bài văn của 1 học sinh cấp 3. kinh khủng

sieunhan

Thanh Niên Xóm
Đề bài: Hãy tả lại kỷ niệm tuổi thơ em về con vật yêu thích và căm ghét.

Bài làm
Hồi bé em rất khoái con thằn lằn. Em không biết vì sao mọi người lại sợthằn lằn. Thằn lằn rất đáng yêu mà, thằn lằn giúp chúng ta ăn muỗi, hạnchế bệnh sốt xuất huyết, đem lại sức khỏe cho mọi người. Tuy có một hạnchế nho nhỏ là khi thằn lằn ị, thì sẽ làm dơ tường nhà, để lại nhữngchấm lốm đốm không đẹp, nhưng em vẫn rất thích thằn lằn. Thật ra nóicho đúng thì em chỉ thích thằn lằn con thôi, thằn lằn cha mẹ to to, cầmthì vẫn được nhưng nó quẫy quá, cũng thấy hơi ớn ớn.

Trò chơi yêu thích hồi nhỏ của em là bắt thằn lằn con ngồi vuốt ve. Emcó nghe người ta chỉ mẹo để bắt thằn lằn là dùng một cái khăn ướt, thấythằn lằn bò trên tường thì quăng đánh bộp lên, khăn rớt xuống, thằn lằnrớt theo, không chạy đâu thoát được. Nhưng em không thích vậy, vậy hóara mình ác tâm làm hại thằn lằn, nó giật mình lên tim mà chết sao. Chỉkhi nào em thấy mấy bé thằn lằn con bò dưới vách tường thì em mới chộplấy, ngồi chơi với nó. Nói chung em thích những con nào be bé, có thểcầm được trong tay, thí dụ con bổ củi, dế, hamster, bọ, blahblah...(Hồi đó cái drap trải giường nhà em là hình môt loạt các con chó béxíu, nhìn mê lắm, suốt ngày cứ tưởng tượng nếu mình có con chó bé xíuxiu như thế thì vui biết mấy, suốt ngày sẽ bỏ vô túi, mân mê ngắm nghíanó). Mà thấy thằn lằn suốt ngày bò trên tường, dơ, nên có cơ hội là emđem thằn lằn đi... tắm. Tắm có chà xà bông đàng hoàng, có cẩn thận ngửađầu lên trên, không cho nước vô mũi. Tắm xong lấy khăn giấy lau khô,rồi hong gió thơm tho sạch sẽ. Sau đó lấy cơm cho nó ăn, ăn xong cầmchơi chút rồi thả cho nó về nhà. Đến một ngày kia, một bé thằn lằn consau khi được em nâng niu tắm rửa, chắc do xúc động quá nên... ngưngthở. Em hốt hoảng lay lay bé, dùng hai ngón tay khe khẽ làm hô hấp nhântạo cho bé (y như kiểu làm cho người í nhá), cái bé tỉnh dậy thật. Sungsướng và hào hứng quá nên sau khi cho bé ăn cơm xong, cơm dính dơ ngườibé nên em lại đem đi tắm nữa. Lần này do sặc nước nên bé đã ra đi thật.Lần đó em rất sốc, cảm giác rất tội lỗi nên từ đó không chơi với thằnlằn nữa.

Em cực kỳ cực kỳ ghét gián. Gián là con vật hôi thối bẩn thỉu, lại cònxòe cánh bay vù vù. Nhiều khi tự hỏi sao con dế nhìn nó cũng giônggiống con gián mà lại dễ thương thế. Mà nhà em là có di truyền sợ gián.Sự tích mà em sững sờ và kể đi kể lại với tất cả những người em đã gặplà một hôm nọ, cả nhà đang ngồi xem phim, ba đang ngồi xếp bằng trênđất. Bỗng... bỗng có một con gián chạy xẹt qua. Rồi mọi người biết baem phản ứng thế nào không? Không hiểu là bằng phép màu kỳ diệu nào màtrong khoảnh khắc con gián chạy qua ấy, ba em bổng nhảy bật lên mộtcái, cao cả thước, và trong tư thế là vẫn đang ngồi xếp bằng. Thật làkỳ diệu! Em với thằng em lé mắt nhìn, miệng há hốc, sau đó cười nhưđiên. Em mà xịt gián là con gián sẽ chết đuối, sẽ dzẫy đạp lõm bõmtrong vũng thuốc xịt muỗi. Lý do la em muôn nó chít trước mặt em, em sẽđỡ đau tim. Chứ xịt ít quá, nó còn đang hấp hối, nó quẫy đạp lung tungrồi bay chạy tán loạn thì sao? Mà nó chết chui rúc trong góc tường thìcòn dơ nữa, chẳng thà nó chết ngay đó, dễ dọn. Thấy gián và nghe mùigián là em phản xạ rất nhanh, xuất thần luôn, đang ngủ có thể bật dậycầm chai xịt muổi thủ thế liền. Mà nhà em rất lạ, đã không có gián thìthôi. Hễ gián mà bắt đầu xuất hiện là y như rằng hai, ba ngày sau đógián ra ào ào. Xịt hết một đợt, im hơi lặng tiếng một, hai tháng là cómột đợt mới. Có một lần vô tình xịt muổi ngay góc máy bơm nước, trúngngay ổ gián, gián ông bà cha mẹ cháu chút chít gì bay ra tán loạn, vừanổi da gà vừa lên máu, hăng hái xịt khí thế, chết chắc cả mí chục con.Giờ thì rất gọn, em ứ thèm xịt nữa, thấy gián là em đạp (tất nhiên làcó mang dép), đạp xong lấy chổi hốt dzục, khỏi xịt cho hao thuốc. Giánlà kẻ thù muôn đời của em.

Tất nhiên em còn yêu chó, yêu thỏ, yêu hamster, còn ghét chuột, ghétmèo, ghét rắn rít... nhưng em sẽ kể vào một dịp khác. Qua những kỷ niệmvề tuổi thơ, em đã rút ra được những bài học cho mình. Thí dụ như vớithằn lằn, em đã trưởng thành sau cú sốc đầu đời đó, từ đó không bắt nạtvà ăn hiếp những con vật nhỏ bé hơn mình. Gían cũng đã cho em một bàihọc, là biết tiết kiệm tiền cho cha mẹ. Thuốc xịt muỗi rất mắc, nếu xịtnhiều thì sẽ rất hoang phí. Gián còn dạy cho em biết, là phải dám đốimặt với sợ hãi (thì mới dám đạp nó chết được). Khi ta đối mặt với nỗisợ, thì sẽ không còn sợ nữa, thay vào đó là cảm giác hả hê sung sướngkhi thấy nó nằm bẹp nhép.

Em xin hứa từ nay về sau sẽ yêu thương những con vật nhỏ bé đáng yêutrong cuộc sống (trừ gián). Em xin hứa sẽ luôn yêu mến giúp đỡ chúngvượt qua khó khăn, trở ngại, chông gai trên đường đời, góp phần cho một đất nước vững mạnh hơn.
 

Mr...

Thanh Niên Xóm
học sinh cấp 3 nhưng tâm hồn cấp 1 quá :eek:nion-head7::eek:nion-head7::eek:nion-head7:
 

rongcon21

Thanh Niên Xóm
Văn của mày thì đúng hơn :16::16::16:
Thế mới biết mày yêu động vật đến mức nào
 

seagirl_41119

Một thời để nhớ!
Nếu nói về độ chân thực thì bài này cực kì chân thực về cảm xúc của ng viết, dường như nghĩ j viết nấy, ko hề gọt dũa tình cảm
 
I

_I.A.M_

Guest
:12:không phải là gọt dũa tình cảm mà phải là gọt dũa lời văn, ngôn ngữ viết chứ :17::eek:nion-head48: nhưng mà bài văn cũng hay đấy. tiếc là tớ không thích con thằn lằn lắm đâu. :( :eek:nion-head6:
 

Mr...

Thanh Niên Xóm
tâm hồn trẻ thơ mà !!!!! :eek:nion-head4::eek:nion-head4::eek:nion-head4:
 

sieunhan

Thanh Niên Xóm
hi hi. thanks anh. chúc lên đc ADm nhá. hê hê :eek:nion-head47::eek:nion-head47::eek:nion-head47:
 

>>kun<<

Thanh Niên Xóm
bài này hay áh.có chỗ buồn cười ghê cơ:eek:nion-head15::eek:nion-head15::eek:nion-head15::eek:nion-head15:.mà nhà bạn kũng giống nhà tui nha.:eek:nion-head3::eek:nion-head3:nhà tui thỳ sợ gián nó bay ý:eek:nion-head4::eek:nion-head4:.oài phát khiếp:33::33::33::33:
 
Bên trên