tóc anh cũng dài phết đấy chứ !! - nó tiến lại giơ đồ buộc tóc lên, cố gắng nắm tóc Long nhưng chiều cao của nó không cho phép nắm đc :

- Biết ngay là cô có ý đồ mà, thôi cô điên hay sao mà cột tóc cho tôi !! - Long né ra.

- Để tôi cột thử xem ai đẹp hơn ai chứ !! - Nó bước lại gần Long mắt nhìn vào chùm tóc được vuốt keo của Long mà không nhìn bên dưới, nó với lên để nắm vừa nắm được thì vấp cái gì ở dưới chân té ngay vào người Long. Long nằm dài xuống còn nó đè lên, thì ra nó vấp vào chân Long vì chân Long dài khủng mà. 1s.....2s......3s......4s......5s......nó nằm lên người Long , khoảng cách bây giờ là 0 cm, mắt nó nhìn chằm chằm vào mắt long và hình như môi nó đang chạm vào cái gì đó mềm mềm và nóng nóng, một bàn tay đang đặt lên đầu nó. Hình như Long đang ôm nó còn nó làm gì vậy ?? hôn ư ?? sao có thể chứ. Nó cố gắng ngồi dậy nhưng bàn tay đang đặt lên đầu nó kìm lại làm nó không nhấc đầu lên được, nó càng cố gắng nhấc ra thì bàn tay ấy càng siết chặt. 1s.......2s.......3s..... tai nó lùng bùng không biết gì nữa, mắt nó nhắm nghiền. Lúc này nó thật sự thấy ấm cả cơ thể lẫn con tim. Không biết tại sao nó muốn chìm vào mấy giây này. Hạnh phúc. Ừ hình như nó cảm thấy rất hạnh phúc, thấy được quan tâm, thấy còn có người cần nó. 4s........5s......6s...... Mắt nó dần mở ra khi bàn tay đang đặt lên đầu nó nhẹ thả lõng ra không kìm lại, có một chút nuối tiếc hiện diện trong nó. Long mở mắt nhìn nó cười trong khi nó ngượng hết biết, nó ngồi bật dậy :

- S.....a....o.....anh.....l..àm.....vậy...? - Nó ấp úng hỏi.

- Bởi vì tôi thích , coi như nụ hôn tạm biệt của tôi dành cho cô !! - Long cười ngồi dậy.

- T...ạm.....biệt ư ??? - Nó tròn mắt ra hỏi.

- Đúng vậy, ngày mai cô đi rồi !! - Long trả lời một cách bình tĩnh không ngượng ngùng như các lần trước.

- Đúng !! ngày mai tôi phải đi, vì tôi đã bị đuổi mà !! - Nó đừng dậy khuôn mặt như hiểu ra điều gì, nó lạnh lại không ngượng ngùng nữa. Cởi áo khoác ra trả lại cho Long :

- Trả anh đây, không cần ngày mai hôm nay tôi sẽ đi !! Tại tôi ngốc nên quên mất mình bị đuổi !! - Nó quăn áo khoác vào mặt Long và nhấc ba lô lên vai

- Chúc cô hạnh phúc !!- Long vẫn nhìn nó cười với dáng vẻ bực tức của nó. Nó nhìn lại bằng một ánh mắt sắc lữa, câm phẫn, ánh mắt ấy như muốn thiêu rụi tất cả mà nó thấy. Nó bỏ chạy dưới trời mưa. Long nhìn theo bóng dáng bé xíu của nó đang chạy. Khi nó khuất bóng, Long khụy xuống, nụ cười ban nãy tắt liệm đi, Long úp mặt xuống " Xin lỗi !! Xin lỗi cô!! Hãy đi tìm hạnh phúc của mình nhé, hãy sống cho thật tốt " !!! Long nói với dáng vẻ khác hẳn khi nãy. Thật sự Long cũng đã rất cố gắng để đóng hết vai của mình. " Cảm ơn cô, cảm ơn cô đã đến, cảm ơn vì nụ cười của cô, cảm ơn vì nụ hôn, cảm ơn vì tất cả !!! " Long mỉm cười nói nhưng có một giọt nước chảy từ khóe mắt xuống gò má gầy ấy.

Bóng nó khuất dần chỉ để lại một cơn mưa lạnh buốt, một thằng ngốc đang đau đớn và đang....khóc. Nó cứ dầm mưa đi suốt dọc đường " Tôi hận anh sao chổi , sao lại đối xử với tôi như vậy, tôi ghét anh " !! Nó quát lên khiến người xung quanh đang chú ý đến một con bé dầm mưa và miệng lẩm bẩm. Lạnh lắm, nó chợt hiểu ra khi con người ta đang được ấm mà bị lạnh thì sẽ càng lạnh hơn. Đúng vậy, nó đã rất ấm áp thì lạnh buốt. Hạnh phúc rồi đau nhói, công bằng thôi đó là quy luật tự nhiên thôi. Nó hiểu ra nó không thể hiểu hết một người, người ấy không như nó nghĩ. Lừa dối. Ừ mọi thứ chỉ là sự lừa dối. Thế thôi chỉ tại nó ngốc nghếch, tại nó không biết thân biết phận, tưởng bở. Ngốc. Một con ngốc !!! Nó bước lặng lẽ trong mưa.....bóng liêu xiêu của nó không còn mạnh mẽ được nữa, không còn chạy vun vút trên ván trượt được nữa, tại sao ??? Tại mưa ư ??. Đúng tại mưa thôi, không vì ai khác cả chắc chắn là vậy.


........." mưa, có một con bé ngốc nghếch đi dưới mưa
..............." có một thằng ngốc ngồi khóc dưới mưa"......................

---------- Post added at 02:55 PM ---------- Previous post was at 02:54 PM ----------

Từng giọt mưa, nhè nhẹ lăn trên má. Nó cảm nhận được sự lạnh buốt của mưa, một giọt nước lăn qua là như có một sức hút gì đó hút hết hơi ấm trên người nó và để lại một vị lạnh. Nó cố gắng lê từng bước chân chậm rãi, chân nó không thể đi thoăn thoắt, nhấc lên từng bước một. Cứ vậy, cứ lê bước dưới màn mưa kín trời ấy.

Lại có một cảm giác căm giận hiện lại trong đầu nó, nói đúng hơn đây là lần thứ hai cái cảm giác này xuất hiện. Đã một lần khi nó bị chính ba mẹ ruột nhốt trong một căn phòng tối và lạnh. Lúc ấy cảm giác đó đã vây lấy nó, cả căn phòng không ánh sáng ấy được bao trùm bởi một cám giác căm giận những người đã đối xử với nó như thế. Mặc cho nó có thét lên đến mức nào cũng không có ai. Nó hận những người đó nhưng càng hận lại càng đau họ là người thân duy nhất của nó nhưng …………. Nó rất ghét cái cảm giác này, lạnh à không rất buốt xuyên thấu da thịt nó.

Cả người nó ướt nhem, những chiếc răng đang nhảy múa theo điệu nhạc mưa. Hơi thở nhẹ len lỏi qua khe mũi và kẽ răng. Bây giờ mà nó về nhà ba mẹ nuôi thì chỉ làm họ thêm lo lắng và điều này nó không muốn, họ dù không phải là ba mẹ ruột nhưng từ lâu nó cũng đã xem họ như ba mẹ ruột của mình. Nhà trọ ở chung cư của nó thì trả lại rồi. Nó chẳng biết đi đâu, loay hoay một hồi, nó nghĩ hay là đến nhà Trúc ?? Đúng bây giờ tốt nhất là đến nhà Trúc, nó cũng muốn biết Trúc ra sao rồi.

Đứng trước cổng nhà Trúc, nó bật cười vì sự ngu ngốc của mình. Trúc xinh đẹp học giỏi, giàu có, papa có thế lực về kinh tế nhưng mẹ Phong còn không chịu huống chi là nó, một con bé rách rưới như mẹ Phong đã nói. Thì nó liệu có quyền gì mà giận với………. Nó nghĩ liệu sẽ có được bao nhiêu cô gái phù hợp với 3P chứ. 3P toàn là hoàng tử, giàu có nhất nước, toàn là tập đoàn quyền lực mà nhất là Long Thị, một tập đoàn kim cương có hạn mà trước đấy nó chưa bao giờ biết đến. Vả lại Long cũng là người thừa kế tập đoàn ấy. Ngay cả trường nó đang học cũng thuộc sự quản lý của tập đoàn Long Thị.

Trước đây nó thật ngốc nghếch, không biết mình là ai thì giờ cũng chẳng thể nào trách móc. Nó nhón chân lên nhấn chuông, một bóng dáng của người giúp việc trên tay cầm một cây dù bước ra, ánh mắt dồn về phía nó :

- Xin lỗi !! Cô tìm ai ạ ??? – Bà ấy hỏi nhẹ nhàng.

- Tôi tìm Trúc, có Trúc nhà không bác ??? – Nó hỏi mắt nhìn vào nhà.

- À vâng, cô chủ mới về đấy ạ !! mời cô vào nhà!! – Bà ấy chìa tay đưa cho nó một chiếc dù nhỏ, rồi mở cổng.

Bước vào nhà, ánh đèn chiếu sáng khắp góc toát lên vẻ ấm áp, có lẽ hôm nay ba Trúc về muộn nên không thấy ai trong căn nhà ngoài những người làm đang thoăn thoắt làm bữa tối và lau dọn. Nó nhìn xung quanh :

- Cô chủ trên phòng ạ, mời cô lên !! – Bà ấy xếp dù xong rồi chỉ lên phòng, nó bước theo bà ấy lên phòng Trúc :

- Phòng cô chủ đây ạ !! – Bà nói rồi bước xuống cầu thang nhẹ nhàng không một chút tiếng động nào.


Nó đưa tay định gõ cửa nhưng có một tiếng thút thít phát ra từ bên trong căn phòng, có lẽ đó là tiếng khóc. Bất chợt nó ước gì nó cũng khóc được như thế thì tốt biết mấy. Nó không gõ cửa, nhẹ nhàng đẩy cánh cửa bước vào, nó không muốn ngăn cản Trúc khóc. Bước lại gần giường, Trúc nằm úp mặt nên không biết nó vào phòng. Nó khẽ đưa tay lên vai Trúc vỗ vỗ :

- Cậu khóc đi, khóc cho nhẹ người !!!- Tiếng nói nó ấm áp và rất khẽ. Trúc giật mình quay lại, thấy cả người nó ướt sũng, khuôn mặt tái đi. Đôi môi tím vì lạnh, ánh mắt nhìn Trúc như là lo lắng Trúc ngạc nhiên hỏi :

- Sao cậu lại ướt thế, cậu dầm mưa ư ?? Sao cậu lại ở đây, không về nhà anh Long hả ?? – Trúc hỏi với đôi mắt tròn xoe.

- Làm gì mà hỏi nhiều vậy, sao tớ trả lời cho hết !! – Nó cười.

- Trả lời đi !! À mà để tớ đi lấy cho cậu cái khăn với bộ đồ chứ mới xuất viện không nên dầm mưa bộ muốn nhập viện lại à ?? – Trúc đứng phắt dậy gọi quản gia lấy cho nó rồi trở lại phòng ngồi :

- Nói tớ nghe xem nào, có chuyện gì mà phải dầm mưa thế này ?? Bộ anh Long không cho cậu ở thật à ?? – Trúc lo lắng hỏi.

- Ừ !! Mình không biết đi đâu nên đến đây xem cậu thế nào rồi trả túi xách cho cậu luôn, lúc nãy cậu chạy đi đâu mất nên tớ phải giữ giúp cậu nè !! – nó đưa túi xách lại cho Trúc.

- Anh Long thật là, trở lại con người lúc trước rồi, mà anh ấy nói là làm thật !!! Tội nghiệp cậu thôi ở đây ngủ với tớ đi, papa tớ cũng chưa về mà !! – Trúc cười.

- Con người lúc trước ??? – Nó cầm chiếc khăn lông mà bác quản gia vừa mang lên xoa xoa tóc nhưng cũng không quên ngước mắt lên hỏi :

- Ừ !! Lúc trước, anh Long phải nói thuộc vào dạng bất trị đấy ngoài ba anh ấy ra thì anh Long chẳng biết sợ ai là gì. Do anh ấy là người sẽ kế thừa một tập đoàn lớn cho nên từ nhỏ anh ấy đã được huấn luyện chặt chẽ về những chiến lược kinh doanh cho một tập đoàn cũng như tính tình. Ngang tàn, hống hách và đặt biệt là rất lạnh lùng và tàn nhẫn. Cũng có nhiều tập đoàn có con gái rất muốn kết thông gia với nhà anh ấy nhưng các cô gái ấy đều không thể giữ chân anh Long trong một tuần dù là các tiểu thư xinh đẹp tài giỏi. Thậm chí do giỏi võ nên anh Long cũng rất thường xuyên đánh đấm ở các bar. – Trúc vừa kể vừa lắc đầu hơi buồn.

- Vậy chắc là ngoài ba anh ta ra thì 3P và cậu là người thân cũng như anh ta nghe lời các cậu nhất đúng không ??? – Nó hỏi.

- Người thân thì có lẽ đúng vì từ nhỏ cả bọn rất thân, bọn tớ cũng rất hiểu anh Long và ngược lại anh ấy cũng quan tâm đến cả bọn nhưng nghe lời thì chưa chắc, nhưng cũng không thể trách anh ấy. Khi còn nhỏ anh đã mất mẹ người anh yêu thương nhất cũng như mình, tệ hơn là cái chết của bà ấy là do sự lạnh nhạt ba Long gây ra vì thế anh Long hận ông ta và cũng bắt đầu sống khép kín hơn, bất cần với mọi việc. Ba anh ấy còn tàn nhẫn hơn cả anh ấy, anh Long luôn phải chịu đựng sự hà khắc và huấn luyện kinh doanh cay nghiệt của ông vì vậy mà tính tình anh Long đã trở thành như vậy. Một phần tính cách của anh ấy cũng bị ảnh hưởng bởi ba mình nên ngang tàn Nếu anh Long mà giận lên thì có thể đấm từng người trong 3P đấy thậm chí tệ hơn nữa là đuổi học bọn tớ !! – Trúc nói.

- Đuổi học ????

- Đúng vậy, cậu quên anh ấy là thủ lĩnh 3p cũng như người cao nhất trong trường ư, nói chính xác hơn thì anh ấy là hiệu trưởng trường, còn hiệu trường hiện tại do tập đoàn thuê thôi !! Mà thôi cậu đi tắm rồi thay đổ đi, mặc vậy bệnh đấy !!! – Trúc đưa cho nó một cái váy trắng.

- Cái gì vậy, cậu đưa tớ mặc cái này ư ?? – Nó nhìn chiếc áo rồi bĩu môi.

- Tớ không có quần áo giống cậu đâu, mặc đỡ nhé, mặc sẽ thấy thoải mái hơn đấy !! – Trúc cười ý như làm nó tin cái váy này thoải mái.

Nó đành phải miễng cưỡng cầm cái váy đó vào nhà tắm vì nó cũng chẳng còn sự lựa chọn nào khác. Nói nhà tắm vậy thôi chứ nó bằng cả một cái phòng ở nhà nó. Ngâm mình vào nước nóng, xà phòng nổi lên bùng bục nó thấy thoải mái, đầu óc nhẹ nhàng. Nhắm mắt lại nó nghĩ đến những lời Trúc nói, thật sự Long là một người rất lạ, nó nào biết đối với Long nó cũng là một cô bé kì quái. Nhưng cũng phải công nhận là Long cũng rất ngang tàn. Nếu như muốn làm việc gì thì khó ai ngăn nổi.

Quả thật như Trúc nói khó ai mà giữ được chân Long, người như thế thì có biết bao nhiêu cô gái muốn yêu chứ thậm chí còn là một thần tượng của họ. Thảo nào trong trường có một FC cực kì hùng hậu của Long. Một hội trưởng hội học sinh đẹp trai, thông minh. Lại thuộc đẳng cấp bạch kim của trường, là một người thừa kế của một tập đoàn lớn và quyền lực thế thì.

Mở cửa bước ra phòng, nó thấy Trúc đang lọ mọ xem gì đấy nên lại gần một cách nhẹ nhàng :

- Này làm gì vậy ??? – Nó đưa mặt lại sát tai Trúc cốt làm Trúc giật mình và cái kế hoạch ấy đã thành công.

Trúc giật thót quay phắt lại :

- Làm tớ hết hồn !! Đây là gì vậy ?? – Trúc xòe tay ra có hai vỏ sò nhỏ, trong suốt nhưng rất bóng nên nhìn rất đẹp, có chút thanh khiết.

- Vỏ sò chứ gì ?? Không biết vỏ sò à ?? – Nó ngồi xuống thu dọn ba lô, thì ra Trúc lấy từ ba lô của nó.

- Biết nhưng sao hai vỏ, một vỏ có cả cái tên Lưu Ly nữa này !! – Trúc đưa vỏ sò ấy lên rồi xoay xoay nó.

- Ừ tớ thích vỏ ấy lắm, nó như bùa may mắn của tớ ấy, lúc nào tớ cũng đem theo bên người !! – Nó nhìn vỏ sò cười.

- Trông xinh cực kì, thế còn sợi dây này, dây chuyền mặt vỏ sò ư ?? đừng nói cũng là bùa hộ mệnh của cậu nha !!!

- Cái đó hả ?? cái đó…….- Nó ngượng ngùng, mắt chớp chớp tay nhè nhẹ đưa lên gãi đầu trông ngây thơ.

- Nói nghe xem nào !! Làm tớ thấy tò mò quá mất !! – Trúc lay lay nó nài nỉ, dáng vẻ nhõng nhẽo.

- Thì cái hôm mà đi picnic chơi đấy, tớ bị tai nạn trong nhà hoang là do cái này đây !! – Nó bĩu môi nhìn.

- À thì ra anh Long để lại cái này cho cậu đấy hở ? ?? Anh Long cũng biết chuyện ghê nhỉ ??? Tớ nhìn thấy còn thích nữa mà !! – Trúc cười nheo mắt.

- Thế Phong để lại cái gì cho cậu vậy ?? – Nó dứt câu thì mặt Trúc xị xuống.

Có lẽ nó đã nhắc đến một từ mà không nên nhắc. Nó biết Trúc đang rất buồn, nó cũng chẳng biết sao lại nhắc đến chi nữa :

- Xin lỗi tớ không cố ý !!! Cậu đừng buồn nữa, rồi mẹ Phong sẽ chấp nhận cậu thôi mà !! – Nó cố gắng an ủi.

- Không sao !! anh ấy tặng mình một chiếc nhẫn !! – Trúc giơ chiếc nhẫn ấy lên cho nó xem. - Biết bao giờ mẹ Phong mới chấp nhận mình đây ??? – Trúc quay sang hỏi nó nhưng một người chưa yêu ai như nó thì biết gì mà trả lời :

- Từ từ, tớ nghĩ một người cố chấp và sỉ diện như bà ấy thì phải cần thời gian. Chỉ có thời gian mới làm bà ấy hiểu thôi cậu ạ !! – Nó vỗ vai Trúc nhè nhẹ.

- Thật sự tớ rất yêu Phong, yêu rất nhiều. Tớ sẽ làm tất cả vì anh ấy nhưng tớ thật sự không biết làm gì. Nói thật tớ cũng không ghét mẹ Phong, tớ rất thích bà ấy từ nhỏ tớ đã không có mẹ, bà ấy rất tốt với tớ dù có nhiều lần bà ấy khắt khe với cả tớ và Phong nhưng thật sự bà ấy là một người tốt. Tớ xem bà ấy như mẹ tớ vậy. Tớ biết những gì bà ấy lo là đúng nhưng……tớ cũng chẳng biết thế nào cho đúng. – Trúc nấc lên, có vẻ khóc lớn hơn.

- Thế nhưng còn ba cậu thì sao ???

- Tớ nghĩ nếu như trước đây thì ông cũng sẽ giống như dì Mẫn Quân, nhưng sau này ông ấy thay đổi rồi, quan tâm đến tớ nên ông bắt đầu hiểu tớ vì thế ông không ngăn cản việc này. Tớ đã rất vui vì điều này !!!

Nó và Trúc đang nói chuyện bỗng nghe vọng ở dưới sàn :

- Ông chủ về rồi ạ !! - Tiếng quản gia chào hỏi.

- Ừ !! Trúc về chưa vậy bác ???

---------- Post added at 02:56 PM ---------- Previous post was at 02:55 PM ----------

- Dạ cô chủ về rồi thưa ông !!! – Nói rồi bà ấy lại xuống bếp vì ba Trúc xua tay ra hiệu.

- Trúc à !! Xuống đây ba bảo một chút !!! –Ông nhẹ nhàng cởi chiếc áo vest ngoài xuống và để cặp cạnh ghế. Rồi ngồi xuống nhẹ rót một tách trà.

Trúc kéo nó bước xuống cầu thang :

- Ba về rồi ạ !! Đây là Ly bạn con. – Trúc chỉ qua nó.

Ba Trúc ngước mắt lên nhìn nó, nó e dè có chút sợ :

- Cháu là bạn Trúc à, ngồi đi cháu !!! – Ông ấy nhìn nó cười hiền khiến nó phần nào nhận ra những người giàu cũng có người hiền chứ không đến nổi, nụ cười của ông ấy khiến nó cũng bớt sợ.

- Dạ !! Cháu là Lưu Ly. - Nó khẽ nhẹ nhàng ngồi xuống.

- À bác biết về cháu rồi, bác nghe nói hôm nay cháu đã mắng thẳng vào bà Mẫn Quân đúng không. Cháu gan đấy, bà ấy nổi tiếng khó khăn trong giới kinh doanh, chưa ai dám nói nặng bà ấy đâu đấy !!! – Ông khẽ đưa tách trà lên thổi thổi rồi uống.

- Dạ !! Tại bà ấy quá đáng với Trúc nên cháu…………..

- Ừ biết bác rồi nhưng nói thật là bà ấy không xấu, bà ấy cũng có lí. Nếu như người khác mà nói về con gái bác như thế thì bác không để yên. Nhưng bác trông cháu rất đáng yêu đấy. Bác cũng có nghe Trúc kể nhiều về cháu lắm !!

- Đúng đấy ba, Lưu Ly dễ thương lắm !! – Trúc chen vào khiến nó càng ngượng.

- Trúc này chắc ba phải nói chuyện với bà Mẫn Quân. Để ba khuyên bà ấy xem chứ nói thật thì bà ấy cũng rất muốn hai nhà kết thông gia, lúc trước bà ấy và mẹ con cũng có hứa hẹn với nhau về việc này rồi. Lúc đó con và Phong còn rất nhỏ !! – Ba Trúc nói.

- Sao con không biết việc hứa hẹn này vậy ba ???

- Ừ tại ba chưa muốn kể thôi, bây giờ nếu hai đứa đã yêu nhau thì ba kể luôn vậy !!! Mà Lưu Ly này, bác cám ơn cháu nha !!

- Cám ơn về việc gì ạ bác ??- Nó nhướn mày lên hỏi.

- Cám ơn về những lời nói của cháu với bà ấy, có lẽ bà ấy cũng sẽ suy nghĩ nhiều về những lời nói của cháu đấy, bà ấy vốn rất ít nói và bình tĩnh chưa bao giờ rối vì một việc gì nhưng hôm nay bà ấy đã rất giận dữ chứng tỏ bà ấy đã suy nghĩ về lời nói của cháu !!!

- Cháu nghĩ có lẽ bà ấy đã rất ghét cháu. Nhưng cháu vẫn không hối hận khi đã nói như vậy !! - Nó nói cương định.

Nó cười tươi trả lời. Có lẽ Trúc cũng vui vẻ hẳn lên vì biết mọi chuyện đang đi theo chiều hướng tốt.

Trò chuyện một hồi nó và Trúc lên phòng ngủ, vừa mở cửa phòng Trúc nằm phịch xuống chiếc giường êm ái, thở dài ý như mọi chuyện sẽ tốt đẹp :

- Cuối cùng cũng có vẻ tốt hơn, tớ vui lắm !!!!! Cám ơn cậu nha !! – Trúc nắm tay nó, nó không hiểu nhưng thấy Trúc vui thế này thì nó cũng rất vui :

- Cám ơn gì chứ !! Tớ thấy sao nói vậy thôi !!!!- Nó cười tười.

- Nhưng dù sao cậu cũng có công đấy, à bây giờ tớ mới để ý trông cậu xinh ghê nha, nếu nói cậu là tiểu thư nào đấy chắc bọn con trai chết mê chết mệt đấy, anh Long chọn đúng người ghê !! – Trúc nhìn nó từ trên xuống rồi trầm trồ khen.

- Đừng chọc tớ, tớ mà xinh gì, tớ thấy cái váy này không hợp với tớ lắm !!! – Nó xòe xòe váy ra và nhìn xuống lắc đầu.

- Không đâu !! Xinh lắm đấy, lại gương xem thử đi !!!! – Trúc kéo nó lại chiếc gương lớn, có vẻ cao hơn cả nó.

Nó ngước mắt lên nhìn, thật không thể nhìn ra nó nữa. Cái đầu tiên mà nó nhìn thấy là một gương mặt ngây thơ xinh xắn, tóc mượt mà được xõa ra trông rất nữ tính và dỉ nhiên có khuôn mặt non choẹt của một cô bé tuổi teen.

Chiếc váy liền trắng mà nó đang mặc càng tôn vinh lên cái vẻ thánh thiện trong sáng trong nó. Thảo nào khi nãy ba Trúc cứ nhìn nó cười khi nó cứ bị vướng víu chiếc váy.


Nó ngơ ngác nhìn, không biết cô bé xinh đẹp kia có phải nó không.Nó hằng ngày chỉ theo style đen toàn tập mà thường đánh đấm đã vậy con gái mà lúc nào cũng đi ván trượt. Trúc lại gần lay lay nó :

- Xinh quá rồi ngơ ngác hả ?? – Trúc đưa mặt lại gần sát nó hỏi, khiến nó ngượng :

- Xinh gì !! Chỉ có điều sao tớ thấy khác khác ấy.

- Khác nhưng đẹp hơn mà !! Như một thiên thần nếu thêm đôi cánh trắng vào sau lưng. Quay lại đây tớ chụp vài tấm đi, xinh lắm đấy !! – Trúc lôi iphone ra huơ huơ tạo kiểu.

- Thôi, chụp chi vậy !! Xấu !! – Nó ngồi phịch xuống ghế.

- Yên nào, cười lên tí đi !!!! một tấm thôi mà. – Trúc cười nài nỉ. Nó cũng để yên cho Trúc chụp, cố tạo dáng như Trúc yêu cầu, nào là phải cười, suy tư, mím môi, phồng má…… Trúc vẫn không cho nó buộc tóc lên vì theo như Trúc nói trông nó nữ tính khi xõa tóc. Chụp một hồi, nó chụp Trúc rồi Trúc chụp nó, hai đứa giành qua giành lại cuối cùng cũng mệt phết ra rồi nằm phịch xuống giường xem lại hình :

- Tấm này đẹp nè, để lưu lại nhá !!!! – Trúc nói.

- Thôi lưu tấm cậu kìa nhìn xinh hơn !!!! – Nó đẩy phím sang tấm trúc.

- Không, tớ thích tấm ảnh của cậu hơn nhìn yêu yêu cứ như thiên thần ấy !!!

- Ê này send cho tớ mấy tấm ảnh mà tớ chụp cho cậu đi, tớ thích hình cậu hơn đấy !!!!!- Hai đứa tranh cãi tấm nào đẹp hơn tấm nào rồi send qua điện thoại.

- Thôi tớ xuống lấy nước uống, cậu uống không ???? – Nó quăn điện thoại xuống giường rồi đi lấy nước. ( Cả bọn đều sử dụng iphone hết á vì cho nó giống một nhóm, của nó thì màu khác vì nó tự mua ).

- Ừ lấy giúp tớ một ly nước cam ha !!! – Trúc nheo mắt cười.

Nhìn những tấm hình xinh xinh của nó Trúc nảy ra một ý nghĩ là gửi hình của nó vừa chụp cho Long. Thế là tay thoăn thoắt send liên tục, chụp bao nhiêu send hết bấy nhiêu, miệng cười lầm bầm :

- Kì này, thế nào anh Long cũng phải ngất ngây cho xem !!!! – Trúc cười đắc ý vừa lúc nó đi vào Trúc giật bắn mình lên còn nó ngơ ngác chẳng biết gì :

- Cậu làm chuyện mờ ám hay sao mà giật mình vậy ???- Nó đưa ly nước cho Trúc.

- Không làm gì có !!!! Chỉ là xem hình của cậu thôi…..khát nước quá !!!!!- Trúc cầm lấy ly nước uống để nó không nhận ra.

Nhà Long, đông người nhưng không phải là người thân mà toàn là người làm. Trên phòng à không phải nói là phòng nó chứ không phải là phòng Long, ngồi dưới giường và một chai rượu đã hết gần một nữa kế bên khỏi nói cũng biết ai đã uống. Ngước nhìn dòng chữ Lưu Ly làm bằng vỏ sò trong phòng của nó Long càng thấy tim nhoi nhói, nhìn vào hàng chữ rồi mường tượng ra khuôn mặt đáng yêu của nó, bỗng điện thoại reo.

……..Tít………Tít……. – Đó là tin nhắn, nhấc điện thoại lên là tin nhắn của Trúc. Long bấm mở xem tin nhắn, không thấy tin nhắn chỉ thấy hình ảnh. Nhìn thoạt qua Long cứ nghĩ là Trúc đùa giỡn chụp hình một cô bé nào đó rồi gửi Long vì trước đây Trúc từng làm mai nhiều tiểu thư quý tộc cho Long. Nhưng nhìn kĩ lại thì cô bé này rất quen nhất là ánh mắt, có chút cô đơn và giận dữ. “ Lưu Ly ” hai chữ ấy hiện cuối cùng sau những tấm hình ấy. Long vội đặt chai rượu xuống rồi nhấc điện thoại lên cao hơn để xem.

---------- Post added at 02:57 PM ---------- Previous post was at 02:56 PM ----------

Trông thật sự rất xinh và cứ như một tiểu thư nào đó chứ không phải là một con bé thích đánh nhau và ngốc nghếch. Bấm lần lượt từng hình để xem, từng kiểu của nó trông rất baby và dỉ nhiên vẫn hiện ra chút ngốc đáng yêu

“ Cô mà cũng biết mặc váy rồi tạo kiểu thế này ư ?? ” Long lẩm bẩm cười thầm cái vẻ ngượng ngùng của nó, mắt vẫn xem đi xem lại từng tấm hình “ nhưng nhìn cũng xinh đấy heo ngốc ạ !! ” . Rồi chọn một tấm hình xinh nhất làm hình nền điện thoại.

Trở lại Trúc và nó, vẫn cứ huyên thuyên mấy tấm hình xem hình nào đẹp nó nào biết cũng có một người đang xem hình của nó :

- Tớ thấy tấm này đẹp này !!! – Nó chỉ vào hình của Trúc.

- Không hình cậu đẹp đấy, mà thôi không cãi nữa, cậu ở đây nhá tớ vào nhà vệ sinh một tí !!! – Trúc cầm điện thoại theo.

- Vào nhà vệ sinh cũng đem điện thoại à ??? – Nó thắc mắc nhìn cái điện thoại của Trúc.

- Ừ !!! à…….để cậu đừng xóa hình ấy mà !!!! – Trúc kiếm một cái cớ nào đấy, nó vẫn ngây thơ nghiềng ngẫm mấy tấm hình.

Vào nhà vệ sinh Trúc bật nước xả ra ào ào, rồi nhấn số điện thoại cho Long :

- Alô !! Anh thấy mấy tấm hình đẹp không ???

- Biết ngay là có tay em trong ấy mà chứ làm gì con heo ngốc ấy biết chụp hình ?? Nhưng váy ở đâu mà con heo ấy mặc vậy ??? Long nói.

- Váy của em đấy, hehe nhưng trông xinh lắm mà !!!! – Trúc cười tinh nghịch.

- Ừ trông……cũng dễ thương !!! – Long ngại ngùng nói.

- Này anh uống rượu phải không ??? tiếng anh cứ lè nhè ấy, mà chuyện anh và Ly sao vậy ???? – Trúc nghiêm lại hỏi.

- Uống một chút hà em gái !!!! Chuyện với con heo ấy à, kể sau đi nha !!!!! Thôi anh ngủ đây.- Long vội dập máy hy vọng Trúc chỉ nghe tiếng lè nhè của Long mà không nghe tiếng nấc.

- Ê này……chưa nói xong mà !!!! – Trúc quát vào điện thoại. “ Tên này, bực thật cứ luôn làm chuỵên điên rồ trong số các chuyện điên rồ “. Trúc lầm bầm rồi tắt nước bước ra phòng thấy nó đang xem đi xem lại các hình, lại gần nó :

- Này nói tớ nghe cậu có thích anh Long không ?? Nói thật xem nào ?? – Trúc hỏi một cách nghiêm chỉnh ánh mắt dò xem câu trả lời.

Dỉ nhiên câu hỏi của Trúc cũng làm nó ngưng xem các tấm hình và ngạc nhiên :



- Sao cậu lại hỏi vậy ?? – Nó hỏi. Khuôn mặt thấp thoáng nổi buồn và hơi mệt mỏi.

- Thì nói tớ nghe xem !!! Cả hai sao cứ bướng bỉnh quá vậy ??? Lần này cậu làm anh ấy giận gì phải không ??? – Trúc nhíu mày hỏi nó.

- Không !! Cậu cũng thấy mấy ngày tớ vào bệnh viện hắn có vào không ?? Tên sao chổi ấy tính tình quái gỡ thất thường ai mà ngăn cản nổi hắn ta !!!!! – Nó bực bội nói.

- Có đấy !!!! Cậu làm được đấy !!!! – Trúc cười nheo mắt tinh nghịch nhưng liệu Trúc nói đúng không ?? Không !!! Không thể nào, hắn có bao giờ xem nó ra gì luôn bắt nó làm theo ý hắn muốn. Nó thầm nghĩ.

Không sẽ chẳng có gì !!! Nó không là gì cả chỉ là một con ngốc.Nhưng giờ này sao chổi đang làm gì ?? Nó không hiểu sao cứ muốn hỏi cứ muốn biết điều này. Cố xua tan ý nghĩ ấy đi nhưng càng cố càng nghĩ đến.

- Thôi ngủ đi !!!!! Mai rồi tính tiếp. – Trúc kéo chiếc mền lên và nằm xuống, nó cũng vậy, cố gắng ngủ chỉ có ngủ nó mới cảm thấy thật sự thoải mái. Cả nó và Trúc chìm vào giấc ngủ thật nhẹ nhàng.

Trong căn phòng lạnh lẽo của nó vẫn có một thằng ngốc vẫn ngồi nhìn hình của nó, màn hình điện thoại mờ nhạt nhưng vẫn hiện rõ một khuôn mặt ngây thơ đáng yêu của một cô bé ngốc. Dùng tay Long sờ lên màn hình rồi mỉm cười “ Ngốc à !!! Đừng có bướng bỉnh nữa. ”. Lạnh lùng, đúng vậy trước khi gặp nó Long là một cậu bé lạnh lùng khó tính và đối xử với người khác tàn nhẫn, nhưng bên trong vẫn là một cậu bé yếu đuối, thèm khát tình yêu của gia đình nhất là người ba lạnh lùng chưa bao giờ hiểu cậu luôn áp đặt mọi thứ, cay nghiệt với những thứ cậu làm. Một cậu bé từng giờ từng phút luôn khao khát được sà vào lòng người mẹ luôn yêu thương cậu. Nhưng cũng thật đau đớn khi nhìn mẹ mình chết trước mắt mình nhưng không thể nói được lời nào. Cậu muốn chạy đến ôm lấy mẹ nhưng…….mẹ đi qua nhanh trong phút giây mẹ đã rời bỏ cậu mãi mãi. Cậu luôn nhớ đến câu nói cuối cùng của mẹ “ Hãy tự chăm sóc mình đừng giận ba con nhé, khi con thật sự yêu một người con sẽ hiểu và nhớ dắt cô bé ấy đến cho mẹ xem nhé ”. Cậu rất muốn không giận ba mình nhưng chỉ nghĩ đến tại ông ấy mà mẹ đã phải ra đi mãi mãi thì không thể nào ngăn nổi cơn giận.

Có lẽ bây giờ cậu đã hiểu đc lời mẹ mình nói “ khi yêu một ai sẽ làm tất cả vì họ dù cho mình có thế nào có đau khổ hay rời khỏi cuộc đời này vĩnh viễn ”. Mẹ cậu đã đau khổ vì bị người đàn ông tàn nhẫn ấy đối xử không ra gì buộc bà phải tự tử nhưng đến phút cuối cùng bà vẫn không hề giận ông. Tự nguỵên vì ông làm tất cả. Có lẽ khi yêu con người ta sẽ làm mọi thứ, sẽ đối mặt mọi thứ để bảo vệ người mình yêu và để người ấy luôn hạnh phúc. Hình như cậu thấy mình hèn nhát, không dám đối mặt với khó khăn, sợ rằng ba cậu sẽ làm gì. Nhìn Phong thấy Phong còn can đảm dám đối mặt với mẹ mình để yêu Trúc nhưng còn cậu vẻ ngoài bất cần không sợ điều gì thì bên trong lại càng nhát, càng muốn đc yêu thương………….



“ Không thể buông xuôi như vậy, có lẽ phải làm cái gì đó, phải đối mặt !!! ” – Long lẩm bẩm rồi đứng dậy ý như quyết tâm không để mất gì đó.

Bóng đêm lặng lẽ cô đơn đang dần khuất nhường lại vẻ nhộn nhịp cho ánh nắng của buổi ban mai. Mặt trời đang dần nhô lên hiện ra một màu vàng cam ấm áp tỏa sáng khắp cả vạn vật. Cả nền trời bắt đầu ngả màu sang màu xanh trong vắt khi ánh mắt trời lên cao. Ánh nắng ấm áp khẽ xuyên qua khắp khe lá, chiếu sang từng khe nhỏ. Không khí hơi se se của buổi sớm mai nhưng lại rất dễ chịu, nhìn về một góc xa xa thấy còn một dãy sương mờ nhạt đang thoắt ẩn thoắt hiện sau đám núi cao tít. Chim chóc cất tiếng như báo thức một buổi sáng đã hiện ra. Mọi thứ như báo hiệu một ngày mới bắt đầu.

Nó và Trúc vẫn đang êm ấm trong chiếc chăn ấm áp mà ánh nắng chiếu sang khắp căn phòng. Trúc khẽ nhíu mắt lại rối lấy tay che vội đi ánh nắng, dưới nhà có nhiều tiếng phát ra từ những chiếc bát đũa có vẻ như có một bàn ăn đang chờ sẵn ở dưới. Trúc nhẹ nhàng đẩy chiếc mền ra rồi lọ mò bước xuống nhà đã thấy ba ngồi sẵn phí dưới, ông nở một nụ cười vui vẻ :

- Ngủ ngon chứ con gái ???? – Ông đặt tờ báo xuống và nâng cốc trà lên thổi với dáng vẻ rất ư là sành về trà.

- Ngon ba ạ !!! – Trúc lại gần bàn ăn lấy cốc nước cam uống.

- Bạn con đâu con gái ?? Sao không kêu xuống ăn sáng ?? – Ông khẽ hỏi.

- Cậu ấy còn ngủ ba ạ !!! Ly ham ngủ hơn ăn !!! Mà ba ăn sáng chưa ????

- Ba ăn rồi!!! con ăn đi, chúc con một ngày tốt lành. – Ông đứng dậy xách chiếc áo khoác và chiếc cặp ra xe.

Trúc rất muốn hỏi ông chuyện Phong nhưng thấy ông ra xe rồi lại thôi không hỏi nhưng lòng vẫn cồn cào. Từ tối qua đến giờ gọi điện cho Phong không được, nhưng lại không dám gọi nhà vì chắc chắn là sẽ gặp dì Mẫn Quân.

Bước lên phòng, nó vẫn say ngủ dù trời có sập xuống thì ngủ đối nó cũng là tất cả. Nhìn nét mặt ngây thơ khi ngủ của nó Trúc bật cười. Lấy một ít nước rắc rắc lên mặt nó. Nó cảm giác có cái gì lành lạnh lăn vờn khắp mặt nó, giật bắn người dậy :

- Tên sao chổi này !!!!! – Nó nói một cách vô tư quên hẳn mình đang ở nhà Trúc. Trúc nhìn nó cười khiến nỏ hiểu ra nó vừa nói cái gì đó không được đúng.

- Ngủ mà cũng nhớ anh Long nữa sao ???? – Trúc cười.

- Không !!!! Bình thường ngày nào hắn cũng làm vậy nên tớ....tớ... tưởng hắn !!!!! – Nó vò vò đầu tóc rồi cười xòa đỡ ngượng.

---------- Post added at 02:57 PM ---------- Previous post was at 02:57 PM ----------

Dậy ăn sáng với tớ đi, ba tớ đi làm rồi !!!! Này sao tớ lo cho Phong lắm không biết anh ấy thế nào ?? từ tối giờ đâu điện thoại gì được cho anh ấy. – Trúc nhăn mặt lại vẻ lo lắng.

- Chắc là không sao đâu !! Đừng lo. – Nó xoa đầu Trúc an ủi.

- Thôi xuống ăn sáng rồi tìm anh Long và anh Hải xem có chuỵên gì xảy ra, nhưng cậu định mặc thế này để đi ra ngoài à, váy hơi mỏng đấy !!! – Trúc nhìn nó.

- Không !! Quần áo hôm qua của tớ chắc khô rồi, tớ mặc cái đó chứ nếu mặc cái này tớ làm sao ra ngoài đc.- Nó phì cười.

Nói xong, Trúc bước xuống bàn ăn chờ nó thay đồ thì có chuông cửa là Hải và Long. Trúc thấy bóng dáng của họ ngoài cổng vội kêu người làm ra mở cổng. Trông Long và Hải hơi lo lắng, nhất là Long hôm qua chắc không ngủ đc hay sao mà hôm nay mắt thâm quần như con gấu Trúc :

- Hai anh đến sớm vậy ??? Chưa đến giờ đi học mà ?? – Trúc thấy dáng vẻ cả hai nên hỏi.

- Học gì nữa !!! Anh nói hiệu trưởng hôm nay bọn mình nghỉ rồi. - Hải nói rồi quăn phịch chìa khóa xe xuống bàn.

- Sao nghỉ ??? Có chuyện gì à ???- Trúc lo lắng hỏi.

- Ừ !!! thằng Phong bị mẹ nó nhốt từ hôm qua rồi, không điện thoại được sáng anh đến nhà nó gặp quản gia hỏi. Dì Mẫn Quân đi vắng rồi dặn quản gia không được cho bọn anh vào nhà nhưng anh hỏi hoài quản gia mới nói thằng Phong bị nhốt !!!! - Hải nói.

- Hôm qua đến giờ em cũng không điện được cho anh Phong!!! Hay mình đến nhà Phong đi ??? – Trúc quay sang nhìn Long vẻ như hỏi ý.

- Không được !!! Dì Mẫn Quân không cho mình vào. – Long đáp như xua đi ý kiến ấy.

Không khí căng thẳng trong căn phòng chỉ nhìn mặt ba người họ thôi thì người làm cũng phải bước đi nhè nhẹ. Mọi thứ im lìm không phát ra một âm thanh gì.

- Có chuyện gì vậy ??? Sao trông mọi người sầu thế ???- Nó bước xuống cầu thang ngạc nhiên hỏi khi thấy khuôn mặt Trúc lo lắng.

Vẻ tươi tỉnh của nó tắt lịm khi bắt gặp ánh mắt của Long. Nó cảm nhận được một chút lo lắng, một chút bối rối và hình như ánh mắt ấy khác hẳn ánh mắt của ngày hôm qua. Hơi dịu dàng và có cái gì đó rất ấm nhưng cũng chẳng có gì chứng minh điều nó cảm nhận là thật hay nó chỉ tự ảo tưởng. Không diễn tả được, lúc nào cũng vậy đối với nó ánh mắt của Long bao giờ cũng rất khó hiểu.

“ Đến đây làm gì ?? ”

“ Không cần biết ”

“ Vậy thì về đi !! ”

“ Lí do ?? ”

“ Không cần biết ”

“ Không về ”

“ Tùy anh !!!! ” .


……………………………….” Ánh mắt vẫn vậy, vẫn lạnh lùng “……………….

Cuộc đối thoại im lặng này diễn ra chưa mất một phút. Nó phát bực với cái kiểu mà Long trả lời với nó. Nó thấy khó chịu khi Long không một lời hỏi han về nó, không một chút lo lắng cho nó. Giận một cách vô lí, mà chắc cái lí do mà nó đưa ra là tại Long đã đuổi nó đi không biết đó có thể xem là một lí do để giận không. Nhưng biết làm sao khi nhìn Long nó vẫn phát giận.

Lườm Long một phát rồi lại gần Trúc :

- Có chuyện gì sao ??? chẳng phải ổn rồi sao ???? – Nó nhẹ nhàng ngồi cạnh Trúc hỏi.

- Phong bị nhốt rồi Ly ạ !!! Tớ lo không biết anh ấy thế nào ??? – Trúc quay sang nói vói vẻ mếu có thể sắp khóc.

- Bà ta thật là quá đáng, con trai bà ấy mà bà ấy cũng nhốt. Điên thật !!!! – Nó quát.

- Quá đáng rồi cô làm gì người ta ??? Nói chuyện thừa. – Long nói vẻ khinh khỉnh đáng ghét.

- Anh im đi !!!! anh giỏi thì anh làm gì đi sao lại chỉ biết ngồi đây ???? – Nó lườm Long rồi quay sang – Sao cậu không điện thoại hỏi ba cậu thử xem ????? – nó nói với Trúc.

- Ừ !!! Em điện thử xem Trúc, biết đâu ba em giúp đc gì sao ??? - Hải nói.

- Để em điện thử !!! – Trúc lấy điện thoại bấm số.

Nó quay sang nhìn Long vẫn với khuôn mặt cao ngạo đáng ghét, vẫn cái nhếch môi khinh khỉnh. Thật sự nó không hiểu tại sao bọn con gái lại đi thần tượng một tên xấu xa thế này đã vậy còn lập ra một FC. Cái gì mà đẳng cấp bạch kim cỡ hắn cho xuống đẵng cấp bạc là vừa. Nó cười đắc ý cho cái suy nghĩ được xem là đúng đắn của nó khiến Long nhìn nó đầy khó hiểu.

“ Alô !!! ba hả ??? ” – Trúc hỏi.

“ Ừ ba đây !! Có chuyện gì vậy con gái ??? à chuyện Phong thì ba biết rồi !!!! ” - Tiếng ông phát ra qua điện thoại.

“ Ba biết rồi ??? Vậy giờ tính sao ba ??? tụi con không gặp được anh Phong!!” - Trúc nói.

“ Ba cần nhờ một người giúp đỡ đấy con gái ??? ”

“ Ai vậy ba ??? ” – Trúc ngạc nhiên hỏi.

“ Bạn con đấy, con bé Lưu Ly đấy !!!! ” - Tiếng ông vừa dứt thì ngụm nước mà nó sắp uống vào bay thẳng vào mặt Long nhưng điều đó không làm cả bọn ngạc nhiên bằng cái câu nói của ba Trúc.

“ Lưu Ly ?? cậu ấy giúp được sao ba ??? ” – Trúc ngạc nhiên hỏi.

“ Ừ !! Các con đưa con bé đến quán cà phê làm thêm của con bé đi. Ba và dì Mẫn Quân sẽ đến sau.” Trúc quay sang nhìn nó đầy ngạc nhiên

- Này tớ thì làm gì mà ba cậu lại muốn tớ đi thế ??? – Nó hỏi Trúc và câu này thì cả Long và Hải đều muốn hỏi.

- Tớ không biết nữa. Nhưng ba tớ nói vậy thì chắc là cậu làm được đấy, giúp tớ nhé !!! – Trúc nhìn nó cười.

- Tớ sợ không giúp được mà còn phá hỏng nữa thì……..!!!! – Nó lắc đầu.

- Đúng vậy !!! em làm ơn đừng nhờ con heo ngốc ấy làm Trúc ạ. – Long nói.

- Cậu có cần gay gắt vậy không ???? Ly à em thử đi chắc là được mà !!!! - Hải nói.

- Giúp tớ đi Ly, tớ tin là cậu làm được mà !!!! – Trúc cười động viên.

- Ừ !!! chắc là có thể đấy…….- Bất chợt nó nhớ ra một cái gì đó có thể giúp nó.

- Chắc chứ ???? sao tự nhiên chắc vậy ??? - Hải hỏi.

- Chắc chắn !!! Em cần lên phòng thu xếp một ít thứ, mọi người ra xe trước nhé !!! – Nó tươi cười tự tin nói rồi bước lên phòng không quên nhìn Long. Một cái nhếch mép nhìn nó ý như thách thức và chờ xem nó có thể làm được không.

“ Tôi sẽ làm được !!! ”

“ Tôi sẽ chờ xem cô làm thế nào !!! ” - Một nụ cười nhẹ hình như có chút động viên………động viên !!! Ừ có lẽ là động viên nhưng dù sao nụ cười ấy cũng làm nó thấy an tâm và tự tin. Nó khẽ nhấc môi lên nở một nụ cười nhìn Trúc. Nó nghĩ nó sẽ cố gắng thay đổi đc suy nghĩ của một người cổ hũ và điều khó nhất là bà ấy không xem nó ra gì thì có thể nghe lời nó nói không nhưng sẽ cố gắng.

---------- Post added at 02:58 PM ---------- Previous post was at 02:57 PM ----------

Tại Couple – nơi nó làm thêm. Hôm nay quán không có nhiều phục vụ cũng không có khách chỉ duy nhất một bàn có một vị khách là một người đàn ông trung niên - ba Trúc. Có vẻ như quán này đã được đặt trước vì thế không có ai. Ông ngồi khoảng được 5 phút trên tay vẫn còn đang cầm tờ báo lật qua lật lại xem trong lúc chờ ai. Dỉ nhiên bà chủ nhí nhảnh Lâm Mĩ Hoa phải chào mời vị khách này, vì đây là vị khách đặt hết cả quán của bà :

- Chào ông !!! Ông uống gì không ạ ???? – Dì Lâm tười cười mời mọc.

Ánh mắt dò xét xem ông ta là người như thế nào nhưng dỉ nhiên nhìn cái cách ông ta ngồi và đã đặt hết quán thì cũng biết ông ta là một người giàu có chứ không phải loại bình thường. Tuy dì Lâm cũng như nó chúa ghét nhưng tay nhà giàu làm phách nhưng cũng rất biết chiều người. Ông ấy nhẹ đặt tờ báo xuống bàn, ngước lên nhìn :

- Cho tôi một tách trà nóng là được !!! Cô biết con bé Lưu Ly chứ ??? – Ông ấy khẽ đặt cặp kiến xuống và nói.

Câu nói sau của ông ấy khiến cho dì Lâm ngạc nhiên, Lưu Ly được dì ấy và gia đình ba mẹ nuôi giấu kĩ không muốn lộ ra thân phận cô tiểu thư nhỏ của tập đoàn 3L đã từng phá sản, ông chủ tập đoàn - Lê Lân - ấy tức ba Ly đã tự vẫn còn người mẹ biệt tích vì trốn nợ ngân hàng và một phần vì lúc còn kinh doanh thì tập đoàn 3L đã từng làm nhiều tập đoàn khác phá sản vì thế cũng dễ khiến người khác câm phẫn. Tuy nhiên trong giới kinh doanh không được nhiều người biết về con gái ông Lê, đứa bé gái ấy là ai cũng chẳng ai biết, ông ta luôn giấu kỹ cô bé đi. Khi tập đoàn phá sản chẳng còn gì ngay cả nhà cũng bị tịch thu chỉ để lại một cô bé gái nhỏ tuổi nét mặt ngây thơ và bà vú nuôi.

- Sao……sao ông biết con bé ??? - Dì ấy ngạc nhiên hỏi có chút sợ. Vì bao năm nay thân phận nó được giấu kín tránh sự trả thù do ba nó đã gây ra. Đồng thời việc nó học võ giỏi cũng do bà Lâm bắt đi học để nó có thể tự bảo vệ được bản thân.

- Bà đừng sợ tôi không làm gì con bé đâu !!!! Nhưng đúng thật con bé ấy là con gái của ông Lê Lân chủ tịch tập đoàn 3L đã từng làm mưa làm gió một thời phải không ??? và con gái của một siêu mẫu nức tiếng thời ấy chứ ?? – Ông hỏi lại dù đã biết hết chỉ muốn khẳng định lại.

- Khô……ng…phải…..!!!- Dì Lâm trả lời, nét mặt tái đi.

- Thật sự không phải chứ ??? lúc ấy do kinh doanh phá sản mà ông Lê đã tự vẫn còn người mẹ siêu mẫu đã bỏ đi biết tích. Căn nhà được tịch thu để trả nợ chỉ còn lại một đứa bé-mà-không-ai-biết-mặt-mũi và được một bà vú dắt đi và đến giờ không ai biết tung tích của con gái ông Lê. – Ông ấy nói cứ như ông ấy đã biết gần hết sự việc.

Tập đoàn 3L là một tập đoàn chuyên về kim cương và các loại đá quý tương tự như nhà Long tuy nhiên lúc ấy tập đoàn này là một tập đoàn hùng mạnh và có thế lực nhất trong giới kinh doanh.

Nếu ai là một doanh nghiệp dù chỉ là nhỏ nhặt cũng phải từng biết qua 3L và đứng đầu tập đoàn này chính là ông Lê Lân một nhà doanh nghiệp trẻ tuổi nhưng đầy kinh nghiệm thương trường nổi tiếng không nương tay trước một con nợ nào đấy cũng là lí do mà nhiều tập đoàn đã thuộc vào quyền sỡ hữu của 3L. Vì thế mà nếu như quá hạn một ngày không trả nợ thì coi như tập đoàn ấy mất đi và mọi cổ phần thuộc hết về 3L. Lê Lân một cái tên mà ai cũng phải biết, một người đứng đầu về nền kinh doanh hiện thời. Nhưng từ lúc mà ông phá sản và tự vẫn thì không ai biết đứa con gái và bà vú nuôi ở đâu vì cũng chẳng ai biết mặt con bé nên mọi chuyện chìm trong im lặng và cũng dần quên mất theo thời gian.

- Sao ông lại biết rõ về con bé và gia đình con bé, hay ông chính là những con nợ của ông chủ tôi lúc trước ??? – Nét mặt dì Lâm nghiêm lại, chuyện gì liên quan đến nó dường như dì ấy không thể không quan tâm.

- Tôi không phải con nợ vì lúc ấy ai trong giới kinh doanh mà không biết về tập đoàn 3L. Dù không quen biết ông Lê nhưng những dự án kinh doanh mà ông ấy đã để lại khiến cho nhiều kẻ đang hốt bạc vì thế tôi biết ông ta là một doanh nhân tài giỏi và tôi nghĩ con bé sau này cũng là một người giống ông ấy. – Có lẽ nếu như lúc ấy những tập đoàn nhà Trúc, Long cũng chưa chắc đã bằng 3L. 3L cái tên ấy đã đi vào lịch sử kinh doanh một thời nhưng biết đâu nó lại sẽ tái lại một lần do chính con gái ông thì sao.

- Đúng vậy con bé rất thông minh, rất có nét của một người kinh doanh nếu như ông có thể nhìn ra thì con bé rất giống chủ tịch Lê. Nhưng tôi mong nếu ông đã biết thì mong ông đừng làm gì khiến ai biết về con bé đáng thương ấy. – Dì Lâm nói.

- Tôi cũng rất thương con bé, con bé là bạn của con gái tôi. Tôi thích sự gan dạ dũng cảm nói ra những gì mà con bé cho là sai.

Bỗng phía cửa có một người đàn bà trung niên chững chạc bước vào trong quán khiến cuộc nói chuyện ấy phải tạm dừng, không ai khác đó chính là mẹ Phong – bà Mẫn Quân. Khi thấy ba Trúc ngồi ở góc bàn bà ấy tiến lại gần, nhẹ đặt túi xách xuống và tháo gặp kính mát.

- Thưa bà !!! Bà dùng gì ??? – Dì Lâm hỏi.

- Cho tôi một ly sữa tươi !!! Ông muốn gặp tôi có việc gì sao nếu việc của Trúc và Phong thì ông khỏi cần bàn, mình là bạn lâu năm ông biết tính tôi rồi mà. – Bà Mẫn Quân nhìn ba Trúc vẻ đầy cương định.

- Bà đừng có cố chấp thế, chẳng phải bà và bà nhà tôi có hôn ước cho bọn trẻ rồi sao ?? sao giờ lại không chịu ???- Ông thổi nhẹ tách trà. Dì Lâm cũng đem ly sữa tươi ra rồi đặt xuống bàn.

- Ông Trịnh à !!! Ông biết lý do của tôi rồi mà, tôi cũng đâu muốn thất hứa với chị nhà nhưng tôi không làm khác được. Ông cũng biết giới kinh doanh quan trọng là sỉ diện và chữ tín mà đúng không ??? Nếu như hai nhà Trịnh và Phương làm thông gia tuy sẽ mạnh nhưng giới kinh doanh sẽ nghĩ gì. Hay là nghĩ con trai tôi đeo bám để dành cái hợp đồng đầu tư sắp tới chứ !!! – Bà Mẫn Quân phân trần.

- Nhưng bà nhìn tụi nó đau khổ được sao ??? tụi nó yêu nhau thế mà, thằng Phong thì bị bà nhốt ở nhà, con Trúc cũng đâu hơn gì nó cũng lo cho thằng Phong……bà dẹp đi cái sỉ diện hảo ấy đi hạnh phúc con cái mới quan trọng chứ !!!!- Ông Trịnh cũng giải thích gay gắt.

Dì Lâm có vẻ như cũng nghe hết cuộc đối thoại của hai người mặc dù không hiểu nhưng cũng ngầm đoán ra hai đứa trẻ mà hai người này đang tranh cãi chắc chắn là bạn của Lưu Ly. Bà có vẻ không thích lắm khi Lưu Ly vây vào những người nhà giàu, suốt bao năm qua bà luôn lo lắng là sẽ có người trả thù nó. Đó cũng là lý do mà ngoài giờ đi học thì nó chỉ được đến chỗ của bà để phụ giúp mà không được làm ở chỗ khác.

- Yêu là một chuỵên nhưng đâu phải yêu là có thể làm tất cả ??? Nói gì thì nói tôi vẫn không thể chấp nhận được chuyện này. – Bà ta cương quyết.

- Tôi thật sự không biết nói thế nào cho bà hiểu, bà thật là rồi bà sẽ hối hận bà còn nhớ cái con bé mà dám đứng lên mắng bà chứ, con bé đi chung trong bọn 3P đấy !!!!

- Nhớ !! Cái con bé rách rưới ấy tưởng nó là ai mà dám dạy đời tôi, chẳng hiểu sao bọn 3P lại quen biết con bé ấy !!!!!!- Bà ấy làm vẻ mặt khinh khỉnh.

- Bà đừng có lừa tôi, tôi biết những câu nói của con bé cũng làm bà phải nghĩ lại việc bà đang làm là đúng hay sai phải không ?? thế giờ bà có muốn nói chuyện với con bé ấy không ???? – Ba Trúc nói.

- Tôi không muốn nói chuyện với con bé ấy, nó không biết trên dưới gì cả !!!!!

- Nhưng con bé ấy muốn nói chuyện với bà đấy , nó nói cần nói chuyện với bà, hay là bà sợ con bé lại nói trúng tim đen của bà lần nữa ????????- Ông khẽ nhấp môi tách trà nét mặt giỡn cợt.

- Tôi thách con bé ấy dám nói nữa đấy, thế ông nghĩ tôi sợ con bé ấy sao ????

- Vậy thì bà thử nói chuyện với con bé đi, con bé rất dễ thương và đáng yêu.

- Được thôi để tôi xem con bé ấy định nói gì mà ông cho là dễ thương !!!!!

K...É....T.....

Tiếng thắng của chiếc xe hơi đang đậu ngoài cổng rít lên, mọi người xuống xe duy chỉ có nó xuống sau cùng như một người đặt biệt. Trúc nắm chặt tay nó nhìn như là hãy cố gắng vì Trúc. Nó cảm thấy hơi chùng bước, bỗng phút chốc nó cảm thấy hạnh phúc của Trúc năm gọn trong tay nó hay đúng hơn là trong lần nói chuyện này. Nó cảm nhận hình như đôi chân nó đơ lại ở đâu đấy trong xương tủy như bị đông thành đá.

Qua ô cửa kính nó nhận ra có vẻ mẹ Phong không ưa gì nó khi thấy nó hiện diện nơi này, nó cũng biết điều ấy là điều dỉ nhiên nó cũng chẳng thích gì bà ấy nhưng bắt buộc phải nói chuyện. Nhìn sang dì Lâm có vẻ như dì ấy không hài lòng khi nó đi trong một chiếc xe hơi sang trọng và quen biết toàn những người giàu có thế này. Không biết tại sao nó cứ đừng lặng ra cứ như là dưới chân nó là một cái hố sâu và nó đi kẹt ở đó không đi được nữa.

- Đi thôi !!! Đứng đó làm gì ??? - Long bước lại kéo nó, trong giây ấy hình như nó thấy Long đang kéo mạnh nó ra khỏi cái hố sâu do nó tạo ra. Khi Long chạm vào tay nó kéo đi dường như có một luồng sinh lực kì lạ chạy khắp cơ thể qua từng mạch máu không biết đó là sức mạnh gì nó chỉ biết điều đó làm nó thêm đứng vững.

- " Cố gắng lên đấy !!!! " - Trong lúc đi đến gần chỗ bà Mẫn Quân Long ghé sát vào tay nó thì thầm câu ấy không mất đến một giây nhưng đủ cho nó cảm nhận. Nhìn Trúc phía sau đang như cỗ vũ nó khiến nó càng tự nhủ với bản thân " Cố lên !!! Mày làm được mà Ly !!! " . Gần hơn có vẻ như cả bọn rất gần cái bàn ấy, duy chỉ có nó là được hưởng đôi mắt khinh miệt từ mẹ Phong.

- Các con đến rồi à !!!! - Ba Trúc nhẹ nhàng hỏi.

- Dạ !!!! Chào dì Mẫn Quân !!!! - Cả bọn đồng thanh, chỉ có nó cảm thấy hơi miễng cưỡng để chào nhưng sao nó đâu phải là nhân vật chính trong cuộc trò chuyện ngày hôm này, là Trúc mới đúng chứ sao nó còn cảm thấy run hơn Trúc vậy.

- Ừ !!!- Lạnh lùng phớt lờ lời chào của cả bọn.

- Bây giờ để Ly và dì nói chuyện riêng !!! Các con theo ta !!!! - Ông nói cứ như mọi việc đã được sắp đặt trước vậy, cả bọn im lặng đi theo, Hải và Trúc nheo mắt cười động viên nhưng sao chổi lại không cười mà chỉ một cái nhếch mép lạnh lùng rồi bước đi, nó cảm thấy như bị bỏ mặt vậy. Mọi người bỏ đi vào trong gần chỗ dì Lâm chẳng biết có thể nghe thấy cuộc nói chuyện không nhưng chắc sẽ là không vì điều đó cũng xem như tôn trọng lịch sự.

- Này con bé rách rưới, có chuyện gì thì nói đi !!!!! - Bà ấy nâng nhẹ cốc sữa lên uống.

Lúc mới bước vào nó thật sự thấy sợ bà ta nhưng sau câu nói này thì hình như nỗi sợ chạy đi mất tràn về một nổi tức giận thế chỗ, khiến nó thấy không cần e dè trước loại người không xem ai ra gì thế này.

- Thứ nhất tôi không phải là con bé rách rưới mà nếu có đúng như vậy bà cũng không có quyền kêu tôi, thứ hai nếu bà bảo tôi rách rưới thì chắc tôi cũng có thể bảo bà " nhà giàu cổ hủ " chứ ????

- Hỗn xược, người quả thật là không biết trên dưới gì cả !!!! Chẳng hiểu sao con ta có thể làm bạn với người !!!! - bà ta có vẻ đã nổi giận.

- Vậy bà xem lại bà đi, tại sao con trai bà không làm bạn với bà ??? Mà tôi đến đây cũng chẳng muốn cãi tay đôi với bà, tôi chỉ muốn cho bà nghe một thứ !!!! - Nói rồi nó lục lục cái ba lô ra, lôi ra cái Iphone của nó khiến ba ta khó hiểu. Bấm thoắt vài cái nó để nhẹ trên bàn.

" Thật sự tớ rất yêu Phong, yêu rất nhiều. Tớ sẽ làm tất cả vì anh ấy nhưng tớ thật sự không biết làm gì. Nói thật tớ cũng không ghét mẹ Phong, tớ rất thích bà ấy từ nhỏ tớ đã không có mẹ, bà ấy rất tốt với tớ dù có nhiều lần bà ấy khắt khe với cả tớ và Phong nhưng thật sự bà ấy là một người tốt. Tớ xem bà ấy như mẹ tớ vậy. Tớ biết những gì bà ấy lo là đúng nhưng……tớ cũng chẳng biết thế nào cho đúng. "........

Bà ta và cả nó đều im lặng nghe, đó là một đoạn mà nó ghi lại trong điện thoại. Ban đầu nó nghĩ sẽ thu lại cho Phong nghe nhưng lần này phải để bà ta nghe trước. Nét mặt của bà ta cỏ vẻ tái đi khiến trong lòng nó càng nôn nao. Đoạn băng dứt, hình như nó thấy có ít nước động trong đôi mắt nếu chớp đi chắc chắn sẽ rơi xuống.

- Bà đã nghe hết chưa ??? bà thấy việc bà đang làm đã làm nhiều người đau khổ không ???? Bà nỡ nhìn con mình đau để đổi lại cái sỉ diện hảo của sao ???? - Nó quát vào mặt bà ta. Bà ấy đang dùng một ít khăn giấy để lau đi những giọt nước trên mắt.

Cỏ vẻ như cuộc nói chuyện giữa nó và bà ta càng tồi tệ, bà ta chẳng nói một lời nào với nó nữa. Ba Trúc và cả bọn bước ra, bà nhìn Trúc đôi mắt đỏ ngấn nước đang cố gắng quẹt bớt đi. Bà im lặng đứng dậy lại gần Trúc.

- Bác xin lỗi vì đã làm con buồn nhiều thế, bác mong con vẫn tôn trọng và hiểu cho bác !!! - Bá ấy nắm tay Trúc.

- Con hiểu mà bác, con luôn xem bác như mẹ con mà !!! Không sao đâu bác !!!!

- Bây giờ thì bà đã thấy việc bà làm đã làm con gái tôi đau khổ nhiều không ??? thẳng Phong nhà bà chắc cũng không hơn gì đâu !!!! - Ba Trúc bước lại gần chỗ nó nắm tay nó lên trong khi đó nó còn lục lục cất ba lô.

- .........Bác à, đừng làm vậy, Phong và Trúc yêu nhau thật lòng mà bác !!! - Long nói.

Sự im lặng của bà Mẫn Quân khiến tất cả đều hiểu bà như đang nhận lỗi và đồng ý cho Phong và Trúc duy chỉ bà là người sỉ diện nên không thể nào thú nhận đặc biệt trước mặt lũ trẻ như thế này. cả bọn cười tươi rạng rỡ chỉ có nó hình như chưa hiểu ý :

- Thế bà định tiếp tục cố chấp nữa sao ???? - lại tiếp tục châm dầu vào lữa.

- Thôi được rồi Ly !!!! Không sao nữa cả mà !!!! - ba Trúc nhìn nó cười, tuy nó không biết bà đã chấp nhận chưa nhưng nhìn nét mặt ba Trúc thì cũng hiểu là ông đang muốn nó không nói nữa. Trò chuyện một hồi ba Trúc và bà Mẫn Quân ra xe đi về chỉ còn lại cả bọn ngồi phịch xuống ghế thở phào, đặc biệt là Trúc như đang rất hạnh phúc :

" Ly này !! cám ơn cậu lắm lắm đấy !!!! " - Trúc ôm lấy nó.

" Tớ cũng chẳng làm gì đâu, tất cả là do cậu đây !!! " - Nó cười nhìn Trúc rồi uống vội tách trà.
 

nhoxkun_9x

Kún sju nhưn
Nó cảm nhận được một ánh mắt không hài lòng từ dì Lâm, nó hiểu ra rằng có lẽ dì không thích nó vây lấy mấy chuyện của những người nhà giàu này vì nó biết rõ từ trước đến giờ dì luôn muốn nó là một con bé bình thường. Không muốn nó quan hệ gì đến những người giàu có.

Tuy vậy nó cũng cảm thấy rất vui vì phần nào giúp được Trúc, nhìn Trúc cười như thế nó cũng bị lây niềm vui ấy sang. Từ nhỏ đến giờ chỉ có Trúc là bạn thân nhất của nó nên bây giờ nó mới hiểu được cái cảm giác giúp đỡ bạn bè vui thế nào. Đặt tách trà xuống nó quay sang :

- Sao cậu không gọi điện cho Phong đi ??? xem anh ấy thế nào rồi ??? – Trúc gật đầu rồi gọi điện trong lúc Trúc điện thoại cho Phong nó bắt chợt chạm ánh mắt của Long đang nhìn nó, hắn đang nhìn nó, trên môi hình như có một nụ cười nhẹ và khinh người ra mặt. " Chả hiểu trên đời này sao có loại người như hắn ta ". Nó thầm nghĩ và lườm lại Long.

“ Cô làm tốt lắm, giỏi đấy heo !!!! ”

“ Còn phải nói à, dỉ nhiên là tôi phải tốt hơn sao chổi anh chứ ”. Không hiểu sao không thể nói chuyện với Long được chỉ biết dùng mắt mà lườm qua lườm lại vậy thôi.

- Alô !!! Anh Phong à ?? không sao chứ ??? ổn không ??? mẹ anh thả ra chưa ??? – Trúc vội hỏi liên tục và nó phát hiện ra khuôn mặt mừng rỡ khi Trúc nghe tiếng phong bắt máy.

- Ừ anh ổn, bà ấy mới về trông bà hơi lạ có chuyện gì xảy ra phải không ??? - Tiếng Phong vang lên qua điện thoại. Cả bọn im lặng nghe.

- Thôi anh đến Couple nơi Ly làm việc đi rồi kể sau nhé !!!! – Trúc ngước nhìn mọi người một nụ cười tươi tắn hạnh phúc.

- Không ngờ cô em gái của tôi lại có thể cười tươi thế sao ?? Lại ôm cái nào !!!!! - Hải dang rộng tay đùa giỡn và nhắm mặt lại vẻ chờ đợi.

- Anh thật là !!! Nhưng dù sao cũng cám ơn mọi người nhé !!! Không có mọi người em cũng chẳng biết làm sao. – Nói rồi Trúc bước lại từng người đầu tiên là Hải, ôm nhẹ Hải có vẻ anh không muốn dứt cô em gái ra.

Kế tiếp là Long, anh đã dang tay sẵn nhẹ nhàng ôm trọn cô em hay khóc nhè lúc nhỏ luôn èo ẹo đi theo Long. Nhẹ nhàng xoa xoa mái tóc mượt của Trúc và hôn nhẹ lên trán cô.

- Món quà cảm ơn của em đã tặng anh vào tối qua rồi nhé !!!! – Trúc nheo mắt ra hiệu nhưng Hải và nó đều không biết món quà ấy là gì duy chỉ có Long hiểu món quà ấy của Trúc nên gật đầu.

Một tấm ảnh của một cô bé, tấm ảnh ấy chỉ có trong điện thoại Long, một nụ cười tươi rạng rỡ và ngây thơ. Xem như đó là thứ mà Long có thể sở hữu từ nó.

Còn bây giờ đến lượt nó:

- Tớ cũng có phần sao ???? – Nó hỏi.

- Dỉ nhiên là phải có rồi !!!! Cậu chắc chắn là phải có rồi. – Trúc tiến lại ôm nó có lẽ cái ôm này là lâu nhất, tượng trưng cho một tình bạn, một người đã giúp đỡ khi khó khăn và nhiều nhiều hơn thế.

Cái ôm ấy kịp dứt khi bước chân Phong tiến gần bàn. Vẻ nhợt nhạt hiện rõ trên gượng mặt có lẽ ai cũng hiểu phần nào hôm qua anh chàng không ngủ được vì bằng chứng là hai con mắt thâm quần. Mặt trắng nhợt đi có vẻ như hôm qua cậu đã không ngủ và không ăn.

Dù đã được chảy chuốt nhưng không thể giấu vẻ gấp gáp khi đến đây vì quần áo còn chưa được chảy thẳng mặc dù từ trước đến giờ Phong là người chững chạc nhất trong bọn, lịch lảm nhất nên không có gì lạ hơn là quần áo chưa kịp thẳng thì Phong đã vội đi. Phong là người rất thích chăm sóc cho cái vẻ bề ngoài hào hoa lạnh lùng.

Thấy cả bọn ngồi đang nở nụ cười Phong đoán ra có một chuyện tốt đẹp vừa xảy ra và cũng qua cử chỉ lạ lùng của bà Mẫn Quân khi ở nhà. Nở một nụ cười và tiến lại gần cả bọn. Đấm nhẹ vào vai Hải và Long một cái rồi tiến lại gần Trúc.

- Anh không sao chứ ???? – Trúc lo lắng hỏi, đưa tay vuốt nhẹ lên gương mặt trắng nhợt kia.

- Không sao, ổn hết cả chỉ lo cho em, biết ngay là em đã khóc phải không ??? mắt sưng húp lên thế này !!!! – Phong xoa nhẹ lên mi mắt cô.

- Còn nói không sao à ?? anh nhìn anh coi cứ như người bệnh. Từ qua đến giờ anh không ăn gì phải không ?? Dì Quân sao rồi anh ????

- Mẹ anh à, bà ấy không cấm cản nữa với một điều kiện là chuyện này phải được giữ bí mật tránh báo chí làm ầm lên cho đến khi qua được mùa đấu thầu thì thôi, nhưng như vậy cũng tốt lắm rồi !!!! – Phong cười và ngồi xuống cạnh Trúc.

- Biết ngay là bà ta chưa bỏ được cái tính sỉ diện mà !!!! – Nó lên tiếng nét mặt bực bội khó chịu. Có vẻ bây giờ Phong mới nhận biết sự có mặt của một người đã giúp mình. Nãy giờ Phong cứ lo vui mừng quên mất.

- À quên cám ơn em nha cô bé !!!! Nhờ em không đấy, lúc nãy khi đến đây anh có nhận điện thoại của ba Trúc và ông đã kể hết cho anh nghe rồi !!! Rất cám ơn em !!!! – Phong quay sang nắm tay nó dường như định ôm nó như Trúc mà quên mất có một người đứng cạnh.

Nó cũng tươi cười ôm Phong nhẹ nhàng. Một bàn tay giựt phất nó ra, kéo về phía hắn. Phong khục khịch cười cho cái dáng vẻ bây giờ của Long.

- Anh quên có anh Long ở đây sao ???? – Trúc cười nheo mắt tinh nghịch.

- Long à !!! Lâu lâu nên chia sẽ với chứ, ôm khư khư hoài là không được đâu đấy !!!

Câu nói của Phong vừa kết thúc thì Long sượng đứng cả người còn nó nhìn Long đầy vẻ bực bội khó chịu. Vội vàng rút tay ra. Bình thường trong trường hợp này có lẽ nó đã quát thẳng vào mặt Long nhưng bây giờ nó cũng chẳng để ý làm gì khi lại nhận thêm một ánh mắt khó chịu của dì Lâm.

- Thôi được rồi hôm nay là một ngày vui, mọi thứ đều tốt đẹp hay mình đi đâu chơi đi há !! - Một người có tâm hồn vui chơi ăn uống như Hải thì không thể bỏ qua một dịp nào để đi

Nhưng ý kiến này cũng không tồi, có vẻ như ai cũng đồng ý với ý kiến ấy cả duy có nó hơi ưỡng lự. Nó biết có một người đầy khó chịu đang chờ nói chuyện với nó nhưng nó cũng thuộc típ người ham ăn ham vui mà quả thật hôm nay là một ngày vui nên không thể bỏ qua dịp này.

- À…….mọi người chờ em vào nói chuyện với dì Lâm một tí nhé !!!! – Nó rụt rè nói.

- Có chuyện gì sao em ??? - Hải hỏi.

- Ơ không có gì nhưng em có chút chuyện muốn nói với dì nên mọi người cứ ngồi đây chờ tí nha !!!! Ăn uống thoải mái đi há !!! – Nói rồi nó đứng lên bước vào quầy mà dì Lâm đang ngồi.

Cả bọn nhìn theo bằng một ánh mắt khó hiểu nhưng rồi quên đi nagy lại tiếp tục đùa giỡn chỉ có Long là cảm thấy nó kì quặc và tò mò muốn biết có chuyện gì.

Nó cũng phần nào đón được dì Lâm đang chờ nó bằng một khuôn mặt bực bội. Người nó sợ nhất cũng là dì, mỗi khi nó đánh nhau ở trường là dì lại nhìn nó bằng khuôn mặt như vậy nhưng lần này có vẻ như nặng hơn. Dì ra hiệu cho nó đi vào một phòng nhỏ bên trong quán, nó bước theo sau nhận ra sát khí phát ra từ sau ót của dì ấy vô cùng trầm trọng.

Bước vào trong nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại, nó cuối đầu nhìn bà không biết sao lúc nói chuyện với bà Mẫn Quân nó cũng không cảm thấy sợ như đối mặt với dì thế này. Trông dì rất nghiêm nghị.

- Dạ…..dì có chuyện muốn nói với con à ???? – Nó rụt rè hỏi nhưng cũng đóan được chuyện mà dì muốn nói là gì.

- Con cũng biết dì muốn nói gì mà phải không ??? dì đã bảo là con đừng bao giờ dính dáng gì đến những người giàu có mà sao con không nghe ??? - Từ trước đến giờ nó cũng không biết lý do tại sao mà dì cấm nó dính đến người giàu có đặc biệt là người làm kinh doanh chỉ biết là dì nói những người đó không xem ai ra gì. Khinh thường kẻ nghèo.

- Dạ họ là bạn con, họ rất tốt họ không xem thường người khác……!!!

“ CON IM ĐI !!! TA ĐÃ BẢO LÀ HỌ KHÔNG PHẢI LÀ NGƯỜI GIỐNG CON RỒI MÀ !!! ” – Bà ấy càng tức hơn khi nhớ lại chuyện ba Trúc biết hết về nó. Bà không muốn ai biết gì về nó. Lần đầu tiên trông bà giận dữ đến như vậy nó cũng ngạc nhiên trước khuôn mặt hiện tại của bà. Ánh mắt rực lên nỗi giận và có chút gì đó lo lắng. Nó cuối đầu xuống không dám ngước nhìn bà.

“ Con..... xin lỗi dì, nhưng thật sự họ là người tốt dì ạ !!! Từ nhỏ đến giờ con chưa từng có bạn bất cứ lúc nào con cũng chỉ có một mình ngoài dì ra con chẳng biết chia sẽ với ai, con luôn cảm thấy có một khoảng cách với ba má nuôi của con. Con cũng muốn có bạn như bao người khác mà !!! ”

Sau câu ấy cả mắt nó và mắt bà nhòe đi sau những giọt nước, thể hiện một sự cô đơn bao lâu nay trong nó đến nổi nó không thể kìm chế được nữa.
Bà im lặng nhìn nó, bà cũng biết nó rất cô đơn bà càng thương nó khi nó cứ luôn giấu đi cảm xúc thật để luôn tươi cười. Nó không phải là một con bé hoạt bát như bên ngoài, bên trong nó luôn hằn lên sự đau đớn mỗi khi nhớ lại nó đã bị nhốt như thế nào, sự cô đơn không có ai nhưng nó lại không muốn trở thành một người khép kín vì như vậy sẽ khiến dì và ba má nuôi lo lắng vì vậy nó luôn cố gắng như không có gì, luôn vui cười.

Có lẽ người ngoài nhìn nó như một cô bé đơn giản và mạnh mẽ nhưng ai biết được đằng sau vẻ đơn giản mạnh mẽ ấy lại là một cô bé yếu đuối nhường nào. Không đơn giản như cái vẻ bề ngoài. Bà nhìn nó đau đớn nhưng không thể làm khác bà luôn sợ sẽ có người trả thù nó hay làm hại nó.

“ Con xin dì đấy dì, chỉ lần này dì cho con làm khác được không trước đây con luôn nghe theo dì bất cứ chuyện gì nhưng chỉ duy nhất chuyện này con xin dì. Con rất thương dì nhưng thật sự những người bạn ngoài kia là những người tốt !!! ” – Ánh mắt nài nỉ gần như van xin và những giọt nước kia cũng làm bà mủi lòng, nhìn nó khóc đau đớn như vậy thì bà không thể không nghe nó. Khẽ nhẹ lau đi những giọt nước trên má nó. Bà cười đồng ý.

“ Dì cũng rất thương con, dì luôn muốn mọi thứ tốt đẹp cho con, chỉ hy vọng lần này con sẽ đúng !!!! ” – Bà ôm lấy nó.

Đôi vai gầy ấy bao năm qua luôn ôm nó khi nó cảm thấy muốn buông xui. Bà đã bỏ đi tuổi thanh xuân để dành hết cho nó mặc dù bà không ở cạnh nó nhưng mỗi lúc nó cần bà là người đầu tiên bên nó. Bà cho nó biết thế nào là tình thương. Nó hiểu không ai có thể làm hại nó khi bà còn sống. Trong khoảnh khắc ấy nó thật sự thấy nó đã rất rất yêu thương bà bỗng nhiên nó cảm thấy sợ bà sẽ đi mất. Ai cũng vậy khi mình có một thứ gì đó quý giá thì điều đầu tiên lo sợ nhất là thứ đó sẽ vụt mất đi. Nên luôn tìm cách nắm giữ nó lại đến khi không thể nắm được nữa.

“ Dì hứa dì sẽ không đi đâu sẽ luôn ở cạnh con thôi được không dì ??? Con hứa là con sẽ cầu cho đức mẹ luôn phù hộ cho dì !! ” - Nó nũng nịu nói.

“ Tất nhiên là dì không thể bỏ mặc con được đến khi mà còn không cần đến dì !!! Dì sẽ cầu đức mẹ cho con được hạnh phúc mong người luôn che chở cho con !!!” – bà cười xoa đầu nó.

“ Sẽ không bao giờ con bỏ dì được ”.

Cả hai người cùng đứng dậy bước ra, vừa mở cửa thì thấy 4 gương mặt tội lỗi vì nghe lén từ nãy giờ nhìn nó trong đó gương mặt Trúc đẫm nước. Nó nhìn 4 người đầy ngạc nhiên nhưng hiểu ra có lẽ họ đã nghe hết.

Nó lại gần lau đi những giọt nước trên mặt Trúc mà quên mất trên mi mắt nó còn đọng nước. Dì Lâm nhìn bọn trẻ rồi cười hiền và bước đi ý như để chúng nói chuyện.

- Thôi !!! Khóc gì, tớ có sao đâu, mọi thứ tốt rồi !!!! – nó cười như thể không có chuyện gì.

Nhưng nó càng cười cả bọn càng thấy nó đang gượng ép bản thân càng xót xa. Long nhìn nó, cậu đang nhìn nó bằng một ánh mắt buồn rượi. Không hiểu ánh mắt ấy có ý nghĩa gì hoặc đang cười nó hoặc đang an ủi nó hoặc cũng có thể đang thương hại nó.

Nó phớt lờ ánh mắt ấy như không muốn nhận gì từ ánh mắt đó. Nó và Trúc bước ra xe, Long nhìn theo cái dáng bé gầy của nó thầm trách, so với những gì nó phải chịu đựng từ nhỏ đến giờ thì ngẫm lại cậu vẫn còn may mắn hơn nó. Ít nhất cậu vẫn có 3P và Trúc là bạn. Ít nhất lúc cậu buồn vẫn có 3P an ủi chia sẽ còn nó duy chỉ có dì Lâm để nghe nó. Ba mẹ nó tuy rất tốt nhưng có điều giữa nó và họ vẫn còn một khoảng cách, nó cũng không muốn làm họ buồn về chuyện gì của nó.

- Bây giờ mình đâu nhỉ ???? hay ra biển chơi đi !!! Lâu rồi không hít thở hơi biển !!!!! - Hải nhìn cả bọn dò xem ý kiến ấy hay không. Trúc và nó đã ra xe ngồi, 2 nàng có nhiều chuyện cần nói nên ra trước, 3P đang suy nghĩ quyết định đi đâu.

- Cũng được, lâu rồi không đi chơi biển, vậy ra biển nhà Long nhé !!! – Phong quay sang nhìn Long. Thấy cậu hơi ấp úng :

- Sao vậy ??? không được sao ???? - Hải hỏi.

- À !! Không, được mà đi thôi !!!! – Long cười khoác tay Hải lôi đi.

Cả bọn lên xe, cười nói rôm rả nó và Trúc huyên thuyên đủ chuyện nào là Trúc hỏi nó làm sao ghi âm được đoạn Trúc nói. Phong vừa lái xe lâu lâu lại chêm thêm vài câu cho không khí xôm tụ. Hải ngồi tựa đầu vào vai nó cốt ý cho Long phát giận để trêu nhưng có vẻ như Long chẳng màn quan tâm đến. Cũng chẳng biết mọi người đang nói chuyện gì.

Cả bọn chợt im lặng nhìn nhau như phát hiện ra trong xe đang có một người “ bất bình thường ” à không hai người dù nó không biết Hải tựa đầu vào vai nó để làm gì nhưng cái làm nó thấy khó chịu là sự im lặng lạ thường mà nó nhận được từ Long. Nó tức giận khi cậu chẳng màn quan tâm.

Dường như cả bọn nhận thấy được sự bất bình thường ấy nên không ai lên tiếng nữa cũng không ai hỏi Long có chuyện gì. Nó ghét nhất cái sự im lặng ấy, dạo này nó cảm thấy nó thường giận vô lý nhưng dù giận vẫn tỏ ra không có gì. Nó và Trúc vẫn nói chuyện, Hải cũng thôi không tựa đầu nữa vì thấy chiêu này không có tác dụng.

Xe chạy dọc theo con đường, dần hiện ra trước mắt là một bãi biển, những con sóng xanh rì đang thì thầm gì đó chúng cứ tụm ba tụm năm lại rồi tạo ra âm thanh. Nó bật cửa kính ra, gió của biển tuy lạnh nhưng rất thoải mái nó làm bay hết sự ngột ngạt trong thành phố, cứ nhẹ nhàng vuốt ve trên gương mặt nó. Mơn trớn từ chân trán xuống tận cằm.

Không biết tại sao nhưng nó biết nó thích gió biển cực kì. Chạy thêm chút nữa hiện ra những bãi cát trắng mướt êm ái như một tấm thảm trắng dập dờn. Ánh nắng Mặt Trời nhẹ thả mình xuống mặt biển trong xanh tạo ra một ánh sáng phản chiếu lạ thường giữa màu xanh biếc của biển và màu vàng óng ánh của Mặt Trời.

Nó và Trúc đều thấy hào hứng muốn nhảy xuống biển ngay nhưng khẽ nhìn sang Long nó thấy khung cảnh đẹp này không làm cậu thấy phấn khởi gì cả, suốt đoạn đường đến đây cậu cứ im lặng chẳng buồn nhìn qua biển lấy một lần hay nhìn nó. Nó không diễn tả được nỗi khó chịu trong nó. Sự cồn cào trong lòng và như có bàn tay ai đó đang bóp chặt trái tim nó, cứ nhìn Long là bàn tay ấy lại càng bóp mạnh.

Thật không biết giải thích hết cho các hiện tượng và cảm giác kì lạ này, trước đây có bao giờ nó như vậy đâu.

Nó quay đi thất vọng chắc có lẽ vì Long không nhìn nó, không biết tại sao nhưng nó muốn Long phải nhìn nó. Long im lặng suốt đoạn đường không lên tiếng, không phàn nàn vì sự ồn ào do cả bọn gây ra chỉ chăm chú nhìn qua ô cửa sổ chốc chốc lại nhắm mắt lại và đưa hơi thở nhẹ mệt mỏi qua khe mũi.

Qua khỏi bãi biển đã hiện lên một căn nhà gỗ đơn giản nhưng rất đẹp, nó có cảm giác như Long đang đau nhói không biết sao nó lại cảm thấy vậy mặc dù gương mặt Long không chút biểu hiện vẫn lạnh lùng và im lặng. Gương mặt ấy như là mặt biển ngoài kia, mặt biển phẳng lặng êm ả nhưng dưới cái lớp yên bình ấy là cả một đại dương gầm gừ sóng không ngớt. Có thể nhìn biển đẹp và thầm lặng nhưng bên dưới có thể dìm chết bất cứ ai đó mà nó không thích, Long cũng vậy cậu cũng có thể dìm chết bất cứ ai như biển. Nét mặt lạnh lùng của cậu cũng như mặt biển phẳng lặng kia. Biển như mang một nỗi hận khó tả nên luôn gào thét. Chẳng hiểu sao nó lại nghỉ biển gào thét trong khi một số người khác chỉ nghĩ là sóng biển xô vào bờ tạo ra âm thanh mà thôi.

Cả bọn bước xuống xe tất bật dọn đồ đạc vào nhà, nhưng Long không buồn nhìn qua căn nhà hay nói đúng hơn là Long cố gắng đưa mắt sang chỗ khác để không nhìn căn nhà mà lặng lẽ đi dọc theo bờ cát trên biển. Phong và Hải nhìn nhau đầy khó hiểu rồi Hải nói vói theo :

- Long !!! Cậu đi đâu vậy ???? Không vào nhà sao ???????? - Hải quát lớn phía sau, Long quay lại nhìn cậu nở một nụ cười không vui :

- Tớ ra biển tí các cậu cứ vào trước đi, lát tớ vào sau !!!! – Nói rồi Long quay lưng đi để lại ánh mắt khó hiểu của cả bọn.

Trúc và Phong xúm xít bước vào, duy chỉ có nó đứng lặng nhìn theo dáng cao gầy đang rảo bước chốc chốc lại huơ chân đá vào cát khiến bọn cát li ti bay khắp nơi. Sao nó thấy lo lắng cho cái tên ngốc ấy quá, cái tên lúc nào cũng tưởng hắn giỏi và biết mọi thứ.

- Em thấy lo thì đi theo Long đi !!! Tên này kì quái lắm, nhỡ biết đâu hắn gặp chuyện gì rồi !!!! - Hải thì thầm vào tai nó. Nó chạy mất theo bóng dáng cao gầy đó chỉ kịp quay lại gật đầu với Hải.

“ Cặp này đúng là quái gỡ thật !!! ” – Nói rồi hải đi vào nhà trả lại sự bình yên cho khung cảnh này.

Long tháo giày ra và đi chân không trên cát mịn, mặc cho cát nóng đến độ có thể làm rát chân. Cậu ngồi xuống trên một phiến đá đã được bóng dừa che mát và biết chắc chắn rằng ở nơi này không có ai làm phiền, đưa đôi mắt một mí đen tuyền nhìn vào một điểm tựa mơ hồ trên biển. Nhìn làn sóng vô tư đùa giỡn không lo không phiền Long ước gì mình được như chúng.

Đôi mắt long lên những giọt nước, như một mạch nước đã bị ứ đọng rất lâu và bây giờ nó vỡ ra và chảy ào ào. Vòng tròn màu đen tuyền trong mắt và giọt nước long lanh càng làm cho vòng tròn ấy đen bóng lên. Đôi mắt long lanh giọt nước nhen lên một nỗi buồn.

Hàng mi rũ nước như thể chúng vừa được tắm gội và giờ chúng vẫy vẫy một cách thoải mái. Long im lặng để nhìn biển để nghe sóng biển thì thầm để cảm giác được một chút cảm giác không lo không phiền mà cậu đã mất đi từ lâu. Từ rất lâu rồi cậu không biết được mình có thể ngắm biển lăn tăn thế này. Hằng ngày đầu cậu luôn phải nhồi nhét những thứ gọi là chiếc lược kinh doanh, hình tượng và cách giao tiếp.....rồi nhiều thứ mà một người thứa kế như cậu cần phải biết.

Một ánh mắt ngỡ ngàng đang đứng sao lưng cậu không tin vào những gì đang thấy. Toàn thân nó như tê cứng không nhấc nổi chân nữa, nó thấy Long khóc. Im lặng nhìn và khẽ mím chặt môi để không phát ra tiếng. Muốn chạy lại lau đi những giọt nước ấy nhưng đó là điều không nên trong lúc này thay vì lau đi nó nghĩ nên để Long khóc hết. Cứ thế im lặng nhìn.

“ M……ẹ……..ơ..i……..m……ẹ……ở …..đâ…u !!! ”

Một câu nói được ngắt quãng do tiếng nấc. Nơi này, bãi biển này, bờ cát này, phiến đá này Long và mẹ cậu đã từng có nhiều kỉ niệm đẹp với nhau. Chính vì vậy mà cậu luôn phản đối khi ba cậu có ý định bán nó đi, xem như cậu chủ nhỏ tập đoàn Long Thị được sở hữu được duy nhất miếng đất này. Nghe thật tức cười nhưng từ trước đến giờ chưa có cái gì chính thức là của cậu.

Bao năm qua nơi đây không được tu sữa vì Long không muốn mất hết những kỉ niệm đẹp. Cậu rất ít đến đây vì mỗi lần đến cậu lại nhớ đến mẹ, cứ như là mẹ cậu đang ở bên vậy, cứ như những lúc mẹ cõng cậu vẫn còn trước mắt. Những lúc hai mẹ con nằm sải đôi chân thấm mệt trên bãi cát êm để cho nó xoa bóp vẫn như mới xảy ra hôm qua. Nhưng những cuộc vui chơi như vậy không hề có bóng dáng của một người cha. Một người cha mà ai cũng thần tượng để có. Nhưng với cậu người ấy thật phù phiếm.

“ Con…..nh..ớ…..mẹ…..lắm…..mẹ…ơi ” . Long nấc lên như một đứa trẻ con lạc mất mẹ rồi gào khóc mong mẹ mình nghe thấy. Cái vẻ lạnh lùng của một Hoàng Long tan biến ngay trước mắt nó tan nhanh còn hơn cả băng chắc có lẽ do những giọt nước kia.

Bỗng trong giây phút này có cảm thấy Long như một đứa trẻ, nó muốn chạy lại dỗ dành cậu nhưng không nên. Nhắm mắt lại hình ảnh một cuộc tai nạn thảm khốc lại nhen lên trong kí ức của một đứa trẻ. Cuộc tai nạn đó như một ác mộng cướp mất đi người mẹ hiền hậu của cậu.Trong cái màu đen của kí ức cậu lại chợt thấy một cậu nhóc của 12 năm trước.


12 năm trước :

Một cậu nhóc hòa đồng vui vẻ cùng một người mẹ hiền hậu đi dạo và vui đùa. Hai mẹ con dắt nhau đi dạo vòng khắp nơi. Cậu nhóc chợt thấy trên tay mẹ cậu đeo một chiếc nhẫn rất đẹp, đính kim cương óng ánh, có lẽ đó là nhẫn cưới, cậu níu tay mẹ lại :

- Mẹ cho con chiếc nhẫn ấy được không ???? – ánh mắt ngây thơ tròn xoe hỏi.

- Không được !! nhẫn này mẹ phải cho con dâu mẹ, làm sao cho con được con trai ??? – Bà mẹ lắc đầu rồi béo má cậu nhóc. Cậu nũng nịu vẻ bực bội chút ganh tỵ.

- Không thích !!! con thích mẹ cho con thôi, vậy là mẹ thương con dâu hơn con trai, con ghét con dâu của mẹ !!!!! - Cậu nhóc lắc đầu làm nũng. Có lẽ lúc đó cậu không thể thương ai ngoài người mẹ ấy. Không thể đúng vậy, " người đó " làm gì có thể cho cậu tự quyết định. Người mà đến giờ cậu vẫn rất hận.

- Con trai ngốc của mẹ !!!! mẹ cho con dâu là vợ con mà sao lại không thích chứ, con ngốc quá đi ????

- Vậy mẹ cho con đeo thử đi rồi mai mốt lớn con đeo cho con dâu mẹ nhé !!!!! - Cậu bé nài nì bà.

Dường như cậu chưa thể hiểu hết được lúc ấy đơn giản cậu chỉ nghĩ hai từ " con dâu " là hai từ mẹ dùng để nói người nào đó, vậy thôi.

Bà quay sang cười rồi nhẹ xoay chiếc nhẫn ra. Ánh nắng rọi làm cho hột kim cương càng sáng càng trong. Đặt cánh tay bé xíu của cậu con trai lên bà khẽ hôn rồi xoay chiếc nhẫn vào tay cậu, cậu nhóc cười tươi chờ mẹ đeo vào. Chiếc nhẫn lên tới gần hết ngón tay thì đằng sau lưng cậu nhóc một chiếc xe hơi đang lao thẳng về phía cậu với một vận tốc đủ chết người. Khuôn mặt bà biến sắc khi nhìn chiếc xe lao nhanh về phía con trai ngốc đang cười tươi rói.

5s……..4s…….3s……2s…….và……nhữ ng giọt nước đỏ chảy xuống mặt đường……….thấm một ít lên chiếc nhẫn……….chiếc nhẫn xoay vòng…….xoay vòng…….lách cách……dợn lên dợn xuống vài lân……..rồi nằm thẳng xuống mặt đường buông xui……… như nó đã làm hết bổn phần và nghĩ ngơi. Mọi thứ trong mắt cậu mờ đi……. mẹ cậu đang nằm dưới mặt đường………đầu chảy ra những giọt nước đỏ, à không nó không còn là giọt nữa mà là dòng, càng ngày nó càng nhiều. Gương mặt mẹ cậu vẩn nỡ nụ cười cậu cảm nhận là mẹ cậu đang siết chặt tay cậu rất chặt như không muốn ra đi. Cậu cũng vậy siết chặt lấy bàn tay gầy ấy để kéo bà lại không cho bà nhắm mắt. Cậu không biết tại sao mẹ cậu lại cười, giữa giây phút cận kề của sự sống và cái chết mà bà vẫn có thể nhìn cậu cười sao. Trong giây phút đấy tâm trí cậu không còn biết phải làm gì ngoài gào thét nhưng vô ích chiếc xe ấy đã chạy mất chỉ để lại một người đang bà đang nằm xuống đường. Bên đường dường như không có ai nghe thấy cậu gào hay họ đã hờ hững bỏ đi, cậu không biết.

" Hãy tự chăm sóc mình, đừng giận ba con nhé, khi con thật sự yêu một người con sẽ hiểu và nhớ dắt cô bé ấy đến cho mẹ xem đấy!!! Mẹ sẽ luôn ở cạnh con trai ngốc nghếch của mẹ !!! "

Dứt câu ấy và nụ cười thì bà nhắm mắt, Long tự nhủ rằng bà mệt nên bà cần phải ngủ vậy thôi………………..nét mặt lúc ấy của bà rất hạnh phúc bà đã rất mãn nguyện. Tay bà thả lõng tay cậu ra và đặt xuống đường. Chiếc nhẫn nằm cạnh bà còn lấm lem nước đỏ. Trong mắt cậu nhóc những giọt nước lăn xuống đường chỉ là những giọt nước đỏ như si - rô mà cậu uống hằng ngày mà thôi. Bà nhắm mắt chỉ vì bà muốn ngủ. Cậu không ý thức được chuyện gì và bà đã ngủ mãi…………..mãi mãi………………..



Sau này Long mới được biết chiếc xe ấy là do kẻ thù của ba cậu làm hại, một con nợ của tập đoàn và đã bị ba cậu tịch thu hết gia sản. Cậu hận tên tài xế và bắt buộc hắn phải ở tù suốt quảng đời còn lại. Cậu muốn gia đình hắn phải hiểu thế nào là cái cảnh mất đi người thân mà cậu đã phải chịu. Chiếc xe mà hắn đâm mẹ cậu giờ này chắc chỉ còn là cát bụi. Không còn nhãn hiệu nào dám sản xuất một chiếc xe tương tự. Cái chết của mẹ cậu - phu nhân tập đoàn Long Thị đã làm dư luận ngạc nhiên, báo chí làm ầm chuyện lên cậu cảm thấy không ai tôn trọng bà. Ngay cả mồ mã của bà cũng bị bọn báo chí chụp ảnh vì vậy mà cậu đã xây tường và mướn vệ sĩ bên ngoài tránh ai có thể động được đến mã bà.

Điều làm cậu đau xót là người cha ấy không bên cậu khi cậu gần như buông xui. Những lúc ấy ông làm gì nhỉ ?? chỉ biết giao tiếp kí kết hợp đồng này nọ.

Mở mắt ra, ánh nắng chói chang của Mặt Trời rọi thẳng vào mắt đen tuyền ấy. Cậu đưa tay lao khô mặt và định đi vào nhưng vừa quay lại đã thấy gương mặt đẫm nước của nó. Nó không khóc nhưng không hiểu sao mặt nó lại có nhiều nước. Long ngạc nhiên khi thấy nó đứng phía sau và một chút bối rối.

- Cô…….cô làm gì ở đây ????Sao cô lại đến đây ????? Cô khóc à ?? – Long ấp úng hỏi.

- Không!!! Tôi đâu có khóc, chắc tại nãy giờ tôi đi tìm anh nên đổ mồ hôi vậy thôi !!!! – Nó huơ tay vội lau sạch nước.

- Mồ hôi lại đổ trên khóe mắt à ???? – Long lại gần quẹt nước trên khóe mắt đi.

- À……hiện tượng kì lạ của con mắt ấy mà !!!! anh không biết đâu !!!- Nhìn dáng vẻ gượng gạo của nó thì Long đã biết nó đã nghe hết những gì cậu nói nãy giờ làm cậu cũng bối rối.

- Thôi vào nhà, trời bắt đầu nắng rồi !!!!! – Long đút tay vào túi quần rồi bước đi. Nhưng giật mình quay lại trước câu nói của nó :

- Anh……anh….cõng tôi được không sao chổi ???? – Nét mặt tha thiết khiến Long ngạc nhiên hết sức.

- Tại sao tôi phải cõng cô ??? cô có chân mà ???? - Vẫn nét mặt khinh khỉnh đáng ghét.

- Tại……….Tại cát nóng quá đi không được !!!! – Nó ngu ngơ chỉ xuống đất.

- Cô nhìn lại xem, cô thì mang giày con tôi đi chân không thế hỏi cái nào nóng đây ???? – Long nhìn đôi giày của nó và giơ đôi giày đang xách khiến nó thấy cảm giác như Long biết nó đang nói dối.

- Thế giờ anh cõng không ??????????? - Bắt đầu bực bội.

- Không !!!!!!!!! – Long quay lại bước đi tiếp, hết cách nó chạy theo sau bám cổ Long đu lên người không buông còn Long giãy nãy bảo nó xuống nhưng vô ích nó dính chắt rồi buộc lòng cậu phải vác nó đi thôi. Nó nhìn cậu cứ xách giày mà không mang thấy lạ :

“ Sao lại xách giày mà không mang vậy sao chổi ???? ”

“ Kệ tôi, tôi không thích mang giày thì không mang thôi !! ”

“ Đừng ôm khư khư quá khứ đau lòng hãy chỉ giữ lại những kỉ niệm đẹp thôi ” – Nó thì thầm vào tai trái của Long khiến mặt cậu nóng ran và ngượng nên cậu lắc đầu tỏ vẻ không hiểu :

“ Cô nói gì vậy ??? tôi không hiểu gì hết !!!!! ”

“ Như thế này có giống như tôi đang ôm anh không ??? anh sẽ không một mình, tôi sẽ ở bên anh và đừng khóc kêu mẹ như trẻ con thế !!! ” - Vừa nói nó vừa siết chặt cổ Long và thì thầm sang tai phải của cậu.

Long cảm thấy có chút gì đó vui vui, càng muốn nó siết chặt như thế nhưng lại giả vờ như không cần :

“ Cô khùng à ?? tôi cõng cô chứ cô ôm tôi hồi nào ???? ” . Long muốn cười nhưng kiềm lại giả vờ không thích. Nó nhảy xuống khỏi lưng Long, cậu cứ ngỡ nó giận vì những lời cậu nói nhưng thật sự ra cậu rất thích được như vậy. Long vội vàng định giải thích nhưng nó đã ôm chầm lấy Long khiến cậu đứng đơ như có luồng điện chạy xẹt qua làm cho các cơ tê đi hết không cử động được.

“ Thế như thế này có phải là ôm không ???? ” – Nó thì thầm trong lúc đang dùng tay siết chặt Long. Long ngỡ ngàng nở một nụ cười hạnh phúc nhưng vẫn không bỏ được giọng khinh khỉnh ra vẻ :

“ Ai cho cô ôm tôi đấy !!! Con gái gì tùy tiện thế ??? đừng nói là với ai cô cũng như vầy nha !!! ”

“ Chắc vậy, hình như có ôm Phong, Hải, Gia Dương rồi thì phải anh là người thứ 4 đấy !!!! ” – Nó vừa liệt kê vừa cười vẫn chưa thả Long ra mà không phải nó không thả mà là Long đang siết chặt nó sát vào càng lúc càng sát.

“ Từ nay cấm cô không được ôm ai ngoài tôi, cô mà làm vậy với ai là chết với tôi đấy !!!! ”

“ Á…..thế anh tưởng tôi sợ anh à, bỏ tôi ra xem nào anh nói không thích mà sao ôm chặt vậy ???? ” Nó cựa quậy nhưng vô ích. Long đang ôm rất chặt.

---------- Post added at 03:00 PM ---------- Previous post was at 02:59 PM ----------

“ Không thích !!!Nhưng bây giờ tôi muốn !!! Sao tôi ôm chặt vậy mà vẫn có cảm giác cô không phải lúc nào cũng ở bên tôi ??? ” – Câu nói Long vừa dứt khiến cậu và cả nó im lặng vài giây. Long vội biện bạch :

“ Tôi nói giỡn thôi mà !!! ” – Long thả lõng nó ra và cười. Cả hai rảo bước theo bóng mát của những cây dừa đang xõa những tán lá rộng che khắp mọi vật bên dưới.

Bước trên nền cát dày mịn ấy cứ như đang xoa bóp cho chân vậy rất thoải mái tuy vẫn hơi nóng. Nó cũng xách giày đi chân không, cả hai người cười tươi rạng rỡ dưới ánh nắng chói.

- Long này !!! Nhìn anh giống mặt biển ngoài kia đấy !!! – Nó khẽ đưa tay chỉ ra biển.

Long nhìn nó châu mày khó hiểu. Lúc này thì cả hai đã dừng lại đứng nhìn ra biển với một điểm tựa mơ hồ. Nhìn nét mặt nó cậu càng muốn mình ở bên nó nhiều hơn. Nếu có thể cậu chỉ muốn từng giờ từng giây được ôm chặt nó để đánh đuổi đi nỗi nhớ trong cậu.

Nhưng đó là điều không thể. Long chỉ muốn có trách nhiệm với mỗi mình nó mà thôi nhưng không cậu còn trách nhiệm với nhiều người, cả nhưng người đang làm việc trong tập đoàn Long Thị. Nhưng ít nhất là giây phút này cậu đang thật sự có nó. Mặc dù nó ngắn ngủi.

- Làm sao giống được ???? - Vừa nói cậu vừa nhẹ đan xen những ngón tay của cậu vào tay nó. Dỉ nhiên là nó cảm nhận được có một bàn tay lớn hơn tay nó đang nắm tay nó. Có một luồng điện chạy xẹt từ bàn tay ấy sang bàn tay nó rồi khắp người, luồng điện ấy chạy rất nhanh nó không thể kiểm soát được là luồng điện đã chạy đến đâu có thể là từng tế bào đều có.

Phản xạ tự nhiên nó quay sang nhìn Long nhưng cậu cứ giả vờ nhìn thẳng ra biển. Không biết tại sao nhưng nó cũng không muốn rút tay ra. Bàn tay ấy càng siết chặt tay nó hơn. Những ngón tay to xoa xoa nhẹ lên tay nó và càng siết hơn. Nó không hỏi tại sao vì nó sợ khi hỏi nó sẽ không còn được nắm tay cậu như thế này. Vì vậy nó phải làm vẻ như không có gì cũng như Long.

" Rất giống đấy !!! Nhìn xem nó cũng phẳng lặng như gương mặt anh nhưng bên trong lại gầm gừ như có một nỗi đau giằng xé. Cái vẻ bề ngoài êm ả có thể lừa gạt được mọi người. Cái màu mà người ta cho là đẹp thì nó cũng ẩn chứa bên trong một màu tăm tối. Nó như một con thú dữ có thể gào thét khi về đêm nhưng cũng được vỗ về khi ánh nắng ấm áp rọi xuống của ban ngày. "

Nó vừa nói vừa nhìn về một điểm tựa vô hình trong không gian kia, chốc chốc lại khẽ chớp mắt vì ánh Mặt Trời. Long càng siết chặt tay nó hơn cứ như một hơi thở là một cái siết. Cậu im lặng nhìn nó, nó cũng như ánh Mặt Trời kia có thể xoa diệu nỗi đau của biển có thể làm biển ấm áp để biển không gào thét một mình trong sự cô đơn nữa.

- Tại sao cô lại nghĩ vậy ????

- Không có lý do đơn giản là vậy, có những điều xảy ra tất nhiên phải có lý do nhưng ngược lại có những thứ vẫn xảy ra mà không có lý do vì thế đừng hỏi tại sao mà hãy hỏi ta nên làm gì ??? Đôi khi mình nên buông tay để nắm cái quý hơn nữa.

Nó quay sang nhìn Long, khẽ vuốt đôi mắt đen ấy khiến cả người cậu tê đi, rồi nhẹ nhón gót chân cao lên đặt nhẹ vào môi Long như một cơn gió. Cơn gió vuốt ve đôi môi rồi lướt đi để lại nuối tiếc cho cậu. Cậu không kịp giữ lại thì cơn gió ấy đã đi mất rồi. Cậu chỉ biết nhìn nó bằng đôi mắt vụng về của một đứa trẻ con đang e thẹn. Cơn gió ấy nhẹ nhàng, một hương thơm thoang thoảng khi gió lướt qua và diệu dàng đặt lên môi cậu trong sự thì thầm củe biển.

Có lẽ đây là một nụ hôn vụng phớt qua, khi con người ta cảm thấy nên làm mà không cần biết lý do ngay cả không biết mình có thể làm gì cũng bất chấp để làm mặc cho có nhiều khó khăn trước mắt như vậy càng khiến họ mạnh mẽ hơn.

- Tôi sẽ không hỏi tại sao ??? Nhưng tôi sẽ không để cô làm vậy với ai ngoài tôi !!!!! – Long nhìn nó cười hạnh phúc nhưng bây giờ nó mới biết nó đã hôn Long sao. Bất giác có một nét ngượng đến đáng yêu trên gương mặt nó. Hình như nếu nó không lầm thì mặt nó đã ửng hồng lên vì ngượng hay vì ánh nằng gắt của Mặt Trời.

Nó không biết tại sao lại làm vậy nhưng nó biết nó muốn và cần làm vậy. Chỉ thế thôi, không biết thần Eros có thể hiểu cái cảm giác của cả hai lúc này không. Nhưng nếu những người đã từng như vậy có thể là họ hiểu. Nó và Long rảo bước đi dưới tán dừa xanh mượt chốc chốc Long lại mỉm cười vô thức đây không phải là một cái nhếch mép phách lối nữa mà là một nụ cười hạnh phúc như một đứa trẻ.

Một nụ cười như thể đã từ bỏ được cơn ác mộng mất mẹ cứ như có một người đã kéo cậu ra khỏi cơn ác mộng đau đớn ấy. Nụ cười ấy bao năm qua đã mất đi và Long đã lâu không có được cái vị hạnh phúc cái cảm giác thoải mái lâng lâng trong đầu cậu với cậu đây là khoảnh khắc mà cậu muốn ngừng lại, cậu mong sao thời gian đừng trôi qua nữa cứ đứng yên mãi như thế này. Một cảm giác như trên vai không còn gánh nặng gì nữa không phải là một người thừa kế cũng không phải là một người chiệu trách nhiệm của hàng ngàn công nhân đơn giản chỉ là một người đang ở bên người mà người đó yêu nhất.

- Cô biết không ?? Bây giờ tôi rất muốn……cám……ơn….. “ một người nào đó ” đấy!!!- cậu nhấn mạnh.

- Oh !! ai mà vinh hạnh được cậu chủ Hoàng Long cám ơn ấy nhỉ ???? Chả phải trong từ điển sống của anh chưa bao giờ có từ “ cám ơn ” sao ??? – Nó hỏi.

- Vậy thì bắt đầu từ giờ trong từ điển ấy xuất hiện thêm hai từ “cám ơn” !!! Và người đó là người đầu tiên tôi cám ơn!!! Cám ơn người đó đã xuất hiện, cám ơn người đó đã kéo tôi ra khỏi cơn ác mộng, cám ơn người đó đã cho tôi thấy cuộc sống đặc biệt thế nào, và cũng cám ơn người đó đã cho biết mùi vị của sự hạnh phúc và ấm áp !!!! – Long ngước nhìn bầu trời trong xanh rồi cười. Hàng lông mày đen rậm giãn ra một cách thoải mái không cau có như mọi khi có lẽ chúng đang nghĩ ngơi.

- Vậy thì anh đến cám ơn người đó đi !!! Nói với tôi làm gì !!!! – Nó ngoảnh mặt bước đi.

- Tôi cám ơn người ấy xong rồi !!!!!! – Long chạy ngang qua nó rồi hét lên.

Nó im lặng đứng nhìn cái vẻ bỏ chạy của Long mà thầm cười. Nó không biết đối với người khác Long tài giỏi hay được thần tượng thế nào nhưng với nó cậu chỉ là một “ sao chổi ngốc nghếch ” và đơn giản ngay cả việc cám ơn cũng không thể nói, cậu rất đơn giản vì mọi cảm xúc của cậu luôn hiện rõ trên gương dù cậu có cố che giấu, ít nhất là đối với nó.

Một cậu bé bình thường như bao người mà thôi chứ không phải người thừa kế Long Thị. Hình như mặt biển dợn sóng và khẽ cười khi thấy khuôn mặt hạnh phúc của Long .

Long và nó vừa bước vào nhà thấy cả bọn đang chuẩn bị đồ ăn. Nó thấm mệt và đói đến nổi bụng kêu cồn cào. Nhìn đồ ăn trên bàn chúng càng kêu to hơn nữa. Khuôn mặt tươi rói của Trúc đang nở nụ cười về phía nó :

- Ly !!! Lại ăn đi !! Anh Long nữa !!!! – Trúc ngoắc nó trên tay vẫn còn cầm một tách nước cam.

- Ở đâu mà nhiều đồ ăn vậy ???? – Nó vừa hỏi vừa nghía sơ qua thức ăn trên bàn mặc dù câu hỏi đó nó không thật sự muốn hỏi.

- Mua ở ngoài chợ ấy !!! Trông cũng ngon lắm, ăn đi rồi mình đi tắm biển !!!! – Phong nói và rót nước với Trúc.

- Thôi ăn đi !!!! tớ cũng đói lả người rồi này. - Dứt câu là Long ngồi xuống ăn như cậu vừa bị bỏ đói 3 bữa.

Cả bọn trơ mắt nhìn Long, ai có thể ngờ cậu chủ tập đoàn Long Thị mà ăn cứ như heo vậy. Phát hiện ánh mắt ngạc nhiên của cả bọn, Long ngước nhìn :

- Các cậu không ăn sao ????

- Ăn chứ !!! Thôi mọi người ăn đi !!!! - Hải kéo ghế ngồi xuống ăn.

Những người làm vừa nhìn cả bọn ăn vừa xem lại thức ăn trong bếp còn không để mà đem ra. Bàn ăn lúc này cứ như một cuộc ăn đua không ai nói gì ai vẫn cứ gắp gắp nhai nhai liên tục. Dĩa thức ăn gần Long và nó là cái dĩa đầu tiên bị chén sạch đến nổi người làm phải đem cả nồi lên. Sau 15 phút ăn no nê nhìn lại trên bàn gần như hết sạch thức ăn. Phong uống tách nước cam rồi nói :

- Thôi ăn xong rồi giờ đi tắm biển đi !!!!! - Phong khẽ đặt tách nước xuống.

- Ừ !!! Để bọn em đi thay đồ nhé. – Trúc đứng dậy kéo nó theo.

- Nhưng tớ không có đồ biển mà !!!!! – Nó ngượng ngùng nói tranh thủ nhìn nét mặt Long đang cười trêu nó.

- Yên tâm trên lầu có hết mà !!! Đi theo tớ !!!!

10 phút sau, cả bọn thay đồ rồi bước xuống phòng có vẻ như nó và Trúc là lâu nhất nên phải ngồi chờ hai nàng. Vừa chờ Hải và Phong vừa tranh thủ hỏi lúc nãy Long và nó đã đi đâu, làm gì. Long ngồi cười thay vì trả lời khiến cho hai người kia tò mò kinh khủng. Vừa lúc nài nỉ Long thì thấy Trúc đang kéo nó xuống, nhìn nét mặt hình như nó không thoải mái với quần áo nó đang mặc. Nhìn nó quấn khăn ngang mà Long và Hải phì cười khiến nó càng thấy khó chịu :

- Hai anh cười cái gì đấy ???? – Nó bước lại gần quát.

- Không đâu có gì !! nhưng sao em lại quấn khăn chi vậy ???? - Hải nhìn cái khăn đang quấn mà bụm miệng để không cười.

- Kệ tôi !!!! – Nó giận dữ quát.

- Thôi được rồi, đi tắm biển thôi !!!! – Câu nói của Phong khiến lửa trong nó bớt đi nếu không ngồi thêm chốc lát nữa chắc Long và Hải phải ăn vài cú đấm.

Ánh nắng bớt chói chang hắt xuống biển xanh biếc tạo thành một màu phản chiếu đẹp vô cùng. Cả bọn hét to để xả hết nhưng lo lắng, những mệt mỏi hay ngột ngạt của thành phố đông đúc ồn ào. Tiếng hét khiến cho cây cối phải lay ào ạc, biển cũng phụ hòa bằng cách xô vào vách đá nhiều dợn sống. La đến khi hết sức cả bọn gập người xuống thở.

Do có thể không cưỡng được vẻ đẹp quyến rũ của biển nên Phong, Hải và Trúc nhảy xuống biển ngay lập tức rồi đùa giỡn. Chỉ có nó còn thấy khó chịu khi không có cái khăn quấn. Long nhìn nó thấy vẻ ngượng ngùng của nó nên cậu lại gần, cuối người nhìn vào chiếc khăn. Nó ngạc nhiên hỏi :

“ Anh định làm gì vậy ?? ”

Long không trả lời, chỉ đưa tay tiến gần cái khăn đang quấn ngang người nó. Mỗi lúc một gần, nó nhắm mắt lại. Tay cậu càng gần với cái khăn. Chạm rồi, Long đã chạm vào cái khăn rồi, nó càng nhắm chặt mắt hơn nữa. 1s….2s…..3s…… nó cảm thấy cái khăn có vẻ lõng dần, rồi rơi thẳng xuống đất qua bàn tay Long khiến nó bừng mở mắt thấy dáng vẻ cố kìm để cười của Long khi cái khăn nằm thẳng băng xuống đất.

“ Anh làm cái gì đấy !!!! Sao……sao…..lại…….. ??? ” Nó chưa kịp nói hết câu thì Long đã bế nó lên, nó giãy nãy :

“ Bỏ tôi xuống nhanh !!! anh định làm gì ??? ”. Cậu bế nó bước ra biển không trả lời câu hỏi nào của nó. Càng lúc nó càng gần biển hơn rồi, nó cảm nhận được sóng đang xô vào chân Long mỗi khi cậu khựng lại. Bỗng cậu thả ùm nó xuống biển khiến cả bọn còn lại đứng ôm bụng cười, trong khi nó thì mình mẩy chắc cũng đã thấm nước biển. Nó tức muốn điên người lên đứng dậy vật Long xuống nước cậu không kịp phản xạ nên tình thế đảo ngược, cậu xuống nước còn nó đứng lên.

“ Axxxxx con heo này !!! ” Long quát lên còn nó thì cười đắc ý rồi bỏ chạy, cậu rượt theo nó.
 
Bên trên