♥Nata_Ruki♥
Thanh Niên Xóm
Thúy Bu mệt mỏi lê lết túi sách về sau giờ học múa ba lê. Uống 1 hơi hết cốc nước lọc đá nó lăn lên giường ngủ luôn. Mẹ gọi to
- Xuống ăn cơm đy Bu ơi!!!!
Bu mắt nhắm mắt mở nói vọng ra cửa:
- Cả nhà ăn trước đy con ăn sau.
Trong cái đôi mắt ấy hiện lên 1 vài giọt nước ở bọng mắt. Là 1 cô tiểu thư con nhà giàu nhưng trong mắt mọi ngượi Thúy Bu luôn là cô bạn giản dị vs quần bò ngố, áo sơ mi ca rô, túi đeo chéo vè 1 cái mũ đan vành nhỏ. Cô gái từng được biết đến vs đôi chân vàng của Trường....Bu ẵm tất cả các giải lớn nhỉ của thành phố về môn múa ba lê.
17h Tại phòng học múa ba lê số 5
Một anh chàng ăn mặc lịch sự ngó vào trong lớp học 1 thầy 1 trò số 5.
- Em có pek là tôi khổ tâm lắm mới chuyển em vào được cái nhóm múa ba lê này ko vậy? sao lại từ chối người ta hả??
Người con gái vs chiếc váy hồng bó sát phần trên và xòe rộng phần dưới chân. Trả lời nhỏ nhẹ
- Thầy ơi em ko hợp vs các bạn
- Ko hợp là ntn??? Em đã tập vs người ta chưa mak dám bảo là ko hợp?
- E đã tiếp xúc vs họ rồi thầy ạ...em....
Người đàn ông phẩy tay ngắt lời cô gái trẻ.
- Thầy đã quyết định em đến tập ở đấy. Ngày mai em ko phải đến đây nữa.
Chuông cửa bấm....cái Bông em Bu ra mở cửa hét toáng lên về sự xuất hiện của 1 người thanh niên trẻ tuổi...
- Anh Đức!!!!!!anh về hồi nào vậy
Người thanh niên cúi xuống cô nhỏ và véo mũi nghịch ngợm
- Chào nhóc anh về bất ngờ từ hôm qua hnay sang thăm bố mẹ em
- Anh vào nhà đy
Bông mời khách vào nhà và hò hét ả nhà người anh họ đy du học xa mới về nước sau 4năm xa cách. Từ trên nhà Bu đã lao xuống và hồ hởi đón người anh cùng lớn lên vs mình.
Tầng 3 khu - phòng của Bu
- Anh đã đến phòng tập cũ của anh em mình....nó vẫn thế nhỷ chỉ có điều ko giành cho việc tập nhảy nữa thôi. Anh Đức mỉm cười ngượng nói vs ng em
- Anh cứ đùa
- Sao chat em bảo vs anh là mọi chuyện vẫn bt mak cô bé
- Bình thường lắm anh ạ......nhưng đối vs em nó hơi có chút xa lạ 1 tý
...............................
14h phòng múa ba lê số 4 tầng 7
Một cô bé nhỏ nhắn ngồi thu mình trong góc gương. Mấy người bạn xung quanh thỳ ngồi nói chuyện mak lỡ bỏ ra 1 cái gì đó vốn thuộc về đây về tập thể này.
- Cậu ơi dạy tớ tập bài vừa nãy cậu tập đy? Bu thỏ thẻ hỏi 1 cô bạn
- Ak um.....cậu bảo chy phụ trách hướng dẫn lại cho. Nói lời cô bạn kia quay ra tiếp tục câu chuyện òn đang dở dang
Bu nhìn theo những tiếng cười những hành động của những con người được coi là thành viên của nhau. Lặng lẽ nó tách mình ra khỏi ánh sáng và lảna ngoài. Hành lang vắng lặng, bước chân Bu chậm dần trên nền đất. Ngọc, Dung, Tuấn và Hương giờ đây ko được cùng các bạn tập nữa. Bu sẽ tự mình học cách sống ntn, mới mẻ và xa lạ. Bước chân bị dừng lại bởi 1 đôi giày trắng to kiểu dáng hiphop. Từ từ ngửa mặt lên Bu nhận dạng ra anh Đức.
- ơ....anh....
Anh Họ mỉm cười nắm tay Bu và dẫn Bu xuống dưới đy dạo.
- Sao anh dám trốn bác đy tập lại. Bu hỏi người anh Họ của mình
Im lặng....chiếc ô tô táp vào lề đường cạnh 1 chiếc hồ lộng gió mát mẻ vs khung cảnh hoàng hôn. Xuống xe, Anh nhìn sang Bu nói
- Anh đã nghe bố theo ông đy học mak bỏ niềm đam mê của anh. E có nghĩ là mình đang đy đúng hướng ko? Em có thix nhóm hiện giờ em đang tập ko? hay chỉ là sự cô đơn ko có ai chia sẻ
Bu nghe xong òa khóc. Đúng là từ xưa đến nay anh Đứa là người hiểu Bu nhất. Bố mẹ nó bắt theo 1 nhóm múa ba lê có tiếng ở thành phố và bỏ nhóm từ bé Bu tập. Bu chỉ pek trốn các buổi tập và lảng tránh những lần điểm danh. Tất cả mọi người ở đấy ko mấy để tâm đến cô bé. Và cô bé trở thành không khí.
- Anh có nghĩ em sẽ quen dần ko? Bu nấc nghẹn
- KO đâu? ở đâu em tỏa sáng nhất nơi đấy là thuộc về em. Đừng tự làm việc bản thân ko vui vẻ. Đừng như anh vậy. Đâu đó có tiếng thở dài của chàng trai trẻ.
Tối.....
- E có pek ko Bu. Anh đọc 1 quyển sách và có 1 câu rất hay : " khi ta nhìn bóng tối bóng tối cũng nhìn ta "
Anh nhìn Bu như động viên rằng luôn có những thứ gọi là hư vô nhưng lại luôn vây quanh ta. Nhìn ta và động viên ta. Mai là ngày tập tiếp theo, lại 1 ngày đối diện vs sự cô đơn giữa sự đông đúc.
14h phòng múa ba lê số 4 tầng 7
Vẫn chỗ cũ Bu gặp mặt mình trong tấm gương chiếu phản lại. Những lời anh Đức nói hôm qua nó bỏ đy đâu hết rồi mak tâm trạng y xì như cũ. Trống rỗng, không chút cảm xúc. Điện thoại reo ầm lên, mọi ánh mắt đổ xô về Bu
Đó cũng có thể là lời dặn dò cuối cùng của anh Đức trước khi ra đy. Gạt đy nước mắt Bu đứng lên và chạy. " Anh ơi sao anh bỏ em ở lại vậy....em vẫn còn nhiều chuyện muốn anh cùng em giải quyết mak...ko anh ko thể đy được anh như anh trai của em vậy....anh ơi...."
Tấm khăn trắng toát lạnh lùng trên mặt chàng trai tuấn tú. Trên mặc bộ đồ hiphop đẫm máu ở bụng. Mọi người xung quanh khóc thảm thiết. Bu đứng lặng và nhìn....
14h phòng múa ba lê số 4 tầng 7
- Em xin ra khỏi nhóm.
Mọi người trố mắt nhìn cô bé hiền lành hôm nào dám nói vs chy phụ trách câu " ra khỏi nhóm ". Bu cầm đồ đạc còn lại và ra về ko quay mặt chào hay cười vs bất cứ ai. ra đy là giải thoát. Đúng vậy. Như cách mak anh Đức làm vậy.
Tại căn biệt thự cao cấp 13h30'
- Bố ko thể bắt con làm những thứ mak con ko muốn mãi được đâu.
-Thằng danh con này? mày định hỗn vs tao ak?
- Bố luôn cho rằng bố đúng nhưng ko....bố đã bắt con sang Anh học để rồi ở nhà bố phá bỏ chỗ tập của con và đuổi những người bạn của con đy chỗ khác trong đó có cả cháu gái của bố đấy. Bố đã hứa là sẽ đợi con về để giải quyết mak.
- Tao là bố mày hya mày là bố tao hả Đức? Ông Cụ ho lên và đập bàn đập ghế
khóa cửa bên trong đã đóng. Bên ngoài ai ai cũng sốt ruột. Choảng ....bùng....
Khóa cửa bật ra. Ông bố bước ra vs bộ dạng lơ ngơ, mồm lẩm bẩm
- Tôi đã tự tay giết con trai cưng của mình hahah....tiếng cười chua xót cùng vs nhưng vệt máu trên má trên tay ông già.
Bu bước lên đường về nhà....Tối...Buồn....lạnh lẽo.....ko bóng ai....khi ta nhìn bóng tối, bóng tối cũng nhìn ta....
- Xuống ăn cơm đy Bu ơi!!!!
Bu mắt nhắm mắt mở nói vọng ra cửa:
- Cả nhà ăn trước đy con ăn sau.
Trong cái đôi mắt ấy hiện lên 1 vài giọt nước ở bọng mắt. Là 1 cô tiểu thư con nhà giàu nhưng trong mắt mọi ngượi Thúy Bu luôn là cô bạn giản dị vs quần bò ngố, áo sơ mi ca rô, túi đeo chéo vè 1 cái mũ đan vành nhỏ. Cô gái từng được biết đến vs đôi chân vàng của Trường....Bu ẵm tất cả các giải lớn nhỉ của thành phố về môn múa ba lê.
17h Tại phòng học múa ba lê số 5
Một anh chàng ăn mặc lịch sự ngó vào trong lớp học 1 thầy 1 trò số 5.
- Em có pek là tôi khổ tâm lắm mới chuyển em vào được cái nhóm múa ba lê này ko vậy? sao lại từ chối người ta hả??
Người con gái vs chiếc váy hồng bó sát phần trên và xòe rộng phần dưới chân. Trả lời nhỏ nhẹ
- Thầy ơi em ko hợp vs các bạn
- Ko hợp là ntn??? Em đã tập vs người ta chưa mak dám bảo là ko hợp?
- E đã tiếp xúc vs họ rồi thầy ạ...em....
Người đàn ông phẩy tay ngắt lời cô gái trẻ.
- Thầy đã quyết định em đến tập ở đấy. Ngày mai em ko phải đến đây nữa.
Chuông cửa bấm....cái Bông em Bu ra mở cửa hét toáng lên về sự xuất hiện của 1 người thanh niên trẻ tuổi...
- Anh Đức!!!!!!anh về hồi nào vậy
Người thanh niên cúi xuống cô nhỏ và véo mũi nghịch ngợm
- Chào nhóc anh về bất ngờ từ hôm qua hnay sang thăm bố mẹ em
- Anh vào nhà đy
Bông mời khách vào nhà và hò hét ả nhà người anh họ đy du học xa mới về nước sau 4năm xa cách. Từ trên nhà Bu đã lao xuống và hồ hởi đón người anh cùng lớn lên vs mình.
Tầng 3 khu - phòng của Bu
- Anh đã đến phòng tập cũ của anh em mình....nó vẫn thế nhỷ chỉ có điều ko giành cho việc tập nhảy nữa thôi. Anh Đức mỉm cười ngượng nói vs ng em
- Anh cứ đùa
- Sao chat em bảo vs anh là mọi chuyện vẫn bt mak cô bé
- Bình thường lắm anh ạ......nhưng đối vs em nó hơi có chút xa lạ 1 tý
...............................
14h phòng múa ba lê số 4 tầng 7
Một cô bé nhỏ nhắn ngồi thu mình trong góc gương. Mấy người bạn xung quanh thỳ ngồi nói chuyện mak lỡ bỏ ra 1 cái gì đó vốn thuộc về đây về tập thể này.
- Cậu ơi dạy tớ tập bài vừa nãy cậu tập đy? Bu thỏ thẻ hỏi 1 cô bạn
- Ak um.....cậu bảo chy phụ trách hướng dẫn lại cho. Nói lời cô bạn kia quay ra tiếp tục câu chuyện òn đang dở dang
Bu nhìn theo những tiếng cười những hành động của những con người được coi là thành viên của nhau. Lặng lẽ nó tách mình ra khỏi ánh sáng và lảna ngoài. Hành lang vắng lặng, bước chân Bu chậm dần trên nền đất. Ngọc, Dung, Tuấn và Hương giờ đây ko được cùng các bạn tập nữa. Bu sẽ tự mình học cách sống ntn, mới mẻ và xa lạ. Bước chân bị dừng lại bởi 1 đôi giày trắng to kiểu dáng hiphop. Từ từ ngửa mặt lên Bu nhận dạng ra anh Đức.
- ơ....anh....
Anh Họ mỉm cười nắm tay Bu và dẫn Bu xuống dưới đy dạo.
- Sao anh dám trốn bác đy tập lại. Bu hỏi người anh Họ của mình
Im lặng....chiếc ô tô táp vào lề đường cạnh 1 chiếc hồ lộng gió mát mẻ vs khung cảnh hoàng hôn. Xuống xe, Anh nhìn sang Bu nói
- Anh đã nghe bố theo ông đy học mak bỏ niềm đam mê của anh. E có nghĩ là mình đang đy đúng hướng ko? Em có thix nhóm hiện giờ em đang tập ko? hay chỉ là sự cô đơn ko có ai chia sẻ
Bu nghe xong òa khóc. Đúng là từ xưa đến nay anh Đứa là người hiểu Bu nhất. Bố mẹ nó bắt theo 1 nhóm múa ba lê có tiếng ở thành phố và bỏ nhóm từ bé Bu tập. Bu chỉ pek trốn các buổi tập và lảng tránh những lần điểm danh. Tất cả mọi người ở đấy ko mấy để tâm đến cô bé. Và cô bé trở thành không khí.
- Anh có nghĩ em sẽ quen dần ko? Bu nấc nghẹn
- KO đâu? ở đâu em tỏa sáng nhất nơi đấy là thuộc về em. Đừng tự làm việc bản thân ko vui vẻ. Đừng như anh vậy. Đâu đó có tiếng thở dài của chàng trai trẻ.
Tối.....
- E có pek ko Bu. Anh đọc 1 quyển sách và có 1 câu rất hay : " khi ta nhìn bóng tối bóng tối cũng nhìn ta "
Anh nhìn Bu như động viên rằng luôn có những thứ gọi là hư vô nhưng lại luôn vây quanh ta. Nhìn ta và động viên ta. Mai là ngày tập tiếp theo, lại 1 ngày đối diện vs sự cô đơn giữa sự đông đúc.
14h phòng múa ba lê số 4 tầng 7
Vẫn chỗ cũ Bu gặp mặt mình trong tấm gương chiếu phản lại. Những lời anh Đức nói hôm qua nó bỏ đy đâu hết rồi mak tâm trạng y xì như cũ. Trống rỗng, không chút cảm xúc. Điện thoại reo ầm lên, mọi ánh mắt đổ xô về Bu
Đó cũng có thể là lời dặn dò cuối cùng của anh Đức trước khi ra đy. Gạt đy nước mắt Bu đứng lên và chạy. " Anh ơi sao anh bỏ em ở lại vậy....em vẫn còn nhiều chuyện muốn anh cùng em giải quyết mak...ko anh ko thể đy được anh như anh trai của em vậy....anh ơi...."
Tấm khăn trắng toát lạnh lùng trên mặt chàng trai tuấn tú. Trên mặc bộ đồ hiphop đẫm máu ở bụng. Mọi người xung quanh khóc thảm thiết. Bu đứng lặng và nhìn....
14h phòng múa ba lê số 4 tầng 7
- Em xin ra khỏi nhóm.
Mọi người trố mắt nhìn cô bé hiền lành hôm nào dám nói vs chy phụ trách câu " ra khỏi nhóm ". Bu cầm đồ đạc còn lại và ra về ko quay mặt chào hay cười vs bất cứ ai. ra đy là giải thoát. Đúng vậy. Như cách mak anh Đức làm vậy.
Tại căn biệt thự cao cấp 13h30'
- Bố ko thể bắt con làm những thứ mak con ko muốn mãi được đâu.
-Thằng danh con này? mày định hỗn vs tao ak?
- Bố luôn cho rằng bố đúng nhưng ko....bố đã bắt con sang Anh học để rồi ở nhà bố phá bỏ chỗ tập của con và đuổi những người bạn của con đy chỗ khác trong đó có cả cháu gái của bố đấy. Bố đã hứa là sẽ đợi con về để giải quyết mak.
- Tao là bố mày hya mày là bố tao hả Đức? Ông Cụ ho lên và đập bàn đập ghế
khóa cửa bên trong đã đóng. Bên ngoài ai ai cũng sốt ruột. Choảng ....bùng....
Khóa cửa bật ra. Ông bố bước ra vs bộ dạng lơ ngơ, mồm lẩm bẩm
- Tôi đã tự tay giết con trai cưng của mình hahah....tiếng cười chua xót cùng vs nhưng vệt máu trên má trên tay ông già.
Bu bước lên đường về nhà....Tối...Buồn....lạnh lẽo.....ko bóng ai....khi ta nhìn bóng tối, bóng tối cũng nhìn ta....


, hư cấu à 

spam thôi
.