Cát bụi ...........!!!

admin_dream

MR. ß €'Ø
Ai đó đã hát “Nếu kiếp này mình không duyên không nợ..Thì xin hẹn lại kiếp lai sinh..” Có thật không? Nếu kiếp sau là điều không tưởng, “mình” sẽ gặp nhau ở đâu? Chuyện kể rằng, giả dụ như kiếp sau không bao giờ đến…>>>

*** ***
Thế là em đã nằm trong phòng điều trị đặc biệt gần một năm. Em tàn tạ không thể tả. Quy trình điều trị phóng xạ chẳng biết có giữ được mạng sống của em không nhưng đã lấy đi hết thần sắc của con người đang thanh xuân phơi phới. Nhưng em không buồn. Vì em đang yêu và được yêu. Nói đúng hơn là được yêu thương hết lòng…

Mỗi ngày, anh đến đều đặn với bó hoa Cúc vàng rực rỡ. Anh cẩn thận cắm nó vào lọ thủy tinh như em vẫn thường làm mỗi khi đến nhà anh và luôn đặt chậu hoa sao cho em có thể dễ dàng chạm vào chúng mỗi khi em muốn. Anh kiên nhẫn đút cho em từng thìa cháo, bê hộ em ly nước đến khi em uống xong và nắm chặt tay em. Lúc đó, ánh mắt anh long lanh và mắt em thì ướt đẫm. Anh nói “Đời này, kiếp này anh chỉ yêu có mình em…”

(Có thật không?)


Cuối cùng thì ta cũng chia lìa nhau. Hôm ấy trời đầy gió. Em vực dậy và bước ra khỏi thân thể mình để nhìn thấy điện tâm đồ đã ngưng chạy. Em lơ lửng trên mặt đất để nhìn thấy gia đình đang vây quanh em, anh thì ôm lấy xác em với bờ vai rung rung, nước mắt nhầy nhụa. Em đi vòng quanh họ cố để tìm một cái nắm tay ly biệt. Em cố ôm chặt anh nhưng chỉ là vòng tay vào một khoảng không vô vọng…Em gào khóc, quay mặt vào tường để nhận ra cảm giác của của một người đã rời khỏi thế gian. Ai bảo chết là hết? Ai bảo chết là sướng? Giờ em chỉ thấy, chết là đau…

Đau lắm. Đau hơn cả nỗi đau thể xác mà chúng ta phải chịu khi nằm liệt trên giường bệnh. Đau hơn cả cảm giác bị bỏ rơi của một người đàn bà chửa hoang. Lúc đó, em chợt nhận ra có quá nhiều điều mà chúng tôi muốn nói, muốn bày tỏ cùng những người thân yêu, cùng thế giới chung quanh mình nhưng chẳng bao giờ làm được nữa…Cơn gió nào rạo rực đột nhiên thổi qua căn phòng trống…

Gió cuốn em băng qua cổng rào bệnh viện, còn văng vẳng bên tai tiếng người mẹ trẻ lâm bồn, tiếng bà mẹ già khóc thút thít vì không lo nổi tiền viện phí cho con. Gió đưa em xuyên qua những con đường đầy xe và khói bụi, thi thoảng nghe tiếng chửi thề của ai đó “Mk! Tiền xăng lên vùn vụt thế này dân chúng có mà đi ăn mày cả lũ!”, băng qua công viên với những nụ hôn tình tứ ngọt ngào của các cặp nhân tình trẻ, băng qua những cánh đồng xanh ngắt nương dâu, băng qua những ngọn núi chập chùng sương trắng và lọt vào một thế giới khác, âm u lạnh lẽo… Có rất nhiều người ở đó đứng xếp hàng đối diện với một người đàn bà già nua nơi đầu dốc của một ngọn đồi. Bà nói chậm rãi :

- Muốn hóa kiếp ngay thì lại đây ăn cháo . Vương vấn quá thì sau 100 ngày quay lại.

- Nếu sau 100 ngày không quay lại thì có hóa kiếp được không ạ? – Em hỏi

- Có. Trở về cùng cát bụi…


Chợt ai đó nắm lấy tay em bước đến bậc thềm con dốc, bưng hai bát cháo đã để sẵn. Cô nói : <<<Ăn cháo đi. Chúng ta sẽ hóa kiếp và biết đâu sẽ gặp lại họ, những người mà chúng ta yêu thương>>> Em định thần nhìn lại, là cô gái cùng phòng ra đi trước em một hôm. Rồi chần chừ và lui lại <<<Chị đi trước đi. Anh ấy nói đời này kiếp này chỉ yêu em thôi. Em không thể bỏ anh ấy được… >>>


Em quay bước. Sương khói mờ sau lưng…

*** ***


Gió đưa em trở lại thế gian với âm thanh hỗn độn trống kèn và tiếng người đôi lúc xôn xao. Đó là đám tang em. Chói lòa giữa những lẳng hoa viếng tang kia là bó cúc vàng đại đóa. Nhưng chủ nhân của nó thì không có mặt. Em khóc trong tay mình, theo gió bay đi tìm anh khắp mọi nơi…

Em vào phòng anh ngỡ như lúc hai người còn đương thời hạnh phúc. Em muốn tự tay mình sắp xếp lại mọi thứ, ủi quần áo và quét dọn cho nó ngăn nắp hơn như em vẫn thường làm. Nhưng không thể được. Em không thể chạm được vào bất cứ thứ gì trong căn phòng ấy. Nó như ảo ảnh, những thứ mà em chỉ thấy, chỉ nghe chứ không thể chạm vào được. Kể cả anh!

1 tuần…
2 tuần…
1 tháng…
2 tháng…
3 tháng…
Đã trôi qua…

Em lẳng lặng sống trong căn phòng ấy, chỉ để ngắm nhìn người mình yêu thương cho thỏa lòng với những ngày ngắn ngủi còn lại.

Một buổi chiều, tiếng khóa cửa rục rịch làm em hớn hở ào ra cửa đón anh như thường lệ. Nhưng đó không phải là anh… Là cô ấy. Cô gái giàu có mà mẹ anh ưng chịu hơn em. Cô tung tăng như một con sáo sổ ***g với la liệt quần áo mới và nước hoa cho anh. Những thứ mà trước đây anh bảo rằng không thích vì nó xa xỉ quá. Anh về, chẳng lộ vẻ ngạc nhiên khi thấy cô ấy. Cô ta vồ lấy anh đắm đuối, anh cũng ***g nhiệt đón nhận. ***g nhiệt hơn cả khi luyến ái cùng em. Có lẽ vì cô ta trẻ và nhiều sức sống hơn em? Chưa bao giờ anh hôn em lâu và ghì chặt em như anh làm với cô ấy.

Em hiểu ra, con người sau cùng rồi cũng chỉ là một thực thể của cuộc sống, cũng giống như cuộc sống, họ thay đổi từng ngày. Và em khóc…Kì lạ, nước mắt em không còn trong suốt như của con người, nó là những giọt máu. Máu cứ thế chảy ra từ mắt em ngày càng nhiều từ ngày em nhìn thấy anh như thế… Em cứ nghĩ khi đã là hồn ma, người ta sẽ không còn bệnh tật. Nhưng không đúng. Em thấy da em ngày càng trắng bệt, mắt thâm quầng lên hơn. Em chợt nhớ ra thời hạn 100 ngày đã sắp hết…Chỉ con một tuần… Em chợt nhớ có lần đọc sách, họ bảo hồn ma có thể đến với con người trong giấc mơ. Em đã đi vào giấc mơ của anh. Đôi mắt đẫm đầy lệ máu, chỉ để nói với anh rằng “Đời này, kiếp này anh chỉ yêu mỗi mình em, phải không anh?” và em gào khóc…

Nhiều đêm như vậy, cứ mỗi lần cô gái ấy đến ân ái cùng anh, em thiếu cháy những giấc mơ làm anh choàng tỉnh giữa đêm mồ hôi lạnh toát. Sáng ra anh phờ phạc. Không thể chịu được nữa, anh ngồi kể lại cho mẹ anh nghe :

- Mấy đêm nay con cứ thấy Lam. Cô ấy nhìn khiếp lắm. Mắt đầy máu và nói kiếp này hay kiếp sau gì cũng chỉ yêu con thôi. Con không ngủ được…

- Thật thế à? Vậy thì để mẹ đi chùa thỉnh bùa trừ ma.

- Thôi đi mẹ ơi! Đời này làm gì có ma? Chắc con mệt…


Đêm sau cùng của thời hạn 100 ngày hóa kiếp, em lại vào gặp anh, lại làm anh thức giấc trong hoảng sợ. Anh tìm mẹ giữa đêm. Bà đưa cho anh chiếc gương hình bát quái bảo treo ở cửa ra vào. Anh về phòng treo hẳn lên, người em đột nhiên cong queo như sợi cỏ tươi bị phơi dưới sa mạc nắng cháy. Luồng ánh sáng khủng khiếp ấy cuốn em văng ra khỏi phòng anh. Em không tiết chế được thân mình nữa, như chiếc lá khô tả tơi trong dòng nước xoáy….

Ngày thứ 100. Ngày cuối cùng của thời hạn hóa kiếp. Thân thể em dần tan ra trong không gian nóng bỏng. Mắt không ngừng tuôn huyết lệ. Môi không ngừng mấp máy “Đời này, kiếp này anh chỉ yêu mỗi mình em, phải không anh…?”

*** ***


"Đời này kiếp này anh chỉ yêu có một mình em thôi, phải không anh?"

Chồng tôi cười hiền hòa "Lời nói gió bay em yêu ạ. Và đàn ông khi yêu thường hứa hảo. Vì họ biết, đàn bà thường tin yêu mù quáng. Có nhau và cố gắng làm cho nhau hạnh phúc lúc còn có nhau là điều tuyệt vời nhất mà chúng ta có thể làm cho người mình yêu..."

Tôi lại nghĩ " Nếu đàn ông đừng hứa và và đàn bà đừng tin vào lời hứa khi yêu nhau thì liệu tình yêu có đẹp hơn không?"

_____________________
P/s : Lời nói gió bay....Chết là đau...chết là hết...Con người ta chết đi rồi...mng thương tiếc hay đau buồn mấy thì cũng chỉ 1 thời gian...rồi thời gian trôi đi...nỗi đau và lòng thương nhớ sẽ phai nhòa dần...Lúc đó , còn mấy ai nhớ đến ng đã ra đi ???...chẳng còn mấy ai . Vậy nên..lúc còn nhau ...lúc có nhau trong đời ..dù là thời gian nhiều hay ít ..hãy trân trọng và làm cho nhau hạnh phúc ...hành động là điều xác thực nhất để cm những lời yêu thương và những lời hứa . Nhiều khi những cái đơn giản nhỏ nhặt nhất mà tưởng như không ai để ý đôi khi và đôi khi lại có thể làm cho người khác cảm thấy được sự yêu thương và ấm áp...
 
Bên trên