Ấy thật ngốc mà...

iLoVeU

Moderator
"Ấy ngốc thật, sao thích người ta mà không nói. Sao thương người ta mà không dám thổ lộ. Để bây giờ… Liệu có quá muộn không?"

Ấy và tớ học chung từ hồi bé xíu. Từ khi ấy vẫn còn là một cô nhóc ngọng líu ngọng lo. Khi ấy vẫn còn suốt ngày đánh quần đùi áo cộc tranh nhau cướp bóng với tớ.

Tớ nhớ hoài ngày bố mẹ dẫn ấy về nhà. Bố mẹ hai đứa nói hai đứa hãy là anh em tốt. Tớ ra trước ấy có một ngày nên tớ được làm anh (may quá, không thì ấy làm chị tớ mât). Lúc ý trong mắt tớ, ấy là một con bé rắc rối. Gì cũng hỏi, gì cũng đòi xem… nói rất nhiều. Nhưng vì là anh ấy nên tớ chiều ấy tất. Tớ từng cấm lũ con trai trong lớp cười khi mái tóc ấy bị cắt cụt giống hệt tớ. Đi bên ấy lúc đó tớ thấy sao hai đứa mình giống hai thằng con trai thế nhỉ?

Rồi lớn, rồi đi học. Tớ và ấy xa nhau. Gặp lại nhau, tớ và ấy đã là hai cô cậu học lớp 10. Thật ngạc nhiên khi ấy vẫn là một cô nhóc như ngày nào. Nhí nhảnh hệt con cá cảnh. Bé vậy thôi nhưng ấy học thật siêu. Nhìn thấy ấy là nhìn thấy sách, thấy vở. Tớ cứ sợ rằng ấy không nhận ra tớ. Sợ ấy đã quên đi ông anh hờ ngày xưa. Nhưng tớ lầm. Chính ấy chứ không ai khác là người đến làm quen và gọi tớ một tiếng anh ngọt ngào.

Nhưng liệu có ông anh nào như tớ không. Khi chỉ suốt ngày bắt nạt ấy. Khi bán những thông tin mật về ấy cho thằng bạn thân khi nó nói nó thích ấy và muốn làm quen với ấy.

Ấy nói ấy không thích tớ làm như thế. Tớ cũng không lý giải nổi tại sao tớ lại cứ ghép ấy cho cậu bạn tớ. Ấy càng không thích, tớ càng gán ghép nhiều hơn. Cho đến lúc, ấy hỏi tớ về cậu bạn “Em thích người kia được chứ” thì tớ mới thấy hình như tớ đang sai.

Nhìn ấy đi bên bạn tớ thật xứng đôi. Vậy mà trong lòng tớ không thấy vui. Tớ quay mặt đi mỗi khi nhìn thấy 2 người trao đổi bài trên lớp. Tớ lặng đi mỗi khi thấy ấy cười thật tươi. Hình như tớ đã thật lòng thích ấy. Hình như với tớ, ấy không chỉ là bạn là em. Nhưng muộn quá rồi phải không ấy? Giờ ấy hạnh phúc là được rồi.

Tớ không mong ấy và cậu bạn tớ bất hòa nhưng mỗi khi ấy có chuyện. Chỉ cần ấy tìm tớ là tớ lại thấy vui. Tớ thích được đèo ấy đi đổi gió. Thích nhìn thấy ấy ăn kem. Ấy nói ăn kem lạnh để giảm nhiệt, để thấy hết buồn nhưng với tớ, tớ thấy ấy ăn kem thật yêu.

Và rồi ấy và bạn tớ chia tay. Nhìn ấy khóc tớ chỉ muốn kéo ấy vào lòng hay cho ấy mượn vai nhưng tớ không đủ can đảm. Tớ đã muốn nói với ấy tất cả tình cảm của mình. Đến khi ấy nói “Em sẽ quên hết. Sẽ chăm chỉ học mà thôi. Sẽ không để ai vướng bận” thì tớ hiểu… lúc này là không nên.

Tớ tiếp tục giấu kín tình cảm của mình. Vẫn hay chở ấy đi chơi, vẫn hay ngồi bên ấy nghe ấy ca thán. Vẫn làm tất cả để động viên ấy cố gắng nhưng nói cho ấy về tình cảm của mình thì không… Tớ muốn ấy bình yên.

Đến hôm nay, khi nhận được mail của ấy tớ mới hiểu mình là đại ngốc. “Ấy ngốc thật, sao thích người ta mà không nói. Sao thương người ta mà không dám thổ lộ. Để bây giờ…Liệu có quá muộn không?”

Sẽ không muộn đâu ấy à. Chỉ 5 năm thôi mà. Tớ đã im lặng đi bên ấy 3 năm, giờ thêm 5 năm thì cũng đâu có gì là dài. Tớ biết phía trước sẽ còn nhiều thay đổi nhưng chỉ cần ấy hiểu tình cảm của tớ là được rồi. Nếu không khi ấy về mình sẽ vẫn là anh em ấy nhé!
 

Mr.King

Nhìn Cái Giề
không ra gì bà chị này toàn pót chuyện nhỉ người iu bác All thì phải
 

iLoVeU

Moderator
này... ko đọc thì thôi. Lắm chuyện, chê ko đọc, có ng # đọc. Ko đọc thì làm ơn đi chỗ khác mà chê.
Đây post truyện đọc còn ý nghĩa hơn hơn post mấy cái linh tinh, vớ va vớ vẩn như mấy ng
 

Mr.King

Nhìn Cái Giề
ô hô tức kìa bà chị ơi đừng giận em sợ mất chức lắm đừng del bài của em nhá del bài là bẩn tính
em có bảo không đọc đâu hoho em chỉ bảo nó không ra rỳ hehe
 
Bên trên